13/02/2023
Hà Nội, em, và những cơn mưa
Tôi từng đến Hà Nội trong những ngày mưa rơi. Sài Gòn cũng đã đổ mưa vài lần khi tôi ghé qua. Mưa Sài Thành vội vã, bất chợt. Mưa Hà Thành dai dẳng âm u. Khác nhau là thế nhưng dù ở đâu, mưa bao lâu thì cũng chẳng thể thay đổi. Thấy mưa là thấy buồn. Hàng triệu hạt mưa rơi, vỡ tan trên mặt đất là hàng triệu tiếng trái tim tan vỡ. Cũng có một thời tôi yêu những cơn mưa. Đó là những ngày tôi có em. Hai ta nắm tay bên hiên tránh mưa, trao nhau làn môi nóng ấm. Đó là những ngày mưa hâm nóng trong từng nhịp thở. Nhưng giờ đây, khi đứng giữa những ngã ba cảm xúc, tôi lại thấy sao cơn mưa lạnh buốt lạ thường. Có lẽ vì " Những rạn vỡ thoáng qua lòng cậu bé thủa ấy khắc ghi trong tôi cho đến hôm nay, và khiến tôi dù đã lớn vẫn cảm còn cảm thấy buồn man mác" (Shinkai Makoto). Ai cũng có cả vùng trời ký ức, nhưng cũng sẽ có những nỗi niềm không thể lãng quên. Tôi cũng vậy, cũng chưa thể quên:
" Tôi nhớ về em, về những năm tháng học trò. Tôi nhớ về em về những năm tháng đã qua. Em là ai, là con đường nào trong muôn lối nẻo đường tôi đi. Hay em chỉ là một cơn gió thoáng qua buổi ban đầu....Gọi em là người cũ từng thương!"