15/07/2026
Thương anh Sinh thật sự các bác ạ. Ngoài bốn mươi, thất nghiệp giữa thời buổi này thì tìm việc đâu có dễ. Tiền thì vẫn phải kiếm, vì còn con gái, còn cô em báo đời, còn đủ thứ hóa đơn chờ cuối tháng.
Thế là anh đành xin làm tạm ở cửa hàng quần áo. Từ dắt xe, bê đồ, khuân vác... việc gì cũng làm. Đúng kiểu miễn là lao động chân chính thì chẳng ngại.
Diệu biết chuyện thì xót lắm, chạy ngay đến khuyên anh quay lại công ty.
Nhưng khổ nỗi... Diệu chọn đúng cái timing mà anh Sinh vừa nhìn thấy mình đi cùng Sơn tổng tài. Đã thế lại còn động viên theo kiểu:
"Anh đừng tự ái nữa, thực tế lên đi, về làm với em, với anh Sơn thì cuộc sống sẽ ổn hơn."
Ôi Diệu ơi...
Đàn ông nhiều khi chỉ cần nghe đến ba chữ "làm với Sơn" là lòng tự trọng đã dựng đứng lên rồi. Đây lại còn là anh Sinh - người vừa sĩ, vừa tự trọng, lại vừa đang mặc cảm vì thất nghiệp.
Nếu công ty vẫn là của Diệu thì có khi anh gật đầu cái rụp.
Đằng này giờ quay về, ngày nào cũng ngẩng lên là thấy Sơn tổng tài, người thì trẻ, người thì giàu, người thì sáng nào cũng đưa đón Diệu... bảo anh Sinh ngồi đó làm nhân viên thì đúng là hơi quá sức chịu đựng. 😂
Thôi thì tui chỉ xin biên kịch một điều.
Nếu cuối cùng Diệu vẫn chọn Sinh thì cho hai anh chị về chung một nhà luôn đi. Cưới nhanh, sinh em bé nhanh, chứ nhìn cái tốc độ của hai anh chị này... e rằng em bé nhà Vân còn biết chạy rồi mà anh Sinh vẫn đang "để anh suy nghĩ". 🤣