04/04/2019
KỂ TÔI NGHE CHUYỆN YÊU CỦA BẠN Ở SÀI GÒN
Sài Gòn khi xa vừa thèm vừa nhớ, vắng dăm ba hôm là cồn cào không chịu nổi. Nhớ góc phố hàng me, nhớ ba gác xích lô, từ quán con con đến bụi cỏ dại ven đường, nơi đầy ắp dấu chân người thành thị. Thành phố phương Nam có những ngày nắng rát cả thịt da, nghe mùi khói xèo xèo trên mái tóc thế nhưng lắm lúc lướt qua những cơn mưa thu mát rượi, dễ gần và dễ chịu. Đỏng đảnh, khó ưa, hay thất thường là thế nhưng đâu ai nỡ đem tình riêng mà giận trách gì Sài Gòn, rồi tự hỏi sao lại yêu nó nhiều đến vậy, phải chăng vì nơi đó ta có em.
Em! Cô gái chân quê bụi trần không bám, mắt hiền hòa tựa hồ nước sâu, nhưng đâu biết ẩn sau nụ cười nghiêng nghiêng ấy là nỗi niềm lạc lõng đến chênh vênh, giữa lòng thành phố lộng lẫy, lớn thế mà chẳng chứa nổi trái tim bé. Rồi có đôi lần tìm thấy chút hơi ấm quê nhà, em ngước đầu nhìn lại, bởi lắm lúc Sài Gòn mang dáng dấp của người bà người mẹ như chất đơn sơ nồng hậu thiết tha vẫn không thể phôi pha dù cho sống xa nhà.
sẽ có người yêu anh
Anh! Chàng trai từng trải qua biết bao dặm trường, nay màu da đã ngấm vị phong sương, điềm tĩnh sống trầm ngâm ngắm Sài Gòn qua những năm tháng thay da đổi thịt, guồng quay đè lên đôi vai gồng gánh mệt mỏi, xứ thành thị xô bồ làm anh chao đảo, muốn buông bỏ quẳng hết lo lắng và chẳng luyến lưu gì nơi đây.
Trăng năm ấy vừa tròn, thu vừa vào độ chín, duyên nở tình say, trên lối phố thị ta nắm chặt tay nhau, đi qua hết mùa giông bão... Ngờ đâu đến lúc bão tàn nhưng không còn chúng ta, ngỡ ngất ngây đắm chìm trong mộng lớn nhưng mộng vỡ nhấn tan con đường ta gặp nhau... Em không nói, quặn thắt, anh lặng im và thôi không hỏi, chỉ cứ thế quay đầu rời đi. Chẳng còn nhìn thấy nhau, sau mỗi bước chân nặng trĩu là bầu trời cô đơn vì mãi mất đi một người khiến ta nhẹ nhõm. Một câu nói “Em muốn chia tay, vì ngày mai em còn sự nghiệp”, dù anh đã biết nhưng vẫn đau đến vô cùng.
Mấy mùa thu đã trôi qua, tóc anh đã điểm hoa, anh mở cho mình cửa hàng nhỏ, dương cầm đã không còn nhưng cuối bức tường anh treo đó tấm hình trắng đen. Giờ những gì anh có thể giữ lại cho mình là dáng hình em, vị cà phê mang tên em: Dáng Sài Gòn, ở bên dưới anh viết thêm dòng chữ Blog Radio, nhắc nhở anh kỷ niệm đầu ta gặp gỡ, thuở bỡ ngỡ mắt lướt qua thôi đủ chạm đáy linh hồn. Anh vẫn tự hỏi là đúng hay sai không giữ em ở lại, cùng đi hết những đêm tăm tối, mặt trời lên lại không thể ở bên nhau, nhưng giữ làm sao khi tay anh không với tới, ngậm ngùi thôi một người đã muốn ra đi. Rồi anh tin sẽ có người thương anh như anh đã thương em. Người đó sẽ không phải là em!
| 4 | 4 | 2019