Thư hiên của Gạo

Thư hiên của Gạo Sự ủng hộ của bạn là nguồn sống của page. Cảm ơn cả nhà vì đã nhấn Thích và Theo dõi! 🙏💖

[HOÀN] Mẹ tôi, năm nay 55 tuổi, đề nghị ly hôn.Ba tôi gầm lên: “Muốn cút thì cút!”Anh tôi mắng bà: “Không biết điều!”Tôi...
25/05/2026

[HOÀN] Mẹ tôi, năm nay 55 tuổi, đề nghị ly hôn.

Ba tôi gầm lên: “Muốn cút thì cút!”

Anh tôi mắng bà: “Không biết điều!”

Tôi bước qua căn nhà hỗn độn, nắm lấy tay mẹ, nói: “Mẹ ơi, con đưa mẹ đi.”

Mẹ tôi, năm nay 55 tuổi, đề nghị ly hôn.

Ba tôi gầm lên: “Muốn cút thì cút!”

Anh tôi mắng bà: “Không biết điều!”

Tôi bước qua căn nhà hỗn độn, nắm lấy tay mẹ, nói: “Mẹ ơi, con đưa mẹ đi.”

1

Lúc tôi về đến nhà, trong ph òng khách đã ngồi chật kín người.

Ba tôi, anh tôi, chị dâu tôi và cả một đám người nhà bên chị dâu – Lý Thanh Thanh.

Chỉ có mẹ tôi đang một mình rửa chén trong bếp.

Thấy tôi, ba tôi dập tắt điếu thuốc trong gạt tàn, cau có nói:

“Đi khuyên cái bà già hồ đồ kia đi, sui gia còn đang ở đây, bà ấy muốn làm loạn cái gì chứ?”

Tôi đảo mắt nhìn một vòng, hỏi: “Sao họ lại đến ở nhà mình?”

Mẹ của chị dâu cười nói: “Bà ngoại của Thanh Thanh nhập viện rồi, cần người chăm, mà ở đây thì gần bệ nh vi ện trung tâm thành phố nên tiện hơn…”

Bà còn chưa nói hết câu thì anh tôi đã chen vào: “Được rồi mẹ, nói với người ngoài làm gì?”

Anh ta quay sang tôi: “Cũng không biết mẹ mày bị gì nữa, tuổi này rồi còn mở miệng đòi ly hôn, không biết xấ u hổ hả?”

“Mẹ tôi?”

Tôi bật cười lạnh: “Chứ anh chui từ khe đá ra chắc?”

“Cô…”

Anh tôi không ngờ tôi sẽ cãi lại, cứng họng không nói được gì.

Chị dâu – Lý Thanh Thanh vội vàng xoa dịu: “Chân Ái à, anh em nói lỡ lời thôi, kêu em về cũng là muốn nhờ em khuyên mẹ. Mẹ mà cứ làm ầm lên thế này thì ai cũng khó xử.”

“Được, tôi khuyên.”

Tôi đi thẳng vào bếp, bưng chồng bát đĩa mà mẹ còn chưa rửa xong lên.

Rầm một tiếng, tôi đập thẳng xuống sàn ph òng khách.

2

Khi còn nhỏ, tôi đã có hai nhận thức rõ ràng: Tôi là người không được yêu quý trong nhà.

Và mẹ là người làm việc vất vả nhất.

Ở nhà ông bà nội, tôi chưa bao giờ được ngồi vào bàn ăn.

Mẹ tôi nấu nướng vất vả bày biện xong mâm cơm, ông nội luôn giả vờ khách sáo nói:

“Tiểu Huệ à, chỗ ngồi không đủ, con bồng Tiểu Nam vào bếp ăn đi.”

Lúc sinh ra, tôi được đặt tên là Triệu Thắng Nam.

Sau này mẹ thấy cái tên đó khó nghe, lén dắt tôi đến đồn công an đổi tên.

Mẹ tôi học ít, khi cán bộ hỏi muốn đổi thành tên gì, bà chỉ nghĩ ra được “Chân Ái”.

Bà nói, tôi xứng đáng được trân trọng và yêu thương.

Vậy là từ Triệu Thắng Nam, tôi trở thành Triệu Chân Ái.

Thật ra ăn cơm trong bếp tôi cũng vui, vì mẹ luôn lén để dành cho tôi vài miếng thịt.

Bên ngoài cả nhà rôm rả ăn uống.

Còn hai mẹ con tôi trong bếp, lại thấy ấm áp vô cùng.

Khi đi học, thành tích của tôi luôn rất tốt.

Nhưng đến năm lớp 9, ba không cho tôi học nữa.

Ông nói ông có quen biết, có thể xin cho tôi vào làm ở xưởng, mỗi tháng kiếm được ít nhất một nghìn rưỡi.

Tôi gửi về nhà một nghìn mỗi tháng, cộng với tiền tích cóp, có thể mua nhà cho anh tôi ở thành phố, để anh dễ lấy vợ.

Mẹ tôi không đồng ý, ba đánh bà một trận, bà vẫn không chịu nhượng bộ.

Bà mang gương mặt bầm tím đến gặp cô chủ nhiệm, xin nhà trường cho khất học phí vài hôm, hứa nhất định sẽ nộp đủ.

Bà vào lò gạch khiêng từng viên một, mỗi viên một đồng, ngày đêm không nghỉ.

Đến mức ngón tay nứt nẻ ch ảy má u, cuối cùng cũng gom đủ học phí cho tôi.

Nhưng đúng hôm đi đóng tiền học, bà lại bị ba đánh thêm một trận nữa.

3

Để có thể đưa mẹ rời khỏi ngôi nhà này, tôi đã học như điên.

Sau khi thi đỗ đại học trọng điểm, tôi không ngừng khuyên mẹ ly hôn.

Nhưng lúc đó, anh tôi đang chuẩn bị cưới xin.

Mẹ tôi nói, tay trái tay phải đều là thịt, bà phải ở nhà lo toan mọi thứ cho anh.

Mẹ tôi chính là kiểu người như vậy.

Bà rất giỏi yêu thương người khác.

Chỉ là, lại không biết cách yêu chính mình.

Từ khi chị dâu Lý Thanh Thanh gả vào nhà, dựa hơi ba tôi và anh tôi, chị ta bắt nạt mẹ tôi không ngừng.

Bữa cơm nào cũng phải có ít nhất bốn món, nếu không thì là không coi trọng chị ta.

Người nhà chị ta bệnh, mẹ tôi phải hằng ngày nấu canh bổ mang đến thăm, không thì là không coi trọng chị ta.

Mẹ tôi phải giặt đồ lót bằng tay cho chị ta mỗi ngày, không thì vẫn là… không coi trọng chị ta.



Anh tôi không hề có ý kiến gì.

Thậm chí còn cho rằng mẹ tôi nên làm tốt hơn nữa.

Ba tôi cũng chẳng phản đối.

Ông cảm thấy nở mày nở mặt khi tiếp đãi sui gia.

Cả hai người họ đều là dạng người rất sĩ diện.

Vậy nên, khi tôi đập đống bát đĩa xuống nền ph òng khách, hai người họ tức đến mức trợn mắt, mặt đỏ bừng.

“Triệu Chân Ái, mày phát điên gì ở đây hả?”

Anh tôi suýt nữa đã xông lên đấm tôi một cú, bị mẹ vợ anh ta cản lại.

“Tôi đang khuyên mẹ đấy chứ. Đã muốn ly hôn rồi, thì không cần nấu cơm rửa chén cho mấy người hút má u này nữa đúng không? Ngay cả con chó, cho nó ăn vài bữa còn biết vẫy đuôi lấy lòng người. So với mấy người, nó còn biết điều hơn nhiều.”

Nghe xong, sắc mặt cả ph òng khách đều thay đổi.

Lý Thanh Thanh cũng chẳng giả vờ nữa, trực tiếp cãi nhau với tôi.

Nghe tiếng ồn, mẹ tôi vội vàng chạy từ bếp ra.

Vừa thấy mẹ, ba tôi lập tức chửi om lên:

“Phùng Huệ, bà xem bà đẻ ra thứ gì vậy hả?”

Mẹ tôi là người rất hiền, cả đời chưa từng mắng ai.

Bà mấp máy môi, mãi vẫn không nói được câu phản bác nào.

Cuối cùng, bà chỉ khẽ nói một câu:

“Triệu Thiết Trụ, tôi đã nói rồi, tôi muốn ly hôn với ông.”

Ba tôi gầm lên:

“Vậy thì bà mau thu dọn đồ đạc đi! Cút thì cút! Tưởng tôi nể mặt bà lắm hả?”

Người trong ph òng khách thì vờ vịt can ngăn vài câu lấy lệ.

Tôi đang định tiếp tục lên tiếng, thì mẹ tôi vỗ nhẹ tay tôi, lắc đầu ra hiệu.

Tôi đành theo mẹ vào ph òng.

Trước khi đóng cửa, tôi còn nghe tiếng anh tôi chửi:

“Đúng là đồ vô ơn, không biết điều!”

4

Dạo trước tôi bận công tác ở Hồng Kông, công việc lu bù nên cũng ít liên lạc với gia đình.

Trong lúc mẹ tôi thu dọn đồ đạc, tôi nghe lỏm những câu rời rạc, cộng thêm những gì thấy được từ tình hình bên ngoài, mới ghép lại được phần nào câu chuyện.

Bà ngoại của Lý Thanh Thanh bị xuất huyết não, phải nhập viện ở bệ nh vi ện trung tâm thành phố.

Lấy lý do chăm bà cụ, ba mẹ và em trai của Lý Thanh Thanh dọn cả sang nhà tôi ở.

Nói là chăm bệnh, nhưng người nấu cơm mang vào là mẹ tôi.

Người đút ăn là mẹ tôi.

Người dọn vệ sinh, thay tã, lau người cho bệ nh nh ân cũng là mẹ tôi.

Ngoài việc chăm bệ nh nh ân, mẹ tôi còn phải nấu nướng phục vụ cả nhà một đống người.

Lý Thanh Thanh bảo, ba mẹ cô ta hiếm khi đến, nên từng bữa cơm đều phải tiếp đãi đàng hoàng.

Chưa hết, mẹ tôi còn phải chăm luôn em trai của Lý Thanh Thanh.

Cậu ta đi đứng không cẩn thận té ngã, bị đau.

Anh tôi – kẻ đầu óc không đầy đủ – vì muốn lấy lòng nhà vợ, nói rằng hồi nhỏ anh ta cũng từng ngã, mẹ tôi xoa bóp mỗi tối là khỏi ngay.

Vậy nên, theo yêu cầu của tất cả bọn họ, mẹ tôi mỗi đêm đều phải dành nửa tiếng để xoa bóp cho cậu ta.

Mẹ tôi nói, thật ra những chuyện đó không đáng gì.

Chăm ai mà chẳng là chăm, chỉ cần cả nhà yên ấm là được.

Nhưng điều khiến bà lạnh lòng… là có lần bà bị ốm nặng, nằm liệt giường không dậy nổi.

Bà bảo anh tôi chở bà đi viện, nhưng anh nói phải đưa cả nhà vợ đi dạo phố.

Anh kêu mẹ tôi cứ nằm nghỉ, nếu thấy đỡ thì nên đi thăm bà ngoại của chị dâu.

Chiếc xe chở hết mấy người đó và cả ba tôi, vừa đủ một xe.

Họ đi cả ngày không về.

Mẹ tôi thì nằm cả ngày một mình trên giường.

Cả ngày không ăn gì.

Cuối cùng, chính mẹ tôi phải tự gọi 120, nhân viên y tế nhờ bên quản lý nhà mở khóa, rồi đưa mẹ tôi lên xe cấp cứu đến bệ nh vi ện.

Ba tôi và mấy người kia khi về, nghe hàng xóm kể mới biết chuyện.

Sau đó họ kéo đến bệ nh vi ện, mắng mẹ tôi một trận.

Ba tôi nói mẹ chỉ biết bày chuyện, có tí chuyện cỏn con cũng gọi 120, không chỉ tốn tiền mà còn khiến cả nhà mất mặt.

Anh tôi thì nói mẹ bệnh không đúng lúc, bà ngoại vợ anh đang nằm viện, giờ lại thêm người phải chăm.

Lý Thanh Thanh thì bảo chắc mẹ không chịu nổi việc anh tôi đưa nhà vợ đi chơi, nên tức quá mà phát bệnh, chê mẹ tôi nhỏ nhen.

Nghe tới đó, tôi tức đến mức run rẩy cả người.

Mẹ tôi là người cực kỳ tiết kiệm, thường đau bệnh cũng ráng chịu, cùng lắm lắm mới chịu ra trạm xá lấy ít thuốc.

Phải đau đớn đến mức nào, mẹ mới lựa chọn tự mình gọi 120?

Tôi nhìn bóng lưng gầy gò, đầy xương cốt của mẹ, lặng lẽ lau nước mắt sắp trào ra.

Mà lau mãi vẫn không hết.

Mẹ tôi kể, vì chị dâu sợ khí bệnh lây qua người, nên chỉ vào ph òng bệnh một lát rồi kéo cả nhà về.

Một cô chú nằm cùng ph òng thấy mẹ đáng thương, dặn người nhà mang thêm cơm rồi chia cho mẹ một nửa.

Chính lúc đó, mẹ tôi mới nhận ra – trong mắt ba tôi và cả nhà họ – bà thậm chí không bằng một người xa lạ.

Và cũng chính lúc đó, mẹ mới thật sự nhen nhóm ý định ly hôn.

5

Mẹ tôi không có nhiều hành lý.

Cả đời lo toan cho cái nhà này, giờ gói ghém trong một túi đồ là hết.

Mẹ xách túi bước ra khỏi ph òng, mẹ của chị dâu liền giả vờ tốt bụng chạy đến giành lấy túi từ tay mẹ.

“Trời ơi sui gia ơi, bà làm gì vậy chứ?”

“Tụi tui sai hết, tụi tui không nên dọn đến, khiến hai vợ chồng cãi nhau đến mức này, đúng là nghiệp nặng mà!”

Bà ta thân hình mập mạp, kéo qua kéo lại vài cái rồi lại “á” lên một tiếng, nói bị trẹo lưng.

Ba của Lý Thanh Thanh lao đến, định đẩy mẹ tôi vào tường, tôi lập tức chắn lại.

Ba tôi và anh tôi thì đứng khoanh tay một bên xem kịch.

Như thể người bị ăn hiếp kia không phải vợ, không phải mẹ của họ.

Mẹ tôi không nhìn ai trong nhà lấy một cái.

Tôi bảo vệ bà, cùng đi thẳng ra cửa.

Khi mẹ đang thay giày, ba tôi cuối cùng cũng mở miệng:

“Phùng Huệ, nếu bà bước ra khỏi cửa hôm nay, thì nhà họ Triệu này không nhận mẹ con bà nữa!”

“Không nhận thì thôi, ai thèm?”

Tôi không kìm nén được nữa, trút hết mọi phẫn uất trong lòng, xả một tràng thẳng mặt từng người.

Tôi chỉ vào ba tôi:

“Ông chỉ là một tên hèn nhát chỉ biết bắt nạt vợ con! Bên ngoài thì cúi đầu rụt cổ, về nhà thì gào thét với mỗi mẹ tôi. Đồ ích kỷ!”

Chỉ vào anh tôi:

“Anh là thứ ăn cháo đá bát, cả ngày chỉ biết nghe lời vợ và gia đình nhà vợ, chẳng có chính kiến, nịnh nọt thấy mà ghê tởm. Đúng là đồ vô dụng!”

Chỉ vào Lý Thanh Thanh:

“Ăn cơm mà đòi bốn món, chị bị bỏ đói ở nhà hay gì? Vào nhà tôi để xin ăn chắc?”

Chỉ vào mẹ chị ta:

“Mẹ chị bệnh, bắt mẹ tôi nấu canh, thức đêm chăm, lau người. Vậy chứ người nhà chị chết sạch rồi à?”

Chỉ vào em trai chị ta:

“Anh tự đi không nhìn đường té ngã, lại bắt mẹ tôi xoa bóp. Té vậy là thành phế nhân luôn rồi chắc?”

Rồi chỉ thẳng vào ba chị ta:

“Còn ông, mẹ tôi đối đãi ăn uống đầy đủ, mà ông còn mặt mũi nào xô bà ấy? Đúng là thứ lòng lang dạ sói!”

“Triệu Chân Ái, mày muốn ăn đòn đúng không?!”

Anh tôi xắn tay áo định lao tới.

Tôi rút con dao gọt trái cây giấu trong túi ra, lạnh giọng:

“Không sợ chết thì cứ thử động vào tôi xem.”

“Triệu Chân Ái, mày điên rồi à?”

Lý Thanh Thanh vội vàng kéo anh tôi lại.

Tôi nhìn một lượt đám người trong ph òng:

“Tôi sẽ thuê luật sư viết đơn ly hôn gửi tới. Từ nay về sau, mấy người sống hay chết, chẳng liên quan gì đến mẹ con tôi nữa!”

Nói xong, tôi một tay xách túi hành lý của mẹ, một tay kéo bà bước ra khỏi cửa.

“Mẹ ơi, con đưa mẹ về nhà.”

----------
Muốn xem FULL bộ này thì làm theo hướng dẫn của Sen nha 👇
😪 Bước 1: Ấn LIKE bài viết này
🥰 Bước 2: Viết mã truyện 814661 vào phần bình luận nhé
Đừng quên bật chế độ TẤT CẢ BÌNH LUẬN để nhận l!nk đọc ngay lập tức. Đủ 16 LAI là truyện tự động mở khóa FULL đó🫶✨
Tình trạng: Đã hoàn thành

814661

[HOÀN] Mang thai tháng thứ chín, tôi đi siêu âm lần cuối trước khi sinh.Vị chuyên gia nhìn chằm chằm vào màn hình rồi nó...
25/05/2026

[HOÀN] Mang thai tháng thứ chín, tôi đi siêu âm lần cuối trước khi sinh.

Vị chuyên gia nhìn chằm chằm vào màn hình rồi nói: “Hai trái tim đều đập rất tốt.”

Tôi sững sờ.

Tất cả kết quả khám thai trước đó đều hiển thị là đơn thai.

Ra khỏi ph òng khám, tôi nắm chặt tay chồng là Trình Uyên, hỏi:

“Bác sĩ nói có hai nhịp tim, có phải em mang thai đôi không?”

Động tác của anh hơi khựng lại, rồi mỉm cười vỗ vai tôi:

“Sao có thể chứ, em nghe nhầm rồi. Bác sĩ nói nhịp tim của em và con đều tốt. Đừng nghĩ lung tung, đợi con chào đời, anh sẽ đưa em đi xem cực quang, chẳng phải em đã mong chờ lâu rồi sao?”

Tôi tin anh, nghĩ rằng đó chỉ là một sự nhầm lẫn.

Cho đến đêm muộn hôm đó, khi đi vệ sinh ngang qua trạm y tá, tôi nghe thấy những tiếng trò chuyện thấp giọng bên trong.

“Các cơ quan của bà Trình đã bắt đầu suy kiệt, vừa phải nuôi thai nhi vừa nuôi trái tim đang cấy ghép, cơ thể căn bản không chịu nổi. Đến ngày sinh, xác suất cao là không giữ được người mẹ.”

“Còn trái tim nuôi cấy thì sao?”

“Rất hoàn hảo. Công nghệ nuôi cấy tử cung mà Trình tổng đầu tư đã thành công, căn bệnh suy tim của tình đầu anh ta cuối cùng cũng có cứu rồi.”

Cô y tá hít một hơi lạnh:

“Vậy anh Trình không biết người mẹ xác suất cao sẽ chết sao?”

“Sao lại không biết? Phương án này vốn là do anh ta phê duyệt mà.”

Cái lạnh thấu xương xâm chiếm mọi ngóc ngách trong cơ thể tôi.

Tôi không xông ra chất vấn, mà bịt chặt miệng, từng bước một lùi về ph òng bệnh.

Trình Uyên vẫn đang ngủ.

Ánh trăng chiếu lên khuôn mặt thanh tú của anh.

Khuôn mặt này, năm tôi mất cả cha lẫn mẹ, đã từng thức trắng đêm canh chừng tôi.

Cũng chính khuôn mặt này, khi tôi nghén đến mức mất nước, đã xót xa rơi lệ.

Anh nói: “Niệm Niệm, em là người thân duy nhất của anh trên đời này, anh sẽ dùng cả mạng sống để đối tốt với em.”

Tôi đã tin điều đó suốt tám năm.

Sáng hôm sau, Trình Uyên vẫn như thường lệ mang đến một ly sữa ấm và một nắm thuốc đủ màu sắc.

“Niệm Niệm, ngoan, uống thuốc dưỡng thai đi.”

Ánh mắt anh dịu dàng, khẽ hôn lên trán tôi.

Tôi nhìn những viên thuốc đó.

Đây có lẽ không phải thuốc dưỡng thai, mà là thuốc chống thải ghép để trái tim của tình đầu anh ta có thể bình yên lớn lên trong cơ thể tôi.

Tôi đưa tay nhận lấy thuốc, nhìn thẳng vào mắt anh, khẽ thăm dò:

“Trình Uyên, gần đây em hay bị tức ngực, bác sĩ nói em có thể bị khó sinh, nếu như…”

Anh bịt miệng tôi lại, ôm tôi vào lòng, giọng run rẩy:

“Không được nói bậy!”

“Anh đã mời đội ngũ y tế hàng đầu trong và ngoài nước, họ đánh giá rủi ro chưa đến 1%. Em và con đều sẽ bình an. Ngoan ngoãn uống thuốc đi, đợi em sinh xong, gia đình ba người chúng ta sẽ sống thật hạnh phúc, không bao giờ chia lìa nữa.”

Anh thực sự nghĩ rằng tôi sẽ không chết.

Vì vậy, để cứu người đàn bà kia, anh thản nhiên đẩy tôi lên bàn cờ với tỉ lệ rủi ro 1% đó.

Tôi rủ mắt, nuốt xuống sự buồn nôn đang cuộn trào trong cổ họng.

“Vâng, em uống.”

Tôi nuốt thuốc ngay trước mặt anh.

Anh mỉm cười mãn nguyện, tém lại chăn cho tôi:

“Anh đến công ty một lát, lát nữa về với em.”

Khi cánh cửa đóng lại, tôi lập tức lao vào nhà vệ sinh móc họng, nôn sạch chỗ thuốc vừa uống.

Nhìn chất nôn lẫn sợi má u trong bồn rửa mặt, tôi mở điện thoại tìm kiếm các ph òng khám phá thai chui trong thành phố.

**【Chương 2】**

Ngày thứ ba lén nôn thuốc chống thải ghép, cơ thể tôi bắt đầu có phản ứng dữ dội.

Đầu tiên là sốt nhẹ kéo dài, sau đó là những cơn đau nhức khớp như bị vật tày đập vào.

Lúc nghiêm trọng nhất, tôi thậm chí không còn sức để cầm ly nước.

Nhưng tôi tuyệt đối không thể hiện chút nào trước mặt Trình Uyên.

Mỗi ngày anh đều đến bệ nh vi ện đúng giờ, mang theo món bánh hạt dẻ từ tiệm tôi yêu thích nhất ở phía Tây thành phố.

“Niệm Niệm, hôm nay con đạp em không?”

Anh áp mặt vào bụng tôi để cảm nhận cử động của thai nhi.

Vị trí bàn tay lớn của anh vuốt ve chính là nơi trái tim dư thừa kia đang nằm.

Nhìn nụ cười hiện lên nơi khóe mắt anh, tim tôi như bị dao khía.

“Trình Uyên!” Tôi gọi anh, giọng nhẹ như gió.

“Nếu em gặp sự cố trên bàn mổ, anh sẽ chăm sóc con chúng ta thật tốt chứ?”

Động tác gọt táo của Trình Uyên đột ngột dừng lại, lưỡi dao cứa rách đầu ngón tay, má u tươi trào ra.

“Hứa Niệm, dạo này em sao vậy? Tại sao cứ nói những lời không may mắn như thế?”

Anh rút khăn giấy ấn tạm vào vết thương, bước đến nắm tay tôi, giọng dịu lại:

“Anh đã nói rồi, có anh ở đây, em tuyệt đối không sao. Anh đã đặt xong trung tâm chăm sóc sau sinh rồi.”

“Đừng nghĩ quẩn nữa, đợi chuyện này kết thúc, anh sẽ đưa em đi du lịch vòng quanh thế giới. Chẳng phải em luôn muốn đến Iceland xem cực quang sao?”

Một lời hứa thật hời hợt! Tôi cụp mắt giấu đi cảm xúc đang cuộn trào.

Anh ta thật tham lam.

Vừa muốn dùng cơ thể tôi cứu “ánh trăng sáng”, vừa muốn tôi bình an sinh con đẻ cái, làm một người vợ ngoan ngoãn.

Anh ta tưởng mình là vị thần điều khiển mọi thứ, có thể nắm giữ sinh tử sao?

Đúng lúc này, điện thoại anh reo.

Tiếng chuông đặc biệt, chói tai vô cùng.

Trình Uyên nhìn màn hình, sắc mặt thay đổi ngay lập tức.

“Được, tôi đến ngay.”

Anh cúp máy, vội vàng cầm lấy áo khoác.

“Niệm Niệm, công ty có việc gấp, anh đi xử lý một chút. Em nghỉ ngơi cho tốt.”

Anh thậm chí không đợi tôi trả lời đã quay người bước đi.

Tôi không hỏi anh đi đâu.

Chỉ lặng lẽ đi đến bên cửa sổ, nhìn xuống dưới.

Xe của anh không chạy ra khỏi cổng bệ nh vi ện, mà rẽ sang tòa nhà chăm sóc đặc biệt VIP với an ninh cực kỳ nghiêm ngặt phía sau.

Tôi thay thường phục, đeo khẩu trang, né tránh các y tá và đi theo.

Tầng sáu tòa đặc biệt, cánh cửa ph òng bệnh cuối hành lang khép hờ.

Một giọng nữ yếu ớt truyền ra:

“A Uyên, anh đừng quản em nữa…”

“Em không sống được bao lâu đâu. Nếu vì cứu em mà khiến cô Hứa gặp sự cố, cả đời này em sẽ không yên lòng.”

Giọng Trình Uyên vang lên, đầy rẫy sự dịu dàng:

“Hạ Hạ, đừng nói ngốc, em sẽ không chết.”

“Đội ngũ chuyên gia đã chuẩn bị sẵn sàng, trái tim nuôi cấy cực kỳ hoàn hảo.”

“Chỉ cần cố thêm năm ngày nữa, em sẽ lại như người bình thường.”

“Vậy còn cô Hứa…”

“Cô ấy sẽ không sao.”

Trình Uyên ngắt lời cô ta, giọng khẳng định.

“Anh dùng loại thuốc tốt nhất, rủi ro vốn đã cực thấp, cùng lắm thì cho dù có…”

Anh khựng lại, giọng trầm xuống.

“Đây là điều anh nợ em. Năm đó nếu không vì cứu anh, em đã không bị suy tim.”

“Hạ Hạ, chỉ cần em sống sót, anh sẽ dùng cả đời để bù đắp cho Hứa Niệm.”

Tôi đứng ngoài cửa, cắn chặt môi dưới đến mức miệng đầy vị má u.

Bù đắp cái gì? Bù đắp cho cái xác lạnh lẽo của tôi sao?

Tôi luôn tưởng rằng anh yêu tôi sâu đậm.

Nhưng rõ ràng, trong lòng anh, mạng của Lâm Hạ quan trọng hơn cả tôi và con cộng lại.

**【Chương 3】**

----------
✅ Cách đọc full bộ truyện này nè:
✨ Bước 1: Thả vội LIKE bài viết này nhé
🥰 Bước 2: Gõ đúng mã truyện 809360 vào ô bình luận
Lin sẽ hiện ra khi bạn bật TẤT CẢ BÌNH LUẬN. Đủ 16 LAI hệ thống tự động mở b**g 🥺💕
Tên truyện: PHÁT HIỆN Ở THÁNG THỨ CHÍN
Tình trạng: Đã hoàn thành

809360

[HOÀN] Năm 86, cơ quan chia nhà. Đến lượt tôi thì chỉ còn đúng một căn trên tầng thượng.Căn ấy cũ nát, dột nát, lại phải...
24/05/2026

[HOÀN] Năm 86, cơ quan chia nhà. Đến lượt tôi thì chỉ còn đúng một căn trên tầng thượng.

Căn ấy cũ nát, dột nát, lại phải leo bộ sáu tầng lầu. Chẳng ai muốn nhận.

Tôi không còn đường lui, đành nghiến răng mà lấy.

Lúc dọn dẹp, tôi phát hiện trên trần có một lối vào của ngăn lửng.

Tôi trèo lên xem thử. Trong góc, có hai chiếc vali da kiểu cũ nằm im lìm.

Tôi phủi lớp bụi dày cộp rồi mở chiếc đầu tiên ra.

Ngay khoảnh khắc ấy, tay tôi khựng lại.

Suốt cả đêm, tôi ngồi cạnh chiếc vali, đến mắt cũng không dám nhắm.

01

Mùa hè năm 1986, không khí trong nhà máy ngột ngạt như một mớ bông ướt sũng.

Tôi tên là Châu Tú Vân, một nữ công nhân bình thường của Nhà máy Cơ khí Hồng Tinh.

Chồng tôi, Cao Kiến Mân, là nhân viên kỹ thuật của nhà máy. Chúng tôi có một cậu con trai năm tuổi tên là Cường Cường.

Cả nhà năm miệng ăn, tính cả mẹ chồng Tiền Thục Phân và em chồng Cao Lệ Lệ, chen chúc trong khu tập thể cũ kỹ chỉ vỏn vẹn ba mươi mét vuông.

Quay người một cái là đụng trúng nhau.

Năm nay, nhà máy rốt cuộc cũng có đợt phân nhà.

Mắt của toàn thể cán bộ công nhân viên trong xưởng đều đỏ rực lên vì thèm thuồng.

Cao Kiến Mân nhờ là cán bộ kỹ thuật nòng cốt nên được chia một suất.

Ngày tin tức truyền về, mẹ chồng tôi cười đến mức các nếp nhăn trên mặt giãn cả ra, bà kéo tay em chồng Cao Lệ Lệ lẩm bẩm: “Ph òng tân hôn của Lệ Lệ nhà ta rốt cuộc cũng có chỗ lo rồi.”

Tôi ôm Cường Cường đứng một bên, trong lòng cũng tràn ngập mong đợi.

Cuối cùng cũng sắp có ngôi nhà của riêng mình.

Nhưng ngày bốc thăm, tay của Cao Kiến Mân lại xui xẻo đến mức tận cùng.

Đến lượt chúng tôi, trên danh sách chỉ còn lại đúng một lựa chọn cuối cùng.

Tòa nhà số 6, tầng 6, tầng áp mái.

Đó là tòa nhà cũ nhất toàn nhà máy, mà tầng áp mái lại càng là “cục nợ” không ai thèm lấy.

Mùa hè thì như cái lò hấp, mùa đông thì như hầm băng.

Chí mạng nhất là, mái nhà do lâu năm không tu sửa, hễ mưa lớn là dột.

Mặt Cao Kiến Mân lúc đó đen kịt lại.

Mẹ chồng Tiền Thục Phân thì ngồi phịch xuống đất, vỗ đùi khóc lóc om sòm, mắng anh ta vô dụng.

Tôi ôm Cường Cường, trái tim cũng từng chút từng chút chìm xuống.

Về đến nhà, không khí u ám đến mức vắt ra nước.

Cao Kiến Mân hút thuốc hết điếu này đến điếu khác, mẹ chồng thì chửi đổng, nói tôi cao số, khắc mất vận may của nhà bà ta.

Cô em chồng Cao Lệ Lệ trừng mắt trắng dã, chua ngoa mở miệng.

“Anh, cái căn nhà nát đó anh định lấy thật à?”

“Chứ sao? Không lấy thì trắng tay luôn à.” Cao Kiến Mân gắt gỏng quát lại.

“Lấy cũng tốt.” Tiền Thục Phân bỗng nhiên không khóc nữa, đôi mắt tinh ranh lóe lên tia sáng, “Có còn hơn không. Dù có nát thì cũng là căn nhà rộng năm mươi mét vuông, còn hơn cái chuồng chim này.”

Bà ta khựng lại, ánh mắt lướt qua tôi, giống như đang tuyên bố một sự thật hiển nhiên.

“Kiến Mân, căn nhà này tuy viết tên con, nhưng Lệ Lệ sắp kết hôn, nhà trai bên kia đang đợi có ph òng tân hôn.”

“Cứ lấy căn ph òng lớn nhất hướng Nam đó làm ph òng tân hôn cho Lệ Lệ.”

“Con và Tú Vân, cứ dẫn Cường Cường ở căn ph òng nhỏ hướng Bắc là được.”

Cao Lệ Lệ lập tức hớn hở ra mặt: “Cảm ơn mẹ! Vẫn là mẹ thương con nhất.”

Cao Kiến Mân dụi điếu thuốc, gật đầu: “Được, quyết định vậy đi.”

Từ đầu chí cuối, không một ai hỏi tôi một câu.

Trái tim tôi như bị ngâm trong nước đá.

Trong cái nhà này, tôi dường như chỉ là một người ngoài, một công cụ biết thở.

Nửa tháng tiếp theo, tôi trở thành chủ lực của việc dọn nhà.

Cao Kiến Mân và mẹ chồng, ngoài miệng nói sẽ giúp đỡ, nhưng chưa từng một lần bước đến tòa nhà nát đó.

Họ chê leo sáu tầng lầu mệt.

Mình tôi, ban ngày đi làm, tối đến lại qua quét dọn căn nhà bám đầy bụi bặm.

Lớp vữa trên tường b**g tróc từng mảng lớn, cửa sổ kính vỡ một ô, phải lấy giấy báo dán lại.

Góc trần nhà còn có một mảng vết nước rất rõ.

Tôi quét đi quét lại sàn nhà, bụi bay làm tôi sặc sụa ho liên tục.

Mồ hôi ướt đẫm áo sơ mi, dính bết vào lưng, vừa nhớp nháp vừa khó chịu.

Cường Cường rất hiểu chuyện, cầm một miếng giẻ nhỏ, kiễng chân giúp tôi lau chân bàn.

“Mẹ ơi, sau này đây sẽ là nhà của chúng ta sao?”

Tôi xoa đầu thằng bé, nặn ra một nụ cười: “Đúng vậy, là nhà mới của chúng ta.”

Dù cho căn nhà này, căn ph òng tốt nhất không thuộc về chúng tôi.

Dọn dẹp đến tận đêm khuya, tôi mệt đến mức lưng không thẳng lên nổi.

Lúc tựa vào tường nghỉ ngơi, tôi thắp một ngọn nến.

Điện vẫn chưa được nối.

Ánh nến vàng vọt nhảy múa, chiếu sáng căn nhà trống trải và xập xệ này.

Tôi ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua trần nhà.

Đột nhiên, ánh nhìn của tôi khựng lại ở góc trần.

Ở đó, có một tấm ván gỗ hình vuông.

Màu sắc mới hơn phần trần nhà xung quanh một chút, viền ngoài còn có một khe hở nhỏ.

Giống như là một lối vào.

Trái tim tôi, không hiểu sao lại bắt đầu đập thình thịch.

02

Tôi nhìn chằm chằm vào tấm ván gỗ đó.

Những khu nhà cũ của nhà máy đều được xây theo thiết kế của chuyên gia Liên Xô.

Một số tòa nhà để cách nhiệt, sẽ thiết kế thêm một gác xép cực thấp ở tầng áp mái.

Nhưng sống ở khu tập thể bao nhiêu năm, tôi chưa từng nghe nói nhà ai có thứ này.

Có lẽ là được để lại từ lúc mới xây, sau đó thì bị người ta lãng quên.

Tim tôi đập liên hồi.

Tìm một chiếc ghế cũ, tôi bước lên.

Vẫn không đủ cao.

Tôi lại ra hành lang bê hai viên gạch, cẩn thận kê dưới chân ghế.

Đứng lên lần nữa, cơ thể chao đảo, những đầu ngón tay cuối cùng cũng miễn cưỡng chạm tới tấm ván.

Tôi dùng sức đẩy lên.

Tấm ván kêu “kẽo kẹt” một tiếng, lỏng ra, làm bay lên một lớp bụi dày đặc, sặc đến mức tôi ho sù sụ.

Tôi dùng hết sức bình sinh, đẩy bật tấm ván ra, để lộ một lỗ hổng tối om.

Một mùi gỗ mục nát, khô khốc phả thẳng vào mặt.

Tôi giơ cao ngọn nến, ghé mắt nhìn vào trong lỗ.

Không gian bên trong rất thấp, căn bản không thể đứng thẳng lưng.

Nhờ ánh nến yếu ớt, tôi thấy ở sâu tít bên trong gác xép, dường như có hai đường nét mờ mờ.

Vuông vức, giống như là những cái rương.

Sự tò mò mãnh liệt lấn át cả sự mệt mỏi và nỗi sợ hãi.

Tôi đặt ngọn nến bên mép lỗ, hai tay chống lên mép, cắn răng, khó nhọc trèo vào trong.

Trong gác xép toàn là bụi, vừa động đậy là bụi bay mù mịt.

Tôi khom lưng, nhích từng chút một về phía hai cái bóng đen.

Cuối cùng, tôi cũng nhìn rõ.

Đó là hai chiếc vali da đã vô cùng cũ kỹ.

Da bò màu nâu sẫm, mép được cố định bằng đinh tán, ổ khóa làm bằng đồng thau, đã mọc đầy rỉ đồng màu xanh.

Kiểu dáng này ít nhất cũng phải từ thời trước giải phóng.

Bên trên rương phủ một lớp bụi dày đặc, dường như đã bốc hơi khỏi thế giới này mấy chục năm qua.

Ai lại đem hai chiếc rương giấu ở đây?

Tim tôi đập càng lúc càng nhanh.

Tôi đưa tay, phủi đi lớp bụi trên một chiếc rương.

Thử nhấc lên một chút, vô cùng nặng.

Ổ khóa vẫn đang khóa, nhưng lõi khóa đã bị rỉ sét chết cứng.

Tôi quay lại cửa lỗ, lấy từ trong túi đồ nghề của mình ra một chiếc tua-vít cỡ nhỏ.

Quay lại bên chiếc rương, tôi lách mũi tua-vít vào khe hở của ổ khóa, dùng sức cạy.

“Cạch.”

Một tiếng động nhỏ, ổ khóa rỉ sét đứt tung.

Tôi hít sâu một hơi, đặt hai tay lên nắp rương, từ từ mở nó ra.

Ngay khoảnh khắc đó, nhịp thở của tôi ngừng bặt.

Dưới ánh nến, một tia sáng màu vàng sậm kỳ dị đâm nhói vào mắt tôi.

Trong rương, không phải là quần áo, cũng không phải là đồ tạp nham.

Mà là từng thỏi, từng thỏi… vàng khối được xếp ngay ngắn.

Vàng thỏi.

Chi chít, gần như phủ kín toàn bộ đáy rương.

Bên trên những thỏi vàng, còn đặt mấy xấp đồ được gói trong giấy dầu, và một hộp trang sức nhỏ.

Tay tôi cứng đờ giữa không trung, má u toàn thân dường như đông cứng lại.

Đời tôi, chỉ mới nhìn thấy vàng thỏi trên phim ảnh.

Bây giờ, nguyên một rương vàng thỏi, đang bày ra trước mắt tôi.

Tôi run rẩy đưa tay, cầm lên một thỏi.

Chạm vào lạnh ngắt, nặng trĩu, đè nặng khiến tim tôi đập thảng thốt.

Đây là vàng thật.

Tôi đặt thỏi vàng xuống, lại cầm hộp trang sức kia lên.

Mở ra, bên trong là mấy món trang sức cũng cũ kỹ không kém.

Một chiếc vòng ngọc bích, xanh mướt toàn bộ, chất ngọc cực tốt.

Một đôi khuyên tai ngọc trai, và một chiếc nhẫn đính hồng ngọc.

Bất cứ món nào trong số này, đều có giá trị khổng lồ.

Tôi ép bản thân phải bình tĩnh lại, lại đi cởi những bọc giấy dầu.

Từng lớp được mở ra, bên trong không phải là vàng bạc, mà là từng xấp dày khế ước đất đai và giấy tờ nhà cửa.

Địa chỉ đều là những khu sầm uất nhất ở Thượng Hải, Nam Kinh.

Thời gian ghi trên tiêu đề, là năm Dân Quốc thứ 37.

Năm 1948.

Ở dưới cùng, còn có một cuốn nhật ký mỏng.

Tôi cầm cuốn nhật ký lên, mở ra.

Nét chữ thanh tú, ghi lại sự hoang mang và bất an của một gia đình thương gia giàu có vào đêm trước giải phóng.

Người chủ gia đình dự cảm thời thế sắp thay đổi, đã đổi trước một phần tài sản thành vàng, cùng với những khế ước đất đai quan trọng nhất, giấu vào trong gác xép của căn nhà mới xây mà họ chưa kịp dọn vào ở này.

Gia đình họ định sang Hong Kong trước, đợi sóng yên biển lặng rồi mới quay về.

Trang cuối của cuốn nhật ký viết: “Chuyến đi này năm tháng dằng dặc, không biết ngày nào mới có thể trở về. Mong hậu nhân có được chiếc rương này, có thể đối xử thiện đãi. Lại có một chiếc rương khác, bên trong có bản đồ chi tiết, có thể tìm thấy những đồ vật còn lại.”

Đầu tôi “ong” lên một tiếng.

Vẫn còn một chiếc rương nữa.

Bên trong có bản đồ, còn có thể tìm thấy những thứ còn lại.

Tôi nhìn sang chiếc rương giống y hệt bên cạnh, cơ thể run lên bần bật không thể kiểm soát.

Đêm đó, tôi không về nhà.

Tôi khôi phục lối vào gác xép như cũ, tự mình ngồi trong căn nhà trống huơ trống hoác, canh giữ một bí mật khổng lồ.

Tôi không dám đi mở chiếc rương thứ hai.

Chỉ một chiếc này, đã đủ khiến tôi kinh hồn bạt vía.

Cả một đêm, tôi không dám nhắm mắt.

Nến đã cháy rụi, phía chân trời bắt đầu hửng sáng.

Tôi tựa lưng vào tường, nhìn sắc trời ngoài cửa sổ từng chút từng chút sáng lên.

Trong đầu lặp đi lặp lại những lời trong nhật ký, và rương vàng chói lọi đó.

Sàn nhà lạnh lẽo, lại không thể làm nguội đi sự nóng bỏng trong lòng tôi.

Tôi biết, từ giây phút tôi đẩy tấm ván gỗ đó ra, cuộc đời của Châu Tú Vân tôi, đã hoàn toàn khác.

Bên ngoài vang lên tiếng bước chân ồn ào, cùng với cái giọng oang oang của mẹ chồng Tiền Thục Phân.

“Kiến Mân, Lệ Lệ, nhanh lên! Hôm nay phải chốt xong hết các ph òng đấy!”

Họ đến rồi.

Mang theo sự tham lam và những nụ cười coi đó là chuyện hiển nhiên, đến để tiếp quản căn nhà của tôi.

Tôi từ từ đứng dậy, phủi bụi trên người.

Một đêm không ngủ, trong mắt tôi vằn vện tia má u, nhưng ánh mắt lại điềm tĩnh lạ thường.

Không.

Đây không phải là nhà của tôi .

Đây là nhà của tôi – Châu Tú Vân, và của con trai tôi, Cường Cường.

Không còn một tia quan hệ nào với nhà họ Cao bọn họ nữa.

----------
Đọc full truyện này chỉ với 2 bước:
🌈 Bước 1: LIKE bài viết để được ghi nhận
💖 Bước 2: Nhập mã truyện -- 809827 -- vào ô bình luận bên dưới nha
Linh hiện khi chọn TẤT CẢ BÌNH LUẬN. Truyện tự mở FULL khi có đủ 16 LAI🥺💕
Tên truyện: CĂN PHÒNG HƯỚNG BẮC CỦA TÔI
Tình trạng: Đã hoàn thành

809827

[FULL] Trong buổi tiệc đính hôn, tôi trơ mắt nhìn vị hôn phu của mình – Cố Lăng Tiêu – hôn phù dâu của tôi ngay trước mặ...
24/05/2026

[FULL] Trong buổi tiệc đính hôn, tôi trơ mắt nhìn vị hôn phu của mình – Cố Lăng Tiêu – hôn phù dâu của tôi ngay trước mặt mọi người.

Dưới khán đài, ba trăm vị khách im phăng phắc, tất cả đều đang chờ xem tôi trở thành trò cười như thế nào.

“Cô Như Yên, xin lỗi.” – Cố Lăng Tiêu buông Tống Nhã Kỳ ra, ánh mắt anh ta không hề có chút áy náy – “Người anh yêu từ đầu đến cuối luôn là Nhã Kỳ. Cuộc đính hôn này vốn dĩ là một sai lầm.”

Tống Nhã Kỳ tựa vào lòng anh ta, trên mặt là nụ cười đắc thắng.

Người phụ nữ mà tôi từng xem là bạn thân nhất, lại đâm cho tôi một nhát chí mạng vào chính ngày trọng đại của đời mình.

“Liễu Như Yên, cậu nên tỉnh lại đi.” – Giọng cô ta trong trẻo như tiếng chuông bạc – “Anh Lăng Tiêu chưa từng yêu cậu, anh ấy chỉ là thương hại cậu mà thôi.”

Dưới sân khấu vang lên tiếng bàn tán rì rầm, có người chụp ảnh, có người quay video.

Tôi đứng trên sân khấu, mặc bộ váy cưới đặt may riêng trị giá cả trăm triệu, lại giống như một kẻ ngốc đang diễn trò hề.

“Thương hại tôi à?” – Tôi chậm rãi tháo chiếc nhẫn kim cương trên tay ra – “Tống Nhã Kỳ, cậu đã nhầm một chuyện rồi.”

“Gì cơ?” – Nụ cười của cô ta cứng lại trên môi.

“Khi Cố Lăng Tiêu theo đuổi tôi, cậu đang ở đâu?” – Tôi giơ cao chiếc nhẫn – “Ba năm trước, chẳng phải chính cậu từng nói anh ấy không xứng với cậu sao?”

Sắc mặt Tống Nhã Kỳ thay đổi, Cố Lăng Tiêu cũng sững người.

“Khi cậu từ chối anh ấy ba năm trước, là tôi đã ở bên cạnh an ủi anh ta, cùng anh ta vượt qua quãng thời gian khó khăn nhất.” – Tôi nói tiếp – “Bây giờ anh ta có tiền rồi, thì cậu lại quay về?”

Khán giả dưới khán đài bắt đầu bàn tán xôn xao, có người nhớ lại chuyện năm xưa.

“Như Yên, cậu đừng nói bậy!” – Tống Nhã Kỳ bắt đầu luống cuống.

“Nói bậy à?” – Tôi cười lạnh – “Cố Lăng Tiêu, anh nói đi, ba năm trước trong KTV, anh khóc lóc cầu xin cô ta đừng rời bỏ, là ai đã đưa khăn giấy cho anh?”

Mặt Cố Lăng Tiêu tái mét, không ngờ tôi lại dám vạch trần quá khứ của anh ta ngay tại đây.

“Và anh cũng nói cho cô ta biết, lúc anh khởi nghiệp thiếu vốn, là ai đã đem nhà đi thế chấp để lấy tiền cho anh làm vốn?”

Một trận xôn xao bùng lên khắp khán ph òng, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía chúng tôi.

“Liễu Như Yên, đủ rồi đấy!” – Cố Lăng Tiêu nổi giận.

“Đủ rồi?” – Tôi giận dữ ném mạnh chiếc nhẫn, trúng thẳng vào trán anh ta – “Chính các người mới là đủ rồi đấy!”

Má u rịn ra từ vết thương trên trán anh ta, anh ta ôm trán, sắc mặt trắng bệch.

“Ba năm yêu đương, hơn một ngàn ngày đêm, tôi xem anh là cả thế giới.” – Giọng tôi càng lúc càng to – “Vậy mà giờ anh nói với tôi rằng tất cả chỉ là một sai lầm?”

“Chị Như Yên, đừng như vậy…” – Tống Nhã Kỳ cố bước lại gần kéo tôi.

Tôi lùi lại một bước, tránh khỏi tay cô ta.

“Đừng gọi tôi là chị, tôi không có đứa em gái nào như cô.” – Tôi nhìn thẳng vào cô ta – “Tống Nhã Kỳ, nhớ kỹ lời tôi nói hôm nay.”

“Câu gì?”

“Sẽ có một ngày, cô sẽ phải trả giá cho tất cả những gì cô làm hôm nay.” – Tôi nhấc váy, bước xuống sân khấu trên đôi giày cao gót – “Cố Lăng Tiêu, nhớ lấy, là tôi bỏ anh, không phải anh bỏ tôi.”

Tôi không ngoái đầu lại, rời khỏi khách sạn trong tiếng xì xào và ánh đèn chớp nháy của máy ảnh.

Vở kịch hề này cuối cùng cũng khép lại.

Ra đến cửa khách sạn, tôi nhìn thấy Giang Thần đang đợi ở đó. Anh là đối tác làm ăn, cũng là người bạn tốt nhất của tôi.

“Như Yên.” – Anh bước nhanh về phía tôi, cởi áo vest khoác lên vai tôi – “Lạnh không?”

“Không lạnh.” – Tôi lắc đầu – “Giang Thần, cảm ơn anh vì đã không vào trong xem tôi bị sỉ nh ục.”

“Sỉ nh ục gì chứ?” – Anh nhìn tôi nghiêm túc – “Tôi thấy hôm nay cậu rất ngầu, ngầu hơn bất cứ lúc nào.”

Nước mắt tôi cuối cùng cũng rơi xuống, không phải vì buồn bã vì mất Cố Lăng Tiêu, mà vì cảm động.

Khi tất cả mọi người đều đứng nhìn tôi như trò hề, ít ra vẫn còn một người đứng về phía tôi.

“Đi thôi, tôi đưa cậu về nhà.” – Giang Thần nhẹ nhàng vỗ vai tôi.

“Ừ.”

Ngồi trên xe của Giang Thần, qua kính chiếu hậu, tôi thấy Cố Lăng Tiêu và Tống Nhã Kỳ từ khách sạn bước ra, họ ôm nhau trước cửa như thể đang yêu nhau thật lòng.

Tôi thu ánh mắt lại, không nhìn nữa.

Từ giờ trở đi, chuyện của họ không còn liên quan gì đến tôi nữa.

2

Về đến nhà, tôi ngã phịch xuống ghế sofa, đầu óc trống rỗng.

Ba năm tình cảm, nói tan là tan.

Khắp căn nhà là ảnh chụp chung của tôi và Cố Lăng Tiêu, những ký ức ngọt ngào ngày nào giờ chỉ như một trò cười cay đắng.

Tôi đứng dậy, từng tấm từng tấm, xé nát tất cả những bức ảnh đó.

Người đàn ông ấy từng là cả thế giới của tôi. Vì anh ta, tôi đã từ bỏ biết bao cơ hội.

Lúc tốt nghiệp đại học, tôi có thể đến Thượng Hải làm việc cho một công ty thiết kế danh tiếng, lương cao gấp ba lần ở đây. Nhưng Cố Lăng Tiêu nói anh không muốn yêu xa, nên tôi ở lại vì anh.

Sau này, khi tôi mở studio riêng, cuối cùng cũng nhận được một dự án lớn, cần ra Bắc Kinh công tác nửa năm. Cố Lăng Tiêu lại bảo thời gian khởi nghiệp không thể thiếu tôi, thế là tôi từ chối cơ hội ấy.

Vì muốn giữ lòng tự trọng cho anh, tôi thậm chí còn giấu đi thân thế thật của mình.

Ba tôi là một ông trùm bất động sản nổi tiếng ở thành phố này. Tôi hoàn toàn có thể dựa vào quan hệ gia đình để phát triển, nhưng tôi sợ khiến Cố Lăng Tiêu cảm thấy áp lực, nên luôn giả vờ mình xuất thân từ một gia đình bình thường.

Ngay cả căn nhà này, tôi cũng nói là vay ngân hàng mua, thực tế là ba tôi mua trả thẳng, tặng tôi.

Còn anh ta thì sao? Lén lút ngoại tình với bạn thân nhất của tôi, rồi còn công khai bẽ mặt tôi ngay trong lễ đính hôn.

Điện thoại reo lên, là mẹ gọi đến.

“Như Yên, con không sao chứ? Chuyện buổi lễ mẹ đều biết cả rồi.” – Giọng mẹ đầy lo lắng – “Về nhà đi, mẹ nấu món sườn kho con thích nhất.”

“Mẹ, con không sao đâu. Chỉ là hơi mệt, muốn yên tĩnh một mình.”

“Thằng nhãi đó, mẹ đã thấy không thuận mắt từ lâu rồi.” – Mẹ giận dữ – “Hồi trước ba con đã phản đối hai đứa ở bên nhau, nói nó không phải người tốt.”

“Mẹ, chuyện đã qua rồi, đừng nhắc nữa.”

“Ừ, mẹ không nhắc nữa. Nhưng con phải nhớ, dù trời có sập xuống vẫn còn ba mẹ gánh giúp. Con vẫn còn trẻ, sau này nhất định sẽ gặp người tốt hơn.”

Cúp máy, tôi ngẩn người nhìn ra bầu trời đêm ngoài cửa sổ.

Thành phố về đêm thật đẹp, đèn neon rực rỡ, dòng xe tấp nập.

Cuộc sống vẫn phải tiếp tục. Tôi không thể vì một người đàn ông không xứng đáng mà dừng lại.

Tôi bật máy tính, bắt đầu sắp xếp lại các dự án công việc gần đây.

Tình yêu đã không thể dựa vào, thì tôi sẽ dựa vào sự nghiệp của chính mình.

Làm việc đến tận khuya, tôi mới thấy lòng nhẹ nhõm phần nào. Có việc để làm, đầu óc sẽ không còn lan man suy nghĩ nữa.

Sáng hôm sau, tôi nhận được tin nhắn từ Giang Thần:

“Thấy tin tức rồi, cậu ổn chứ?”

Tôi nhìn điện thoại, chuyện buổi tiệc đính hôn đã lên cả báo địa phương.

Tiêu đề cực kỳ chướng mắt: “Nữ thiết kế nổi tiếng bị vị hôn phu phản bội ngay trong lễ đính hôn”.

Phía dưới là hàng loạt bình luận, đủ kiểu giọng điệu: người thương cảm, người cười cợt, thậm chí có kẻ nói là do tôi không tốt nên mới bị đá.

Tôi tắt tin tức, nhắn lại cho Giang Thần:

“Mình ổn, cảm ơn đã quan tâm.”

“Đừng gồng mình nữa. Mình biết cậu đang rất khó chịu. Trưa nay ăn cơm với mình nhé, mình có một dự án muốn bàn với cậu.”

Tôi nhìn mình trong gương, gương mặt hốc hác. Tôi trang điểm nhẹ, thay bộ đồ công sở.

Cuộc sống vẫn phải tiếp tục, không thể để bản thân trông quá tệ hại.

3

Buổi trưa, Giang Thần đưa tôi đến một quán trà yên tĩnh.

“Ăn trước đi, chuyện công việc để lát nữa bàn.” – Anh gắp cho tôi miếng sườn chua ngọt – “Cậu gầy quá rồi, phải ăn nhiều lên.”

Tôi nhìn miếng sườn trong đĩa, bất giác nhớ đến lời mẹ hôm qua rằng sẽ nấu món sườn kho cho tôi, sống mũi lại cay cay.

“Giang Thần, tại sao ai cũng nghĩ mình đáng thương vậy?” – Tôi đặt đũa xuống – “Hôm qua có bao nhiêu người đứng xem, không một ai dám lên tiếng bảo vệ mình.”

“Vì họ không hiểu cậu thật sự là người thế nào.” – Giang Thần nhìn tôi nghiêm túc – “Trong mắt mình, cậu là người phụ nữ mạnh mẽ và tài giỏi nhất. Cố Lăng Tiêu không xứng với cậu.”

Câu nói ấy như một luồng ánh sáng, len lỏi vào góc tối trong lòng tôi.

“Chúng ta quen nhau ba năm rồi nhỉ?” – Tôi cười khổ – “Cậu đã thấy mình lúc tệ nhất, cũng từng thấy mình tỏa sáng nhất.”

----------
🤫 Đọc trọn bộ chỉ với 2 thao tác nhỏ thôi nè:
👍 Bước 1: Cho Sen xin một cái LAI thật ấm áp vào bài viết nha
💬 Bước 2: Gõ đúng mã -- 808831 -- vào bình luận, nếu chưa thấy l!nk hiện ra thì chọn TẤT CẢ BÌNH LUẬN là thấy nha
Hệ thống sẽ tự mở FULL khi bài đạt đủ 16 LAI đó🥺💕
Tên truyện: TRÒ ĐÙA CỦA ANH
Tình trạng: Đã hoàn thành

808831

Address

Dong Ha
520000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Thư hiên của Gạo posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Thư hiên của Gạo:

Shortcuts

Share