Chênh vênh tuổi 19

Chênh vênh tuổi 19 Nơi gắn kết, sẻ chia�

Mọi người hay bảo tớ luôn tràn đầy năng lượng tích cực. Nhưng thật ra tớ cũng rất dễ rơi vào tiêu cực, đôi lúc tớ tự thấ...
16/08/2022

Mọi người hay bảo tớ luôn tràn đầy năng lượng tích cực. Nhưng thật ra tớ cũng rất dễ rơi vào tiêu cực, đôi lúc tớ tự thấy chính mình vô dụng, tớ chán nản và cáu gắt với mọi thứ.

Nhưng một cậu bạn đã gửi cho tớ một dòng tin nhắn như thế này: "You are the sunshine in my day".

Tớ bị mù Tiếng Anh, nên lại phải lọ mọ vào google để dịch.

"Bạn là ánh nắng trong ngày của tôi."

Tớ bật cười, cậu ta tự dưng dễ thương khủng khiếp. Đó chỉ là một dòng tin nhắn được gửi bất chợt và chẳng vì cái gì cả. Nhưng nó đã vực dậy tinh thần của tớ, giúp tớ ổn hơn. Kỳ diệu thế đấy, liều thuốc chữa lành lại đơn giản quá đỗi.

Cậu bạn này tớ đã quen lâu, bọn tớ hay nói chuyện nhiều, chủ yếu là tớ chửi cậu ta vì bằng một cách thần kỳ nào đó, cậu ta luôn nhắn tin cho tớ vào đúng lúc tớ cọc cằn nhất. Tội nghiệp, ấy thế mà cậu ta vẫn khẳng định chắc nịch: "I never hate you".

Cảm ơn nhé! Tớ cũng quý cậu cực!
Ờm, thật ra là lúc quý lúc không.

Cuộc đời này chẳng có ai hoàn hảoYếu mặt này sẽ mạnh mặt khác thôiĐừng mặc cảm mà đánh rơi hoài bãoLà xem như uổng phí c...
13/08/2022

Cuộc đời này chẳng có ai hoàn hảo
Yếu mặt này sẽ mạnh mặt khác thôi
Đừng mặc cảm mà đánh rơi hoài bão
Là xem như uổng phí cả một đời!

Càng khiếm khuyết càng phải thêm cố gắng
Để đắp bù thua thiệt của bản thân
Sự nỗ lực đừng tự mình giới hạn
Để tương lai nhận lại gấp trăm lần!

Trong cuộc sống, người giỏi hơn nhiều lắm
Nhưng thua mình cũng chẳng phải ít đâu
Đừng mặc định bản thân là yếu kém
Phải luôn trong tư thế ngẩng cao đầu!

Xin hãy nhớ, bản thân là duy nhất
Trên thế gian chẳng thể có hai mình
Nên hãy cứ là chính con người thật
Để tự hào, con của mẹ cha sinh!


Tớ rất giỏi đưa ra lời khuyên cho người khác, tớ thường nói với họ những điều tốt đẹp nhất, vì những điều ấy tớ luôn khá...
11/08/2022

Tớ rất giỏi đưa ra lời khuyên cho người khác, tớ thường nói với họ những điều tốt đẹp nhất, vì những điều ấy tớ luôn khát khao được nghe dù chỉ một lần.

Thế nên tớ luôn mong bản thân sẽ có một bản sao.

Một bản sao để tớ không cần mở lời, không cần phải kể lể mà vẫn có thể hiểu tớ.

Một bản sao có thể ôm lấy tớ mỗi lần tớ sợ hãi, cô độc.

Một bản sao sẽ nói: "Đừng nhẫn nhịn, cứ khóc đi, khóc đã rồi thì ngủ, mình ở đây cạnh cậu."

Thật lạ lùng, rõ ràng người khác sẽ chẳng thể hiểu được chúng ta nếu như chúng ta không chủ động chia sẻ cho họ.Nhưng chia sẻ thật khó, khi ta đau đớn ta mang trong mình một nỗi sợ bị bỏ rơi. Và miệng ta câm nín mà chẳng biết bắt đầu nói từ đâu.

Rõ ràng sẽ chẳng có bản sao nào như thế cả. Chỉ có tớ thôi, một mình tớ.

Thế nên tớ tự ôm lấy chính mình, tự an ủi trái tim của bản thân qua những dòng nhật ký. Tất cả, tự tớ làm. Và tớ tự hào về điều đấy, tớ cứu vớt chính mình, bảo vệ chính mình, đồng hành cùng chính mình.

Sau này, tớ nhận ra thế giới không hề bỏ rơi tớ. Thế giới chỉ bỏ rơi tớ khi tớ bỏ rơi chính mình thôi.

MÌNH SẼ KHÔNG THỂ NÓI ỔN NHƯ HIỆN TẠI NẾU KHÔNG CÓ NHỮNG LẦN ĐẦU TIÊN NHƯ THẾ NÀYHôm qua thấy admin đăng bài kể về kỉ ni...
07/08/2022

MÌNH SẼ KHÔNG THỂ NÓI ỔN NHƯ HIỆN TẠI NẾU KHÔNG CÓ NHỮNG LẦN ĐẦU TIÊN NHƯ THẾ NÀY

Hôm qua thấy admin đăng bài kể về kỉ niệm lần đầu nói chuyện với người TQ đầu cũng tự nhiên nảy số nghĩ: “Ừ, lần đầu mình nói chuyện với người TQ như thế nào ý nhỉ”.

Nói thật thì đến bây giờ mình vẫn chưa nói chuyện với bất kì người TQ nào ở ngoài đời, toàn là nói chuyện qua mạng thôi. Mình nhớ là lần đầu mình nói chuyện với người TQ là qua game pubg, hồi đấy khoảng lớp 11. Lúc đấy mình vẫn chưa học tiếng Trung, à mà nói là chưa học thì cũng không đúng vì hồi đấy có tải app hello chinese về học theo, mỗi ngày học chơi chơi, học được đến tầm bài 8 thì lười bỏ xóa app. Nhưng vì xem phim Trung nhiều nên cũng nói bập bẹ (như kiểu tiếng bồi ý vì giờ nhớ lại thấy nói sai tè le).

Mọi khi chơi game pubg toàn chơi với bạn rồi chém gió, nói chuyện với nhau nhưng hôm đấy không hiểu sao vào chơi trái giờ nên có một mình thế là mò mẫm thấy chỗ ghép phòng thì tự nhiên nảy ra ý định à hay ghép đội với người TQ xem sao nhở. Nói là làm, đổi sang ghép phòng với người TQ, bắt đầu vào game là cứ lia lịa ní hảo, ní hảo thôi. Đương nhiên là không phải ai cũng trả lời và nói chuyện với mình và cái bạn trả lời và nói chuyện với mình lâu nhất thì đến hiện tại vẫn liên lạc qua wechat. Lúc đấy còn có khi ghép phòng với cả người VN cơ, nói được vài câu tiếng Trung xong phát hiện ra toàn người VN vs nhau. Hài hơn nữa đó là mặc dù phát âm sai, nói sai (tuy rằng mình nhìn chữ pinyin mình có thể đọc ổn khoảng 80% nhưng vì giao tiếp có những chữ chưa xem qua thì không biết nên vẫn có nhiều nét tiếng bồi) nhưng mà vẫn rất tự tin nghĩ mình nói chuẩn nhá :v rồi người TQ thì thảo mai vẫn cứ khen: “你的中文很棒。发音得很标准“. Hồi đấy còn tưởng thật cơ, sướng cả tối nghĩ: “Mình không đi học chỉ xem qua phim thôi mà cũng nói được như này rồi thì đi học còn thế nào nữa :v”.

Đấy, trên đây là kỉ niệm của mình khi lần đầu nói chuyện với người TQ. Và mình tin rằng nếu không có những lần "không biết ngại" như vậy thì làm sao mình có thể nói tốt hơn ở hiện tại như thế này.

Dạo này bạn ổn không?Dạo này tớ thật sự mệt và áp lực, áp lực mới ra trường, áp lực tiền bạc, áp lực gia đình…Tớ đã khóc...
14/07/2022

Dạo này bạn ổn không?

Dạo này tớ thật sự mệt và áp lực, áp lực mới ra trường, áp lực tiền bạc, áp lực gia đình…Tớ đã khóc thật nhiều, nhưng tớ không muốn dừng lại, tớ có mục tiêu mới, dự định mới, con đường mới…

Chúng ta đã đi qua một đoạn đường, nhìn lại một đoạn đường, chờ mong một đoạn đường, thất bại một đoạn đường… Chúng ta đã gặp người mà Tạo hoá đã sắp xếp cho chúng ta. Gặp người tốt là chúng ta gặp được kho tàng, gặp người không tốt là gặp một kinh nghiệm sống, không có gì là thừa thải.

Không có ai khóc quá nhiều lần cho một vấn đề, cảm xúc cũng dần chai lì với chính việc lặp đi lặp lại. Lúc buồn, chúng ta có thể tắt điện thoại, nằm nghỉ một chút, khóc một chút, hay đi dạo, ngắm trời, biển… Tớ không nói mọi chuyện sẽ trở nên tốt hơn, nhưng ít ra, cảm giác tiêu cực trong người chúng ta vơi đi một chút.

Khi đôi chân đã mỏi mệt, hãy nghỉ một lát rồi đi tiếp.

Sau này, khi nhìn lại, người ta cứ nghĩ chuyện cỏn con, nhưng chỉ chúng ta mới biết, chúng ta đã phải trải qua cảm giác như thế nào, chúng ta đã kiên cường ra sao…

Sa mạc còn có thể nở hoa thì tại sao bạn lại không thể vươn lên mà sống. Cuộc sống này thật ra là vì điều gì? Có phải chúng ta khao khát được hạnh phúc và yêu thương. Thời gian chẳng chờ một ai, vì vậy tớ muốn sống vui vẻ, làm điều mình muốn.

Bạn biết hạnh phúc với tớ là gì không? Là mỗi sáng mai thức dậy, tớ vẫn được nhìn thấy ánh sáng mặt trời, được nhìn thấy bố mẹ, và người mình yêu…

Tớ tin rằng những người càng im lặng, trong cơ thể luôn tồn tại những âm thanh sôi nổi…

VÌ SAO SUNEO LUÔN GANH TỊ VỚI NOBITA?Vì sao Suneo nhà giàu hơn, thông minh hơn lại luôn ganh tị với Nobita?Một Nobita hậ...
25/06/2022

VÌ SAO SUNEO LUÔN GANH TỊ VỚI NOBITA?

Vì sao Suneo nhà giàu hơn, thông minh hơn lại luôn ganh tị với Nobita?

Một Nobita hậu đậu vụng về lại thêm bệnh lười biếng có gì đáng để ganh tị đâu?

Một Nobita nhát cáy sợ đủ thứ trên đời, thi thoảng thích làm anh hùng rơm thì có gì để ngưỡng mộ?

Vậy mà trong ký ức tôi luôn gặp hình ảnh Suneo đố kỵ với Nobita. Tại sao như vậy?

Bởi vì Nobita không có tính xấu.

Jaian có thói bắt nạt bạn bè, những đứa trẻ xung quanh chơi cùng Jaian vì sợ bị đánh.

Suneo giàu có, dùng đồ chơi nhiều tiền để thu hút sự chú ý, hấp dẫn đám nhóc làm bạn với mình.

Còn Nobita chẳng có gì, không đánh được ai bao giờ, cũng chẳng có gì để khoe khoang, vậy mà Nobita luôn có bạn.

Một Nobita đầy khuyết điểm nhưng tuyệt nhiên không gây hại cho bất kỳ ai, cũng chẳng bao giờ tính kế hay chơi xấu người khác. Sức hút của nhân vật này không nằm ở khả năng thay đổi thế giới bằng năng lực siêu nhiên mà chính là tấm lòng sáng ấy.

Còn gì nữa không? Còn gì ở Nobita mà Suneo không có không? Những bữa ăn gia đình.

Đúng vậy. Hình ảnh gia đình Nobita cùng nhau ăn cơm không còn xa lạ với bất kỳ độc giả nào. Chẳng phải sơn hào hải vị gì cả, nhưng luôn ấm cúng đủ đầy.

Ngược lại, mỗi lần xuất hiện cảnh Suneo ăn ở nhà thường sẽ là ăn một mình hoặc ăn cùng mẹ, rất ít khi bố cậu xuất hiện. Cho dù có là bánh gato đắt tiền hay món ăn vặt bọn trẻ con luôn thèm muốn thì hình như cũng không trọn vẹn.

Nobita hay nói bản thân bất hạnh, tuy nhiên ở một góc độ nào đó mà nói cậu hạnh phúc hơn rất nhiều đứa trẻ khác. Có lẽ từ rất lâu rồi, hạt giống của một tấm lòng hướng thiện và tình yêu gia đình đã được gieo vào tâm hồn của hàng triệu đứa trẻ, trong đó có tôi.

---

Ảnh: Pinterest

chữ trên ảnh mình nhờ bác gu gồ giải đáp thì bác nói nó có nghĩa là: Tôi tin vào tình yêu.

Tớ là một người vừa hướng ngoại vừa hướng nội.Tớ có thể hoà nhập với đám đông, có thể là người tuyên phong trong công vi...
09/06/2022

Tớ là một người vừa hướng ngoại vừa hướng nội.

Tớ có thể hoà nhập với đám đông, có thể là người tuyên phong trong công việc, cười đùa vui vẻ, bắt chuyện bla bla các thứ trên đời.. Nhưng cái phần hướng nội bên trong tớ luôn luôn ở mức năng lượng báo động. Những cuộc vui chơi, tiếp xúc, giao tiếp với mọi người, làm cho tớ kiệt sức. Ban ngày tớ có thể là một đứa thật điên loạn, nhưng về đêm tớ chẳng khác một cái xác không hồn, đầu óc tớ trống rỗng, lòng thì nặng trĩu, khuôn mặt lộ rõ vẻ u sầu.

Khi còn học cấp 3 tớ có thể đi ăn, xem phim một mình, hay đơn giản là chỉ là dạo chơi lanh quanh khu phố để "sạc" đầy năng lượng bên trong. Cái buổi đêm, lúc mà tớ tự giao tiếp, lắng nghe bản thân.
Rồi thời gian dần trôi, tớ trở thành sinh viên, chỉ riêng công việc partime đã khiến tớ không còn cách nào để tự nạp năng lượng cho bản thân khi về đêm nữa, mệt mỏi, áp lực chồng chất, còn tớ thì bất lực, chỉ có thể đăng vài dòng vu vơ lên mạng xã hội, dăm ba chiếc story xàm xí rồi chốc lát lại xoá.

Tớ ấy à, vừa có năng lượng của một người hướng ngoại song lại có phần nhạy cảm của người hướng nội, khiến tớ không muốn để một ai thấu cảm cho bản thân mình.



Đây là vài dòng vu vơ của tớ ở thời điểm 2h sáng, nó chẳng chỉnh chu để trở thành một bài viết, tớ chỉ đơn giản là không muốn cứ ôm khư khư cái tâm sự quái ăm này mà chẳng ai biết đến! Bởi thế mà tớ có mặt ở đây, cảm ơn mọi người vì đã lắng nghe tớ.

NẾU MỆT, HÃY QUAY TRỞ VỀ NHÀKết thúc một buổi làm việc ca đêm, hôm nay không có tăng ca nên cô trở về lúc trời còn tờ mờ...
20/05/2022

NẾU MỆT, HÃY QUAY TRỞ VỀ NHÀ

Kết thúc một buổi làm việc ca đêm, hôm nay không có tăng ca nên cô trở về lúc trời còn tờ mờ sáng. Quá mệt mỏi cho những hôm làm cô đêm, giờ cô chỉ muốn nhanh chóng về nhà và đánh một giấc thật say quên đi đất trời.

Buổi sáng thứ sáu thật yên bình, những ánh hoàng hôn đang dần lấp ló qua những tòa nhà cao tầng, đường đi vì vắng bóng người mà trở lên yên tĩnh đến lạ. Trong không gian dường như tĩnh mịch đó, một tiếng gà gáy vang lên gọi ngày mới. Thật lạ lẫm mà cũng thật quen thuộc.

Trong khoảnh khắc ấy, mọi kí ức của 32 năm cuộc đời cứ thế kéo nhau về trong trí nhớ cô. Cô nhớ về tuổi thơ của mình, nhớ quê hương và nhớ cả gia đình nhỏ của cô. Cũng đã 4 năm cô chưa từng liên lạc về nhà.

Ngày bé cô hay thường lũ bạn cùng xóm chơi trò siêu anh hùng, một phe tội phạm, một phe cảnh sát, cứ thế đuổi bắt nhau cả ngày chẳng thấy chán. Cô nhớ những buổi chiều hè đi chăn trâu cùng lũ bạn. Trâu như thế nào thì mặc trâu, còn cô và lũ bạn thì đi rình trộn khoai, nướng ngô ngoài đê. Có những hôm trời tối mất điện, hôm không trăng thì bày trò trốn tìm, hôm trăng sáng thì lại chạy ra ngoài mưng máng đi bắt cá…

Cũng chính vì những trò đùa nô nghịch phá phách đó mà cô đã không ít lần nếm đủ đòn roi của bà. Nhưng dường như điều đó cũng không kiến cô ngoan ngoãn hơn.

Tuy đánh cô, nhưng có lẽ bà cũng sót cô lắm. Thấy cô khóc mà thương, lại đi mua kem về dỗ dành cô. Cô chính là được người nhà hết sức yêu chiều như thế.

Dù gia đình cô khó khăn, nhưng bố cũng chưa bao giờ để cô phải thiệt so với lũ bạn. Đi làm xa ít khi về nhà, nhưng mỗi lần về bố cô đều sẽ đem đồ chơi mới về cho cô. Những lúc như vậy, cô sẽ thích thú mà ra oai với đám bạn trong xóm. Còn mẹ tôi thì vào những trưa hè nóng bức, vì sợ tôi ngủ không ngon giấc, nên đã thức bên giường quạt cho tôi ngủ.

Cô chính là tiểu công chúa của gia đình cô. Vậy mà giờ đây, cô lại chẳng dám trở về nhìn mặt họ nữa.

Ngày đó, cô và anh yêu nhau. Nhưng gia đình cô lại phản đối gay gắt. Cô không thể hiều, tại sao trong truyện này, họ lại không đứng về phía cô. Với cá tính ương bướng của mình, không muốn ai quản thúc cuộc sống của cô, cô đã cùng anh bỏ vào trong Nam. Cô đã nghĩ, rồi cô và anh sẽ hạnh phúc, đến lúc đó gia đình cô sẽ chấp nhận cho hai người bên nhau.

Nhưng cuộc đời nào có giống trong phim. Người đàn ông mà cô hi sinh tất cả để ở bên lại phản bội cô, bỏ cô lại một mình nơi đất khách. Cô suy sụp rất nhiều, hối hận rất nhiều, nhưng lại chưa một lần nghĩ sẽ quay trở về. Vì cô cảm thấy hổ thẹn, cô không biết phải đối mặt với người nhà như thế nào nữa. Chọn ở lại nơi này, chọn tự chữa lành chính mình, giờ đây, cô đã có một cuộc sống khá ổn định. Và hôm nay, mọi thứ như thôi thúc cô: Hãy trở về thôi. Thật kì lạ, cô đã chẳng đắn đo khi xin nghỉ việc ở công ty và đặt vé máy bay ra Bắc.

Chắc hẳn là gia đình giận cô lắm rồi, nhưng cô tin họ vẫn luôn yêu thương cô và mong cô sống thật hạnh phúc. Đã đến lúc, cô cần phải trở về rồi, trở về nhà…



Có người nói nhìn em không xinhCó người nói mặt em to lắm nhìn không xinh xắn,Có người nói cân nặng của em hình như hơi ...
16/05/2022

Có người nói nhìn em không xinh

Có người nói mặt em to lắm nhìn không xinh xắn,

Có người nói cân nặng của em hình như hơi quá,

Có người nói cách ăn mặc của em trông rất kì cục,

Có người nói nốt ruồi trên khuôn mặt em trông buồn cười lắm,

Vô vàn những lời phán xét khác nhau khiến em cảm thấy bản thân thật tệ hại, em xem các bức ảnh của mình…. đúng là tệ thật. Em bắt đầu tin vào lời người khác nói và nghi ngờ về bản thân, em muốn nuốt ruồi trên khuôn mặt mình biến mất ngay lập tức, em ước khuôn mặt của em có thể nhỏ lại, em mong cân nặng của mình xuống. Em muốn vứt hết những chiếc váy mà em vẫn mặc hàng ngày ở trong tủ đi.

Đã có thời gian em mong mình trở thành người khác cũng được, miễn là không phải nhận những lời nói tiêu cực như vậy nữa. Thế nên ước mơ của mình em cũng giấu nó đi mà không dám kể với ai. Em sợ mọi người cười chê, nhìn em yếu đuối thế kia thì có thể làm gì nên trò trống chứ. Em lại bắt đầu nghi ngờ về khả năng của mình.

Em giống mong manh dễ vỡ, em tự ti về mình, không dám làm điều mình thích. Em nhanh chóng muốn thay đổi nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Liệu thay đổi em có nhận lại được năng lượng tích cực từ mọi người không? Có thời gian em không dám mở lòng với bất kì ai vì tự ti, em sợ rằng mình không xứng đáng với họ.

Anh thì không thấy như vậy, anh thích em xinh đẹp theo của riêng em, những chiếc váy bánh bèo của em đâu có gì là xấu xí, khuôn mặt tròn của em đáng yêu hơn bao giờ hết, thân hình có da có thịt của em trông khỏe khoắn. Anh nghĩ, em chỉ cần là chính mình, anh thích dáng vẻ tự nhiên xinh đẹp nhất của em.

Hãy nhớ rằng em cố gắng không phải để cho ai khác xem, chính là em thích trở thành kiểu người như vậy đấy. Mọi người yêu cũng được, ghét cũng chẳng sao, miễn là em không phải gồng mình mỗi ngày, không phải giả vờ rằng mình ổn. Người khác có thể nói xấu em, người khác có thể không hài lòng về em. Đừng bận tâm, em sinh ra là để tỏa sáng chứ không phải đi phục vụ suy nghĩ của người khác.

Dương Hạnh

Hãy tôn trọng người viết – mang bài đi nơi khác nhớ viết nguồn

Gặp Hạnh tại: Người viết câu chuyện màu hồng



📷 Hiệu ảnh Tân Thời

Đúng người, muộn một chút cũng không sao... Em thường ghen tị với sự dịu dàng của chàng trai nào đó dành cho cô gái của ...
09/04/2022

Đúng người, muộn một chút cũng không sao...

Em thường ghen tị với sự dịu dàng của chàng trai nào đó dành cho cô gái của mình. Thi thoảng, chạnh lòng chút, em vẫn hay tự nhủ:
- Không sao đâu, chờ thêm chút nữa thôi, mình sẽ gặp đúng người.

Mỗi lần như thế, em hay lấy cuốn nhật ký cũ rích ra, viết vài dòng tự động viên bản thân.

Suốt khoảng thời gian đó, em vẫn miệt mài làm việc, học tập. Chẳng thích thầm ai, cũng chẳng dám yêu thêm ai.

Rồi anh đến. Một người tử tế đã đến bên em.

Có lẽ em đã quá quen với sự cộc cằn của người khác, nên khi vừa thấy anh dịu dàng, ân cần, em liền bật khóc.

Không văn vở, hoa mỹ, ba hoa chích choè. Trái ngược lại, anh ngố tàu, dễ thương, ấm áp lạ lùng.

Anh để ý từng chi tiết nhỏ thuộc về em, xem cả tấm ảnh em đi siêu thị mua đồ ăn vặt từ hồi xa lắc xa lơ để biết loại sữa, loại bánh mà em thích. Anh không hứa suông nhưng sẽ hành động. Là những ngày em dị ứng, anh tất tả bỏ cơm trưa chạy về mua ít mật ong, hoa quả. Là tấm thiệp chữ hơi nguệch ngoạc vì quá lâu mới cầm bút. Là bó hoa to đùng chẳng nhân dịp gì nhưng anh vẫn tặng vì em thích hoa tươi. Là những buổi tối tưởng anh đi làm về mệt rã rời sẽ lăn ra ngủ, vậy mà anh vẫn đợi dưới cửa mang nước dừa cho em...

Không đơn giản là yêu, anh là người đầu tiên em thương như máu mủ, ruột thịt. Em không dám hứa, nhưng mỗi ngày em đều cố gắng yêu anh thêm một chút.

Trước khi ngủ, em vẫn thường tự nhủ:
Em nhất định sẽ trân trọng mối quan hệ này. Thì ra sự chờ đợi 4 năm của em là xứng đáng. Cảm ơn anh vì đã đến.

Đàn ông giàu thì thích thật đấy, nhưng để ăn đời ở kiếp, em chọn người tử tế...

GỬI TỚI EM, MỘT CÁI ÔM ĐẾN MUỘN...Em thường nghĩ rằng cuộc đời này sao mà khó khăn với em quá, nó luôn cố bóp nghẹn lấy ...
02/04/2022

GỬI TỚI EM, MỘT CÁI ÔM ĐẾN MUỘN...

Em thường nghĩ rằng cuộc đời này sao mà khó khăn với em quá, nó luôn cố bóp nghẹn lấy tâm hồn em, vắt kiệt đi hơi thở cuối cùng mà em có.

Em không bồng bột,

Đúng, em đã suy nghĩ rất lâu, cũng đã rất trăn trở trước những giây phút ngắn ngủi mà em còn lại trên cõi đời này.

Đôi vai em nhỏ bé như vậy, nhưng áp lực lại to. Em chẳng thể gánh nổi nữa rồi. Đến một thời điểm, em biết rằng nhất định mình sẽ gục ngã thôi.

Em đã từng gào thét muốn được lắng nghe, muốn được vòng tay ai đó ôm em vào lòng...thật chặt.

Em đã từng muốn được yêu, được thương, được thấu hiểu, muốn cả thế giới này biết rằng nếu không nhanh thì tâm hồn em sẽ mục nát mất thôi.

Nhưng,...chẳng có ai đến bên em cả, đúng vậy, chẳng có ai...

Gửi tới em, một cái ôm đến muộn, một vòng tay ấm áp giữa đêm Hà Nội gió lạnh cuộn từng cơn. Nhưng có lẽ, chẳng còn hơi ấm nào có thể chạm tới em được nữa...

Mong rằng, khi đứng trước ranh giới mong manh của cuộc đời, chúng ta sẽ tìm thấy cho mình một lí do để tiếp tục ở lại, dù là nhỏ thôi, nhưng xin hãy ở lại, được không?

_Maris_

| Photo: An An

MẸ THÌ LÀM GÌ CÓ ƯỚC MƠ.Có bao giờ bạn tự hỏi ước mơ của mẹ là gì? Bạn có tò mò mẹ mình muốn điều gì nhất không? Liệu mẹ...
29/03/2022

MẸ THÌ LÀM GÌ CÓ ƯỚC MƠ.

Có bao giờ bạn tự hỏi ước mơ của mẹ là gì? Bạn có tò mò mẹ mình muốn điều gì nhất không? Liệu mẹ có ước mơ không nhỉ?

Những người trẻ như chúng ta luôn cho phép mình có thật nhiều ước mơ, về sự thành công, về chiếc ô tô cùng ngôi nhà đẹp. Có ước mơ thì mới có tham vọng, vì có tham vọng nên chúng ta xa nhà, tìm lên chốn thị thành để kiếm cho mình cơ hội. Chưa chắc rằng có thể đạt được hoài bão, nhưng có một điều tôi biết: có một người mẹ ở nhà, không có ước mơ.

Mẹ tôi, một người đàn bà hơn nửa cuộc đời không biết đọc viết, tay quen cấy lúa, chân quen leo đồi lên rẫy. Cách đây khoảng 3 năm, có một lớp xoá mù chữ do các thầy cô dưới huyện lên dạy cho bà con ở bản, mẹ tôi đăng ký tham gia. Nhờ đó mà bây giờ mẹ mới biết tập tành lên zalo, ngày thấy mẹ nhắn những dòng tin nhắn đầu tiên, tôi mừng lắm. Dòng tin nhắn của mẹ có thể không dấu, có thể sai chính tả, có thể rất lâu mới nhắn được một cái, nhưng nó thực sự tuyệt vời trong lòng của những đứa con.

Tôi hỏi mẹ: “ước mơ của mẹ là gì?” Mẹ tôi không hiểu câu hỏi đó, hình như bà chưa nghe câu này bao giờ, tôi phải cố gắng giải thích một lúc. Nhưng quanh đi quẩn lại mẹ không có câu trả lời nào, tất cả chỉ là “mong con…” trở thành một cái gì đó. Gặng hồi hồi lâu, tôi nhận ra đúng là mẹ mình không có ước mơ, ước mơ của mẹ nằm ở những đứa con mất rồi. Cũng đúng thôi, mẹ thì làm gì có ước mơ…

Làm mẹ của đứa con, nửa đời đã qua chỉ có hai từ vất vả. Tôi không biết những người mẹ khác thì thế nào, nhưng mẹ tôi đúng thật là bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Nuôi ba anh em tôi lớn, mẹ làm ruộng, làm rẫy, quanh năm trồng đủ loại cây củ hoa màu. Nhà tôi ở bản, buôn bán hàng hoá khó khăn, cố lắm thi thoảng mới bán được củ khoai sọ, củ gừng trồng trên nương để đóng học cho mấy anh em. Ngày xưa ở bản, người đàn ông bận uống rượu, nên gánh nặng gia đình 8 phần qua vai người mẹ. Quanh đi quẩn lại, nửa kiếp người đã qua, những đứa con cũng lớn rồi rời quê hương để chúng đi tìm ước mơ của nó. Chỉ còn lại mẹ ở nhà, mẹ vẫn đang chăm lo cho gia đình, và mẹ vẫn không có ước mơ.
Khi ta đói thì chỉ muốn ăn no, khi ăn no thì ta mới nghĩ đến mặc đẹp được. Giống như lời bài hát trong bài “Ước mơ của mẹ”, điều mà mẹ đang bận lo chỉ là làm sao có được bữa cơm no. Mẹ không có ước mơ, vì mẹ bận lo cho gia đình, bà phải hy sinh tất cả cho những đứa con, mẹ không còn ước mơ nữa. Tất cả ước mơ của mẹ bây giờ chỉ là những đứa con được lớn khoẻ mạnh từng ngày và trở thành một người tốt cho xã hội.

Mẹ không có ước mơ, mẹ chỉ có những đứa con. Ước mơ của chúng chính là ước mơ của mẹ, chúng thành công thì mẹ cũng đạt được ước mơ. Những đứa trẻ như chúng ta, hãy cố gắng hơn nữa, để một ngày nào đó mẹ cũng có thể ước mơ lấy một cái gì đó cho mình. Tôi biết mẹ không có ước mơ, nhưng mẹ cũng có những mong muốn nhỏ nhoi, ví như những đứa con có thể gọi điện về nhà thường xuyên hơn, hoặc nếu có thể, hãy trở về nhà nếu đã đi đủ lâu.

————-
Cre: Dưỡng

Address

Hải Dương
Dương

Telephone

+84368220483

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Chênh vênh tuổi 19 posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Chênh vênh tuổi 19:

Shortcuts

Share