05/05/2026
Bắc Uy tướng quân trúng thuốc, lúc hắn tự giải quyết lại bị ta bắt gặp.
Từ đó về sau, mỗi lần nhìn thấy hắn, trong đầu ta lại vô thức hiện lên những hình ảnh khiến người ta đỏ mặt tim đập.
Cho đến một ngày, trong yến tiệc thưởng hoa.
Vị hôn phu mất kiên nhẫn gọi:
“Thẩm Diệu Chân, ta đang nói chuyện với nàng.”
Ta bừng tỉnh: “Hử?”
“Ngươi nói gì cơ?”
Hắn lạnh nhạt lặp lại:
“Ta nói, tuy chúng ta có hôn ước từ nhỏ, nhưng lòng ta đã thuộc về người khác. Ta nhiều nhất chỉ có thể cho nàng một vị trí thiếp thất. Mong nàng biết điều, đừng dây dưa nữa.”
Ánh mắt ta lại không tự chủ rơi về phía người nam nhân ở đằng xa.
Bắc Uy tướng quân, Bùi Liễm.
Vệ Cẩn nổi giận quát lớn:
“Thẩm Diệu Chân!”
Ta giật bắn người, qua loa đáp:
“À à, ta biết rồi, biết rồi.”
01
Ta là thứ nữ của Thẩm gia.
Năm xưa, tiểu nương ta từng cứu mạng phu nhân Tĩnh An hầu.
Để báo đáp, phu nhân Tĩnh An hầu hứa gả ta cho nhà họ Vệ, làm chủ mẫu Hầu phủ.
Người ngoài ai cũng nói ta có số hưởng.
Một thứ nữ mà có thể trèo cao vào Hầu phủ, quả là phúc tu mấy đời.
Ngay cả Vệ Cẩn cũng thường châm chọc ta:
“Ngốc mà có phúc.”
Ta lười tranh cãi.
Dù sao trước kia ta cũng từng công khai lẫn âm thầm phản đối mối hôn sự này.
Kết quả là bị cha mắng cho một trận:
“Đầu óc con bị lừa đá rồi à?”
“Hầu phủ mà còn không chịu gả, chẳng lẽ muốn bay lên trời làm Ngọc Hoàng nương nương?”
Tiểu nương cũng mắng không kém:
“Ta trông mong con có chút chí tiến thủ, ai ngờ lại chẳng nên thân như thế!”
“Ta thà sinh ra một miếng thịt xá xíu còn hơn sinh ra ngươi!”
Chỉ có đích mẫu là vui ra mặt, xoa tay đầy phấn khởi:
“Không gả thì thôi!”
“Vinh hoa phú quý nào bằng bản thân vui vẻ?”
“Nếu Diệu Chân không muốn, chi bằng để Huệ Chân gả đi.”
Cha ta lập tức trừng bà:
“Ngươi câm miệng!”
..
Thật ra, ta vốn không nên dính dáng đến Hầu phủ.
Mọi chuyện bắt đầu từ một đêm yến tiệc trong cung.
Hôm ấy, phu nhân Tĩnh An hầu đặc biệt dẫn ta theo.
Một thứ nữ con quan ngũ phẩm như ta, nào từng thấy cảnh tượng xa hoa đến vậy.
Ta lỡ uống quá vài chén, men say lâng lâng.
Lại lỡ đường đi tìm nhà xí mà đi lạc.
Quanh quẩn một hồi, ta vô tình bước vào một thiên điện vẫn còn sáng đèn.
Ta đẩy cửa, nhỏ giọng hỏi:
“Có ai không?”
Vừa dứt lời, bên ngoài chợt vang lên tiếng bước chân.
Kèm theo giọng một nữ nhân lạnh lẽo:
“Chuyện làm xong chưa?”
“Nếu để người khác phát hiện, bổn cung lấy đầu ngươi!”
Một giọng khác lập tức đáp:
“Điện hạ yên tâm, người đã được dọn sạch.”
Tiếng chân càng lúc càng gần.
Ta hoảng hồn.
Xong rồi.
Lần đầu vào cung đã đụng phải chuyện không nên biết.
Ta cuống cuồng định tìm chỗ trốn.
Ngay lúc ấy, dưới ánh nến mờ ảo, ta nhìn thấy một nam nhân trong góc điện.
Y phục hắn nửa cởi, để lộ lồng ngực săn chắc.
Hắn ngửa đầu tựa vào tủ, hơi thở dồn dập, thần sắc đau đớn.
Ánh mắt ta vô thức dừng lại ở một nơi nào đó...
Đồng tử co rụt.
Hắn phát hiện ra ta.
Trong thoáng chốc có chút hoảng loạn, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh.
Ta xấu hổ đến muốn độn thổ, quay người định bỏ chạy.
Nhưng hắn đã túm lấy cổ tay ta.
Trong lúc giằng co, cả hai cùng mất thăng bằng.
Lăn khỏi cửa sổ.
Rồi “tõm” một tiếng rơi thẳng xuống hồ.
Ta không biết bơi.
Theo bản năng, ta bám chặt lấy cánh tay hắn.
Hắn vòng tay ôm eo ta, kéo ta trồi lên khỏi mặt nước.
Lúc được đưa lên bờ, ta nằm sấp ho sặc sụa.
Bóng hắn chắn ngang ánh trăng.
Mái tóc đen ướt sũng xõa xuống như thác.
Những giọt nước men theo đường cơ bắp rắn chắc trượt xuống.
Đẹp đến mức chẳng giống người phàm.
Quả thực như thần tiên hạ phàm.
Ta thầm than:
Ông trời đối với ta quả là không tệ.
Có lẽ vì xấu hổ, hắn không nói một lời, xoay người rời đi.
Còn ta được cung nữ phát hiện.
Cả người ướt như chuột lột, không thể quay lại yến tiệc.
Ta nhờ nàng chuyển lời với phu nhân Tĩnh An hầu, rồi lặng lẽ về phủ trước.
02
Sau khi về nhà, ta bệnh nặng một trận.
Bên ngoài đồn đại rằng ta mệnh mỏng phúc bạc, vào cung không chịu nổi khí vận phú quý nên ngã bệnh.
Tiểu nương vừa đỡ ta ngồi dậy vừa mắng:
“Phi!”
“Con gái ta bát tự cực tốt, mệnh phú quý đầy mình, bọn họ biết cái gì!”
Ta ngoan ngoãn uống thuốc bà đút, bỗng phát hiện:
“Ơ? Lần này sao không đắng?”
Tiểu nương đáp:
“Thuốc này do quý nhân sai người đưa tới, còn cho thêm mật ong.”
“Dược liệu quý lắm, mật ong cũng loại thượng hạng, trộn vào vẫn không giảm dược tính.”
Ta tò mò hỏi:
“Quý nhân là ai?”
“Không nói.”
Bà nghĩ nghĩ rồi đoán:
“Chắc là tiểu Hầu gia.”
“Nó kiêu ngạo, biết con bệnh chắc ngại tới thăm nên mới sai người mang thuốc.”
Ta bĩu môi.
Vệ Cẩn á?
Hắn ghét ta như thế, sao có thể tặng thuốc.
Tiểu nương vừa đút từng thìa vừa dặn:
“Mau khỏe lại.”
“Tháng sau còn phải dự yến thưởng hoa của phu nhân Tĩnh An hầu.”
Nghe nhắc đến yến thưởng hoa, ta lập tức thấy đau đầu.
Ta ghét nhất mấy dịp đó.
Đám phu nhân tiểu thư kia chỉ thích cười nhạo ta.
Ta tức giận thì bảo ta nhỏ mọn.
Ta cười theo thì chê ta ngu ngốc.
Ấy thế mà bọn họ vẫn ngày ngày mở yến.
Hôm nay thưởng hoa.
Mai đánh mã cầu.
Ngày kia lại tụ họp nhã tập.
Tiền nhiều đến mức không biết tiêu vào đâu.
Người thì rảnh đến phát chán.
Nghĩ đến tương lai phải ứng phó mãi với đám người đó, ta chỉ thấy u sầu vô hạn.
Dứt khoát ngã vật xuống giường, thở dài:
“Phiền chết mất...”
Thật sự quá phiền.
03
Để đi dự yến, tiểu nương đặc biệt may cho ta một bộ váy màu vàng nhạt.
Mặc vào vừa xinh xắn vừa tươi tắn.
Bà còn căn dặn:
“Phải biết cách vun đắp tình cảm với tiểu Hầu gia.”
“Tình cảm đều phải từ từ bồi dưỡng, hiểu chưa?”
Ta ngoài mặt gật đầu.
Trong lòng lại nghĩ:
Ta ở cạnh Vệ Cẩn còn chưa đủ sao?
Hắn vẫn chẳng thích ta.
Người hắn thích là cô nương họ Trâu.
Đã vậy còn mặt nóng dán mông lạnh, hà tất phải tự chuốc nhục.
Tiểu nương véo má ta:
“Nghe chưa?”
Ta cười hì hì:
“Biết rồi mà.”
Trong yến tiệc, các tiểu thư túm tụm một chỗ, bàn tán xôn xao về một người.
Bắc Uy tướng quân, Bùi Liễm.
“Nghe nói tháng trước hắn vừa hồi kinh.”
“Ta từng nhìn thấy hắn trong cung yến, đâu có hung thần ác sát như lời đồn, trái lại cực kỳ tuấn tú.”
Có người hỏi:
“Đẹp hơn tiểu Hầu gia sao?”
Thiếu nữ kia suy nghĩ rồi đáp:
“Là kiểu đẹp khác.”
“Tiểu Hầu gia mang khí chất thiếu niên phong lưu.”
“Còn Bùi tướng quân lớn tuổi hơn một chút, trầm ổn hơn, khí thế cũng mạnh hơn.”
“Nghe nói hôm nay hắn cũng tới, lát nữa các ngươi tự nhìn sẽ biết.”
Vừa dứt lời, ánh mắt mọi người đồng loạt sáng lên.
“Đến rồi!”
“Đến rồi!”
Ta theo phản xạ nhìn sang.
Chỉ một cái liếc mắt, cả người liền cứng đờ.
Là hắn.
Chính là nam nhân ta gặp trong thiên điện hôm ấy.
Thì ra hắn chính là Bắc Uy tướng quân Bùi Liễm.
Đúng lúc ta thất thần, hắn chợt quay đầu nhìn sang.
Ta vội vàng dời mắt.
Nhưng trong đầu lại không ngừng hiện lên những hình ảnh nóng bỏng đêm đó.
Ta nuốt khan.
Hai má dần nóng bừng.
Khẽ vỗ mặt mình, tự mắng:
“Cái đầu chết tiệt, đừng nghĩ nữa!”
Nhưng hoàn toàn không khống chế nổi.
04
Ta đang chìm trong những suy nghĩ khó nói.
Bỗng có người kéo mạnh tay áo.
Ta giật mình quay lại.
Là Vệ Cẩn.
Ta thở phào, cười gượng:
“À... trùng hợp quá ha.”
Hắn cau mày:
“Trùng hợp cái gì? Đây là nhà ta.”
“Nàng nghĩ gì mà ta gọi bao nhiêu tiếng cũng không nghe?”
Ta cuống quýt xua tay:
“Không có! Ta... ta chẳng nghĩ gì cả!”
Nhưng ánh mắt lại vô thức liếc về phía Bùi Liễm.
Hôm nay hắn mặc cẩm bào tím sẫm bó tay.
Y phục ôm lấy thân hình săn chắc, càng tôn lên vẻ quý khí.
Vệ Cẩn kéo tay ta lần nữa:
“Ta đang nói chuyện với nàng!”
Ta hoàn hồn:
“Hử?”
“Ngươi nói gì?”
Hắn lạnh nhạt lặp lại:
“Ta nói, tuy chúng ta có hôn ước từ nhỏ, nhưng lòng ta đã có người khác.”
“Hôm nay ta đến để từ hôn.”
“Mong nàng đừng dây dưa.”
Trong đình viện, Bùi Liễm đang nâng chén trà.
Bàn tay hắn thon dài, khớp xương rõ ràng.
Ta vừa nhìn thấy liền nhớ đến đêm ấy.
Lập tức lắc đầu thật mạnh.
Xong đời.
A Di Đà Phật.
Vệ Cẩn nổi giận:
“Thẩm Diệu Chân!”
Ta giật mình:
“À à, ta biết rồi.”
Hắn nghi ngờ:
“Ta vừa nói gì, nàng nhắc lại thử xem.”
Ta chột dạ:
“Không cần thế đâu...”
Hắn bỗng bật cười như hiểu ra điều gì:
“À, ta hiểu rồi.”
“Nàng đang giả ngu đúng không?”
“Yên tâm.”
“Dù sao mẫu thân nàng có ơn với mẫu thân ta.”
“Ta sẽ không bỏ rơi nàng.”
“Chờ cô nương họ Trâu vào cửa, cho nàng làm thiếp cũng không phải không được.”
Ta: “...?”
Khóe môi co giật.
“Ha ha... ngươi biết đùa thật.”
Hắn liếc ta:
“Đừng có không biết điều.”
Nói xong xoay người bỏ đi.
Ta tức đến đấm vào không khí.
Muốn từ hôn thì đi nói với Hầu phu nhân!
Nói với ta làm gì?
Ta nói có ai thèm nghe đâu!
05
Ta quá quen thuộc Hầu phủ.
Đi loanh quanh một hồi, chẳng biết từ lúc nào đã tới hậu viện.
Nơi ấy trồng đầy hải đường.
Đúng mùa nở rộ.
Trong bóng hoa lờ mờ, ta nhìn thấy một bóng người quen thuộc.
Chưa kịp phản ứng, người đó đã quay đầu lại.
Ánh mắt thẳng tắp nhìn ta.
Ta bị nhìn đến mức đầu óc choáng váng.
Cố gắng giữ bình tĩnh, ta hành lễ:
“Bùi... Bùi tướng quân.”
Hắn chắp tay đáp lễ:
“Thẩm cô nương.”
Sau đó là một khoảng lặng.
Chỉ còn tiếng gió lướt qua cành hải đường.
Ta lúng túng vuốt tóc:
“Trùng... trùng hợp thật, hôm nay lại gặp ngài ở đây.”
Nói xong liền hối hận.
Chẳng phải ta tự thừa nhận mình nhớ đêm đó sao?
Ta chỉ muốn đào hố chui xuống.
Không ngờ Bùi Liễm rất thản nhiên.
Hắn nói:
“Không trùng hợp.”
“Hôm nay ta tới là vì cô.”
Ta ngẩn người:
“Vì... vì ta?”
Theo bản năng, ta lùi lại mấy bước, ôm chặt cổ áo.
“Ta... ta tuy có nhìn thấy cái đó của ngài...”
“Nhưng ngài cũng không thể vì thế mà làm cái đó với ta!”
“Ta đâu cố ý nhìn thấy...”
Hắn định giải thích, bước lên một bước.
Ta hét to:
“Đừng lại gần!”
“Ta dù gì cũng là con quan!”
“Ngài không được làm bậy!”
“Hơn nữa ta còn là con dâu tương lai của Hầu phủ!”
“Đây là địa bàn của ta!”
Ta cố ưỡn ngực, giả bộ hung dữ:
“Ngài dám động vào ta, ta cho ngài biết tay!”
Bùi Liễm trầm mặc hồi lâu.
Rồi chậm rãi nói:
“Thẩm cô nương, cô hiểu lầm rồi.”
“Ta không định làm gì cô.”
“Ta tới để cảm tạ.”
Ta ngơ ngác:
“Hả?”
“Cảm tạ?”
Hắn gật đầu.
“Hôm đó nếu không có cô xuất hiện, ta e rằng không thể nhanh chóng tỉnh táo.”
“Khiến cô nhiễm phong hàn, là lỗi của ta.”
Ta nghe mà vẫn mơ hồ.
Nhưng biết hắn không có ý hại mình, cuối cùng cũng thở phào.
“À... chuyện nhỏ thôi.”
“Ngài không cần để trong lòng.”
Nào ngờ hắn lại nghiêm túc cúi người thi lễ.
“Không phải chuyện nhỏ.”
“Ta nợ cô một ân tình.”
“Nếu sau này cô cần, Bùi mỗ nguyện xông pha khói lửa, tuyệt không từ chối.”
Ta nhìn hắn thật lâu.
Cái đầu nhỏ bắt đầu xoay chuyển thật nhanh.
Ta không cần hắn xông pha khói lửa.
Nhưng...
Ta thật sự có một chuyện cần hắn giúp.
Ta dè dặt hỏi:
“Ngài nói thật chứ?”
“Thiên chân vạn xác.”
Ta hít sâu một hơi.
“Vậy... ngài cưới ta đi.”
Hắn thoáng khựng lại.
Ta vội vàng giải thích:
“Ta biết thân phận ngài cao quý, lại lập nhiều quân công, còn ta không xứng.”
“Nhưng ngài đã nói muốn báo ân.”
“Vậy chúng ta giả thành hôn, được không?”
“Ngài giúp ta hủy hôn với Hầu phủ.”
“Sau khi thành thân, ba năm không can thiệp chuyện của nhau.”
“Ba năm sau hòa ly.”
“Bùi tướng quân thấy sao?”
Không chút do dự.
Hắn nhẹ giọng đáp:
“Được.”
06
Vài ngày sau là sinh thần của Vệ Cẩn.
Hắn mở tiệc riêng ở Quảng Vân Lâu, còn đặc biệt gửi thiếp mời cho ta.
Rõ ràng là hoàng thử lang chúc tết gà, chẳng có ý tốt.
Nhưng tiểu nương nhất quyết bắt ta đi.
Quà mừng lựa tới lựa lui.
Bà hận không thể vét sạch của cải trong nhà để ta nở mày nở mặt.
Còn trang điểm cho ta lộng lẫy như đóa phù dung đầu xuân.
Khi ta đến Quảng Vân Lâu, người đã đông đủ.
Cô nương họ Trâu cũng có mặt.
Nàng ngồi bên trái Vệ Cẩn.
Hai người trông cực kỳ xứng đôi.
Thấy ta tới, nàng định đứng dậy nhường chỗ.
Lại bị Vệ Cẩn kéo lại.
Hắn lười biếng nhìn ta:
“Bên kia vẫn còn chỗ.”
“Nàng ngồi đó đi.”
Là một góc nhỏ hẹp.
Ta tự nhủ thôi bỏ đi.
Người ta là quý tộc.
Ta chỉ là hạt bụi nhỏ.
Không chấp.
Thế nhưng vừa ngồi xuống, đám công tử ăn chơi đã bắt đầu cười cợt.
“Tiểu Hầu gia thật có phúc.”
“Chính thê và thiếp thất đều đủ cả, chưa thành thân mà đã hòa thuận thế này, thật khiến người ta hâm mộ.”
“Đúng vậy.”
“Cô nương họ Trâu hiền thục dịu dàng, mới thật sự xứng đôi với tiểu Hầu gia...”