13/06/2024
Mình biết lời yêu nơi mình đã thay đổi rất nhiều
Ngày còn trẻ dại, lời yêu của mình là “em yêu anh”. Khi ấy, nó có nghĩa là “anh hãy chứng minh, hãy biểu hiện xem anh có thể yêu tôi như thế nào?”
Và vì lời yêu khi ấy có ý nghĩa như vậy, nên mắt mình luôn để ý từng hành động của người kia trong dò xét và ngầm… chấm điểm.
Xem anh ta có hiểu mình đang nghĩ/muốn gì không?
Xem anh ta có đủ tinh tế để nhận ra những điều ẩn trong lời nói của mình không?
Xem anh ta có đặt mình lên trên anh ta không?
Nếu không thấy được biểu hiện tốt, mình giận. Khi ấy, chuyện yêu đương trở thành gánh nặng. Một người có trách nhiệm phải chiều chuộng, làm hài lòng mình. Còn mình chỉ biết nhận về cho mình và âm thầm cảm thấy chiến thẳng vẻ vang.
Và vì thế, lời yêu khi ấy, ngoại trừ là vơ vào cho mình những lợi ích. Là tính toán xem đối tượng yêu chiều mình bao nhiêu. Là thoải mái hưởng thụ họ và tự đắc về sự hấp dẫn, khả năng thao túng của bản thân ra thì không có gì nhiều. Và rồi nó toang, không phải một lần, mà là nhiều lần.
Trải qua va vấp, mình biết thương người kia hơn một chút, vẫn là câu nói “em yêu anh” nhưng ở đó có thêm nhiều quan sát hơn. Càng nhìn kĩ một người, sự đồng cảm nơi mình càng tăng lên. Và lúc này, câu nói đó có nghĩa là “tôi quá mệt rồi! Nếu như anh yêu tôi, tôi sẽ san sẻ với anh nhưng hãy cho tôi cảm giác an toàn để tôi có thể tin anh”.
Và lần này, mắt mình lại luôn dõi theo những biểu hiện của sự an toàn. Người đó có quan tâm mình không? Có nhất kiến chung tình không? Có trở thành chỗ dựa cho cảm xúc của mình được không?
Vì quá xét nét điều đó nên sự thất vọng cứ ngày một lớn lên cho tới khi hết cứu. Mối quan hệ dù từng yên ả đến đâu cũng toang.
Bây giờ, lời nói yêu không xảy ra nữa. Mình giữ im lặng và tự quan sát bản thân nhiều lên. Quan sát người kia nhiều lên. Càng nhìn kĩ, càng thấy thương.
Thương mình có nhiều vụng dại, nhiều sợ hãi, nhiều lo lắng siết chặt lấy trái tim đến mức đôi khi loạn lạc hết cả tâm.
Thương người trôi lăn, ngụp lặn, lúc tỉnh lúc mê. Những sợ hãi kiểm soát tâm trí mà trái tim lại khát tự do. Lúc tỉnh thì sáng suốt không ai bằng nhưng lúc mê điên đảo cũng không kém ai.
Thương mình nhiều lên, tự cởi trói cho mình nhiều lên thì cũng thương được người nhiều hơn. Tự hỏi bản thân muốn gì, tách dần ra khỏi sự phụ thuộc cảm xúc. “Khoẻ” thì thương, mệt thì lui về tự mình chăm sóc bản thân cho tử tế. Không cố với rồi trách cứ người ta. Vẫn nhìn vạn cảm xúc đi qua nhưng không phải cái nào cũng lồng lộn lên tham gia vào nữa.
Mệt quá không tự gồng gánh nổi thì rúc vào lòng như một con mèo nhỏ, nằm im đấy để thấy mình không một mình. Vẫn luôn có ai đó sẵn lòng chia cho mình một vòng tay ấm áp, vững chãi. Rồi cơn cớ qua đi, mình tự mình sẽ vượt qua đêm đen của mình.
Không còn đổ lỗi cho người kia hay quy trách nhiệm “đàn ông phải làm cho người phụ nữ của mình hạnh phúc” nữa.
Hạnh phúc chính là một chiều hoàng hôn đứng nhìn mặt trời nhuộm rực lên từng nhành cây, lá cỏ, áng mây. Lòng mỗi người dù đứng cạnh nhau nhưng vẫn sẽ thấy một vẻ đẹp rất khác. Không cần thiết phải giống nhau, nhưng khi người kia nói cho mình biết về vẻ đẹp mà họ thấy. Mình lại hiểu hơn một chút về cái đẹp trong đôi mắt họ - điều được vun bồi từ tuổi thơ nơi họ mà chẳng xung đột gì với cái đẹp mình vừa thấy được lọc qua bộ lọc tuổi thơ nơi mình.
Tuổi trẻ thừa nhựa sống nhưng thiếu trí tuệ cảm xúc và sự hiểu biết chính mình. Vì thế, tình yêu hầu hết là chiếm hữu ích kỉ.
Trải qua thời gian, chúng ta dần dần nhận ra, không phải nói “em yêu anh” thì đều luôn có nghĩa là yêu. Mà chữ yêu ban đầu chỉ là nuông chiều bản ngã, dần dần, qua muôn vạn được mất, qua nhận biết của trí tuệ, nó biến chuyển thành chữ thương.
Thương mình, thương người.
Nhận ra cái khổ của mình, liền nhận ra cái khổ nơi người. Và tình thương tự nhiên xuất hiện.
Một chữ thương được trải qua bão giông liền trở nên yên bình và thấu suốt.
Không còn là cảm giác yêu sống chết như thuở đôi mươi nữa. Mà là một sự trưởng thành. Có thể đồng hành, có thể trân trọng, có thể chia sẻ, có thể thấu hiểu và bình tâm khích lệ nhau lớn hơn lên.
Nguồn : Chị Thuý xinh đẹp !!!