31/08/2022
Ngày cuối cùng trước kỳ nghỉ lễ, mình vẫn ngồi ở phòng, chưa muốn sắp xếp, sắm sửa để về quê.
Tính mình truyền thống, nghỉ lễ là chỉ mong về quây quần trọn vẹn với thầy u. Biết là vậy, nhưng sao cứ cảm giác mỗi dịp về quê lại khó khăn, áp lực vô cùng như thế.
Mấy hôm trước không kịp mua vé tàu xe, nên nay mình định chạy xe máy về. Nhà cách Hà Nội chừng 200 cây, đi lại cũng ngót 1 ngày, vừa mệt vừa vất vả.
Tay xách nách mang bao nhiêu thứ mà đồ cá nhân chỉ độc cái túi con, còn lại là quà cáp. Tiết kiệm thì được bao nhiêu đâu, bố mẹ mình lại là người cả nể, lúc nào cũng muốn con từ thành phố về là phải tươm tất.
Có ông chú gọi cho mình từ tháng trước, nhắn xin việc cho thằng em họ. Mình hẹn lần lữa, nói qua tháng, cháu về ăn lễ thì sẽ kiếm việc cho em. Bẵng đi mà mình cũng quên mất, mai về mà có bị hỏi dồn, cũng chưa biết phải trả lời ra sao.
4 ngày nghỉ lễ là 8 bữa chén chú chén anh. Hết sang nhà họ hàng lại tới đám bạn bè rủ đi “họp lớp”, tranh thủ hỏi han công việc, vợ con. Vui đâu chẳng thấy, chỉ thấy ép rượu say mèm, rồi quá chén là nói khích, hỏi đểu lẫn nhau.
Hết lễ, lê được tấm thân lên thành phố là cũng mệt nhoài. Hôm sau, lấy đâu ra năng lượng, nhiệt tình để lao đầu vào công việc tiếp đây?