Shop Sỉ Trần Loan

  • Home
  • Shop Sỉ Trần Loan

Shop Sỉ Trần Loan Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Shop Sỉ Trần Loan, Women's clothes shop, 27 P. Tống Duy Tân, Hàng Bông, Hoàn Kiếm, .

Mẹ kế gả tôi cho anh chồng bị l'i''ệ't ch'ân. Đêm t;;ân h;;ôn, tôi cõng anh lên giư'ờng và một cú ngã đã làm thay đổi cu...
19/06/2026

Mẹ kế gả tôi cho anh chồng bị l'i''ệ't ch'ân. Đêm t;;ân h;;ôn, tôi cõng anh lên giư'ờng và một cú ngã đã làm thay đổi cuộc đời của cả 2...
Tôi vẫn nhớ rất rõ cái ngày mẹ kế nói sẽ gả tôi đi.
Bà không hỏi tôi có đồng ý hay không. Bà chỉ đặt trước mặt tôi một tờ giấy xem mắt và nói bằng giọng dửng dưng như thể đang bàn chuyện mua bán gạo: “Nhà người ta tử tế, có của ăn của để. Con gái không cần học nhiều, có chỗ nương thân là được.”
Tôi năm ấy vừa tròn hai mươi.
Cha tôi mất khi tôi mười ba tuổi. Từ ngày bà về làm vợ kế, căn nhà ấy chưa từng là nhà của tôi. Tôi sống như một cái bóng, làm hết việc từ đồng áng đến bếp núc. Bà luôn nhắc tôi: “Ơn tao nuôi mày đến chừng này.”
Người đàn ông mà bà chọn cho tôi là anh cả của một gia đình khá giả trong vùng. Nhưng anh bị tàn tật từ nhỏ, hai chân teo tóp, chỉ có thể ngồi xe lăn. Người ta đồn ngày xưa anh ngã từ cây mít xuống, có người lại bảo anh bị sốt bại liệt. Dù lý do là gì, sự thật vẫn là anh không thể tự đi lại.
Mẹ kế nói thẳng: “Nhà nó cần người chăm. Mày về đó, vừa làm vợ vừa làm chân tay cho nó. Đỡ hơn ở đây.”
Tôi biết, cái bà cần không phải hạnh phúc của tôi. Mà là số tiền sính lễ họ hứa đưa.
Ngày ăn hỏi, tôi ngồi như tượng gỗ. Anh không đến, chỉ có mẹ anh và mấy người họ hàng. Tôi nhìn tấm ảnh nhỏ đặt giữa mâm trầu cau – một người đàn ông gầy, ánh mắt hiền nhưng buồn.
Đêm tân hôn, trời mưa lất phất.
Căn phòng cưới được trang trí bằng những dây đèn nhỏ và mùi hoa hồng giả. Tôi bước vào, thấy anh ngồi trên giường, lưng dựa vào thành gỗ, hai chân đặt ngay ngắn trên chiếc gối.
Anh nhìn tôi, khẽ cười. Nụ cười ấy khiến tôi bối rối.
“Em… mệt không?” – anh hỏi.
Tôi không biết trả lời sao. Cả ngày tôi như cái máy. Trang điểm, cười, chào hỏi. Bây giờ đứng trước người đàn ông này, tôi mới thật sự ý thức mình đã trở thành vợ người ta.
Anh bảo muốn nằm xuống nghỉ. Nhưng mẹ anh trước khi ra khỏi phòng đã dặn tôi: “Nó yếu, con phải đỡ nó cẩn thận.”
Tôi bước lại gần. Lần đầu tiên tôi nhìn rõ đôi chân anh. Nhỏ, co quắp, khác hẳn phần thân trên rắn rỏi.
“Để em giúp anh,” tôi nói.
Anh khẽ gật đầu.
Tôi vòng tay qua vai anh, cố nhấc anh lên. Anh nặng hơn tôi tưởng. Thân hình đàn ông trưởng thành không nhẹ chút nào. Tôi nghiến răng, dồn hết sức, cõng anh trên lưng.
Anh giật mình: “Em… đừng cố quá…”
Nhưng tôi đã lỡ nâng anh lên.
Chỉ một bước hụt.
Chân tôi vấp vào mép thảm. Cả hai cùng mất thăng bằng.
Tiếng “rầm” vang lên giữa căn phòng tĩnh lặng.
Tôi ngã xuống...Đọc tiếp dưới bình luận 👇👇👇

Vợ bị t/ai n/ạn, chồng đưa về quê nhờ ông bà ngoại chăm hộ, 4 tháng sau đến đón, gặp b/ất ng/ờ gặp chuyện không thể ngờT...
18/06/2026

Vợ bị t/ai n/ạn, chồng đưa về quê nhờ ông bà ngoại chăm hộ, 4 tháng sau đến đón, gặp b/ất ng/ờ gặp chuyện không thể ngờ
Tôi vẫn nhớ rất rõ ngày hôm đó – ngày mà mọi thứ trong cuộc đời tôi như sụp đổ chỉ trong vài giây.
Hôm đó là một buổi chiều mưa. Tôi đang lái xe máy từ công ty về nhà thì một chiếc xe tải từ phía sau bất ngờ lấn làn. Tôi chỉ kịp nghe tiếng phanh rít lên chói tai, rồi mọi thứ tối sầm.
Khi tỉnh lại, tôi đã nằm trong bệnh viện.
Xung quanh toàn mùi th-uốc s-át tr-ùng. Đầu tôi đau nhói, chân tay nặng trĩu như không còn thuộc về mình.
Người đầu tiên tôi nhìn thấy là chồng tôi – Tuấn.
Anh ngồi cạnh giường, mắt đỏ hoe. Khi thấy tôi mở mắt, anh lập tức nắm chặt tay tôi.
“Em tỉnh rồi… trời ơi, em làm anh sợ ch-ết.”
Tôi cố nói nhưng cổ họng khô khốc.
“Em… sao rồi?”
Tuấn im lặng vài giây rồi nói nhỏ:
“Bác sĩ nói em bị chấn thương cột sống. Phải nằm một thời gian dài để hồi phục.”
Một thời gian dài.
Ba chữ đó lúc ấy nghe rất mơ hồ.
Tôi không biết rằng… nó sẽ thay đổi cả cuộc đời mình...👇👇👇

Cả họ nhà trai b:ỏ về giữa lễ cưới vì phát hiện bố mẹ cô dâu “nhà làm nghề nh/ặt rá/c" – ngay lúc ấy, chiếc xe tải rá;/c...
18/06/2026

Cả họ nhà trai b:ỏ về giữa lễ cưới vì phát hiện bố mẹ cô dâu “nhà làm nghề nh/ặt rá/c" – ngay lúc ấy, chiếc xe tải rá;/c chạy tới, người trên xe bước xuống khiến tất cả ch-t lặng vì nhìn thấy thứ ông mang theo...
Tôi chưa từng nghĩ ngày cưới của mình lại trở thành ký ức mà mỗi lần nhớ lại, tim vẫn nhói lên như bị cứa.
Hôm đó, tôi mặc chiếc váy trắng đơn giản, không quá cầu kỳ vì biết điều kiện gia đình mình không cho phép phô trương. Bố mẹ tôi làm nghề nhặt rác đã hơn hai mươi năm nay. Người ta gọi là “ve chai”, nghe còn đỡ. Chứ hai chữ “nhặt rác” khi thốt ra khỏi miệng ai đó thường đi kèm ánh nhìn khinh miệt.
Tôi đã từng xấu hổ.
Và tôi cũng từng ân hận vì sự xấu hổ ấy.
Tôi quen Tuấn khi còn học đại học. Anh là con trai duy nhất trong một gia đình buôn bán có tiếng ở thị trấn. Nhà anh có cửa hàng vật liệu xây dựng lớn nhất khu. Từ nhỏ anh đã không thiếu thứ gì. Còn tôi, ngoài thành tích học tập và chút tự trọng mong manh, gần như chẳng có gì.
Khi yêu, Tuấn biết bố mẹ tôi làm nghề gì. Anh nói anh không quan tâm. Anh bảo: “Anh cưới em, không cưới nghề của bố mẹ em.”
Câu nói đó từng khiến tôi khóc suốt một đêm.
Nhưng tôi quên mất một điều: anh có thể không quan tâm, nhưng gia đình anh thì có.
Từ ngày hai bên nói chuyện cưới xin, mẹ anh đã nhiều lần bóng gió. Bà hỏi bố mẹ tôi “làm ăn gì”, “thu nhập ra sao”, “họ hàng có ai khá giả không”. Mỗi câu hỏi đều như mũi kim nhỏ, châm chích nhưng không đủ để tôi bật dậy phản kháng.
Bố tôi vẫn cười hiền, nói làm nghề thu mua phế liệu. Mẹ tôi thì cúi đầu, tay mân mê tà áo cũ. Tôi nhìn thấy lưng họ còng hơn mọi ngày.
Đám cưới được tổ chức ở nhà trai cho “đỡ mang tiếng”. Tôi hiểu điều đó nghĩa là gì.
Sáng hôm ấy, họ nhà gái chúng tôi đến rất sớm. Bố tôi thuê bộ vest màu xám đã sờn ở cổ tay. Mẹ tôi mặc áo dài màu tím nhạt, tự may từ mấy tháng trước. Bà dậy từ 3 giờ sáng để trang điểm bằng hộp phấn cũ kỹ mà tôi mua tặng.
Tôi cứ nghĩ, chỉ cần chúng tôi sống tử tế, mọi thứ rồi sẽ ổn.
Tôi đã nhầm...Đọc tiếp câu chuyện dưới phần bình luận 👇👇👇

Tôi đưa con trai và cô bạn thân đi ăn tối. Vừa bước vào nhà hàng, thằng bé bất ngờ chạy vụt đi, lao tới ôm chặt chân một...
18/06/2026

Tôi đưa con trai và cô bạn thân đi ăn tối. Vừa bước vào nhà hàng, thằng bé bất ngờ chạy vụt đi, lao tới ôm chặt chân một người đàn ô//ng lạ rồi bật ra một câu khiến cả nhà hàng sững sờ. Còn tôi đứng ch/ế/t lặn//g… vì câu nói ấy suýt làm sụp đổ cả cuộc đời mà tôi đã cố giấu suốt bao năm...
Tôi làm mẹ đơn thân đã bảy năm. Con trai tôi – bé Bắp – chưa từng gặp bố ruột. Tôi không bao giờ nói x//ấu cha nó, cũng không kể gì về chuyện giữa tôi và anh ta. Thứ gì đau quá, tôi c//ắt bỏ khỏi đời mình. Tôi tự nhủ: một đứ/a tr//ẻ không có bố vẫn có thể lớn lên đầy đủ tình thương… chỉ cần tôi yêu con bằng cả phần của người kia.
Hôm ấy là sinh nhật Bắp. Tôi muốn làm điều gì đặc biệt, nên hẹn cô bạn thân nhất – Hân – đi ăn ở một nhà hàng Ý khá sang. Hân là người đã ở bên tôi từ lúc s/inh b//é đến bây giờ, thay tôi đưa đón, chăm con khi tôi bận. Nói thật, có lúc tôi thấy Hân thương con tôi chẳng khác gì mẹ ruột.
Buổi tối mùa đông, gió se se. Bắp nắm tay tôi, vừa đi vừa ngân nga bài “Happy Birthday” tự chế của nó. Tôi bật cười. Trái tim tôi lúc nào cũng mềm khi nhìn thấy nụ cười của con.
“Con lớn muốn ăn mì Ý nha mẹ.”
“Ừ, hôm nay sinh nhật, con muốn gì mẹ chiều hết.”
Hân đi bên cạnh, trêu:
“Mẹ nó chiều từ bé, sau này hư thì ráng chịu.”
Tôi lườm bạn, còn Bắp thì ôm lấy tay Hân:
“Cô Hân là người thương con nhất trển đời luôn!”
Hân véo má nó:
“Giỏi. Hôm nay cô thưởng thêm một viên kem.”
Cả ba chúng tôi đều vui. Không ai biết rằng chỉ 10 phút sau, thế giới của tôi sẽ đảo lộn.
Đọc tiếp câu chuyện dưới bình luận👇👇👇

Được thuê để dọn dẹp nhà cửa cho một bà lão neo đơn, chàng sinh viên trẻ đã dùng cả sự t/ử tế để chăm sóc bà như người t...
18/06/2026

Được thuê để dọn dẹp nhà cửa cho một bà lão neo đơn, chàng sinh viên trẻ đã dùng cả sự t/ử tế để chăm sóc bà như người thân: từ bữa cơm, chén thuốc đến những lần đưa bà vào viện. Đến tận lúc bà qu/a đời, cậu vẫn chưa nhận được một đồng lương nào. Nhưng khi nhìn thấy lá thư bà để lại, cậu lặng người đi. Hóa ra, món quà bà dành cho cậu còn quý giá hơn gấp vạn lần những đồng tiền công mà cậu từng nghĩ tới...
Tôi là Huy, 21 tuổi, sinh viên năm ba một trường đại học ở Đà Nẵng. Để kiếm tiền trang trải học phí và sinh hoạt, tôi nhận đủ loại việc làm thêm, từ gia sư đến phụ quán cà phê. Một hôm, qua một nhóm tìm việc trên mạng, tôi được thuê dọn dẹp nhà cho bà Sáu, một bà lão sống một mình trong con hẻm nhỏ gần biển.
Lần đầu đến nhà, tôi thấy bà Sáu gầy gò, tóc bạc phơ, đôi tay run run chống gậy. Căn nhà cấp bốn của bà đơn sơ, đầy những món đồ cũ kỹ: chiếc radio hỏng, vài tấm ảnh mờ nhạt trên tường, và một chiếc giường gỗ đã bạc màu. Bà kể mình bị thấp khớp và huyết áp cao, đi lại khó khăn, nên cần người dọn dẹp tuần một lần. Công việc đơn giản – quét nhà, lau bụi, rửa chén – và bà hứa trả tôi 200 nghìn mỗi buổi. Với một sinh viên như tôi, số tiền đó không nhỏ.
Những lần sau, tôi để ý bà Sáu sống rất tằn tiện. Tủ lạnh chỉ có vài quả trứng và bó rau héo, bữa ăn của bà thường là cơm nguội chan nước mắm. Hỏi ra, bà bảo con cái đều ở xa, không ai chăm sóc, mà bà cũng không muốn làm phiền. Thương bà, tôi bắt đầu dành thêm thời gian sau giờ dọn dẹp để đi chợ, mua ít thịt, cá, nấu cho bà vài món ăn tử tế. Bà khen tôi nấu ngon, mắt sáng lên khi ăn bát canh chua tôi làm. Có hôm, thấy bà kêu đau khớp, tôi chở bà đi khám, kiên nhẫn ngồi chờ lấy thuốc. Bà nắm tay tôi, nói: “Cháu giống thằng út nhà bà ngày xưa, tốt bụng lắm.” Đọc thêm dưới bình luận 👇👇👇

Tôi kể cho chồng nghe chuyện nhà sắp bị giải tỏa trong bữa cơm tối. Anh ta lại thản nhiên khuyên tôi từ bỏ. “Chúng ta ta...
18/06/2026

Tôi kể cho chồng nghe chuyện nhà sắp bị giải tỏa trong bữa cơm tối. Anh ta lại thản nhiên khuyên tôi từ bỏ. “Chúng ta tay chân đầy đủ, mỗi tháng lương cũng đủ tiêu, không cần động đến tiền đền bù giải tỏa của bố mẹ.” Ban đầu tôi còn thấy khá ngạc nhiên. Ngay sau đó anh ta nói thêm một câu khiến tôi đứng hình..
Bữa cơm tối hôm đó vốn dĩ rất bình thường.
Canh rau cải nấu tôm khô, cá kho tộ, một đĩa trứng chiên hành. Tôi đi làm về trễ, đầu óc còn quay cuồng vì buổi họp với bên phường. Mẹ gọi liên tục từ chiều nhưng tôi không nghe máy kịp. Đến khi gọi lại, bà chỉ nói một câu ngắn gọn:
“Khu nhà mình sắp bị giải tỏa rồi con ạ.”
Tôi cầm điện thoại mà tay lạnh toát.
Ngôi nhà ấy là nơi tôi sinh ra, lớn lên, nơi bố tôi mất cách đây ba năm. Mảnh đất rộng chưa đến trăm mét vuông, nằm ngay mặt đường cũ. Bố mẹ tôi giữ gìn suốt mấy chục năm, từng viên gạch, từng gốc cây đều là ký ức.
Giải tỏa. 🐵
Hai chữ ấy vừa đáng sợ, vừa mang theo một hy vọng mơ hồ. Người ta đồn khu đó sẽ làm trung tâm thương mại, giá đền bù có thể rất cao.
Tôi đem câu chuyện ấy ra kể trong bữa cơm, giọng còn chưa hết run:
“Nhà em sắp bị giải tỏa rồi.”
Chồng tôi – Tuấn – ngẩng lên khỏi bát cơm.
“Thế à? Đền bù bao nhiêu?”
“Tạm thời chưa có thông báo chính thức. Nhưng nghe nói cũng khá.”
Anh nhún vai, gắp thêm miếng cá rồi nói....đọc tiếp dưới bình luận 👇👇👇

Được đền bù đất giải tỏa nhưng bố dượng không cho tôi 1 đồng, ông lẳng lặng cất hết tiền để làm một việc khiến tôi lặng ...
18/06/2026

Được đền bù đất giải tỏa nhưng bố dượng không cho tôi 1 đồng, ông lẳng lặng cất hết tiền để làm một việc khiến tôi lặng người.
Ngày tôi nghe tin khu đất cũ của gia đình bị giải tỏa và được đền bù gần hai tỷ đồng, trong lòng tôi dậy lên một cảm giác rất lạ. Không hẳn là vui… mà giống như một sự chờ đợi.
Hai mươi năm sống trong căn nhà cấp bốn ấy, tôi luôn nghĩ rằng nếu có ngày đất lên giá, có tiền đền bù… thì ít nhất cuộc đời mình cũng sẽ dễ thở hơn một chút.
Nhưng tôi không ngờ… ngày nhận tiền ấy lại là ngày khiến tôi nhìn bố dượng bằng một ánh mắt hoàn toàn khác.
Tôi tên Hạnh, năm nay ba mươi hai tuổi.
Bố ruột tôi mất khi tôi mới tám tuổi. Sau đó hai năm, mẹ tôi tái hôn. Người đàn ông bước vào nhà tôi khi ấy tên là ông Lâm.
Tôi chưa bao giờ gọi ông là “bố”.
Tôi chỉ gọi là chú Lâm.
Không phải vì ông đối xử tệ với tôi. Thật ra… ông gần như không đối xử gì với tôi cả.
Ông ít nói, ít cười, lúc nào cũng cắm cúi làm việc. Cả ngày ông đi phụ hồ, tối về ăn cơm rồi nằm xem tivi cũ. Tôi học hành ra sao, buồn vui thế nào… ông chưa từng hỏi.
Với một đứa trẻ thiếu thốn tình cảm như tôi, sự im lặng đó đôi khi còn lạnh lẽo hơn cả sự ghét bỏ.
Tôi lớn lên với suy nghĩ rất đơn giản:
Ông sống ở đây chỉ vì mẹ tôi.
Còn tôi… chỉ là người thừa trong nhà ông.
Mảnh đất nơi chúng tôi sống nằm ở ven thành phố. Khi tôi còn nhỏ, đó là vùng quê nghèo. Nhưng mười năm gần đây, thành phố mở rộng, đường lớn làm ngang qua.
Đất bắt đầu có giá.
Người ta đồn khu này sắp giải tỏa để làm khu đô thị.
Lúc đầu tôi cũng không tin.
Cho đến một ngày… ủy ban xã gửi giấy thông báo.
Đất nhà tôi nằm trong diện giải tỏa.
Mẹ tôi cầm tờ giấy run run. Còn ông Lâm thì chỉ im lặng, gấp tờ giấy lại bỏ vào túi áo. 👦
Một tuần sau, đoàn đo đạc đến.
Một tháng sau nữa, có quyết định chính thức.
Gia đình tôi được đền bù 1 tỷ 870 triệu.
Số tiền đó… với gia đình nghèo như chúng tôi là một con số không tưởng.
Tôi đã tưởng tượng ra rất nhiều thứ.
Có thể mẹ sẽ mua một căn nhà nhỏ trong thành phố.
Có thể tôi sẽ có một ít vốn mở cửa hàng tạp hóa.
Có thể… cuộc sống của chúng tôi sẽ đổi khác.
Nhưng rồi một buổi sáng, tôi nghe tin tiền đền bù...Đọc tiếp câu chuyện dưới phần bình luận 👇👇👇

Mẹ chồng mời 20 khách đến nhà ăn cơm nhưng chỉ đưa nghìn để con dâu đi chợ, tới giờ cơm, cô tươi cười bưng mâm lên khiến...
18/06/2026

Mẹ chồng mời 20 khách đến nhà ăn cơm nhưng chỉ đưa nghìn để con dâu đi chợ, tới giờ cơm, cô tươi cười bưng mâm lên khiến mọi người t/ái mặt...
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ kể câu chuyện này ra ngoài. Nhưng có lẽ nếu không nói ra, tôi sẽ mãi mắc kẹt trong cái ngày hôm đó – ngày mà tôi hiểu rõ thế nào là hai chữ “con dâu”.
Mẹ chồng tôi vốn là người trọng sĩ diện. Bà thích nhà cửa đông đúc, thích hàng xóm ra vào tấp nập, thích nghe người ta khen “nhà bà Hường dạo này khá giả quá”. Chồng tôi – Tuấn – là con trai một, lại làm ăn ổn định ở thành phố nên bà càng muốn khoe.
Hôm đó là dịp giỗ ông nội Tuấn. Từ sớm, mẹ chồng đã gọi điện cho khắp họ hàng, bạn bè thân thiết trong xóm, cả mấy cô chú từng giúp đỡ gia đình ngày xưa. Tổng cộng hai mươi người.
Hai mươi.
Tôi nghe mà tim đập thình thịch. Nhà ở quê không phải rộng rãi gì, bếp lại nhỏ, bàn ghế cũng phải kê thêm mới đủ. Nhưng điều khiến tôi lạnh người không phải là số lượng khách.
Mà là khi bà dúi vào tay tôi một xấp tiền lẻ đã nhàu nhĩ.
“Con cầm một trăm nghìn đi chợ. Mua làm sao cho đủ hai mươi người. Ở quê cái gì cũng rẻ, biết tính toán vào.” 🐧
Tôi đứng sững.
“Mẹ… một trăm nghìn ạ?”
Bà nhìn tôi, ánh mắt sắc như dao: “Sao? Ít à? Thời của mẹ, năm chục nghìn cũng làm được mâm cỗ tử tế. Đừng có hoang phí. Con dâu phải biết vun vén.”
Tôi nuốt nước bọt. Tuấn lúc đó đang ngoài sân dựng rạp, nghe loáng thoáng nhưng không vào can thiệp. Anh chỉ nói vọng vào: “Em liệu liệu mà làm, đừng để mẹ buồn.”
Tôi cầm tờ tiền, bước ra chợ mà lòng nặng như đeo đá.
Một trăm nghìn cho hai mươi người.
Tôi đứng giữa khu chợ quê ồn ào, tay run run mở ví. Giá thịt ba chỉ hôm đó đã gần trăm nghìn một ký. Gà ta cũng không dưới hai trăm. Rau củ thì có rẻ thật, nhưng dù thế nào cũng không thể biến một trăm nghìn thành phép màu.
Tôi nghĩ đến việc bỏ tiền riêng bù vào.
Tôi có. Tôi đi làm, lương không cao nhưng vẫn để dành được chút ít. Nếu tôi thêm vào vài triệu, mâm cơm sẽ tươm tất, mẹ chồng nở mày nở mặt, khách khứa vui vẻ, chồng tôi cũng được tiếng.
Nhưng rồi...Xem tiếp dưới bình luận 👇👇👇

Bố vợ 89 tu:;ổi sống cùng 20 năm không góp tiền ăn, ông vừa qu::a đ:ời thì con rể s:ốc nặng khi luật sư tìm đến thông bá...
18/06/2026

Bố vợ 89 tu:;ổi sống cùng 20 năm không góp tiền ăn, ông vừa qu::a đ:ời thì con rể s:ốc nặng khi luật sư tìm đến thông báo chuyện động trời...
Tôi lấy vợ năm 30 t-uổi, hai bàn tay trắng. Nhà vợ tôi lúc đó cũng không khá giả gì, chỉ có mỗi bố vợ – cụ Chiến – đã gần 70 t-uổi, gầy gò, ít nói, sống bằng tiền trợ cấp người có công.
Ngay sau đám cưới, cụ dọn lên sống cùng vợ chồng tôi và ở luôn tới cuối đời. Suốt 20 năm, ông không đóng góp một đồng nào cho tiền điện nước, ăn uống hay thuốc thang. Cũng không trông cháu, không nấu nướng, không dọn dẹp. Có người còn bảo ông là “ă-n bá/m có hạng”.
Tôi từng đôi lần bực, nhưng nghĩ “người già, bố vợ, mình trách thì ai chăm?”, nên cũng nhịn. Nhưng thú thật, trong lòng tôi có nhiều lần ấm ức. Có khi tôi đi làm về mệt, mở tủ lạnh trống trơn, thấy ông vẫn ngồi nhẩn nha uống trà như chẳng dính líu gì.
Rồi một ngày, ông r-a đ-i Sáng hôm đó, vợ tôi nấu cháo mang lên thì phát hiện ông đã không còn th-ở.
Ta;/ng lễ diễn ra đơn giản. Gia đình bên vợ cũng không ai giàu có gì, nên tôi và vợ đứng ra lo hết.
Ba ngày sau, một người đàn ông mặc vest xuất hiện trước cửa — và khiến tôi suýt đánh rơi ly nước trên tay
Ông ấy là luật sư, mang theo một xấp hồ sơ. Sau khi xác minh danh tính tôi, anh ta bất ngờ thông báo... 👇

Address

27 P. Tống Duy Tân, Hàng Bông, Hoàn Kiếm

10000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Shop Sỉ Trần Loan posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Shop Sỉ Trần Loan:

Shortcuts

  • Want your business to be the top-listed Clothing Store?

Share