Hẻm Truyện

Hẻm Truyện Dẫu nằm sâu trong lòng phố thị, Hẻm Truyện vẫn luôn đầy ắp những điều bất ngờ – Vào Hẻm chơi và nhấn Like ủng hộ tụi mình nha!

[Full] Sau khi cô thanh mai trúc mã của chồng trở về nước, biết tin anh đã có con với tôi thì nổi điên, uống rư ợu trên ...
19/06/2026

[Full] Sau khi cô thanh mai trúc mã của chồng trở về nước, biết tin anh đã có con với tôi thì nổi điên, uống rư ợu trên núi rồi chẳng may ngã xuống vực qua đời.

Chồng tôi sau khi biết chuyện thì như mất hồn, ngồi canh bên ngoài nhà xác ba ngày ba đêm không chịu về nhà.

Ai cũng nói anh chắc chắn hận tôi đến tận xương tủy, sớm muộn gì cũng đòi ly hôn.

Dù sao tôi cũng chỉ là một sự thỏa hiệp vì bị người nhà thúc giục, người anh thật sự đặt trong lòng luôn là cô thanh mai kia.

Nhưng chồng tôi lại như biến thành người khác, không những ngoan ngoãn nghe lời, còn chủ động giao luôn thẻ lương cho tôi giữ.

Anh vốn rất sợ phiền, vậy mà để tôi vui, còn nhờ người từ Indonesia mang về một con cá ruộng rồi nuôi trong ph òng khách.

Vậy mà tôi lại ngược hẳn với mọi người, trong bữa cơm hai bên gia đình, đột nhiên tuyên bố muốn ly hôn.

Cả bàn người chết sững, ngay cả mẹ tôi cũng mắng tôi không biết điều.

Chồng tôi mắt đỏ hoe, nắm chặt cổ tay tôi:

“Anh đã làm gì sai? Em nói đi, anh sẽ sửa!”

Tôi rút tay lại, bình tĩnh đáp:

“Chính vì anh làm quá tốt… nên em mới muốn ly hôn.”



1

Sau khi cô thanh mai trúc mã của chồng trở về nước, biết tin anh đã có con với tôi thì nổi điên, uống rư ợu trên núi rồi chẳng may ngã xuống vực qua đời.

Chồng tôi sau khi biết chuyện thì như mất hồn, ngồi canh bên ngoài nhà xác ba ngày ba đêm không chịu về nhà.

Ai cũng nói anh chắc chắn hận tôi đến tận xương tủy, sớm muộn gì cũng đòi ly hôn.

Dù sao tôi cũng chỉ là một sự thỏa hiệp vì bị người nhà thúc giục, người anh thật sự đặt trong lòng luôn là cô thanh mai kia.

Nhưng chồng tôi lại như biến thành người khác, không những ngoan ngoãn nghe lời, còn chủ động giao luôn thẻ lương cho tôi giữ.

Anh vốn rất sợ phiền, vậy mà để tôi vui, còn nhờ người từ Indonesia mang về một con cá ruộng rồi nuôi trong ph òng khách.

Vậy mà tôi lại ngược hẳn với mọi người, trong bữa cơm hai bên gia đình, đột nhiên tuyên bố muốn ly hôn.

Cả bàn người chết sững, ngay cả mẹ tôi cũng mắng tôi không biết điều.

Chồng tôi mắt đỏ hoe, nắm chặt cổ tay tôi:

“Anh đã làm gì sai? Em nói đi, anh sẽ sửa!”

Tôi rút tay lại, bình tĩnh đáp:

“Chính vì anh làm quá tốt… nên em mới muốn ly hôn.”



“Lâm Ý Vãn, em rốt cuộc đang làm cái gì vậy?” Giọng Giang Bắc Dực khàn khàn đầy kìm nén, đốt ngón tay vì siết chặt mà trắng bệch.

“Con mình mới đầy tuổi, em từng nói sẽ ở bên con, cùng nó lớn lên… Em quên hết rồi sao?”

Tiếng bát đũa va chạm vang lên trên bàn, mẹ chồng tôi vội đặt thìa xuống, nước mắt lưng tròng kéo tay tôi:

“Vãn Vãn à, Bắc Dực dạo này đối xử với con chưa đủ tốt sao? Lương đưa con giữ, tan làm là về ngay trông con, con đừng làm loạn nữa mà.”

“Mẹ, con không làm loạn. Con thật sự muốn ly hôn.”

Thấy sự kiên định trong mắt tôi, bàn tay bà khựng lại giữa không trung, miệng há ra rồi lại ngậm vào, cuối cùng không nói nên lời.

Giang Bắc Dực mắt đỏ hoe, cổ họng nghẹn ứ:

“Anh rốt cuộc sai ở đâu? Vãn Vãn, em cứ nói, anh sửa mà.”

“Anh biết em thích cá ruộng nên dù rất ghét phiền phức, vẫn nhờ bạn bè vận chuyển từ Indonesia về một con, vậy vẫn chưa đủ sao?”

Tôi ngước nhìn con cá ruộng đang tung tăng bơi trong bể, nét mặt dửng dưng:

“Không phải anh không tốt. Chỉ là em không muốn sống như thế nữa. Ký vào đơn ly hôn đi.”

Mẹ tôi đập mạnh xuống bàn, bát sứ rung lên một tiếng giòn tan.

“Vãn Vãn, con điên rồi sao? Hồi đó ai khóc lóc đòi lấy Bắc Dực, nói gì mà đời này không lấy ai ngoài nó? Bây giờ con với nó kết hôn rồi, còn có cả con nữa, sau khi sinh con, nửa đêm nó thay tã, pha sữa, còn chu đáo hơn cả mẹ ruột là con, giờ con nói ly là ly à?!”

Tôi tránh ánh mắt mẹ, quay sang nhìn Giang Bắc Dực:

“Ký nhanh đi, tốt cho cả hai chúng ta.”

“Ký à?” Anh đột nhiên bật cười, nhưng mắt lại đỏ rực đáng sợ:

“Vãn Vãn, em nhìn thẳng vào mắt anh mà nói, em vẫn còn giận chuyện mấy hôm trước đúng không? Mộng Dao là em gái anh mà, nó chết anh đau lòng là bình thường, anh đã giải thích rồi mà.”

Ngón tay anh dừng lại ngay chỗ ký tên trên tờ đơn, giọng nói nghẹn lại:

“Anh nói cho em biết, anh sẽ không ký đâu.”

“Anh biết em vẫn để bụng chuyện giữa anh và Mộng Dao trước kia, nhưng giờ nó không còn nữa…”

Anh nhẹ nhàng nắm lấy vai tôi:

“Bây giờ anh chỉ muốn sống yên ổn với em và An An, anh để hết tiền thưởng vào tài khoản con, mỗi ngày tan làm là về nhà trông con cùng em, thậm chí để làm em vui còn đặc biệt nuôi cá… Em còn muốn anh làm gì nữa đây?”

Nhắc đến con cá ruộng đó, đầu ngón tay tôi bỗng thấy lạnh buốt.

Giang Bắc Dực từ nhỏ đã sợ phiền, chưa bao giờ nuôi con vật nào, trước đây tôi năn nỉ thế nào cũng không cho nuôi cá trong nhà.

Vậy mà ba hôm trước, anh lại nhờ bạn vận chuyển một con cá ruộng từ Indonesia về, nói là để tăng sức sống cho ph òng khách.

Con cá đó rất hay hoạt động vào ban đêm.

Có lần tôi thức dậy giữa đêm để uống nước, thấy Giang Bắc Dực đang đứng trước bể cá cho ăn, còn lẩm bẩm gì đó.

Nhưng anh vốn ghét phiền phức, sao lại nửa đêm dậy cho cá ăn? Còn thì thầm cái gì? Cảnh đó khiến tôi rợn cả da gà.

Tôi thu lại dòng suy nghĩ, bình tĩnh nói:

“Cá ruộng rất đẹp, nhưng bây giờ em không còn thích cá nữa.”

----------
Cách lấy l!nk đọc truyện nhanh nhất nè:
✨ Bước 1: LAI bài viết này giúp Ghiền nhé các bạn
👌 Bước 2: Gõ͏ dãy số 201216 rồi vào đọc ngay thôi nào
Nếu chưa thấy linh thì hãy bật TẤT CẢ BÌNH LUẬN nha. Đủ 16 👍 truyện sẽ tự mở FULL nhé cả nhà🥺💕
Tên truyện: KHI TÌNH YÊU HÓA RA LÀ ĐAU KHỔ
Tình trạng: Đã hoàn thành

201216

[Full] Kết hôn với thanh mai trúc mã mấy chục năm, đến lúc anh ấy qua đời, tôi mới biết được sự thật —Anh yêu… bạn thân ...
19/06/2026

[Full] Kết hôn với thanh mai trúc mã mấy chục năm, đến lúc anh ấy qua đời, tôi mới biết được sự thật —

Anh yêu… bạn thân của tôi.

Những lần anh chủ động lại gần, mang cho tôi trà sữa, đồ ăn vặt… tất cả không phải vì tôi.

Chỉ là… tiện thể, mang cho cô ấy một phần.

Anh chưa từng thổ lộ tình cảm ấy với bất kỳ ai, chỉ lặng lẽ nhìn cô ấy có bạn trai, lặng lẽ nhìn họ ân ân ái ái.

Ngay trong khoảnh khắc họ hôn nhau sa y đắm, anh lại mỉm cười hỏi tôi:

“Chúng ta… có muốn ở bên nhau không?”

Sau này, chúng tôi có một cô con gái, gia đình trông bề ngoài rất hạnh phúc.

Nhưng đến tận giây phút cuối đời, anh vẫn nắm chặt tay tôi, giọng run rẩy cầu xin:

“Trình Tranh… nếu có thể làm lại từ đầu… em có thể… giúp anh theo đuổi Thanh Nghiên không?

Cả đời này, điều anh hối hận nhất chính là đã bỏ lỡ cô ấy, vì giận dỗi mà… chọn em.”

Thì ra, thứ tình yêu tôi luôn tin tưởng, lại chỉ là sự lựa chọn thứ hai trong cuộc đời anh.

Tôi rút tay ra, lạnh lùng nhìn anh.

Nhìn nhịp tim của anh… chậm rãi dừng lại.

Được.

Nếu đã có cơ hội làm lại một đời, tôi sẽ thành toàn cho anh.

Kết hôn với thanh mai trúc mã mấy chục năm,

đến lúc anh ấy qua đời, tôi mới biết được sự thật —

Anh yêu… bạn thân của tôi.

Những lần anh chủ động lại gần, mang cho tôi trà sữa, đồ ăn vặt…

tất cả không phải vì tôi.

Chỉ là… tiện thể, mang cho cô ấy một phần.

Anh chưa từng thổ lộ tình cảm ấy với bất kỳ ai,

chỉ lặng lẽ nhìn cô ấy có bạn trai,

lặng lẽ nhìn họ ân ân ái ái.

Ngay trong khoảnh khắc họ hôn nhau sa y đắm,

anh lại mỉm cười hỏi tôi:

“Chúng ta… có muốn ở bên nhau không?”

Sau này, chúng tôi có một cô con gái,

gia đình trông bề ngoài rất hạnh phúc.

Nhưng đến tận giây phút cuối đời,

anh vẫn nắm chặt tay tôi, giọng run rẩy cầu xin:

“Trình Tranh… nếu có thể làm lại từ đầu…

em có thể… giúp anh theo đuổi Thanh Nghiên không?

Cả đời này, điều anh hối hận nhất

chính là đã bỏ lỡ cô ấy,

vì giận dỗi mà… chọn em.”

Thì ra, thứ tình yêu tôi luôn tin tưởng,

lại chỉ là sự lựa chọn thứ hai trong cuộc đời anh.

Tôi rút tay ra, lạnh lùng nhìn anh.

Nhìn nhịp tim của anh… chậm rãi dừng lại.

Được.

Nếu đã có cơ hội làm lại một đời,

tôi sẽ thành toàn cho anh.

1

Khi mở mắt lần nữa, chóp mũi tôi vẫn còn vương lại mùi thuốc khử trùng khó ngửi.

Thế nhưng, quanh tôi đã đổi khác hoàn toàn.

Tôi không còn ở bệ nh vi ện, không còn ngồi chờ bác sĩ ký giấy chứng tử của anh.

Thay vào đó… tôi đang nằm gục trên bàn, vừa tỉnh dậy sau một giấc mơ dài.

Bỗng, bờ vai trái bị ai đó đập mạnh.

Tôi giật mình ngẩng lên, theo bản năng quay đầu lại —

đập vào mắt tôi là nụ cười quen thuộc của đoạn thanh mai trúc mã — Đoạn Tiêu.

“Ngẩn người gì thế? Mau chuẩn bị vào học đi!

Hôm qua cậu không ngủ ngon à?

Tớ mua cà phê cho cậu này!”

Nói rồi, “cộp” một tiếng, chai cà phê bị đặt mạnh xuống bàn.

Âm thanh ấy vang lên rõ rệt,

tựa như cố tình tạo ra, để gợi sự chú ý của một ai đó.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

Đôi mắt trong trẻo, sáng ngời,

ánh nhìn chuyên chú đến mức như thể trong đáy mắt anh…

chỉ chứa duy nhất một mình tôi.

Kiếp trước, chính đôi mắt tràn đầy sự chân thành này…

đã lừa hết toàn bộ tình cảm của tôi.

Nhưng nhớ lại những lời anh nói trước khi trút hơi thở cuối cùng,

tôi chỉ thấy… mỉa mai đến chua xót.

“Tớ… không thích uống cà phê.”

Giờ nghĩ lại, mọi chuyện từ lâu đã có điềm báo trước.

Người thích cà phê vốn dĩ là Cố Thanh Nghiên —

từ đầu tới cuối chưa từng là tôi.

Đoạn Tiêu hơi sững người,

như không hiểu vì sao “tôi” —

người luôn tươi cười dịu dàng trong ký ức của anh —

lại có thể thẳng thừng và nghiêm túc từ chối như vậy.

Anh nở một nụ cười lấy lòng,

ánh mắt dè dặt dò hỏi:

“Vậy… cậu thích uống gì?

Hết tiết tớ đi mua cho cậu nhé…”

Cùng lúc đó, bạn cùng bàn kiêm “bạn thân” của tôi — Cố Thanh Nghiên —

ngẩng đầu nhìn tôi một cái.

Rồi, trước mặt tôi, cô ta khẽ cong môi, nở một nụ cười ngọt ngào với anh:

“Không sao đâu, tớ thích cà phê.

Trình Tranh, cậu có thể đưa cho tớ mà.”

Lời vừa dứt, Đoạn Tiêu như bừng tỉnh,

vội đưa chai cà phê anh vẫn nắm chặt trong tay cho cô ta:

“Chai này… vốn là cho cậu.”

Gò má thiếu niên thoáng phủ lên một tầng đỏ nhạt,

mang theo sự ngượng ngùng hiếm thấy.

Màn tương tác nhỏ ấy, tôi nhìn thấy hết.

Chai cà phê đặt trên bàn,

tôi không lấy.

Sau cùng, nó thuộc về Cố Thanh Nghiên.

Cô ta vui vẻ quay sang tôi, còn cố tình nháy mắt một cái, giọng ngọt ngào như mật:

“Lại được hưởng ké ánh hào quang của Tranh Tranh nhà chúng ta rồi!”

Tôi chỉ khẽ mỉm cười, không đáp.

Thế nhưng, buổi chiều hôm đó, khi tôi đi rửa tay,

đứng cách một bức tường mỏng trong nhà vệ sinh,

tôi nghe thấy giọng nói quen thuộc của Cố Thanh Nghiên,

cùng mấy cô gái khác đang thì thầm to nhỏ —

“Mấy cậu biết không, con nhỏ đó giả tạo lắm!

Cứ làm ra vẻ cao sang, chẳng phải chỉ đang khoe khoang

chuyện Đoạn Tiêu quan tâm nó sao?”

Một giọng khác tiếp lời, xen lẫn tiếng cười khẩy:

“Không phải chứ?

Nếu không vì Đoạn Tiêu,

ai thèm làm bạn với cô ta?”

m thanh đập thẳng vào tai,

từng chữ, từng câu,

như kim nhọn xuyên thẳng vào lòng ngực.

Ngón tay tôi siết chặt,

nước lạnh từ vòi chảy qua kẽ tay,

càng khiến đầu óc tôi tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Hóa ra, tình bạn nhiều năm…

vốn dĩ chỉ đáng giá một cậu con trai.

Để thoát khỏi mối quan hệ tay ba méo mó này,

tôi quyết định tìm cách tách mình ra.

Tôi đến tìm cô chủ nhiệm để xin đổi chỗ ngồi.

Lúc ấy, cô đang nhìn bảng xếp hạng thành tích của tôi, vẻ mặt đầy lo lắng:

“Trình Tranh, cô biết em là một đứa trẻ ngoan,

nhưng không thể chỉ mải chơi với bạn bè mà lơ là học tập được.

Kết quả học kỳ này của em tụt hai mươi hạng,

trước đây em luôn nằm trong top 5 của lớp cơ mà.

Em như thế này… thì còn mơ gì đến 985 nữa?”

Tôi hít một hơi thật sâu, giọng kiên định:

“Cô Trương, chính vì chuyện này…

nên hôm nay em mới tìm cô.”

“Em muốn đổi chỗ ngồi.”

Cô Trương hơi sững lại, ki nh ng ạc nhìn tôi.

Bởi vì khi trước, việc tôi ngồi cùng bàn với Cố Thanh Nghiên

là tôi tự mình đề nghị.

Lúc ấy, tôi nói với cô rằng muốn “kéo cô ấy lên”,

cùng nhau học tập, giúp đỡ lẫn nhau.

Nhờ tôi, thành tích của Cố Thanh Nghiên tiến bộ rõ rệt.

Còn tôi… vì quá bận tâm những chuyện khác,

không giữ được sự tập trung,

kết quả dần dần tụt lại phía sau.

Kiếp trước, chính vì vậy,

tôi chỉ đỗ được một trường 211 bình thường,

vĩnh viễn bỏ lỡ ngôi trường danh tiếng mà tôi từng có thể dễ dàng bước vào.

Nhưng đời này…

Tôi sẽ không lặp lại sai lầm.

Tôi muốn lấy lại những gì đã mất.

Tôi muốn bù đắp những tiếc nuối của quá khứ.

Từ ph òng giáo viên bước ra, tôi bất ngờ thấy Đoạn Tiêu đang đứng chờ ngay ngoài cửa.

Từ khi lên cấp ba, vóc dáng anh đã cao vọt hơn hẳn,

rất nhanh đã trở thành một thiếu niên cao lớn, tuấn tú.

Đối diện với anh, tôi buộc phải ngẩng đầu mới nhìn rõ được ánh mắt kia.

Đoạn Tiêu mím môi, vẻ mặt hơi căng thẳng,

trong mắt còn vương chút ngập ngừng khó giấu.

Ngay sau đó, một thứ ấm nóng được nhẹ nhàng chạm vào cánh tay tôi.

Tôi cúi đầu nhìn xuống —

là một hộp sữa tươi tách béo, bổ sung canxi.

Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng bật cười.

Thì ra, anh luôn biết tôi thích gì.

Chỉ là… trước kia anh chưa từng đưa tôi.

Lần này, tôi đưa tay nhận lấy.

Thấy tôi cười, gương mặt Đoạn Tiêu như cuối cùng mới nhẹ nhõm,

ánh mắt anh cũng mềm mại hơn hẳn.

Anh còn chưa kịp mở miệng,

tôi đã chủ động lên tiếng trước, giọng bình thản:

“Tớ đã nhờ cô Trương chuyển chỗ cậu ngồi cạnh Cố Thanh Nghiên.

Tớ biết… cậu thích cô ấy.

Cứ nắm lấy cơ hội này đi.”

Lời vừa dứt, gương mặt Đoạn Tiêu lập tức cứng lại.

Trong mắt anh, không có lấy nửa phần vui mừng.

Anh đứng yên, sững sờ như bị ai đó đột ngột rút cạn tiếng nói.

Tôi chỉ lặng lẽ nhìn anh lần cuối,

rồi bước qua không ngoảnh đầu lại.

3

Hiệu suất làm việc của cô chủ nhiệm rất cao.

Tiết Vật lý vừa kết thúc, chỗ ngồi của tôi đã được đổi.

Chỉ là tôi không ngờ tới…

người ngồi cạnh mình lại chính là Giang Tễ — học thần, đứng nhất lớp kiêm nhất khối.

Cậu ấy vốn dĩ trầm lặng,

ngoài lúc trả lời câu hỏi của giáo viên,

thì hầu như chưa từng mở miệng nói chuyện với ai.

Nghe nói sẽ có người mới chuyển đến ngồi cạnh,

đầu bút đang viết bài tính nhẩm của cậu ấy khẽ khựng lại,

rồi dừng một nhịp.

Chỉ khẽ ngẩng mắt nhìn tôi một lần,

ánh nhìn sau tròng kính trong suốt,

đen láy, lạnh nhạt không gợn sóng —

tựa như một mặt hồ chết.

Ngày hôm đó, tôi cuối cùng cũng nghe trọn vẹn một ngày học

mà không bị bất cứ ai quấy nhiễu.

Không còn Đoạn Tiêu,

không còn Cố Thanh Nghiên,

không còn những ánh mắt nhìn trộm đầy ẩn ý —

không khí bỗng trong lành hơn rất nhiều.

Sau khi vừa kết thúc tiết tự học buổi tối,

tôi vẫn đang chìm trong tiếng bút sột soạt,

chăm chú viết bài tập.

Bỗng nhiên, bên cạnh tôi phủ xuống một bóng đen.

Tôi ngẩng đầu —

là Đoạn Tiêu.

Vẫn là giọng điệu th ân mậ t như trước kia,

vẫn là dáng vẻ thiếu niên quen thuộc ấy:

“Trình Tranh,

cùng tớ về nhà nhé?”

----------
Mọi người làm theo 2 bước này để đọc FULL bộ này:
🌈 Bước 1: LAI bài viết này của Ghiền
💖 Bước 2: Nhập mã truyện -- 199413 -- vào ô còm men
Lưu ý bật TẤT CẢ BÌNH LUẬN nhé. Truyện tự mở FULL khi có đủ 16 LAI🥺💕
Tên truyện: YÊU THƯƠNG THỨ HAI
Tình trạng: Đã hoàn thành

199413

[FULL] Tôi dẫn bạn trai đã quen được nửa năm về nhà ăn cơm.Trong bữa ăn, mẹ tôi bất ngờ lấy ra một xấp ảnh giường chiếu ...
18/06/2026

[FULL] Tôi dẫn bạn trai đã quen được nửa năm về nhà ăn cơm.

Trong bữa ăn, mẹ tôi bất ngờ lấy ra một xấp ảnh giường chiếu của tôi với những người đàn ông khác.

Bà thản nhiên nói:

“Thật ra con gái tôi cũng chẳng trong sạch gì.”

Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã nghe bà tiếp lời:

“Cậu là người yêu lâu nhất của nó, cũng là giàu nhất. Đã tính tới chuyện kết hôn thì cậu nên biết rõ: con gái tôi từng qua lại với hơn ba chục người, phá thai mười sáu lần. Cậu tự cân nhắc đi.”

Sắc mặt bạn trai tối sầm, nhìn tôi một cái rồi đứng dậy rời khỏi bàn.

Tôi vội đuổi theo để giải thích.

Anh hất tay tôi ra:

“Bà ấy là mẹ em, sao lại vu khống em? Tôi không ngờ em giỏi giả vờ đến thế. Chia tay đi.”

Tôi ủ rũ quay về nhà, bắt gặp mẹ đang lúng túng giấu điện thoại.

Nhưng tôi vẫn kịp nghe thấy tin nhắn thoại cuối cùng:

“Âm Âm, dì giới thiệu cho con một người đàn ông tốt, nhớ nắm bắt cơ hội nhé.”

Tôi sững sờ đứng đó, cả người chìm trong cảm giác bất lực.

Khép cửa ph òng lại, tôi đã đưa ra một quyết định.

Tôi dẫn bạn trai đã quen được nửa năm về nhà ăn cơm.

Trong bữa ăn, mẹ tôi bất ngờ lấy ra một xấp ảnh giường chiếu của tôi với những người đàn ông khác.

Bà thản nhiên nói:

“Thật ra con gái tôi cũng chẳng trong sạch gì.”

Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã nghe bà tiếp lời:

“Cậu là người yêu lâu nhất của nó, cũng là giàu nhất. Đã tính tới chuyện kết hôn thì cậu nên biết rõ: con gái tôi từng qua lại với hơn ba chục người, phá thai mười sáu lần. Cậu tự cân nhắc đi.”

Sắc mặt bạn trai tối sầm, nhìn tôi một cái rồi đứng dậy rời khỏi bàn.

Tôi vội đuổi theo để giải thích.

Anh hất tay tôi ra:

“Bà ấy là mẹ em, sao lại vu khống em? Tôi không ngờ em giỏi giả vờ đến thế. Chia tay đi.”

Tôi ủ rũ quay về nhà, bắt gặp mẹ đang lúng túng giấu điện thoại.

Nhưng tôi vẫn kịp nghe thấy tin nhắn thoại cuối cùng:

“Âm Âm, dì giới thiệu cho con một người đàn ông tốt, nhớ nắm bắt cơ hội nhé.”

Tôi sững sờ đứng đó, cả người chìm trong cảm giác bất lực.

Khép cửa ph òng lại, tôi đã đưa ra một quyết định.

1

Quan Hạo là bạn trai tôi quen được nửa năm, cũng là người tôi quyết định sẽ kết hôn.

Việc dẫn anh ấy về nhà là quyết định mà tôi đã cân nhắc rất lâu.

Bởi vì tôi có một người mẹ luôn miệng nói “yêu tôi như mạng sống”.

Chuyện ầm ĩ hôm nay, ngoài mệt mỏi, tôi thậm chí còn thấy buồn cười — bởi vì tình huống này chẳng phải lần đầu, thậm chí tôi đã đoán trước được.

Đồ ăn ngon là của em họ.

Thứ đẹp đẽ thú vị cũng là của em họ.

Ngay cả đàn ông, cũng phải ưu tiên cho em họ trước.

Còn tôi, đứa con ruột, chưa từng được mẹ thiên vị dù chỉ một lần, càng không xứng đáng sở hữu bất cứ thứ gì tốt đẹp.

Tim tôi như bị lưỡi dao cùn cắt từng nhát.

Đau quá nhiều lần, đến mức cảm giác cũng dần trở nên tê liệt.

Tôi xoa mặt, mở máy tính để hoàn thiện nốt phần cuối của bản kế hoạch.

Không còn đàn ông, tôi vẫn còn sự nghiệp mà tôi tự hào.

Cửa ph òng bị đẩy ra, mẹ tôi bưng bát cháo nghi ngút khói đứng ở ngưỡng cửa.

Bà vừa tủi thân vừa bất lực nhìn tôi:

“Nhu Nhu, Quan Hạo chẳng tin con chút nào. Mẹ chỉ thử thăm dò một chút mà anh ta đã lộ rõ bộ mặt thật. Người đàn ông như vậy không đáng để con gửi gắm cả đời.”

Tôi cười lạnh, mỉa mai:

“Không đáng để con gửi gắm cả đời thì đáng để em họ gửi gắm cả đời sao?”

Bà bình thản, thậm chí còn có chút tự hào:

“Em họ con chỉ xứng nhặt lại thứ con không cần. Con gái mẹ phải xứng với người đàn ông tốt nhất.”

Tôi nghẹn lời.

Họng như mắc một chiếc g*i, vừa rát vừa khó nuốt.

Rõ ràng là người thân nhất, nhưng hết lần này đến lần khác, bà luôn đẩy tôi vào tình huống khó xử nhất rồi lại giả vờ như chẳng có chuyện gì.

Cứ như người đã giáng cho tôi đòn chí mạng không phải là bà vậy.

Thấy tôi im lặng, bà mỉm cười đưa cháo tới:

“Tối con ăn chẳng được bao nhiêu, mẹ nấu cháo cho con, ăn khi còn nóng đi.”

Đánh xong lại cho kẹo, tôi mệt mỏi thở dài:

“Cứ để đấy, con làm xong sẽ ăn.”

“Không được, làm việc mà để bụng đói là hại sức khỏe. Ăn trước, rồi làm tiếp.”

Tôi dừng tay trên bàn phím:

“Cháo nóng lắm. Con hứa làm xong sẽ ăn ngay, được không?”

Bà như còn muốn nói nữa, nhưng khi thấy ánh mắt nặng nề của tôi, môi chỉ mấp máy, rồi mới từng bước lui ra, trước khi đóng cửa vẫn không quên dặn:

“Nhớ ăn đấy, đừng quên.”

Tôi nghiêm túc gật đầu:

“Vâng.”

Hít sâu một hơi, tôi tiếp tục làm việc.

Chưa đến một phút, cánh cửa lại bật mở.

Mẹ thò đầu vào:

“Nhu Nhu, sao con chưa ăn cháo?”

Bà nhanh chóng bước vào:

“Mẹ biết mà, con làm việc là quên cả chăm sóc bản thân.”

“Thôi được rồi, con cứ làm, mẹ đút cho.”

Bưng bát cháo lên, bà thở dài đầy bất lực.

Tôi vừa định ngăn lại, bà bất ngờ xoay tay — cả bát cháo đổ ụp xuống, phủ kín máy tính.

Bản kế hoạch mà cả nhóm đã bám trụ suốt nửa năm, lãnh đạo dặn đi dặn lại, là mục tiêu KPI 30 tỷ của công ty năm nay…

Sau vài tiếng “tạch tạch” chập điện, màn hình tắt ngúm.

Như não tôi, cũng sập nguồn trong tích tắc.

Mùi cháo nóng hổi sền sệt tràn khắp ph òng, chảy dọc theo bàn phím, thấm vào cả quần tôi.

Tôi nghe rõ trong đầu mình, sợi dây căng suốt bao lâu bị giật mạnh, phát ra âm thanh nứt vỡ chực đứt.

“Ôi trời, xin lỗi Nhu Nhu, mẹ sợ con đói. Đừng giận, mẹ lau cho.”

Bà rút giấy, mạnh tay chà bàn phím, nghiền cả cháo vào từng khe phím.

“Mẹ!” — giọng tôi vỡ ra — “Đừng động, để con tự làm.”

Bà lùi lại vài bước, vai khẽ run, nước mắt trào ra:

“Con trách mẹ sao? Mẹ làm tất cả là vì con. Mẹ chỉ có mỗi mình con, lo cho con thì mẹ sai à?”

Ba chữ “vì con tốt” như ba tảng đá, suýt đè sập tôi.

Tôi nhìn bà, nhìn cảnh bừa bộn, nhìn những giọt nước mắt ấy.

Từ sâu trong cơ thể, cơn đau âm ỉ xen lẫn uất nghẹn như chiếc roi có móc ngược, quất từng nhát lên thần kinh tôi.

Dù cố gắng điều chỉnh hơi thở, nhưng giọng run rẩy vẫn để lộ sự mất kiểm soát:

“Con phải đi sửa máy ngay. Đừng làm phiền con nữa, được không?”

Ngày mai là buổi báo cáo cuối cùng, tôi chẳng có thời gian để gục ngã.

----------
Cách đọc truyện full nhanh nhất:
🌈 Bước 1: Tặng cho Ghiền một cái LAI vào bài viết
💖 Bước 2: Nhập mã truyện -- 197186 -- là có l!nk đọc ngay thôi
Nhớ chọn TẤT CẢ BÌNH LUẬN để tìm lin nha. Đủ 16 LAI truyện sẽ tự mở FULL cho mọi người nhé🥺💕
Tên truyện: LÒNG MẸ – HẬN HAY YÊU
Tình trạng: Đã hoàn thành

197186

[Hoàn] VĂN ÁN:Khi còn nhỏ vì cứu Hoàng thái tôn mà ta đã trở thành một quận chúa ngu dại, mỗi ngày chỉ biết đi sau lưng ...
18/06/2026

[Hoàn] VĂN ÁN:Khi còn nhỏ vì cứu Hoàng thái tôn mà ta đã trở thành một quận chúa ngu dại, mỗi ngày chỉ biết đi sau lưng hắn.

Ta đã từng tè dầm không kiềm chế được trước mặt mọi người, khiến hắn mất hết mặt mũi.

Hoàng thái tôn trước mặt chưa từng ghét bỏ ta, nhưng sau lưng lại nắm chặt cổ tay ta, vô cùng tức giận.

Cho đến một ngày, trong cung yến, hoàng thượng muốn ban hôn cho ta, hỏi ta có ái mộ nam tử nào không.

Hắn cắn chặt quai hàm.

Mọi người đều nghĩ ta sẽ cầu hôn hắn.

Ai ngờ ta lại vượt qua Hoàng thái tôn, chỉ vào Trường Quang vương mặc áo tím:

"Con muốn gả cho hắn."

A Man thật si ngốc, chỉ có một ước nguyện này thôi.

----------
Cách lấy l!nk đọc truyện nhanh nhất nè:
✨ Bước 1: LAI bài viết này giúp Ghiền nhé các bạn
👌 Bước 2: Gõ͏ dãy số 196172 rồi vào đọc ngay thôi nào
Nếu chưa thấy linh thì hãy bật TẤT CẢ BÌNH LUẬN nha. Đủ 16 👍 truyện sẽ tự mở FULL nhé cả nhà🥺💕
Tên truyện: PHƯỢNG HOÀNG DU
Tình trạng: Đã hoàn thành

196172

[HOÀN THÀNH] Tôi sinh đứa đầu, đau quằn quại suốt hai ngày, vậy mà lại không có quyền đặt tên con.Chồng tôi xót vợ, nên ...
18/06/2026

[HOÀN THÀNH] Tôi sinh đứa đầu, đau quằn quại suốt hai ngày, vậy mà lại không có quyền đặt tên con.

Chồng tôi xót vợ, nên khi mang thai đứa thứ hai, anh đã cãi nhau với bố mẹ chồng – vốn nổi tiếng cổ hủ – suốt ba ngày liền.

Đến ngày thứ tư, anh về nhà, đưa cho tôi một cuốn từ điển Tân Hoa, cười tươi như nắng:

“Bố mẹ muốn đặt tên ở nhà thế nào cũng được, nhưng tên chính phải để vợ đặt.”

Tôi vừa cảm động vừa vui mừng.

Một tháng sau, tôi gần như lật nát cả cuốn từ điển mới nghĩ ra được cái tên ưng ý, mang cho Giang Khởi xem.

Nhưng anh không vui, trái lại ánh mắt như vừa quyết định điều gì đó.

“Thầy phong thủy nói đứa này mệnh hèn, phải đặt tên hèn mới dễ nuôi.”

“Anh thấy gọi là Chiêu Đệ cũng được.”

Tôi chết lặng, không thể tin nổi, rồi hai vợ chồng cãi nhau một trận dữ dội.

Anh chỉ cười nhạt, giọng nhẹ hẫng:

“Trước đây em cũng sống hai mươi năm với cái tên Trần Dẫn Nam đấy thôi?”

“Chỉ là một cái tên mà, lớn lên nó cũng có thể đổi như em.”

Tôi tức đến mức choáng váng, suýt sảy thai.

Lúc đó, Giang Khởi hoảng hốt, liều mạng vượt bảy đèn đỏ, lao thẳng vào bệ nh vi ện, gọi tất cả bác sĩ giỏi nhất để giữ con cho tôi.

Tôi không hiểu vì sao dạo này anh lại thay đổi thất thường đến vậy… cho đến khi điện thoại của anh reo lên.

Đầu dây bên kia là một giọng nữ rụt rè:

“Giang tổng… chuyện tôi nói đùa, anh không để bụng đấy chứ? Dù có đặt tên con anh là Chiêu Đệ, tôi cũng sẽ không ký lại hợp đồng bao nuôi đâu.”

Bụng tôi quặn thắt vì đau, nhưng lần này, tôi không gọi bác sĩ.



----------
Bí kíp để đọc bộ này cực nhanh cho các bạn đây:
🌈 Bước 1: LIKE bài viết này ủng hộ tinh thần cho Ghiền nhé
💖 Bước 2: Để lại còm men mã số 196752 là xong phim nè
L!nk sẽ hiển thị khi bạn chọn xem TẤT CẢ BÌNH LUẬN. Truyện sẽ tự mở FULL khi đủ 16 LAI🥺💕
Tên truyện: NHỮNG VẾT THƯƠNG KHÔNG THỂ ĐỔI TÊN
Tình trạng: Đã hoàn thành

196752

[HOÀN THÀNH] Kiếp trước, ta và thứ muội cùng nhau rơi xuống hồ nước, Ninh Viễn Hầu thế tử Vệ Cư An đã cứu ta, còn thứ mu...
18/06/2026

[HOÀN THÀNH] Kiếp trước, ta và thứ muội cùng nhau rơi xuống hồ nước, Ninh Viễn Hầu thế tử Vệ Cư An đã cứu ta, còn thứ muội lại không may chếc vì đuối nước.Để báo đáp ơn cứu mạng của Vệ Cư An, phụ thân đã gả ta cho Vệ Cư An làm vợ.

Năm năm sau khi chúng ta kết hôn, Vệ Cư An kế thừa tước vị, bộ dáng ân ân ái ái ngọt ngào khi xưa cũng theo đó bay biến không còn xót lại chút gì, hắn bôi nhọ cha ta tư thông với nước địch, hại cả nhà họ Giang ta bị xử trảm.

Ta cũng bị Vệ Cư An c ắ t c ổ, trước khi chếc mới nghe hắn nhắc đến người hắn yêu vốn là thứ muội của ta.

Ngày đó nếu không phải ta cố ý rơi xuống nước làm hỏng kế hoạch thì hắn và thứ muội đã sớm song túc song phi rồi.

Bây giờ thứ muội đã chếc, hắn muốn cả nhà ta phải chôn cùng.

Lại không biết, ngày đó ta bị người hãm hại rơi xuống nước, vốn không biết kế hoạch của hắn và thứ muội.

Trở lại ngày rơi xuống nước, ta nghe thấy tiếng kêu thất thanh, nhanh chóng đưa ra quyết định, ngáng chân làm Ninh Viễn Hầu phu nhân quàng phải chân ta rơi xuống hồ nước.

Lần này không có ta, ta muốn xem Vệ Cư An sẽ cứu thứ muội hay cứu mẹ của hắn trước!

1.

Lúc cả Giang gia bị xử tử, cha ta vẫn cảm thấy may mắn vì ta đã xuất giá, không phải chết theo bọn họ.

Ông không nghĩ rằng, nếu Vệ Cư An đã muốn lật đổ Giang gia, làm sao hắn có thể dễ dàng tha thứ cho ta được?

Đến lúc hắn kề thanh kiếm lên cổ ta, ta không cam lòng hỏi Vệ Cư An, tại sao?

Hắn và ta là phu thê từng ấy năm, trước giờ vẫn ân ân ái ái, tại sao lại đột nhiên trở mặt thành thù, đuổi cùng gi ết tận Giang gia, nhất định phải đẩy chúng ta vào chỗ chết?

Vệ Cư An cầm kiếm, lạnh lùng nhìn ta, trước khi ta ngừng thở, cuối cùng hắn cũng mở miệng.

“Ngươi còn nhớ Giang Uyển không?”

Giang Uyển là thứ muội của ta, tam tiểu thư của Giang gia. Năm nàng ta lên tám tuổi, Triệu di nương bị khó sinh, một xác hai mạng, mẫu thân ta bèn mang nàng ta về nuôi, cho ăn cho mặc giống như ta.

Sau này, Xương Ấp bá phủ thi công thêm một khuôn viên nữa, lão phu nhân bày rư ợu mời khách, mẫu thân mang ta và thứ muội đi cùng, không ngờ lúc đang đi dạo, ta và thứ muội cùng bị ngã xuống hồ.

Nước hồ lạnh lẽo, trong khuôn viên cũng không có thuyền chèo, cả đám nữ quyến sốt ruột đến mức giậm chân, mẫu thân cũng sợ đến nỗi ngất xỉu.

Vệ Cư An đi cùng Ninh Viễn Hầu phu nhân đến tiệc rư ợu, không màng nguy hiểm lao vào hồ nước cứu ta lên.

Sau đó, hắn còn muốn đi cứu muội muội ta, nhưng sức lực đã cạn kiệt, chỉ có thể trơ mắt nhìn muội muội ta chìm xuống đáy hồ, cách biệt với thế giới bên ngoài.

Lúc phụ thân ta nhận được thư báo, thứ muội đã chết đuối rồi. Ông khóc thương khôn nguôi, an táng cho muội muội, rồi cùng mẫu thân mang ta đến Ninh Viễn Hầu phủ.

Khi đó, phụ thân cho rằng Vệ Cư An với ta có ân cứu mạng, khó mà đền đáp được. Lại thấy vị thế trong triều của Vệ gia hiện đã là nỏ mạnh hết đà, không ngần ngại nâng đỡ cho hắn, rồi để ta nhận Ninh Viễn Hầu phu nhân làm nghĩa mẫu, về lý về tình đều trả hết.

Không ngờ lúc đến Ninh Viễn Hầu phủ, Ninh Viễn Hầu phu nhân lại yêu thích ta không thôi, nói Vệ Cư An chưa có hôn phối.

Phụ thân thấy thế, lập tức định hôn sự cho ta và Vệ Cư An.

Người ta nói nghèo thì xuất gia, giàu thì hạ giá.

Tổ tiên Giang gia chúng ta xuất thân là quan võ, có công với nước, tổ phụ ta là Thái phó, được tiên hoàng đích thân phong làm Tề Quốc công.

Sau này người bị bệnh qua đời, tiên hoàng truy phong làm Lư Lăng Vương, cho phép người được an táng trong hoàng lăng, được lập miếu thờ, là đệ nhất công thần khai quốc.

Đến đời phụ thân ta, tre già măng mọc, cứ thế cha truyền con nối.

Nếu không xảy ra chuyện kia, Ninh Viễn Hầu phủ vốn đang suy tàn không thể nào sánh được với Tề Quốc Công phủ chúng ta được.

Vì vậy, sau khi ta gả đến Vệ gia, dưới sự dẫn dắt của phụ thân ta, Vệ Cư An rất nhanh đã thăng tới ba cấp quan, một bước lên mây.

Lại được hoàng đế bệ hạ tín nhiệm, hắn dần nâng cao vị thế của Ninh Viễn Hầu phủ trở lại, phong quang vô lượng.

Mẫu thân còn từng nói với ta, cuộc hôn nhân này quả là đúng đắn, có phu quân tiền đồ rộng mở, có mẹ chồng yêu chiều hết mực, cả đời này ta nhất định sẽ thuận buồm xuôi gió, chẳng phải lo nghĩ gì.

Ai mà ngờ, Vệ Cư An dâng sớ tố giác Giang gia cấu kết với nước địch, làm loạn lãnh thổ ngay trước mắt thiên tử.

Nhân chứng, vật chứng đều có đủ cả, hoàng thượng nổi cơn thịnh nộ, ban th ánh chỉ, ra lệnh chém đầu cả Giang gia.

Đến lúc cha mẹ huynh tỷ ta chết, họ thậm chí còn không biết chuyện gì đã xảy ra.

Ta ôm hận trút xuống hơi thở cuối cùng, nếu có kiếp sau, ta nhất định sẽ không để cho Vệ Cư An được chết tử tế!

2.

“Cô nương, cô nương, mau tỉnh lại đi, phu nhân đang đợi cô nương ở phía trước, muốn đến phủ Xương ́p Bá đi dạo sân vườn.”

Vẫn còn đầy ngập oán hận, ta vốn tưởng mình sẽ mở mắt mà chết, nhưng đột nhiên ta nghe thấy một giọng nói quen thuộc: “Tam cô nương đang đợi bên ngoài, cô nương mau dậy thay quần áo đi.”

Tam cô nương?

Vệ Cư An chỉ có một vị tỷ tỷ, trong nhà không có muội muội.

Giang gia chúng ta quả thực có tam cô nương, nhưng không phải nàng đã chết đuối sao?

Tam cô nương này đến từ đâu?

Ta cố gắng mở mắt ra, chỉ thấy nha hoàn trước đây đã hầu hạ ta là Hướng Trúc đang đứng trước giường, không ngừng gọi ta.

Nha đầu này, không phải đi cùng mẫu thân ta khi Giang gia bị diệt tộc sao? Tại sao lại ở đây?

Liệu có phải sau khi ta chết, ta được đoàn tụ với mẫu thân và những người khác không?

Một bầu trời suy nghĩ tựa bầy ong ùa vào đầu ta, hệt như một mớ hỗn độn, khiến đầu ta mịt mờ đau nhức.

“Hướng Trúc, chúng ta đang ở đâu?”

“Cô nương chưa tỉnh ngủ ư? Đây không phải ph òng của phu nhân sao? Tối qua người làm ầm ĩ chuyện ngủ với phu nhân, nói thế nào cũng không chịu về ph òng, phu nhân chỉ còn một cách, đành phải để người ngủ ở gian phòng bên cạnh.”

Hả?

Chuyện này sao lại quen thuộc như vậy, ta xoa xoa trán, cảm giác ấm áp trên tay rất chân thực, thật không giống như là…

Trong đầu ta chợt lóe lên một ý nghĩ không thể giải thích được, chẳng cần suy nghĩ gì nhiều, vội vàng đẩy Hướng Trúc ra, chạy đến bên giường vén tấm màn treo trên gương lên.

Người trong gương có khuôn mặt đẹp như tranh vẽ, đôi má trẻ con, chính xác là dáng vẻ của ta trước khi xuất giá.

Có lẽ nào, ông trời đã nghe thấy lời khẩn cầu của ta, thực sự cho phép ta tái thế làm người, sống lại trở về sao?

Đây thực sự là… một chuyện vô cùng đáng mừng!

Phụ mẫu ta vẫn còn ở đây, ca ca ta không gặp phải nạn gì và ta vẫn chưa rời khỏi lầu các, hết thảy đều ở trạng thái tốt nhất.

Lần này quay về, dù có nói gì ta cũng sẽ không dính líu đến Vệ gia nữa.

Không chỉ như thế, ta còn muốn Vệ gia phải gánh chịu nỗi đau suốt một đời của Giang gia, có như vậy mới an ủi được linh hồn của cả nhà Giang gia ở cõi trời.

“Hướng Trúc, mau giúp ta thay quần áo, ta muốn đi gặp mẫu thân.”

Ta vui vẻ mặc quần áo đẹp, nhưng chưa kịp đến gặp mẫu thân, tam muội muội Giang Uyển đã bước vào, nhìn ta và nói: “Nhị tỷ tỷ chậm chạp thật đấy, muội muội đã đợi tỷ nửa ngày rồi.”

Lúc này ta mới nhớ ra rằng, Giang Uyển cũng từng liên quan đến việc Giang gia bị diệt tộc.

Nhìn nàng ta đi vào, ta không nhịn được mà âm thầm nhìn một cách soi xét.

Trước đây mẫu thân lo lắng vì mẹ ruột nàng ta mất sớm, trong lòng nàng ta ắt sẽ có những nỗi lo, nên mẫu thân đối xử với cả ta và nàng ta như nhau, thậm chí còn cho rằng nàng ta nhỏ tuổi hơn ta, bảo ta nên nhường nhịn nhiều hơn.

Ta có thứ gì, Giang Uyển cũng có thứ ấy.

Cho dù thứ đó ta không có, nếu Giang Uyển muốn, mẫu thân ta cũng sẽ nhờ người mua cho nàng ta.

Ví dụ như hôm nay, mẫu thân đã chuẩn bị cho ta và Giang Uyển cùng một kiểu áo lam mềm mại và váy vàng màu tử hạnh như nhau. Ta đã mặc nó, nhưng Giang Uyển đã nhờ người may một chiếc váy mới màu hồng có thêu hoa mẫu đơn và diềm vàng, kiều diễm như một bông hoa tháng ba.

Nhớ lại những gì Vệ Cư An đã nói ở kiếp trước, e là lúc này Giang Uyển đã hẹn gặp hắn rồi, nên mới ăn mặc như vậy.

Chỉ là, ta mặc đồ màu lam, Giang Uyển màu hồng, nếu như ở trong nước sẽ không thể phân biệt nổi, làm sao Vệ Cư An có thể cứu ta?

Ta đè nén sự hoang mang của mình vào đáy lòng, bắt gặp ánh mắt vô cùng mong chờ của Giang Uyển, lại một lần nữa xác nhận với nàng ta: “Tam muội muội lo lắng như vậy, có việc gì nóng lòng muốn làm sao?”

Giang Uyển nghe lời ta nói mà sửng sốt một lúc, sau đó chớp chớp mắt, lắc đầu giả vờ ngây ngô: “Không có đâu, chỉ là mẫu thân đã đi trước đợi ở đó, nếu chúng ta đến muộn, mẫu thân chờ đợi như vậy sẽ lo lắng.”

Nàng ta vẫn muốn giấu chuyện này với ta, với Giang gia.

Không nghĩ tới rằng, với địa vị cao quý của phủ Tề Quốc Công chúng ta, cho dù nàng ta không phải là con của chính thê, chỉ cần bức hoành phi của phủ Tề Quốc Công còn ở đó, nàng ta muốn gả vào Vệ gia cũng không phải chuyện khó khăn gì.

Trừ khi Vệ gia xảy ra chuyện gì đó. Vệ Cư An bây giờ vẫn độc thân, người làm chủ trong nhà là Ninh Viễn Hầu và Hầu phu nhân.

Việc hắn thích Giang Uyển, chắc hẳn đã được thảo luận với gia đình.

Nếu như là một gia tộc ngay thẳng, không chọn đích thứ, chỉ nhìn vào bối cảnh gia đình và truyền thống gia đình của Giang gia chúng ta, hẳn sẽ rất nhiệt tình đồng ý cuộc hôn nhân này.

Chắc hẳn Ninh Viễn Hầu không thích việc Giang Uyển là con gái của di nương nên không đồng ý.

Họ không đồng ý, phủ Tề Quốc Công chúng ta sẽ không ép gả con gái của mình tới đó, cho nên Vệ Cư An và Giang Uyển đã nghĩ ra hạ sách này.

Ban đầu ta muốn ngăn cản mẫu thân, để khiến Vệ Cư An và Giang Uyển lãng phí công sức.

Nhưng khi đến đây, ta đã thay đổi suy nghĩ. Một lần này ta ngăn được họ, nếu lần sau không thể ngăn Vệ Cư An và Giang Uyển nảy ra ý đồ thối nát, tai họa lại đổ xuống.

Ngược lại không e sợ mà cứ thuận theo, tương kế tựu kế.

Vì thế, ta nắm tay Giang Uyển, cùng nàng ta đi đến sảnh trước.

Mẫu thân đang ở đó dặn bảo người ta chuẩn bị đồ lễ, cẩm y hoa phục, trân châu ngọc báu, không còn đau buồn thê thảm như kiếp trước nữa.

Hốc mắt ta đỏ hoe, gần như rơi nước mắt.

Mẫu thân không biết chuyện gì xảy ra, lại quở trách ta: “Hôm qua đã bảo con đi ngủ sớm mà con không chịu. Nhìn xem hôm nay không dậy nổi phải không? Chỉ có trong nhà mình mới làm như vậy được, sau này xuất giá làm dâu nhà người, không lẽ cũng ngủ thẳng đến khi nắng lên ba sào hả?”

Lời nói khiến ta bật cười, ta bước tới nắm lấy cánh tay bà ấy, xoa xoa đầy luyến tiếc, rồi nũng nịu nói với bà ấy: “Đời này con sẽ không bao giờ lấy chồng, sẽ ngụ ở nhà hiếu kính người và phụ thân. ”

“Con nghĩ hay lắm, cô nương nhà này đã lớn rồi, sao có thể không lấy chồng?”

Mẫu thân mỉm cười nhéo mũi ta, như thể ta là một đứa trẻ.

“Không chỉ có con phải lập gia đình, mà Uyển Uyển chúng ta sau khi qua lễ cập kê, cũng phải lập gia đình thôi. Đến lúc đó, tỷ muội các con sẽ xuất giá, mẫu thân có muốn gặp lại, cũng khó.”

Giang Uyển không nói, chỉ mím môi hơi hơi mỉm cười.

Nhìn dáng vẻ đó, nàng ta đã quyết tâm ở bên Vệ Cư An.

Ta không nói gì đỡ mẫu thân lên xe, Giang Uyển cũng im lặng đi theo ta lên sau xe ngồi xuống.

Nàng ta đang suy nghĩ điều gì đó, vẻ mặt bất an suốt dọc đường.

Khi đến phủ Xương ́p Bá, vẻ mặt bất an của Giang Uyển càng lộ rõ ​​hơn. Nàng ta cứ nhìn những vị khách đi lại, như đang chờ đợi ai đó.

Tất nhiên ta biết nàng ta đang đợi ai, cũng biết nàng ta sẽ làm gì tiếp theo. Như đã làm ở kiếp trước, cùng mẫu thân bước vào, ánh mắt lại dạo khắp đám người.

Kiếp trước Giang Uyển rơi xuống nước, nàng ta đã không ở bên ta. Ta nghe thấy một tiếng kêu, chưa kịp quay người thì đã bị đẩy từ phía sau, rơi xuống nước ngay tại đó.

Ngã xuống trong nháy mắt, ta chỉ nhớ có một người đeo chiếc vòng tay làm từ tơ vàng quấn lại đã đẩy ta, ngoài ra không nhớ gì nữa.

Lúc này sống lại trở về, ta tự nhiên muốn tìm ra tên đầu sỏ đã đẩy ta xuống nước.

----------
Bí kíp để đọc bộ này cực nhanh cho các bạn đây:
🌈 Bước 1: LIKE bài viết này ủng hộ tinh thần cho Ghiền nhé
💖 Bước 2: Để lại còm men mã số 195831 là xong phim nè
L!nk sẽ hiển thị khi bạn chọn xem TẤT CẢ BÌNH LUẬN. Truyện sẽ tự mở FULL khi đủ 16 LAI🥺💕
Tên truyện: TÀ THƯ
Tình trạng: Đã hoàn thành

195831

Address

Dong Hoi
47000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Hẻm Truyện posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Hẻm Truyện:

Shortcuts

Share