06/08/2022
LÀM SAO ĐỂ…….
Xử lý những cảm xúc tiêu cực của con cái?
Biểu đạt nổi tức giận của mình mà không làm tổn thương bọn trẻ?
Khuyến khích con hợp tác trong khi chúng cứ thích “ngậm tăm”?
Đặt ra những giới hạn mà vẫn thể hiện thiện chí?
—------------------------------------
Tôi đã từng đọc ở đâu đó nói về làn sóng ngầm của những quyển sách, những bài báo, tạp chí ủng hộ việc “cách ly” như 1 phương pháp kỷ luật, 1 giải pháp nhân đạo thay cho đòn roi. Sau đó họ viết cách thực hiện như nào để thành công.
Đó là phưog pháp mà họ đưa đứa trẻ làm việc gì hay cư xử chưa được đúng đắn vào 1 không gian khác để nó không bị sao nhãng tâm trí (không sách vở-không đồ chơi-không tivi/ điện thoại) ngồi trong 1 thời gian cụ thể và sau đó nó sẽ nghiệm ra lỗi của nó.
Lúc đầu tôi cũng khá băn khoăn về phương pháp này và có thực nghiệm vài lần. Trải nghiệm và đọc thêm tài liệu những khác biệt về nó thì bản thân tôi thấy như là 1 phiên bản của cha ông ta dùng ngày xưa, bắt đứa bé “hư” phải ra đứng góc nhà.
Ví dụ, nhà tôi có 2 nhóc tỳ, đứa lớn 4 tuổi, bé 2 tuổi, đứa lớn đánh em nó bởi vì lấy bút màu của nó, tôi tức giận đã yêu cầu nó ngồi riêng trong phòng khác hoặc ngồi yên trong 1 góc cách ly “đếm thời gian”... suy nghĩ về lỗi lầm của mình. :) Tôi thấy như thế tốt hơn là đánh nó vì tội đánh em.
Nhưng ba mẹ có biết ngồi trong góc đó cái đầu nhỏ đang nghĩ gì k?
Có thể nó nghĩ “mẹ thật bất công, vô lý, là em lấy đồ của nó, mẹ chả quan tâm mình, chỉ quan tâm em. Mình k muốn chơi với nó. Mình sẽ đánh nó khi bố mẹ k nhìn thấy”
“À, thì ra sau này em có đánh nó hay làm bất kì điều gì với nó -> nó cũng k được phép đánh lại” Hoặc nhạy cảm hơn nó sẽ “Ôi, mình thật xấu xa, tồi tệ, mình đánh em nên xứng đáng ngồi đây 1 mình”
Và khi tôi bình tĩnh lại, gọi nó ra ôm nó và nói chuyện với nó thì lúc đó tôi mới thấy phương pháp này sẽ k áp dụng với con mình được nữa. Nước mắt lăn dài trên má, ánh mắt lo lắng. Khi mẹ chưa kịp nói gì thì oà khóc ôm mẹ nói liên tục “mẹ ơi, con yêu mẹ, con yêu mẹ lắm, con yêu mẹ nhất trên đời, mẹ ôm con đi, ôm con đi mẹ, mẹ nói chuyện với con đi, mẹ nói chuyện đi mẹ” Nó sợ hãi…
Tôi cay mắt, tôi khóc và đó là lần cuối cùng tôi dùng phươg pháp cách ly này.
Suy nghĩ rất nhiều và tôi thấy một đứa trẻ cư xử chưa đúng cũng không nhất thiết phải phạt tách riêng ra khỏi các thành viên trong gia đình. “Cách ly” riêng 1 chỗ có thể ngăn chặn hành vi của nó tạm thời nhưng không chạm được tới vấn đề gốc rễ. Tuy nhiên, hành động đó cần phải ngăn chặn và uốn nắn.
Cái con cần k hẳn là thời gian cách ly mà là có thời gian riêng tư cùng bố/ mẹ biết quan tâm để ý tới cảm xúc của nó, giúp nó biết cảm xúc đang màu gì? và tìm ra cách đối phó cảm xúc đó.
Và cho nó biết ba mẹ vẫn ở bên nó, vẫn yêu thương nó.
Tôi nói: “Con gái, con k được đánh em, con nên dùng lời nói, nói với em con tức giận như nào khi em lấy đồ của con, hoặc nếu tức giận quá con có thể hét lên cũng được :)
“ Ồ, thật khó chịu khi em cứ lấy đồ mà mình đã xếp gọn gàng con nhỉ? Tức giận quá nên con đánh em à? Mẹ không cho phép em đánh chị, hay chị đánh em, các con yêu của mẹ bị đau mẹ buồn lắm”.
Sau đó nó k còn đánh em nữa, mà chạy ra giật luôn đồ trong tay em. :)
Tôi lại bảo nếu có người cũng k nói gì chạy ra giật đồ trong tay con cảm thấy thế nào?
Sau đó hành động đó cũng giảm đi rất nhiều (thỉnh thoảng gấp quá vẫn giật :))
Có lần em vẫn cứ không đưa, khóc giãy lên, chị k biết làm sao đành “thôi được, em xin chị chưa? xin chị rồi chị cho (em cũng rất hợp tác khoanh tay “em xin chị ạ”
Em cảm ơn chị chưa? (Em lại khoanh tay “cảm ơn chị”) Chúng mình chung đi. Chơi cùng nhau đi.
Thế là 2 đứa vui vẻ với nhau. Và đó là phương pháp giải quyết xung đột của chị cả dùng liên tục sau này. :)))))))
Và rồi chúng tôi ngồi cùng nhau nghĩ kế sách xử lí em khi em cứ lấy đồ của mình :)
Nó bảo - “À, mẹ ơi con nghĩ là sẽ đưa cho em đồ khác để đổi.
Con rủ em cùng chơi đồ khác
Con sẽ nói nhẹ nhàng, không được con sẽ quát.
Hoặc con chơi cùng nhau nhỉ mẹ.
Đấy, bạn chỉ cần bên con, công nhận cảm xúc của con. Đưa ra vấn đề con sẽ tự giải quyết rất tốt đấy.
Tôi k nhớ đọc sách nào nói về vấn đề này, nhưng rất cảm ơn tác giả giúp tôi nhìn nhận ra MỖI ĐỨA TRẺ LÀ MỘT THẾ GIỚI RIÊNG, KHÔNG AI GIỐNG AI, NÊN KHÔNG CÓ BẤT KÌ MỘT PHƯƠNG PHÁP NÀO ĐÚNG VỚI TẤT CẢ. Không nên thấy người ta áp dụng thành công 1 pp nào đó xong bê nguyên về áp dụng cho con mình.