17/12/2025
[Full] Năm 18 tuổi, tôi tỏ tình với Cố Dã. Anh xa cách, hờ hững: "Em còn nhỏ, anh không ăn chay."
Sau này tôi mang thai, đứa bé là của Cố Dã. Giọng nói anh khơi gợi lòng người: "Có muốn kết hôn với anh không?"
Tôi cứ nghĩ cuộc hôn nhân của chúng tôi chỉ là để cho đứa trẻ một mái nhà. Nhưng một hôm, sau khi ru con ngủ, Cố Dã bế tôi từ phòng trẻ về phòng ngủ chính.
"Ăn chay lâu như vậy, em phải bồi thường cho anh rồi."
1
Tôi mang thai. Ai có thể ngờ được, chỉ vì trễ kinh hai tuần đi kiểm tra, lại phát hiện ra một đứa bé.
Đứa bé là của Cố Dã.
Một tháng trước, tôi và bạn bè đang ở quán bar mừng sinh nhật thì gặp Cố Dã say rượu. Đã năm năm trôi qua kể từ lần gặp mặt năm tôi 18 tuổi, anh đã hoàn toàn trút bỏ vẻ non nớt, thêm vài phần quyến rũ trưởng thành.
Lúc tôi bước đến gần, anh loạng choạng một cái, tôi theo bản năng kéo anh lại. Cố Dã ngậm thuốc lá nhìn qua, chỉ liếc mắt một cái rồi dời đi.
"Lão Triệu bảo cô đến à? Đi thôi."
Anh ném chìa khóa xe cho tôi, lảo đảo ngồi vào ghế phụ lái.
Chiếc chìa khóa xe vừa được lấy ra từ túi quần anh, vẫn còn hơi ấm. Tay tôi run lên không tự chủ, đồng thời cảm thấy nhục nhã.
Anh không nhớ ra tôi. Hơn nữa, còn coi tôi là loại người kia.
Tôi hít sâu một hơi: "Xin lỗi, anh nhận nhầm người rồi."
Ánh mắt sâu thẳm của Cố Dã thoáng chút ngơ ngác: "Cô không phải lái xe hộ mà lão Triệu gọi đến à?"
Trong lúc kinh ngạc, tôi lại thở phào nhẹ nhõm.
May mà là lái xe hộ.
2
Tôi nhắn tin xin lỗi bạn bè, nói mình có việc phải về trước. Chiếc xe dừng dưới khu nhà của Cố Dã. Vừa bước vào cửa, còn chưa kịp bật đèn, anh đã bế tôi lên đặt trên tủ giày ở ngay lối ra vào. Ngón tay ấm áp lướt qua làn da mát lạnh, tim tôi khẽ run lên.
Hôm đó, tôi đã chạy trốn trước khi trời sáng.
Bạn thân đưa tôi về nhà. Trước khi đi, cô ấy dặn dò tôi bằng giọng điệu thâm trầm: "An An, cậu phải suy nghĩ kỹ về việc giữ hay bỏ đứa bé này."
Tôi khẽ vuốt ve bụng mình, nơi vẫn còn phẳng lì. Khó mà tưởng tượng được, nơi đây lại đang ấp ủ một sinh linh bé nhỏ.
Nhưng suy cho cùng, đây là đứa bé tôi "đánh cắp" được. Nếu sinh nó ra, bắt nó phải sống những ngày tháng không có cha, sẽ là không công bằng với nó.
3
Tôi có cha mẹ, nhưng sống lại chẳng khác gì một đứa trẻ mồ côi. Tôi không muốn con mình đi theo vết xe đổ của tôi.
Ngày hôm sau, tôi xin nghỉ phép năm ở công ty rồi đi đến bệnh viện. Ca phẫu thuật được đặt lịch sau ba ngày. Thế nhưng, một ngày trước phẫu thuật, tôi lại chạm mặt Cố Dã.
Anh vẫn là sự hiện diện nổi bật trong đám đông, nổi bật đến mức tôi nhìn thấy anh ngay lập tức. Anh đang đứng bên đường gọi điện thoại, cách đó không xa có vài cô gái trẻ đang lén chụp ảnh anh.
Đột nhiên, anh như có cảm ứng mà nhìn về phía tôi. Toàn thân tôi cứng đờ, theo bản năng quay đầu chạy đi, nhưng lại vô tình va vào một người.
Đó là bác sĩ điều trị của tôi.
Ông đỡ tôi một tay: "Phụ nữ mang thai vẫn nên cẩn thận, không nên chạy nhanh như vậy."
Không hiểu sao, sau khi ông nói câu này, tôi cảm nhận được một ánh mắt nóng bỏng đang dán chặt vào lưng mình. Tôi gắng gượng cảm ơn, rồi quay người nhanh chóng rời đi.
Khi đã đi xa, tôi loáng thoáng nghe thấy Cố Dã hỏi: "Ông làm sao lại quen cô ấy?"
Từ sau khi chạm mặt Cố Dã, tôi luôn cảm thấy bất an. Cảm giác bất an này kéo dài cho đến ngày hôm sau.
Tôi vừa mở cửa đã thấy Cố Dã đứng ngoài. Anh mặc vest lịch lãm, dáng người cao ráo, hoàn toàn không hợp với căn hộ nhỏ này.
Cố Dã nhìn vào phía sau tôi: "Chúng ta có thể vào trong nói chuyện không?"
Tôi còn chưa kịp lên tiếng, anh đã sải bước dài, đẩy cánh cửa chưa kịp đóng hẳn vào. Phiếu siêu âm màu nằm ngay trên bàn trà, đập vào mắt anh.
Anh ngồi xuống sofa, còn tôi đứng đối diện anh, bối rối như một học sinh tiểu học mắc lỗi. Chỉ có vài dòng chữ, vậy mà anh đã xem không dưới năm phút.
Cuối cùng, anh ngước mắt nhìn tôi: "Đứa bé là của tôi, đúng không?"
Giọng nói trầm ấm của anh vang vọng trong căn phòng nhỏ: "Có muốn kết hôn với tôi không?"
Sau đó anh nói gì nữa thì tôi không biết, trong đầu tôi lúc ấy chỉ còn lại một suy nghĩ: Anh đã sớm nhận ra tôi.
Nên mới chắc chắn đứa bé là của anh.
Rất lâu sau, tôi nghe thấy chính mình hỏi: "Nhưng anh đâu có thích tôi, tại sao lại muốn kết hôn với tôi?"
Cố Dã đặt phiếu siêu âm xuống, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên đó.
"Em không muốn gả cho tôi?"
"Không... không phải."
"Vậy thì kết hôn đi."
Vừa bước ra khỏi Cục Dân chính, giấy đăng ký kết hôn còn chưa kịp ấm tay, đã bị Cố Dã thu lại.
"Để giấy kết hôn ở chỗ tôi trước, sau này làm giấy tờ cho con cần dùng đến."