17/02/2026
Giao thừa năm nay, Tôi chọn trải nghiệm ở một mình trong một căn phòng nhỏ, nơi thật xa không có ai biết mình giữa khoảnh khắc đoàn viên, để xem nếu không còn những vai diễn quen thuộc, thì rốt cuộc mình là ai trong thế giới này ?
Pháo hoa nổ bên ngoài.
Tiếng rất to.
Tôi nghe thấy hết.
Nhưng không bước ra xem.
Không phải vì buồn,
mà vì chẳng có lý do gì để xem, có nhìn cũng không thay đổi được việc mình đang ở đâu.
Trong phòng không có bất cứ thứ gì của ngày Tết.
Không bánh chưng.
Không hoa.
Không mâm cơm... Và không có một bóng dáng người thân hay bạn bè nào.
Chỉ có một người đang ngồi yên
vào đúng khoảnh khắc người ta gọi là đoàn viên.
Giao thừa trôi qua nhẹ như chưa từng tồn tại.
Như cách tôi biến mất khỏi lịch trình sum họp của thế giới này.
Và sau khi ngồi đó,
chiêm nghiệm đủ sâu về cô đơn, bản ngã và nhân sinh để trưởng thành hơn, tôi nhận ra: Đời không bắt tôi đi tu, cũng không bắt tôi chữa lành. Đời chỉ muốn dạy một bài học là muốn đón giao thừa một mình trong căn phòng ở nơi xa thì cứ… đặt vé trễ như tôi.
Hết vé về quê ăn Tết.
Và sau tất cả
Chúc năm mới ai cũng có nơi để về,
có người để ngồi cùng,
và đủ tỉnh táo để không lạc lịch trình đời mình. Chúc năm mới an lành,
mọi điều mong cầu đều đến đúng lúc,
và những điều không như ý
đều nhẹ nhàng trôi qua.