13/05/2026
Mình đặc biệt trân trọng trạng thái khi được làm việc.
Có một tâm thế rất quan trọng mình học được trong công việc:
đừng bỏ qua buổi trưa.
Và cũng đừng vội từ bỏ bất kỳ một giờ nào trong ngày.
Cảm giác “giờ này thì chắc nghỉ thôi” thật ra là một ảo giác rất lớn.
Có nhiều hôm mình chỉ thật sự bắt đầu làm việc lúc 12 giờ trưa. Vậy mà thời gian vẫn đủ.
Chỉ cần tập trung khoảng ba tiếng, mình đã có thể xử lý phần lớn những việc khó. Và rồi vẫn kịp nấu bữa tối, đón con, đưa con ra công viên, dọn dẹp nhà cửa, vận động một chút, tắm rửa cho con và cho chính mình, để đi ngủ trong trạng thái nhẹ nhõm.
Thì ra, một ngày hiệu quả không nhất thiết phải bắt đầu từ sáng sớm.
Trì hoãn cũng không sao cả.
Miễn là mình bắt đầu, thời gian thường vẫn đủ hơn mình nghĩ.
Mình từng đọc được một cách nghĩ khá thú vị để khiến cuộc sống vui hơn:
Hãy xem những việc mình không thích là “nhiệm vụ phụ”, còn những điều mình yêu thích là “nhiệm vụ chính”.
Ví dụ, nhiệm vụ chính hôm nay là: mặc bộ đồ mình thích, ăn một bữa trưa ngon, tối về xem bộ phim mình đã chờ từ lâu.
Vậy thì đi làm, di chuyển, họp hành… chỉ đơn giản là những nhiệm vụ phụ cần hoàn thành để đi đến điều mình thật sự mong chờ.
Mình đi làm để được mặc bộ đồ mình thích ra ngoài.
Mình họp xong để được ăn một bữa trưa thật ngon.
Mình làm việc ban ngày để buổi tối được xem bộ phim mình yêu thích.
Khi xem những niềm vui nhỏ là đích đến, mình luôn có điều để mong chờ. Và những đoạn đường không mấy dễ chịu cũng bỗng trở nên dễ đi hơn.
Mình cũng đặc biệt trân trọng trạng thái khi được làm việc vì một lý do khác.
Có những lần mình đứng rất gần rìa của cảm xúc — đầu óc rối, lòng nặng, mọi thứ như mơ hồ và mất kiểm soát.
Nhưng chỉ cần quay lại với một việc cụ thể.
Làm từng việc một.
Hoàn thành từng việc một.
Đánh dấu từng ô nhỏ một.
Cảm giác tập trung và chìm vào công việc luôn có cách kéo mình trở lại với sự bình tĩnh.
Không phải vì mọi vấn đề biến mất.
Mà vì mình lại cảm thấy bản thân đang bước tiếp.
Việc cứ làm từng việc.
Đường cứ đi từng bước.
Rồi mọi chuyện cũng sẽ qua.