Ngồi đây nghe Hạnh kể

Ngồi đây nghe Hạnh kể Mình là Hạnh. Mình là cô giáo, và cũng là mẹ của một em bé đáng yêu �

Hãy thông cảm cho tính khí của mẹ sau sinhĐừng vội gọi đó là “khó tính”.Đừng vội bảo rằng “chuyện có vậy mà cũng nổi nón...
15/02/2026

Hãy thông cảm cho tính khí của mẹ sau sinh

Đừng vội gọi đó là “khó tính”.
Đừng vội bảo rằng “chuyện có vậy mà cũng nổi nóng”.

Vì phía sau một lần lớn giọng vì… cái khăn chưa gấp gọn, là một cơ thể vừa trải qua 9 tháng mang nặng và một cuộc sinh nở hao tổn cả thể chất lẫn cảm xúc.

Sau sinh, nội tiết tố của mẹ giảm mạnh trong vài ngày đầu. Estrogen và progesterone - những hormone giữ ổn định cảm xúc – rơi xuống mức rất thấp. Não bộ phải thích nghi lại. Cơ thể phải học lại cách cân bằng.

Trong khi đó:
Mẹ ngủ chập chờn 2–3 tiếng mỗi lần.
Cơ thể còn đau, còn mỏi, còn đang hồi phục.
Một sinh linh bé nhỏ phụ thuộc hoàn toàn vào mẹ 24/7.

Chỉ cần thiếu ngủ 1 đêm, người bình thường đã dễ cáu gắt. Huống chi mẹ đang thiếu ngủ liên tục nhiều tuần.

Nên khi mẹ bật khóc vì một câu nói vô tình, khi mẹ bực bội vì một chuyện nhỏ, khi mẹ lớn giọng rồi lại lặng lẽ tự trách mình…

Đó không phải là mẹ “xấu tính”.
Đó là một hệ thần kinh đang quá tải.
Đó là một người phụ nữ đang học cách làm mẹ, trong khi vẫn phải học cách giữ mình.

Mẹ sau sinh không cần bị dạy phải “dịu dàng hơn”.
Mẹ cần được ngủ thêm 1 tiếng.
Được ăn một bữa trọn vẹn.
Được ai đó nói: “Anh ở đây. Em không phải gồng một mình.”

Và nếu bạn là chính người mẹ đang đọc những dòng này:
Bạn không hư hỏng.
Bạn không yếu đuối.
Bạn chỉ đang mệt.

Tính khí của mẹ sau sinh không phải là bản chất. Nó là tín hiệu.
Tín hiệu rằng mẹ đang cần được chăm sóc, nhiều như cách mẹ đang chăm con mỗi ngày.

Những ai đang chăm sóc mẹ sau sinh, hãy thông cảm. Và nếu có thể, hãy ở bên mẹ, thay vì sửa mẹ.

“Ai làm mẹ mà chẳng vậy.”“Có con thì phải chịu.”Đó là những câu nói người ta thường thốt ra rất nhẹ, như một lời kết luậ...
30/01/2026

“Ai làm mẹ mà chẳng vậy.”
“Có con thì phải chịu.”

Đó là những câu nói người ta thường thốt ra rất nhẹ, như một lời kết luận hiển nhiên cho mọi mệt mỏi của người mẹ. Không ác ý, không nặng lời, thậm chí đôi khi còn mang danh nghĩa là an ủi.

Nhưng với một người mẹ đang kiệt sức, những câu nói ấy không giúp cô ấy đứng vững hơn, mà âm thầm buộc cô ấy phải im lặng.

Người ta chỉ nói những câu đó khi mẹ đã đủ mệt với nhiều đêm nối đêm thiếu ngủ, khi tiếng khóc của con khiến đầu óc đặc quánh, khi trong lòng mẹ chất đầy lo lắng nhưng không biết bắt đầu từ đâu để nói ra. Lúc ấy, thay vì được lắng nghe, mẹ nhận về một thông điệp rất rõ ràng: đã làm mẹ rồi thì đừng than nữa.

Mẹ hoàn toàn có thể bùng nổ. Có thể bật lại. Có thể nói: “Không phải ai cũng như vậy. Và không phải lúc nào mẹ cũng chịu nổi.” Nhưng mẹ không làm. Vì mẹ còn con trên tay. Vì mẹ biết nếu mình sụp xuống, sẽ chẳng có ai bế con thay mình. Vì mẹ hiểu rằng… mình không có quyền mệt.

Những câu nói ấy không làm mẹ khóc ngay. Nó ở lại.
Nó ở trong cảm giác tội lỗi mỗi lần mẹ muốn nghỉ.
Ở trong suy nghĩ: “Chắc mình yếu hơn người khác.”
Ở trong việc mẹ ngừng xin giúp đỡ, vì sợ bị nhắc lại: “Ai làm mẹ mà chẳng vậy.”

Con sẽ lớn lên. 3 năm. 5 năm. Hay 10 năm. Nhưng có một điều rất ít người nhìn thấy: Có những người mẹ chưa từng được phép mệt, nên đã kiệt sức từ rất sớm. Không phải vì con. Mà vì suốt hành trình làm mẹ, chẳng ai cho mẹ quyền được yếu lòng.

Có những ngày,mẹ chỉ muốn mọi thứ dừng lại.Không phải vì mẹ không còn yêu ai,mà vì mẹ đã quá mệt để tiếp tục gồng lên.Mệ...
23/01/2026

Có những ngày,
mẹ chỉ muốn mọi thứ dừng lại.
Không phải vì mẹ không còn yêu ai,
mà vì mẹ đã quá mệt để tiếp tục gồng lên.

Mệt vì phải mạnh mẽ.
Mệt vì lúc nào cũng là người sau cùng được quan tâm.
Mệt đến mức chỉ mong một khoảng lặng thật dài,
nơi không ai cần gì ở mẹ nữa.

Những lúc như vậy,
mẹ thấy mình nhỏ bé lạ thường.
Bao nhiêu vai trò trên vai
bỗng nặng hơn cả khả năng chịu đựng.

Có những lúc,mẹ biết mình đã không nhẹ nhàng.Một lời nói gắt.Một cái thở dài quá mạnh.Một sự im lặng không đúng lúc.Khôn...
19/01/2026

Có những lúc,
mẹ biết mình đã không nhẹ nhàng.
Một lời nói gắt.
Một cái thở dài quá mạnh.
Một sự im lặng không đúng lúc.

Không phải vì mẹ không thương,
mà vì mẹ đã mệt quá rồi,
mệt đến mức không còn đủ sức
để lựa lời cho dịu.

Sau đó, khi mọi thứ lắng xuống,
mẹ mới thấy lòng mình chùng lại.
Mẹ tự hỏi:
“Giá như mình bình tĩnh hơn một chút.”

Làm mẹ,
có những ngày cảm xúc đi trước lý trí.
Không ai dạy mẹ cách giữ thăng bằng
khi vừa phải mạnh mẽ,
vừa phải dịu dàng,
vừa phải chịu đựng rất nhiều thứ không gọi tên được.🤍

Thi thoảng, mẹ lại nhớ về mình…của những đêm có thể ngủ liền một giấc.Bây giờ, đêm được chia thành nhiều đoạn.Mẹ tỉnh, r...
16/01/2026

Thi thoảng, mẹ lại nhớ về mình…
của những đêm có thể ngủ liền một giấc.

Bây giờ, đêm được chia thành nhiều đoạn.
Mẹ tỉnh, rồi lại ngủ,
rồi lại tỉnh.

Có những đêm,
mẹ chỉ mong trời mau sáng.
Nhưng cũng chính trong những đêm đó,
mẹ học được cách mạnh mẽ hơn mình từng nghĩ.

Làm mẹ..là chấp nhận giấc ngủ không trọn vẹn Không còn những đêm ngủ 1 mạch tới sáng Chỉ còn những lần giật mình vì con ...
14/01/2026

Làm mẹ..là chấp nhận giấc ngủ không trọn vẹn
Không còn những đêm ngủ 1 mạch tới sáng
Chỉ còn những lần giật mình vì con trở mình, những giấc ngủ vá chằng vá đụp, chưa kịp sâu đã phải thức.
Mẹ quen với đôi mắt thâm quầng, quen với việc đo thời gian bằng cữ bú , quen với việc đặt mình xuống sau cùng .
Có những đêm mệt đến mức chỉ mong ngủ 1 giấc thật dài . Nhưng khi con khẽ ọ ẹ, mẹ lại bật dậy nhanh hơn cả suy nghĩ
Giấc ngủ của mẹ không còn trọn vẹn. Nhưng đổi lại là 1 sinh mệnh được yên giấc trong vòng tay mẹ
Và hoá ra, có những yêu thương được nuôi lớn từ chính những đêm thiếu ngủ ấy 🤍

Thi thoảng,mẹ hay nhớ về mình của những ngày trước đây.Một người có nhiều thời gian hơn,có những buổi sáng không vội,có ...
14/01/2026

Thi thoảng,
mẹ hay nhớ về mình của những ngày trước đây.
Một người có nhiều thời gian hơn,
có những buổi sáng không vội,
có những ước mơ chưa phải xếp lại sau giờ ngủ của con.

Không phải là mẹ hối hận.
Mẹ thương con rất nhiều.
Chỉ là có đôi lúc,
mẹ nhớ cảm giác được là “mình”,
chứ không chỉ là “mẹ của ai đó”.

Mỗi đêm, mẹ đặt lưng xuống giường sau 11 giờ.Không phải vì mẹ muốn thức khuya.Mà vì đến lúc đó, mọi việc trong ngày mới ...
10/01/2026

Mỗi đêm, mẹ đặt lưng xuống giường sau 11 giờ.
Không phải vì mẹ muốn thức khuya.
Mà vì đến lúc đó, mọi việc trong ngày mới tạm xong.

Nhưng giấc ngủ của mẹ chưa bao giờ là một giấc ngủ trọn vẹn.

Khoảng 1–2 giờ sáng, con trở mình.
Một tiếng ọ ẹ rất khẽ thôi, nhưng đủ để mẹ tỉnh hẳn.
Mẹ dậy, bế con, cho bú, thay tã.
Mắt vẫn nhắm, nhưng tai và tim thì luôn mở.

Tầm 3–4 giờ, con lại khó chịu.
Ngứa răng. Trằn trọc. Cựa quậy.
Mẹ lại ôm, lại vỗ, lại dỗ từng chút một,
cho đến khi nhịp thở của con chậm lại, đều hơn.

Mẹ đặt con xuống.
Chưa kịp ngủ sâu thì trời đã gần sáng.

6 giờ, con tỉnh giấc.
Và mẹ… dậy luôn.

Tính ra, cả đêm mẹ chỉ chợp mắt được khoảng 3–4 tiếng.
Ngủ vụn. Ngủ chắp vá.
Không liền mạch. Không đủ sâu để cơ thể được nghỉ thật sự.

Ban ngày, khi con ngủ, mẹ không ngủ.
Mẹ tranh thủ giặt đồ.
Nấu ăn.
Dọn dẹp.
Làm những việc không tên nhưng không thể bỏ.

Khi con thức, mẹ gần như không rời mắt.
Không phải vì mẹ lo lắng quá,
mà vì con cần mẹ ở đó – từng phút một.

Ngủ bù vào ban ngày?
Gần như là một điều xa xỉ.

Cứ như vậy.
Ngày này qua ngày khác.

Có những giai đoạn, mẹ sống với chưa đến 5 tiếng ngủ mỗi ngày.
Không phải một hôm.
Mà là… nhiều tuần.
Rồi nhiều tháng liên tiếp.

Người ngoài nhìn vào có thể không thấy gì đặc biệt.

Nhưng ai đã từng làm mẹ rồi mới hiểu: mệt nhất không phải là thiếu ngủ, mà là thiếu một giấc ngủ đúng nghĩa trong thời gian quá dài.

Ai làm mẹ rồi… mới thật sự thấm. ❤️

ĐÔI KHI MẸ CŨNG CẦN ĐƯỢC ÔMCó những lúc, mẹ không cần lời khuyên.Không cần ai nói phải làm thế này, thế kia.Mẹ chỉ cần đ...
06/01/2026

ĐÔI KHI MẸ CŨNG CẦN ĐƯỢC ÔM

Có những lúc, mẹ không cần lời khuyên.
Không cần ai nói phải làm thế này, thế kia.
Mẹ chỉ cần được ngồi yên một chút,
và biết rằng mình không bị đánh giá.

Làm mẹ rồi,
mẹ quen với việc chăm sóc người khác,
nhưng lại quên mất hỏi bản thân:
“Dạo này mình có ổn không?”

Có những ngày,
mẹ vẫn làm đủ mọi việc,
vẫn chu toàn,
nhưng trong lòng lại trống trải lạ.

Có những ngày,mẹ thấy mình như đứng ngoài mọi thứ.Cuộc sống vẫn trôi,nhưng mẹ thì chỉ xoay quanh con,quanh bỉm sữa,quanh...
29/12/2025

Có những ngày,
mẹ thấy mình như đứng ngoài mọi thứ.

Cuộc sống vẫn trôi,
nhưng mẹ thì chỉ xoay quanh con,
quanh bỉm sữa,
quanh những việc nhỏ không tên.

Mẹ thương con rất nhiều,
nhưng đôi khi lại thấy nhớ chính mình của ngày xưa.

Rồi sẽ có lúc,
mẹ tìm lại được mình –
trong một hình hài mới,
dịu dàng hơn, mạnh mẽ hơn 🤍

CÓ NHỮNG NGÀY MẸ THẤY MÌNH KHÔNG ỔNCó những ngày, mẹ không biết mình đang buồn vì điều gì.Chỉ là thấy lòng nặng hơn bình...
28/12/2025

CÓ NHỮNG NGÀY MẸ THẤY MÌNH KHÔNG ỔN

Có những ngày, mẹ không biết mình đang buồn vì điều gì.
Chỉ là thấy lòng nặng hơn bình thường.
Chỉ là mọi việc nhỏ cũng khiến mẹ mệt.

Mẹ vẫn chăm con. Vẫn làm mọi thứ như một thói quen. Nhưng trong đầu cứ lẩn quẩn một câu hỏi: “Không biết mình làm vậy đã đủ chưa?”

Làm mẹ rồi mới hiểu,
có những mệt mỏi không thể gọi tên,
cũng chẳng dễ nói ra, vì sợ người khác bảo: “Có gì đâu mà buồn.”

CÓ NHỮNG NGÀY MẸ CHỈ MUỐN KHÓCCó những ngày, mẹ không buồn vì chuyện gì to tát.Chỉ là con quấy nhiều hơn mọi hôm.Chỉ là ...
27/12/2025

CÓ NHỮNG NGÀY MẸ CHỈ MUỐN KHÓC

Có những ngày, mẹ không buồn vì chuyện gì to tát.
Chỉ là con quấy nhiều hơn mọi hôm.
Chỉ là mẹ chưa kịp ăn một bữa cho tử tế.
Chỉ là mẹ mệt, nhưng chẳng biết nói với ai.

Mẹ vẫn bế con, vẫn dỗ con, vẫn cười với mọi người.
Chỉ khi đêm xuống, con ngủ rồi, mẹ mới thấy cổ họng mình nghèn nghẹn.

Làm mẹ, có những nỗi mệt không tên.
Không phải ai cũng hiểu.

Mẹ không yếu đuối.
Mẹ chỉ đang cố gắng rất nhiều thôi 🌿

Address

Hanoi

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Ngồi đây nghe Hạnh kể posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share