You don't know

You don't know 🌱 Ghi lại những phút yếu mềm và khoảnh khắc trưởng thành 🌸🌼

14/11/2025

Phát hiện ra rằng 25 tuổi chính là 7:30 sáng của cuộc đời

Sáng nay, khi đang đánh răng, tôi bỗng có một ý nghĩ: Nếu cuộc đời là một ngày, thì 25 tuổi sẽ là mấy giờ?

Tôi tính thử, hóa ra là 7:30 sáng. Trời ơi, phát hiện này làm tôi phấn khích quá!

Giả sử tuổi thọ trung bình là 80 năm, khi quy đổi:
• 1 ngày ≈ 26,6 năm
• 1 giờ ≈ 3,3 năm

18 tuổi — (24/80) × 18 ≈ 5:40 sáng => Bình minh ló rạng, không khí trong lành.

25 tuổi — (24/80) × 25 ≈ 7:30 sáng => Mặt trời vừa lên, vạn vật bừng tỉnh.

30 tuổi — (24/80) × 30 ≈ 9:00 sáng => Ánh nắng rực rỡ, mặt nước lăn tăn nhẹ.

40 tuổi — (24/80) × 40 ≈ 12:00 trưa => Mặt trời đứng bóng, bầu trời rộng lớn phía trước.

Nếu 25 tuổi là 7:30 sáng?

Tôi chưa từng sống hết một đời người, nhưng tôi đã trải qua rất nhiều ngày. 7:30 sáng—mặt trời vừa mới lên! Mặt trời vừa mới vượt qua đường chân trời, hương thơm từ hàng quán ăn sáng dưới chung cư bay lên. Bạn đứng trước gương băn khoăn không biết hôm nay nên đi đôi giày nào. Và phía trước bạn còn cả 12 tiếng ánh sáng—thừa đủ để đi bất cứ đâu.

Hóa ra 25 tuổi mới chỉ là 7:30 sáng. Hóa ra 30 tuổi mới chỉ là 9:00 sáng. Mọi thứ đều còn kịp! Nhưng sự thật là: Cuộc đời bạn vừa mới nhấn nút “Bắt đầu”.

Khoảng thời gian đẹp nhất trong ngày, mọi thứ chỉ vừa bắt đầu. Vẫn còn rất nhiều điều tôi có thể làm. Cho dù trước đây đã lãng phí bao nhiêu thời gian đi nữa, từ bây giờ, tôi muốn làm gì cũng vẫn còn kịp!

Nghĩ theo cách này, cuộc đời và một ngày thật giống nhau:
• 00:00 - 06:00: Mơ hồ, mông lung, giống như đang chìm trong giấc ngủ.
• 06:00 - 12:00: Dần có năng lực tự lập, có tư duy riêng, tỏa sáng rực rỡ nhất.
• 12:00 - 18:00: Vẫn sống đầy nhiệt huyết, còn biết bao điều để khám phá.
• 18:00 - 24:00: Ngày càng tĩnh lặng, chậm rãi khép lại.

Bạn không cần một “câu chuyện lội ngược dòng vĩ đại”. Vì mặt trời mới chỉ vừa lên, và bạn đang đứng giữa ánh sáng.

Thế nhá!!!

26/06/2024

Chúng ta đã vô thức tồn tại trong trạng thái gấp rút suốt một thời gian dài (gấp rút biết chữ, gấp rút vào lớp 1, gấp rút tốt nghiệp cấp 3, gấp rút thi vào đại học, gấp rút ra trường, gấp rút theo đuổi sự nghiệp, gấp rút ổn định cuộc sống, gấp rút có mọi đáp án cho cuộc đời…) và gần như luôn có cảm giác phải hướng về tương lai và nghĩ trước cho những điều chưa xảy ra, mà hiếm khi thực sự đặt sự tập trung vào hiện tại để biết ơn và phản ánh bản thân:

Mình đang theo đuổi thứ gì?
Vì sao mình lại theo đuổi nó?
Vì sao mình lại muốn nó đến như vậy?

Thời nay, những thứ từ từ đến và từ từ lớn lên ngày càng ít. Cái gì cũng tới càng lúc càng nhanh, nếu không nhanh sẽ bỏ lỡ hay sẽ trở thành kẻ thất bại. Đến những chú lợn con hay một khúm rau vườn nhà cũng phải được kích để lớn cấp tốc suốt bốn mùa, để không trở thành “kẻ chậm chân” trên những chuyến xe chở hàng ra chợ hay “thua cuộc” trên thị trường mua bán.

Nhịp sống khiến con người ta lo âu, hối hả, mất phương hướng, thậm chí quên đi cuộc sống của bản thân. Vì sao chúng ta muốn mọi thứ phải thật nhanh? Có phải vì chúng ta cảm thấy tự ti, mặc cảm và bất an? Có phải vì chúng ta muốn mọi người nghĩ mình “đã làm được”, nếu không lòng tự tôn của chúng ta sẽ bị đe dọa?

Tất cả những hành động ấy đều có thể xuất phát từ tư duy khan hiếm – là một loại cảm giác “không đủ” bao trùm lấy cậu, dù đó là về thời gian, của cải hay sự kết nối. Rằng tài nguyên và cơ hội trong cuộc sống là hạn hẹp và phải cạnh tranh khốc liệt mới có được thứ mình muốn. Rằng cậu nhất định phải có hoặc làm được điều gì đó vào “thời điểm này”, nếu không thì… nếu không thì chẳng là gì nữa.

Trong khi, nếu chuyển đổi góc nhìn và biết rằng thế giới này thực ra có đủ tài nguyên, cơ hội và sự sáng tạo cho tất cả mọi người – tức tư duy thịnh vượng, cậu sẽ giải phóng bản thân khỏi nỗi bất an thường trực và sự tự nghi hoặc để bình tĩnh nhìn ra lý do hay động cơ đúng đắn và có ý nghĩa cho những lựa chọn của mình.

Hơn nữa, đừng chạy đuổi với thời gian, vì chúng ta chắc chắn sẽ không bao giờ thắng. Hãy sống cùng nó, hiểu nó và tìm cách hợp lý và hiệu quả để khiến nó phục vụ cho mình, theo cách của mình.

Khi hiểu được những điều trên, cậu sẽ nhận ra nếu cậu không làm được việc này trong độ tuổi 20, cậu có thể làm nó trong độ tuổi 30, 40, 50 hay thậm chí là sau đó nữa. Chỉ cần chủ động tận tâm và từ tốn chăm sóc động cơ đó của mình, dù là “sớm” hay “muộn” cậu cũng sẽ đến được nơi mà cậu cần đến.

Nhưng, chúng ta không đến đây để lo âu và chạy tốc lực về tương lai, vì tương lai chỉ là ảo ảnh được tạo ra từ cái tôi của con người nhằm đáp ứng nhu cầu kiểm soát. Chúng ta đến đây để khiêu vũ trên sân khấu cuộc sống, từng nhịp từng nhịp ngay tại đây, vào lúc này. Và trong quá trình khiêu vũ, cậu cũng sẽ chỉ tập trung lắng nghe giai điệu và cảm nhận những bước nhảy, đồng thời tìm ra và phát huy phong cách riêng của bản thân, mà không hoang mang, lo sợ hay có cảm giác ganh đua, không phải cố để chạm tới chỗ này trong căn phòng rồi dịch chuyển sang chỗ khác.

Chúng ta thường sợ mình sẽ lỡ nhịp của cuộc sống, mà quên mất rằng nhịp của cuộc sống không quan trọng bằng nhịp của bản thân.

Hy vọng cậu có thể tìm thấy cho mình bản nhạc và vũ điệu khiến thời gian như không còn tồn tại.

- trích "Đường về mình"

02/04/2024

You only live once, what are you afraid of?

13/02/2024

Có lẽ khoảng thời gian khó khăn nhất là lúc vừa mới nghỉ tết xong, chuẩn bị để trở về nơi phố thị đông đúc, mệt mỏi với đủ thứ bon chen. Không hẳn là gì đó quá buồn, nhưng đủ để bản thân cảm thấy lạc lõng.

Khi bạn còn tiếc nuối thứ hương vị quê nhà, cái ôm của bà, nụ cười hiền của ông, mấy món ăn thân quen mẹ nấu hay cả mấy lời cằn nhằn của ba nữa, đủ thứ khiến khóe mắt có chút cay.

Lần nào cũng thế, luôn cần mất một chút thời gian để cân bằng lại, để cố gắng để tiếp tục và làm việc, phấn đấu cho cả một năm dài sắp tới.

Để hi vọng rằng, cái tết năm sau mình có thể mỉm cười vì những thứ mình đạt được, và rồi được thấy nụ cười của những người thân yêu thêm nhiều lần nữa…

Lên lại Sài Gòn sau tết, cũng có chút không nỡ rời đi.

| Vĩnh.

27/09/2023

Có những ngày thực sự mệt mỏi

Những ngày mà tan làm về kẹt xe thôi cũng làm mình cáu gắt, hay ai đó phía sau bóp còi inh ỏi là đủ bực mình.

Những ngày nhạy cảm, khi mà chỉ cần một câu nói không đúng lúc, một lời vô ý là đã khiến cảm xúc vỡ tan.

Những ngày mà chỉ cần về đến nhà là nằm bệt xuống giường, mình mệt nhoài thả trôi chẳng muốn làm thêm gì nữa.

Những ngày mà bản thân đầy những nỗi lo, lòng đầy tâm sự nhưng chẳng biết nói cùng ai. Vì đôi khi thứ làm mình phiền lòng, đối với người khác lại là mình làm quá lên.

Sài Gòn, có những ngày mệt mỏi, chẳng biết dựa vào ai…

| Vĩnh.

Đôi khi, chạy trốn thực tại giúp chúng ta ổn định lại tinh thần và hỗ trợ tìm ra giải pháp cho vấn đề. Tuy nhiên, nếu ch...
19/08/2023

Đôi khi, chạy trốn thực tại giúp chúng ta ổn định lại tinh thần và hỗ trợ tìm ra giải pháp cho vấn đề. Tuy nhiên, nếu chúng ta không nhận thức được bản thân, chúng ta sẽ trở thành nô lệ của các chiến lược thoát ly của mình khi đưa bản thân đến sự nuông chiều thái quá. Một bài viết trên Psychology Today nhận định rằng Chủ nghĩa thoát ly giúp tăng cường hạnh phúc nếu được thúc đẩy bởi sự tự mở rộng chứ không phải sự tự kìm nén. Chúng ta cũng cần chuẩn bị và nhìn nhận việc đi trốn một cách có chủ đích để không chìm vào cảm giác tự lừa dối mình.
Thực tại của việc đi làm từ 9h sáng đến 5h chiều, việc nhàm chán, các mối quan hệ phức tạp, nhiều nỗi lo là chuyện không của riêng ai. Đặc biệt, làn sóng sa thải dẫn đến một tương lai mà không ai muốn nghĩ tới. Escapism giờ đây không chỉ là trốn khỏi những gì đang trải qua mà sâu xa hơn là tìm kiếm cảm giác về sự tự do.
Chúng ta liên tục tìm tự do tài chính, tự do trong công việc và tự do làm những gì mình muốn. Tuy nhiên, đi trốn thực tế là chuyển chúng ta từ thực tại này sang thực tại khác. Và ở hoàn cảnh mới thì vẫn sẽ luôn có niềm vui, nỗi buồn. Đơn cử như không ít người chọn nghỉ việc và lên vùng đất nào đó trốn vài tháng nhưng chỉ mới được vài tuần đã thấy khó chịu, suốt ngày nghỉ ngơi trong khi xung quanh ai cũng làm việc.
Tâm trí đã bớt háo hức vì rời khỏi thị thành, thay vào đó là trăn trở về cuộc sống kế tiếp. Nhạc sĩ Bob Dylan từng phát biểu thế này “Tôi nghĩ về anh hùng là một người hiểu được mức độ trách nhiệm đi kèm với sự tự do của mình.” Chúng ta (người thường hay không-bình-thường) dù ở thực tại nào cũng có thứ gì đó để lo, để phải chu toàn.
Chúng ta dễ nhầm lẫn giữa chủ nghĩa trốn chạy và sự tự do thật sự | Nguồn: Dream Analysis

24/03/2023

"Sẽ có một ngày bạn đột nhiên phát hiện ra rằng:
Lòng tốt của bạn đối với người khác giống như một ly nước vậy, uống vào liền hết.
Còn điều không tốt của bạn thì lại giống như một loại hạt giống, nó sẽ từ từ bén rễ rồi nảy mầm trong lòng họ.
Đây chính là cái gọi là "bản chất con người".
Cuộc sống này đẩy đến cho chúng ta rất nhiều thử thách.
Chúng ta học được cách tiếp nhận và khoan dung với chúng.
Nếu như có một người, người ấy có thể vì một chút những điều tốt đẹp của bạn mà có thể chấp nhận bỏ qua tất thảy những điều không tốt kia của bạn.
Vậy thì bạn nhất định phải trân trọng người ấy.
Bởi vì mọi người trên thế giới này đều sẽ chỉ biết nhìn vào cái không tốt của bạn, mà quên hết đi những cái tốt mà bạn đã làm.
Cám ơn những cơ hội đến với chúng ta, thuận cảnh hay nghịch cảnh, đó đều là ân nhân."

Cre: Vũ Bảo Sam

Khi cái Tết đã cận kề, có những người nôn nao chuẩn bị hành trang trở về nhà, nhưng cũng có những người ôm nỗi niềm riên...
23/01/2022

Khi cái Tết đã cận kề, có những người nôn nao chuẩn bị hành trang trở về nhà, nhưng cũng có những người ôm nỗi niềm riêng cách xa gia đình ngàn cây số. Năm nay, con đường về quê ăn Tết của những người con lại dài thêm vì dịch COVID-19. Mong đại dịch sẽ sớm qua đi để mọi người có thể đón một cái tết thật trọn vẹn và ý nghĩa.

Có những ngày mà cả thế giới như chống lại bạn, thì cách giải quyết tốt nhất. Là đi ngủ.Còn những ngày nếu ngay đến ngườ...
23/10/2021

Có những ngày mà cả thế giới như chống lại bạn, thì cách giải quyết tốt nhất. Là đi ngủ.

Còn những ngày nếu ngay đến người mà bạn xem như là cả-thế-giới-của-mình, cũng chống lại bạn. Thì cầm chắc là mất ngủ.
Cả thế giới chống lại bạn, cùng lắm là ngủ một giấc, tỉnh dậy là nắng náo trời trong, lòng lại nhẹ không; chẳng gì đáng sợ. Nhưng cái người mà bạn xem như là cả thế giới, thì chỉ cần một lần quay lưng, một cái hất tay - những xáo động dù là rất nhỏ - cũng đủ làm lệch trục quay, khiến tinh-cầu-tâm-trạng của bạn ngả nghiêng xáo trộn. Và bạn phát hiện ra, thế giới này không đáng sợ. Thế giới nơi người ấy chống đối bạn, đứng ở một phía khác hướng với bạn, mới vạn phần đáng sợ. Hơn rất nhiều.
Cái giá phải trả khi để một người trở thành cả thế giới của mình chưa bao giờ là một mức giá dễ dàng và dễ chịu.
Nhưng lũ phàm nhân chúng ta, vẫn thà chọn cách để một người thương trở thành thế giới của mình và xoay theo “trục quay cảm xúc” của họ, hơn là đối diện với thế giới thực thể ngoài kia chỉ toàn 7 tỉ con người xa lạ chẳng thể làm chúng ta phân tâm bận lòng.
Chỉ có điều, trước khi trả bất kỳ giá nào, bạn cũng phải hiểu được một sự thật, rằng không phải mình cứ coi người ta là cả thế giới, thì ngược lại, họ cũng xem mình như cả địa cầu để tôn thờ. Tình cảm, chưa bao giờ là chuyện có thể đòi hỏi công bằng. Nên hãy luôn chuẩn bị sẵn tâm thế, để biết đâu mình chỉ là một ngôi sao nhỏ xíu, lấp lánh đâu đó, xa tít tắp giữa ngân hà triệu vì tinh tú của họ.
Ừ thì, biết đâu đấy!
- Cre: Cuangangbuong
ảnh: sưu tầm

Có ai đang cày phim của tổ trưởng Hong giống mình không?? Hy vọng tổ trưởng Hong sẽ thoát khỏi cái bóng quá khứ của mình...
11/10/2021

Có ai đang cày phim của tổ trưởng Hong giống mình không??
Hy vọng tổ trưởng Hong sẽ thoát khỏi cái bóng quá khứ của mình và có một cái kết HE với chị Hye-jin ❤️

Address

Quận 5
Ho Chi Minh City

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when You don't know posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share