10/03/2026
Cuối cùng thì Trần Lâm vẫn đồng ý để Thương là người chăm sóc ở viện, vì như vậy vẫn dễ chịu hơn là hàng ngày phải đối mặt với mẹ. Thì ra, trước đây khi ly hôn, bà Hạnh đã để Lâm đi theo bố sang nước ngoài chứ không nuôi con. Và điều đó với Lâm là một tổn thương lớn. Lâm vẫn nghĩ mẹ đã vì cuộc sống vật chất mà bỏ con. Lâm đâu biết rằng, mẹ làm việc đó hoàn toàn là vì kịch bản. Nhưng thôi, có như vậy thì vai trò của Thương mới được nâng cao đúng không ạ. Trở lại chuyện của Thương. Việc chăm sóc Trần Lâm cơ bản không có gì khó, chỉ cho ăn ngày ba bữa, thay quần áo các thứ. Nhưng mà dù sao nam nữ thụ thụ bất thân nên cũng có đôi chút bất tiện. Mới cả Trần Lâm khá cồng kềnh dễ đổ vỡ. Ví như hôm nay, Lâm nhờ Thương đỡ đi vào nhà vệ sinh vì ngại thay bỉm tại giường. Thương dìu được đôi bước thì không chịu được sức nặng của Lâm nên cả 2 ngã đổ kềnh. Được cái Thương nhanh trí đảo ngược được vị trí nên không bị Lâm đè vào chứ không thì đau thôi rồi. Có điều, đúng lúc đó bà Dung với Quân lại vào thăm. Đập vào mắt bà là cảnh gái trên trai dưới rất là phản cảm. Rồi bà dành 3 phút lườm Thương cháy cả mặt trước khi nhắc Quân ơ con đỡ anh Lâm dậy chứ anh đang bị đau. Rồi về nhà, bà bảo Quân, sao có bao nhiêu đứa con gái tốt đẹp ngoài kia mà con lại chọn đúng cái đứa quê mùa không đứng đắn như Thương. Ơ sao mẹ lại nói Thương như vậy, Quân yếu ớt phản bác. Ôi dồi nhìn cái tư thế là mẹ biết nó là đứa con gái như thế nào, bà Dung bỉ bôi. Từ nay mẹ cấm không được qua lại với nó nữa. Vâng, đội ơn bà Dung. Thương chẳng cần con bà quá cơ, tôi thật.