25/08/2019
Ước mơ của em là gì? - Khát vọng đến trường
Có thời gian chúng ta nên dừng lại và nép vào một góc nào đó quan sát xung quanh. Bạn sẽ giật mình khi thấy vẫn còn đâu đó những mảnh đời bất hạnh biết bao…
😔 Ba bỏ khi em còn trong bụng mẹ, mẹ rời đi khi em vừa lọt lòng, ba mẹ bỏ rơi vì hoàn cảnh khó khăn, ba mẹ tất bật công việc để kiếm tiền nhưng đổi lại cho con chẳng có gì ngoài xấp vé số, giỏ bánh kẹo lang thang giữa lòng thành phố tấp nập của xe cộ hay phải lặn lội dưới ruộng mò cua bắt ốc, la lết những ngã 3 ngã tư để xin từng bạc lẻ…
Thật xúc động khi nhìn cảnh các em với những khuôn mặt dễ thương, chân đi một đôi dép dơ đế mòn tận gót chân giơ tay mời mua hàng mà đôi mắt bé long lanh vài giọt nước mắt, vẻ mặt buồn rầu ao ước đến một thứ gì đó mà chưa thể chạm đến “Chị ơi,..anh ơi,..Chú ơi.., Cô ơi…”.
Một hôm đi làm sớm, thấy bé vẫn đứng ngay ngã 4 Phạm Văn Đồng tôi nán lại một chút:
- “Năm nay em mấy tuổi rồi, giờ này sao chưa đi học mà lại ở đây, bố mẹ em đâu mà phải lăn lộn đường xá như này”.
Bé rưng rưng nước mắt trả lời:
- “Dạ con 14 tuổi ạ nhưng nhà nghèo quá bố mẹ không đủ kinh tế cho con đến trường nên con vẫn ở đây bán vé số hàng ngày cô ạ. Con cũng mốn được đi học lắm nhưng ...bố…mẹ…”
Nói đến đây, đèn giao thông chuyển màu xanh bé lẳng lặng chạy đi, dòng người xe cộ lại tấp nập và tôi chưa kịp mua giùm bé tờ vé số..
Những đứa trẻ còn non nớt, sống ở nơi đông người qua lại thế nhưng lại rất cô đơn, tủi thân. Niềm mong muốn được nâng niu vỗ về, được yêu thương và được đến trường như bao người bạn cùng trang lứa, chính tôi cũng rất mong muốn điều này ❤ ❤
Dừng lại một chút cùng chúng tôi cảm nhận cuộc sống và vun đắp được phần nào cho họ như câu ca dao Việt Nam:
“Bầu ơi thương lấy bí cùng
Tuy rằng, khác giống nhưng chung một giàn"
***Nguồn ảnh: Tiin.vn