11/05/2023
Kiếp sau nếu có làm người, tôi xin lại làm đàn ông.
Vì làm phụ nữ vất quá các ông ạ.
Trước đứa đầu tôi làm xây dựng ít chăm con nên không cảm nhận được nhiều.
Đứa này tôi cùng vợ tôi trên từng cây số nên tôi mới thấm.
Đẻ đái mệt mỏi dã man.
Đứa trước đẻ thường thì đau, không ngồi được tử tế mà cho bú.
Đứa này đẻ mổ thì thốn, không dám cả cười, sợ đau với sợ nó bục vết khâu.
Đêm thì lọ mọ hút sữa, hôm nào con mệt, con ốm là coi như thức trắng cả đêm.
Ngày thì con 3-4 cữ ăn, mà ăn tốt còn đỡ, gặp phải mấy ngày biếng ăn thì như tăng xông.
Rồi thêm 2-3 cữ ngủ, mà có phải đặt phát ngủ luôn đâu, còn vỗ nọ, ru kia, bế lên đặt xuống đủ kiểu.
Hôm bình thường mạnh khoẻ không sao, ốm đau cái thì mệt rã rời cả mẹ cả con.
Rồi ăn ngủ xong thì cho chơi, vận động, chiều lại mát xa tắm gội.
Tắm được cho con xong thì người cũng như tắm.
Đến lượt mình tắm thì vội vội vàng vàng, chỉ sợ con khóc.
Tắm xong cho con ăn xong, ru ngủ đặt được con, mới đến lượt mình ăn. Chả làm gì cũng hết ngày.
Mẹ có chế độ nghỉ sinh còn đỡ, bán hàng online hoặc làm chủ, thì chỉ rình rình lúc nào rảnh là phải vớ ngay cái điện thoại, không là miss khách, miss việc.
Mẹ có chồng, ông bà hoặc giúp việc hỗ trợ còn đỡ, 1 mình mà cân hết thì đúng là quá vất.
Mẹ nào mà 2 3 đứa sát sát nhau thì đúng siêu nhân. 1 đứa nó khóc là cả hội khóc. 1 đứa nó ốm là cả hội ốm!!!
Mà sợ nhất là cái cảm giác cứ luẩn quẩn trong 4 bức tường, quanh ra quanh vào chỉ có tã bỉm, cảm giác nhiều khi thấy xa rời xã hội, rồi nhiều khi còn thấy mình kiểu vô dụng ấy, bao nhiêu thứ cần làm chả làm được gì, không được giải toả thì lâu dần trầm cảm là cái chắc.
Bảo sao phụ nữ trầm cảm sau sinh nhiều thế.
Lại cứ bảo, ở nhà chăm con chả có việc gì, mỗi việc nuôi con cũng kêu ca đi.
Nếu ông có vợ đẻ, quay lại nhìn thật chậm và thật sâu vào người ấy, xem người thương của mình đang thế nào nhé, có thể họ đang “giả vờ” là họ ổn thôi.
Nguồn: Ông bố bỉm sữa Hoàng Cường