19/06/2026
Mẹ tôi ở quê lên thăm cháu, mẹ chồng hất cả làn trứng xuống cống, lườm nguýt: “đồ nhà quê hôi hám, mang về mà ăn!”
Tôi là Hoa, 34 tuổi, Giám đốc điều hành một công ty xuất nhập khẩu. Ngoài xã hội, tôi có tiếng nói, có hàng chục nhân viên dưới quyền. Nhưng khi bước qua cánh cửa căn biệt thự do chính tay tôi mua bằng tiền mình kiếm được, tôi lại đóng vai một người phụ nữ cam chịu, luôn cố gắng dùng tiền bạc và sự mềm mỏng để mua lấy hai chữ “hòa khí” cho gia đình.
Chồng tôi tên Quốc, làm Phó Giám đốc tại chính công ty của tôi. Anh ta có vẻ ngoài bóng bẩy, ăn nói khéo léo, nhưng năng lực thực sự chỉ dừng lại ở mức biết “xưng danh”. Tôi đưa anh ta lên vị trí đó để anh ta không cảm thấy tự ti trước vợ, để mẹ anh ta – bà Vân – có thể tự hào đi khoe với họ hàng rằng con trai mình là sếp lớn. Tôi đã từng nghĩ, vợ chồng sống với nhau, mình lùi một bước, nhường cho chồng cái danh dự, thì nhà cửa sẽ êm ấm.
Bà Vân – mẹ chồng tôi – xuất thân chẳng phải trâm anh thế phiệt gì. Nhưng từ ngày dọn lên thành phố sống trong căn nhà của tôi, tiêu tiền từ thẻ phụ tôi cấp, bà bỗng tự huyễn hoặc mình là tầng lớp thượng lưu. Bà dùng toàn đồ hiệu, uống nhân sâm Hàn Quốc, đi spa định kỳ. Và trên hết, bà coi thường xuất thân nông thôn của tôi. Bà quên mất rằng chính cái xuất thân nông thôn ấy mới là thứ tạo ra cái đế chế tài chính đang nuôi sống cả gia đình bà.
Hôm đó là chiều thứ bảy. Mẹ ruột tôi bắt xe khách từ quê lên. Mẹ tôi năm nay ngoài 60, dáng người đậm, lưng hơi còng vì những tháng ngày phơi lưng ngoài đồng ruộng. Mẹ lên thăm cháu ngoại, không báo trước vì sợ tôi bận. Bà tự bắt xe ôm đến tận cổng khu biệt thự.
Khi tôi chạy ra, mẹ đang đứng đó – bộ quần áo lụa màu gấm đã cũ, chân đi dép lê, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Hai tay mẹ khư khư ôm cái làn nhựa màu xanh, bên trong là ba chục quả trứng gà di mẹ gom góp cả tháng trời cùng mớ rau ngót sạch mẹ tự trồng.
Tôi lao ra định đón mẹ. Nhưng chưa kịp bước qua bậc thềm thì bà Vân từ trên lầu đi xuống, mặc bộ váy lụa đắt tiền, tay cầm quạt giấy. Vừa nhìn thấy mẹ tôi, bà ta nhíu mày, đưa tay bịt mũi, chép miệng rõ to:
“Chị làm cái gì mà đứng trịnh ình ở cửa thế? Người ngợm toàn mùi mồ hôi với mùi xe khách, chị định mang vi khuẩn vào cái nhà này à?”
Tôi sững người. Mẹ tôi luống cuống, vội lùi lại, xách làn nhựa dịch ra khỏi tấm thảm, chùi chân ở bậc cửa. Mẹ cười gượng, đưa tay chỉ vào làn trứng: “Tôi… tôi mang ít trứng gà di lên cho cháu. Gà nhà nuôi, sạch lắm…”
Bà Vân chẳng thèm nhìn. Bà ta bước tới, giật phăng cái làn từ tay mẹ tôi, xoay người hất thẳng toàn bộ đồ đạc về phía cái miệng cống nằm ngay sát bậc thềm.
Ba chục quả trứng gà di vỡ nát trên nền gạch, lòng đỏ, lòng trắng nhão nhoét trôi tuột xuống cống. Rau ngót văng tung tóe, dính chặt vào vũng nước bẩn.
Mẹ tôi đứng chết chân. Đôi bàn tay chai sần vẫn giữ nguyên tư thế đang cầm làn – giờ trống rỗng. Bà nhìn chằm chằm vào những vệt lòng đỏ trứng đang chảy xuống khe cống. Đó không phải là ba chục quả trứng. Đó là sự chắt chiu, là tình thương của một người bà dành cho cháu ngoại, là những đồng tiền lẻ mẹ không dám tiêu để dành mua cám nuôi gà.
“Đấy! Đồ nhà quê hôi hám, mang mầm bệnh chứ bổ béo gì. Tôi vứt đi là để tích phước cho cái nhà này khỏi mang bệnh vào người.”
Đúng lúc đó, Quốc lái xe ô tô từ cổng đi vào. Anh ta bước xuống, nhìn cảnh tượng trước mắt, thở dài:
“Chuyện gì mà ầm ĩ thế này? Có mấy quả trứng vỡ thôi mà. Em làm gì mà căng thẳng thế Hoa? Mẹ cũng nóng tính quá. Thôi mẹ vợ lên chơi thì vào nhà đi. Mấy cái đồ vỡ vẩn này vứt đi thì lát gọi giúp việc ra dọn, có đáng bao nhiêu tiền đâu mà hai mẹ con cãi nhau um sùm.”
“Em nhịn mẹ một tiếng đi Hoa. Mẹ lớn tuổi rồi, mẹ kỹ tính chuyện ăn uống vệ sinh của cháu thì cũng vì tốt cho nhà mình thôi.”……...............ĐỌC TIẾP TẠI BÌNH LUẬN 👇👇