Hành Trình Làm Mẹ

Hành Trình Làm Mẹ Hành Trình Làm Mẹ

Mẹ tôi ở quê lên thăm cháu, mẹ chồng hất cả làn trứng xuống cống, lườm nguýt: “đồ nhà quê hôi hám, mang về mà ăn!”Tôi là...
19/06/2026

Mẹ tôi ở quê lên thăm cháu, mẹ chồng hất cả làn trứng xuống cống, lườm nguýt: “đồ nhà quê hôi hám, mang về mà ăn!”
Tôi là Hoa, 34 tuổi, Giám đốc điều hành một công ty xuất nhập khẩu. Ngoài xã hội, tôi có tiếng nói, có hàng chục nhân viên dưới quyền. Nhưng khi bước qua cánh cửa căn biệt thự do chính tay tôi mua bằng tiền mình kiếm được, tôi lại đóng vai một người phụ nữ cam chịu, luôn cố gắng dùng tiền bạc và sự mềm mỏng để mua lấy hai chữ “hòa khí” cho gia đình.
Chồng tôi tên Quốc, làm Phó Giám đốc tại chính công ty của tôi. Anh ta có vẻ ngoài bóng bẩy, ăn nói khéo léo, nhưng năng lực thực sự chỉ dừng lại ở mức biết “xưng danh”. Tôi đưa anh ta lên vị trí đó để anh ta không cảm thấy tự ti trước vợ, để mẹ anh ta – bà Vân – có thể tự hào đi khoe với họ hàng rằng con trai mình là sếp lớn. Tôi đã từng nghĩ, vợ chồng sống với nhau, mình lùi một bước, nhường cho chồng cái danh dự, thì nhà cửa sẽ êm ấm.
Bà Vân – mẹ chồng tôi – xuất thân chẳng phải trâm anh thế phiệt gì. Nhưng từ ngày dọn lên thành phố sống trong căn nhà của tôi, tiêu tiền từ thẻ phụ tôi cấp, bà bỗng tự huyễn hoặc mình là tầng lớp thượng lưu. Bà dùng toàn đồ hiệu, uống nhân sâm Hàn Quốc, đi spa định kỳ. Và trên hết, bà coi thường xuất thân nông thôn của tôi. Bà quên mất rằng chính cái xuất thân nông thôn ấy mới là thứ tạo ra cái đế chế tài chính đang nuôi sống cả gia đình bà.
Hôm đó là chiều thứ bảy. Mẹ ruột tôi bắt xe khách từ quê lên. Mẹ tôi năm nay ngoài 60, dáng người đậm, lưng hơi còng vì những tháng ngày phơi lưng ngoài đồng ruộng. Mẹ lên thăm cháu ngoại, không báo trước vì sợ tôi bận. Bà tự bắt xe ôm đến tận cổng khu biệt thự.
Khi tôi chạy ra, mẹ đang đứng đó – bộ quần áo lụa màu gấm đã cũ, chân đi dép lê, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Hai tay mẹ khư khư ôm cái làn nhựa màu xanh, bên trong là ba chục quả trứng gà di mẹ gom góp cả tháng trời cùng mớ rau ngót sạch mẹ tự trồng.
Tôi lao ra định đón mẹ. Nhưng chưa kịp bước qua bậc thềm thì bà Vân từ trên lầu đi xuống, mặc bộ váy lụa đắt tiền, tay cầm quạt giấy. Vừa nhìn thấy mẹ tôi, bà ta nhíu mày, đưa tay bịt mũi, chép miệng rõ to:
“Chị làm cái gì mà đứng trịnh ình ở cửa thế? Người ngợm toàn mùi mồ hôi với mùi xe khách, chị định mang vi khuẩn vào cái nhà này à?”
Tôi sững người. Mẹ tôi luống cuống, vội lùi lại, xách làn nhựa dịch ra khỏi tấm thảm, chùi chân ở bậc cửa. Mẹ cười gượng, đưa tay chỉ vào làn trứng: “Tôi… tôi mang ít trứng gà di lên cho cháu. Gà nhà nuôi, sạch lắm…”
Bà Vân chẳng thèm nhìn. Bà ta bước tới, giật phăng cái làn từ tay mẹ tôi, xoay người hất thẳng toàn bộ đồ đạc về phía cái miệng cống nằm ngay sát bậc thềm.
Ba chục quả trứng gà di vỡ nát trên nền gạch, lòng đỏ, lòng trắng nhão nhoét trôi tuột xuống cống. Rau ngót văng tung tóe, dính chặt vào vũng nước bẩn.
Mẹ tôi đứng chết chân. Đôi bàn tay chai sần vẫn giữ nguyên tư thế đang cầm làn – giờ trống rỗng. Bà nhìn chằm chằm vào những vệt lòng đỏ trứng đang chảy xuống khe cống. Đó không phải là ba chục quả trứng. Đó là sự chắt chiu, là tình thương của một người bà dành cho cháu ngoại, là những đồng tiền lẻ mẹ không dám tiêu để dành mua cám nuôi gà.
“Đấy! Đồ nhà quê hôi hám, mang mầm bệnh chứ bổ béo gì. Tôi vứt đi là để tích phước cho cái nhà này khỏi mang bệnh vào người.”
Đúng lúc đó, Quốc lái xe ô tô từ cổng đi vào. Anh ta bước xuống, nhìn cảnh tượng trước mắt, thở dài:
“Chuyện gì mà ầm ĩ thế này? Có mấy quả trứng vỡ thôi mà. Em làm gì mà căng thẳng thế Hoa? Mẹ cũng nóng tính quá. Thôi mẹ vợ lên chơi thì vào nhà đi. Mấy cái đồ vỡ vẩn này vứt đi thì lát gọi giúp việc ra dọn, có đáng bao nhiêu tiền đâu mà hai mẹ con cãi nhau um sùm.”
“Em nhịn mẹ một tiếng đi Hoa. Mẹ lớn tuổi rồi, mẹ kỹ tính chuyện ăn uống vệ sinh của cháu thì cũng vì tốt cho nhà mình thôi.”……...............ĐỌC TIẾP TẠI BÌNH LUẬN 👇👇

Mẹ chồng tôi nổi tiếng ɢʜê ɢớᴍ ᴋᴇᴏ ᴋɪệᴛ nhất cái làng này, ngày bà sắp ᴍấᴛ, đưa cho tôi 1 quyển sổ tiết kiệm bảo ra ngân...
19/06/2026

Mẹ chồng tôi nổi tiếng ɢʜê ɢớᴍ ᴋᴇᴏ ᴋɪệᴛ nhất cái làng này, ngày bà sắp ᴍấᴛ, đưa cho tôi 1 quyển sổ tiết kiệm bảo ra ngân hàng rút hết tiền về nhưng đứa con dâu đâu có ngờ, nhân viên ngân hàng kiểm tra rồi trả lời câu lạnh ngắt...
Mẹ chồng tôi – bà Loan – nổi tiếng cả làng vì ᴋᴇᴏ ᴋɪệᴛ, xéᴛ ɴéᴛ từng đồng. Ai cũng bảo:
“Bà ấy mà có 1 nghìn cũng phải gấp lại làm đôi, nhét vào gối.”
Tôi sống chung với bà gần 10 năm, bị ᴍắɴɢ ᴄʜửɪ vì xài nước nhiều 5 phút, vì nấu thừa một bát canh, vì mua hộp sữa cho con mà không xin phép. Nhưng tôi ɴʜẫɴ ɴʜịɴ, vì chồng, vì con.
Đến một ngày, bà ʙệɴʜ ɴặɴɢ, nằm liệt trên giường chỉ còn ᴛʜở ᴛʜᴏɪ ᴛʜóᴘ.
Bàn tay gầy khẳng khiu của bà run run kéo tôi lại:
- Dâu… cầm… cái này.
Bà đưa cho tôi một quyển sổ tiết kiệm màu đỏ đã cũ, cạnh mép giấy đã sờn.
- Mai… ra ngân hàng… rút hết cho mẹ… về… mẹ dặn…
Tôi hoảng:
- Mẹ cứ nằm nghỉ, để con kêu anh cả lo…
Nhưng bà ᴄắɴ ʀăɴɢ, lắc đầu, ᴍắᴛ ᴛʀợɴ lên như sợ điều gì:
- KHÔNG! Mày! Chỉ có mày… mới được rút…
- Đứa nào khác rút… là ᴄʜếᴛ cả nhà đấy con ơi…
Câu nói cuối cùng của bà khiến tôi lạnh sống lưng.
Sáng hôm sau, bà đã ra đi.
Tôi ôm quyển sổ tiết kiệm, tim đập loạn xạ. Cả nhà – từ anh cả đến chị hai – đều nhìn chằm chằm như muốn xuyên qua quyển sổ.
- Trong đó chắc phải vài trăm triệu đấy, bà dành dụm cả đời! — anh cả nói.
- Cô đem ra ngân hàng rút đi, rồi chia ba phần cho công bằng. — chị hai liếc tôi.
Tôi gật, ôm sổ ra ngân hàng huyện.
Nhân viên ngân hàng—cô Ngọc—nhận sổ, mỉm cười:
- Chị chờ một chút, em kiểm tra ạ.
Tôi ngồi chờ, hồi hộp, trong đầu tính sẵn:
“Mẹ cực cả đời… nếu có thật nhiều tiền, tôi sẽ sửa lại nhà thờ cho bà.”
Tôi nghẹn ngào một chút, dù từng bị bà đối xử tệ.
Ba phút.
Năm phút.
Mười phút…
Mặt cô nhân viên bỗng tái đi.
Cô gọi thêm một anh kỹ thuật viên ngân hàng đến kiểm tra.
Cả hai thì thầm gì đó. Rồi họ mời tôi vào phòng riêng.
Tôi bắt đầu run:
- Có… có vấn đề gì ạ?
Cô nhân viên đưa sổ cho tôi, giọng lạnh ngắt... đọc tiếp dưới bình luận 👇👇

19/06/2026

Chồng lấy chiếc ô tô do vợ bỏ tiền mua để chở nh;ân t/ình, đến khi vợ mời bố mẹ hai bên đến tuyên bố l;y h;ôn thì b/àng h/oàng phát hiện 't/i;ểu t/a;m' lại chính là... người quen....Ly là một người phụ nữ thành đạt, xinh đẹp và mạnh mẽ. Năm 30 tuổi, cô đã có trong tay một chuỗi spa cao cấp tại TP.HCM, thu nhập hàng tháng lên đến hàng trăm triệu. Cuộc sống của cô đủ đầy, chỉ thiếu một người đàn ông có thể đồng hành lâu dài. Rồi cô gặp Thành – một giảng viên đại học điềm đạm, có học thức, nhưng tài chính không nổi bật. Sự chững chạc và lời nói dịu dàng của anh khiến cô rung động.
Dù có nhiều lời can ngăn từ bạn bè, cho rằng Thành “không xứng tầm”, Ly vẫn quyết định kết hôn sau hơn một năm tìm hiểu. Cô tin rằng trong hôn nhân, quan trọng nhất là sự yêu thương và tôn trọng, chứ không phải là vật chất. Cô là người kiếm tiền giỏi, và cô không ngại là người gánh vác tài chính.
Sau đám cưới, Ly là người lo toàn bộ chi phí sinh hoạt, trả góp căn hộ, mua xe ô tô 2 tỷ đồng cho chồng đi làm, thậm chí còn giúp bố mẹ chồng sửa lại căn nhà cũ ở quê. Cô chưa từng tính toán.
Thế nhưng, sau 3 năm, Thành dần thay đổi. Anh trở nên ít chia sẻ, thường xuyên đi công tác bất chợt, về nhà khuya với mùi nước hoa lạ và cái điện thoại luôn để chế độ im lặng. Linh cảm của người phụ nữ khiến Ly bất an, nhưng cô vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, tự nhủ có thể là do áp lực công việc.
Một buổi chiều cuối tuần, Ly đi công việc về sớm. Cô bất chợt thấy chiếc xe của chồng – chiếc xe chính cô bỏ tiền mua – đang đậu tại một quán cà phê sân vườn ở quận 7. Điều khiến cô chết lặng là bên cạnh chồng là một cô gái ăn mặc gợi cảm, đang cười nói thân mật, tay còn gác lên vô lăng như thể đang… sở hữu chiếc xe đó.
Ly không làm ầm. Cô đứng từ xa, chụp lại vài tấm hình làm bằng chứng. Rồi cô lặng lẽ quay về.
Tối hôm đó, Thành về nhà với thái độ bình thản, như thể không có chuyện gì xảy ra. Ly chỉ lặng lẽ nói một câu:
“Ngày mai, anh có thể rảnh không? Em muốn mời bố mẹ hai bên qua ăn cơm.”
Thành hơi s;ững ng;ười, nhưng rồi gật đầu đồng ý. Anh không biết rằng, cơn giông sắp kéo tới.
Hôm sau, cả hai gia đình đều có mặt. Ly dọn mâm cơm chu đáo, vẫn giữ vẻ điềm đạm thường thấy. Sau bữa ăn, cô rót trà mời từng người, rồi bất ngờ đứng dậy, mở điện thoại và chiếu lên màn hình TV hình ảnh chồng mình đang ôm ấp t;ình nh;ân trên chính chiếc xe mà cô bỏ tiền ra mua.
Cả căn phòng lặng đi. Mẹ chồng Ly tái mặt, còn bố chồng thì cúi đầu không nói gì. Bố mẹ ruột Ly thì giận đến r;un tay...Quý độc giả xem thêm tại bình luận 👇

Chồng tôi nhập viện ở Sài Gòn. Con gái kéo tôi trốn trong tủ quần áo. Một y tá lạ bước vào, ôm chồng tôi và nói với con ...
19/06/2026

Chồng tôi nhập viện ở Sài Gòn. Con gái kéo tôi trốn trong tủ quần áo. Một y tá lạ bước vào, ôm chồng tôi và nói với con bé: “Mẹ cháu là tôi.” Trái tim tôi vỡ nát. Tôi định quay lưng bỏ đi. Nhưng đúng khoảnh khắc ấy công an xuất hiện....Căn phòng bệnh viện sáng đèn trắng loá, mùi thuốc sát trùng len lỏi vào từng hơi thở. Tôi ngồi trên chiếc ghế nhựa cũ, hai tay ôm con gái. Nó kéo tôi lại gần, thì thầm:
“Mẹ ơi, trốn vào tủ quần áo đi. Con nghe có người sắp vào.”

Tôi chưa kịp hiểu, thì con bé đã mở cánh tủ kim loại cũ kỹ trong phòng bệnh và đẩy tôi vào trong. Cánh cửa khép lại, khe hở nhỏ xíu để tôi nhìn ra. Tim tôi đập dồn dập, lồng ngực như có đá đè.

Cánh cửa phòng bật mở. Một y tá lạ bước vào. Người phụ nữ ấy mặc áo blouse trắng, gương mặt trang điểm nhẹ nhưng ánh mắt sắc lạnh. Cô ta không đi đến giường bệnh như một nhân viên y tế bình thường. Thay vào đó, cô cúi xuống, nhẹ nhàng ôm lấy chồng tôi – người đang nằm đó với cơ thể yếu ớt, dây truyền dịch vắt ngang.

Trong tích tắc, máu trong người tôi đông lại. Tôi thấy cô ta kề mặt sát chồng tôi, đôi môi mấp máy, giọng nói rõ ràng, từng chữ như dao cắt vào tim tôi:
“Anh yên tâm, em ở đây rồi. Còn con bé kia… mẹ nó là em.”

Con gái tôi đứng đó, mắt mở to, môi run rẩy. Nó không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Còn tôi, trái tim vỡ nát. Tôi muốn xông ra, hét lên, muốn kéo cô ta ra khỏi giường. Nhưng đôi chân như bị đóng chặt xuống sàn. Cả cơ thể chỉ biết run rẩy.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi đã nghĩ: “Mình rời đi thôi. Không cần chứng kiến thêm. Người đàn ông mình yêu, cha của con gái mình, có lẽ đã thuộc về một người đàn bà khác.” Nước mắt chảy xuống, nóng bỏng nơi khoé miệng. Tôi khẽ đẩy cửa tủ, chuẩn bị quay lưng bỏ đi.

Nhưng ngay đúng lúc ấy — tiếng giày da nện xuống sàn vang lên. Cửa phòng bật mở lần nữa. Những bóng áo xanh lao vào. Công an.

“Cô kia! Dừng lại!” – tiếng quát vang lên, sắc bén như lưỡi dao.

Không khí căn phòng lập tức đông cứng. Y tá kia giật mình, rút tay khỏi chồng tôi, lùi lại. Con gái tôi òa khóc. Tôi vẫn đứng trong tủ, chưa kịp hiểu điều gì đang xảy ra.

Ánh mắt tôi và ánh mắt người đàn ông mặc sắc phục công an chạm nhau trong thoáng chốc. Và tôi biết, mọi chuyện không hề đơn giản.Cái khoảnh khắc tôi tưởng chừng mất hết tất cả, thì lại mở ra một cánh cửa khác – một sự thật tôi chưa từng nghĩ tới...
=Quý độc giả xem thêm tại bình luận 👇

Mẹ vợ cũ gọi điện hỏi vay 50 triệu, tôi lập tức chuyển cho bà cả trăm triệu, về nhà liền nhận cái kết ph:ũ ph:à:ng...Mẹ ...
18/06/2026

Mẹ vợ cũ gọi điện hỏi vay 50 triệu, tôi lập tức chuyển cho bà cả trăm triệu, về nhà liền nhận cái kết ph:ũ ph:à:ng...Mẹ vợ cũ gọi điện hỏi vay 50 triệu đồng. Không hỏi lý do, Thiện lập tức chuyển hẳn 100 triệu. Anh nghĩ mình làm điều đúng đắn, nhưng khi về nhà thì cái kết khiến anh chết lặng.

Chiều thứ Bảy, khi đang ở văn phòng hoàn thiện nốt dự án cuối cùng trước kỳ nghỉ lễ, điện thoại của Thiện rung lên. Màn hình hiện số lạ, nhưng trực giác mách bảo anh rằng cuộc gọi này sẽ không bình thường. Anh bắt máy, giọng nói bên kia lập tức khiến tim anh lặng đi nửa nhịp:

— “Thiện à… mẹ đây, mẹ Lành… Mẹ xin lỗi vì gọi cho con lúc này, nhưng… mẹ có thể nhờ con một việc được không?”

Mẹ vợ cũ. Người mà anh từng kính trọng như mẹ ruột. Người từng nắm tay anh khóc trong đám cưới, rồi lặng lẽ tiễn anh khi cuộc hôn nhân với con gái bà, Uyên, đổ vỡ cách đây hơn hai năm.

Bà Lành không vòng vo: “Mẹ cần vay 50 triệu. Gấp. Mẹ không còn biết trông cậy vào ai khác.”

Thiện không hỏi lý do. Không mặc cả. Không trì hoãn. Chỉ nói:
— “Mẹ gửi số tài khoản đi. Con chuyển liền.”

Mười phút sau, anh chuyển 100 triệu.

Khi cô kế toán gọi hỏi lại "Anh gửi nhầm à?" anh chỉ cười nhạt:
— “Không. Tôi biết tôi đang làm gì.”

Hơn hai năm sau ly hôn, Thiện đã đi qua đủ các cung bậc cảm xúc: hận, tiếc nuối, rồi bình thản. Anh không còn oán trách Uyên, dù chính cô là người đơn phương ly hôn, nói rằng "em ngột ngạt trong cuộc sống quá chỉn chu của anh." Thiện khi ấy chỉ biết câm lặng.

Thứ duy nhất khiến anh day dứt là mất đi gia đình bên vợ. Mẹ Lành từng thương anh như con ruột. Sau ly hôn, bà không trách anh một câu. Chỉ lặng lẽ cắt liên lạc, để con gái được yên ổn.

Cuộc gọi ngày hôm nay giống như một cánh cửa cũ bất ngờ hé mở. Với Thiện, đó không chỉ là việc giúp đỡ về tiền bạc. Đó là một hành động chuộc lỗi - với chính quá khứ của anh.

Chiều hôm đó, Thiện về nhà với tâm trạng nhẹ nhõm, xen lẫn hy vọng. Anh thầm mong bà Lành sẽ hiểu, sẽ thấy anh vẫn là người đáng tin cậy. Biết đâu, đâu đó trong trái tim Uyên, cũng có một tia nhớ về anh?

Nhưng cuộc đời không đơn giản như thế.

9 giờ tối. Anh vừa mở cửa căn hộ thì thấy Hương - vợ hiện tại của anh - đang ngồi trên ghế sofa, tay cầm điện thoại, mặt lạnh như băng.— “Anh có gì muốn nói với em không?” cô hỏi..Quý độc giả xem thêm tại bình luận 👇

18/06/2026

Mẹ vợ cũ gọi điện hỏi vay 50 triệu, tôi lập tức chuyển cho bà cả trăm triệu, về nhà liền nhận cái kết ph:ũ ph:à:ng...Mẹ vợ cũ gọi điện hỏi vay 50 triệu đồng. Không hỏi lý do, Thiện lập tức chuyển hẳn 100 triệu. Anh nghĩ mình làm điều đúng đắn, nhưng khi về nhà thì cái kết khiến anh chết lặng.

Chiều thứ Bảy, khi đang ở văn phòng hoàn thiện nốt dự án cuối cùng trước kỳ nghỉ lễ, điện thoại của Thiện rung lên. Màn hình hiện số lạ, nhưng trực giác mách bảo anh rằng cuộc gọi này sẽ không bình thường. Anh bắt máy, giọng nói bên kia lập tức khiến tim anh lặng đi nửa nhịp:

— “Thiện à… mẹ đây, mẹ Lành… Mẹ xin lỗi vì gọi cho con lúc này, nhưng… mẹ có thể nhờ con một việc được không?”

Mẹ vợ cũ. Người mà anh từng kính trọng như mẹ ruột. Người từng nắm tay anh khóc trong đám cưới, rồi lặng lẽ tiễn anh khi cuộc hôn nhân với con gái bà, Uyên, đổ vỡ cách đây hơn hai năm.

Bà Lành không vòng vo: “Mẹ cần vay 50 triệu. Gấp. Mẹ không còn biết trông cậy vào ai khác.”

Thiện không hỏi lý do. Không mặc cả. Không trì hoãn. Chỉ nói:
— “Mẹ gửi số tài khoản đi. Con chuyển liền.”

Mười phút sau, anh chuyển 100 triệu.

Khi cô kế toán gọi hỏi lại "Anh gửi nhầm à?" anh chỉ cười nhạt:
— “Không. Tôi biết tôi đang làm gì.”

Hơn hai năm sau ly hôn, Thiện đã đi qua đủ các cung bậc cảm xúc: hận, tiếc nuối, rồi bình thản. Anh không còn oán trách Uyên, dù chính cô là người đơn phương ly hôn, nói rằng "em ngột ngạt trong cuộc sống quá chỉn chu của anh." Thiện khi ấy chỉ biết câm lặng.

Thứ duy nhất khiến anh day dứt là mất đi gia đình bên vợ. Mẹ Lành từng thương anh như con ruột. Sau ly hôn, bà không trách anh một câu. Chỉ lặng lẽ cắt liên lạc, để con gái được yên ổn.

Cuộc gọi ngày hôm nay giống như một cánh cửa cũ bất ngờ hé mở. Với Thiện, đó không chỉ là việc giúp đỡ về tiền bạc. Đó là một hành động chuộc lỗi - với chính quá khứ của anh.

Chiều hôm đó, Thiện về nhà với tâm trạng nhẹ nhõm, xen lẫn hy vọng. Anh thầm mong bà Lành sẽ hiểu, sẽ thấy anh vẫn là người đáng tin cậy. Biết đâu, đâu đó trong trái tim Uyên, cũng có một tia nhớ về anh?

Nhưng cuộc đời không đơn giản như thế.

9 giờ tối. Anh vừa mở cửa căn hộ thì thấy Hương - vợ hiện tại của anh - đang ngồi trên ghế sofa, tay cầm điện thoại, mặt lạnh như băng.

18/06/2026

May mắn 🙏🙏🙏

Address

مصر
El-Mahalla El-Kubra
755552

Telephone

+201066399682

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Hành Trình Làm Mẹ posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Hành Trình Làm Mẹ:

Shortcuts

Share