20/06/2026
VẬY LÀ MAI CON ĐI HỌC RỒI…
Mấy hôm nay mẹ cứ tất bật chuẩn bị cho con. Một chiếc balo nhỏ, vài bộ quần áo mới, khăn sữa, bình nước, bỉm dự phòng. Có những thứ mẹ đã kiểm tra đi kiểm tra lại đến vài lần, vậy mà vẫn thấy chưa yên tâm. Bởi điều khiến mẹ lo nhất không phải là thiếu một món đồ nào đó, mà là từ ngày mai, lần đầu tiên trong cuộc đời, con sẽ phải tự bước vào một thế giới không có mẹ ở bên cả ngày như trước.
Tối nay đáng lẽ mẹ phải ngủ sớm để mai còn dậy chuẩn bị cho con. Nhưng mẹ lại chẳng ngủ được. Mẹ ngồi giữa đống đồ nhỏ xíu đã sắp sẵn, thi thoảng lại quay sang nhìn em bé đang ngủ ngon lành trên giường. Đôi má vẫn phúng phính như ngày nào, bàn tay nhỏ vẫn ôm gấu bông quen thuộc. Nhìn con ngủ bình yên như thế, tự nhiên mẹ thấy sống mũi cay cay.
Mẹ biết đi học là điều tốt. Con sẽ gặp bạn bè, gặp cô giáo, học thêm những điều mới, lớn hơn và tự lập hơn từng ngày. Mẹ vẫn luôn mong con khỏe mạnh, mạnh dạn và tự tin bước ra thế giới. Nhưng hóa ra đến khi ngày ấy thật sự đến, người chưa sẵn sàng lại là mẹ.
Mẹ cứ nghĩ mãi về ngày mai. Không biết lúc mẹ rời khỏi lớp, con có khóc không. Có ngơ ngác nhìn quanh tìm mẹ không. Đến giờ ăn có chịu ăn không. Đến giờ ngủ có nhớ vòng tay quen thuộc của mẹ không. Chỉ nghĩ thôi mà lòng mẹ đã rối như tơ vò.
18 tháng qua, cuộc sống của mẹ gần như xoay quanh con. Mỗi tiếng khóc, mỗi nụ cười, mỗi giấc ngủ của con đều có mẹ ở bên. Thế nên ngày mai không chỉ là ngày đầu tiên con đi học, mà cũng là ngày đầu tiên mẹ học cách đứng lùi lại một bước để nhìn con lớn lên.
Mai con đi học nhé em bé của mẹ.
Mong con ăn ngoan một chút, ngủ ngoan một chút, chơi vui một chút và cười thật nhiều. Còn nếu có nhớ mẹ quá thì cũng đừng lo, vì ở một góc nào đó, chắc mẹ cũng đang liên tục nhìn điện thoại, ngóng tin từ cô giáo và nhớ con y như vậy.
Con đang lớn lên từng ngày. Đó là điều mẹ luôn mong. Chỉ là đôi khi, mẹ vẫn ước thời gian trôi chậm lại một chút để được làm mẹ của em bé nhỏ này lâu thêm một chút nữa thôi ❤️