19/10/2022
TỚ ĐÃ GẶP MỘT NGƯỜI LÍNH SINH VIÊN BƯỚC RA TỪ LỊCH SỬ.
Chuyện là sáng nay, xe tớ gặp vấn đề nên không thể đi được, nhà tớ cách trường 5 km và tớ có tiết thể chất lúc 6h45, lúc này tớ không thể nào kiên nhẫn mà đợi xe bus được nữa, nên đành phải đặt Grab, nếu không muộn học sẽ bị đánh dấu vắng 1 buổi mất. Vì nội quy môn thể chất nghỉ 3 buổi là bị cấm thi, nên tớ không muốn 1 lí do như thế mà để lỡ mất 1 trong 2 buổi cho phép được.
Tình cờ, tớ được bác này nhận chuyến sáng nay. Thực ra bản thân tớ cũng khá thích việc được nói chuyện với người đi cùng, cho dù đó là 1 người có chút xa lạ. Nhưng lần này tớ có cảm giác khác lắm.
Bác có hỏi: "Cậu này đến phường Bách Khoa là đến khu nào ấy nhỉ?" (thực ra bác có để ý là Bách Khoa nhưng quên không để ý điểm đến là Đại học Bách Khoa Hà Nội, nên bác muốn hỏi lại cho chắc)
Tớ: "Cho cháu xuống cổng Trần Đại Nghĩa ạ."
Bác Grab: "Trần Đại Nghĩa à? Cậu này học Kinh Tế Quốc Dân (KTQD) hay Bách khoa (BK) thế?"
Tớ: "Dạ, Bách Khoa bác ơi."
Bác Grab: "Cậu khóa bao nhiêu thế?"
Tớ: "Dạ, cháu là K65, năm nay là năm 3 rồi ạ."
Bác Grab: "Ồ, tôi là K16, ngày xưa cũng học BKHN."
Đến đây tớ lắng lại một chút, bản thân tớ cực kỳ thích tìm hiểu Lịch sử, đặc biệt là lịch sử dân tộc thời kỳ Kháng chiến chống Mỹ. Nên tớ cũng có chút "nghi nghi" về bác, vì tớ biết về lịch sử của BKHN đặc biệt là các khóa 13-16, đó là giai đoạn các lớp sinh viên thực hiện phong trào "Xếp bút nghiên lên đường chiến đấu".
Bác có kể qua về thời học sinh và chuyện thi đại học thời xưa, nhưng đến khúc bác kể bác từng tham gia chiến trường. Tớ tự nhiên có chút giật mình, vì điều tớ có hoài nghi thực sự đã đúng: "Bác ngày xưa từng đi lính ạ ? Mặt trận nào vậy ạ?"
Bác Grab: "Quảng Trị cậu ạ."
Tớ: "Thành cổ Quảng Trị năm 1972 ạ? Cối xay thịt người thời chống Mỹ đấy ạ." (Tớ có lẽ hơi phấn khích khi đã dùng cụm từ này, liệu cụm từ này có làm bác nhớ về những ngày khốc liệt đó? Nhưng đúng chỉ có "Cối xay thịt người" mới lột tả đúng 81 ngày đêm đỏ lửa ở Quảng Trị)
Bác Grab: "Đúng rồi đấy cậu ạ, trước đó tôi cũng có được cử đi học ở Liên Xô, nhưng giai đoạn đó khốc liệt quá, bên mình thiếu nhân sự rất nhiều, nên tôi cũng tình nguyện viết đơn rồi ký tên bằng máu, sau trận thành cổ là tôi tiếp tục tiến quân tới vùng Quảng Nam. Nhưng đến lúc đấy trên có lệnh tôi phải ra quay ngoài Bắc. Nhưng lúc đó tôi không thể quay về BK nữa, tôi phải sang trường Khoa học Quân sự để tiếp tục học."
Tớ không tin vào mắt mình nữa, những câu chuyện ký tên bằng máu được kể bởi những lứa sinh viên ngày trước đã thực sự trở thành 1 ký ức mỗi khi họ kể về giai đoạn cao trào của cuộc chiến. Nhưng hôm nay tớ mới thực sự gặp một người bước ra từ câu chuyện qua những giai thoại của những cựu lính sinh viên của thế hệ trước mà tớ chỉ được nghe qua phim, ảnh, sách, báo.
Rồi bác có kể về thời trẻ của bác, bác đã từng có bạn gái thời lính, rồi chia sẻ thêm một chút về những lứa cựu sinh viên để truyền lửa cho tớ.
Tớ hiểu chứ, khi 11 tuổi, lần đầu tớ xem 'Mùi Cỏ Cháy', ngày đó đã có 1 chút rơm rớm nước mắt, cảm giác vì thương họ quá. Những người lính ấy còn quá trẻ, chỉ toàn 18-20, có những người phải nằm lại vĩnh viễn dưới dòng sông Thạch Hãn, có những người qua được sông rồi lại để pháo từ hạm đội ngoài biển dội trúng vào. Đến giờ nghe bác kể lại, tớ như được lật lại những trang sử đau thương mà hào hùng của dân tộc.
Tớ cũng hiểu rằng những tháng ngày đó khó khăn với bác thế nào, khi Quảng Trị năm 1972 thực sự là "Cối xay thịt người.", đặc biệt lại là một người lính sinh viên BK. Tớ từng nghe kể rằng 50 năm trước, trên quảng trường C1 của BKHN có gần 3 nghìn sinh viên từ Kinh tế Kế hoạch (NEU bây giờ), Xây dựng và Bách khoa từng tề tựu trước khu quảng trường giữa mùa hè ấy. 3000 người đi nhưng chỉ có vài trăm người quay về, thậm chí còn ít hơn, và tớ đã thấy người trước mặt tớ đây nằm trong vài trăm con người đó. Đau thương hơn cả, lớp sinh viên ngày đó còn có một nghĩa vụ cực kỳ quan trọng, là phải góp một phần lớn trong công cuộc tái thiết đất nước sau những hậu quả của cuộc chiến. Nhưng nào ai dám nghĩ rằng chuyến đi đó là chuyến đi không dám hẹn ngày trở về.
(Các bạn có thể đọc thêm trong cuốn tự truyện "Mãi mãi tuổi hai mươi." của liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc, về một góc nhìn của sinh viên ĐH Tổng hợp (VNU bây giờ) trong cuộc chiến).
Năm nay tớ cũng đã 20, nhưng tớ được một người lính sinh viên một thời xếp bút nghiên kể lại về tuổi 20 của mình. Một thời khói lửa, một thời những chàng trai 18-20 cũng đã bắt đầu biết đến chữ "yêu", nhưng họ đã giấu kín chữ "yêu" đó dưới đáy balo của mình. Vì những tuổi 20 đó đã hóa thân thành dáng hình đất nước. Có lẽ bác là một trong những người may mắn nhất khi bản thân có thể trở về từ chiến trường Quảng Trị khói lửa.
Ở độ tuổi này, có lẽ nhiều người như bác đang an hưởng cuộc sống thời bình cùng con cháu, nhưng bác vẫn làm công việc này. Tớ nghĩ cũng là để kiếm thêm chút thu nhập, một phần cũng muốn giữ cho bản thân sự bận rộn. Đến nơi bác cũng có nói với tớ: "Năm 3 rồi nhỉ ? Thôi thì tôi cũng chúc cậu học hành thật tốt và thành công hơn sau này nhé."
Xin cảm ơn bác, một người anh hùng "vô danh" bước ra từ trang sử đau thương mà hào hùng từng cống hiến tuổi 20 của mình vì đất nước. Từ K65 xin gửi những điều tốt đẹp nhất tới K16, một thế hệ đã xếp bút nghiên chiến đấu vì một nền hòa bình của dân tộc.
"Ra đi nặng một lời thề
Chưa thắng giặc Mỹ chưa về Bách Khoa."..
Bài chia sẻ của bạn Nguyễn V.Sơn - hiện là sinh viên năm 3 trường ĐH BKHN trong group Cháo Hành Miễn Phí đã nhận được rất nhiều lượt chia sẻ và bình luận. Có người cảm ơn câu chuyện của Sơn, cảm phục và biết ơn bác Grab; nhiều người không giấu khỏi sự xúc động.