10/11/2025
Hai khầy giả mù để lừa con gái nhà người ta nhưng nhân gian nói rồi "vỏ quýt dày có móng tay nhọn". Kẻ diễn kịch để lừa người cuối cùng lại tự rơi vào một ngôi làng lừa đảo - một cái bẫy đã được sắp sẵn cho mình mà không hề hay biết.
Hai khầy chỉ chăm chăm đuổi theo mỹ nhân mà chẳng hề phát giác ra những bất thường nhan nhản xung quanh mình: xe máy giả, dưa hấu giả, mấy bông sen trong đầm cũng là giả. Thậm chí thầy Sơn gác tay lên đụn rơm giả cũng không hề hay biết. Kể cả khi chú Long ra chỉ tận mặt "Ăn ở cho lành" rồi vẫn chỉ chăm chăm ngóng theo mỹ nhân trốn trong nhà.
Hai thầy giả mù mà hoá ra lại mù thật - mù quáng đuổi theo mục tiêu tủn mủn trước mắt là người đẹp mà không nhìn rộng ra toàn cảnh, không nhận ra mọi thứ xung quanh mình sai sai. Giống hệt các ông thầy bói mù xem voi, sờ mỗi cái vòi nên nghĩ voi sun như con đỉa, sờ tai lại cãi voi bè bè như cái quạt thóc.
Để đến khi vở kịch hạ màn, hai khầy bị "lột" áo choàng giả dúi, bị người ta cười vào mặt và ăn phát tát của người đẹp mới bẽ bàng ngộ ra "Ai ơi nên ăn ở cho lành"
From
[Tam Ca] Lý Sơn - Xuân Đan - NSND Huỳnh Tú | Mục Hạ Vô Nhân“Mục Hạ Vô Nhân” là một câu chuyện mang màu sắc châm biếm đặc trưng của...