Giấc Mộng Trường An - 长安一梦

Giấc Mộng Trường An - 长安一梦 Truyện được đăng đều là những bộ tâm đắc của mình. Mong bạn sẽ ủng hộ, like và theo dõi để cập nhật truyện nhanh nhất nhé 🌷

Giấc Mộng Trường An là góc nhỏ dành cho những ai yêu truyện và cần một khoảng lặng giữa nhịp sống vội vã. Page được tạo ra để mang đến những truyện ngắn và tiểu thuyết chọn lọc, nhẹ nhàng, sâu lắng và đủ chạm để bạn dừng lại, hít thở và thả lỏng tâm trí. Mỗi câu chuyện không chỉ giúp giải stress mà còn góp thêm sắc màu cho cuộc sống, hướng bạn đến những điều tích cực và dịu dàng hơn. 🍀

Tại Giấc M

ộng Trường An, từng trang chữ đều gửi gắm những thông điệp ý nghĩa về tình yêu, sự trưởng thành và cách đối diện với cuộc đời. Không ồn ào, không nặng nề, chỉ là những mảnh ghép nhỏ để bạn soi thấy chính mình, thêm vững vàng trước biến động và tìm lại cảm giác an yên. Nếu một ngày bạn mệt, hãy ghé page, đọc một câu chuyện và để lòng mình được nghỉ ngơi. 🍀

Bắc Uy tướng quân trúng thuốc, lúc hắn tự giải quyết lại bị ta bắt gặp.Từ đó về sau, mỗi lần nhìn thấy hắn, trong đầu ta...
05/05/2026

Bắc Uy tướng quân trúng thuốc, lúc hắn tự giải quyết lại bị ta bắt gặp.

Từ đó về sau, mỗi lần nhìn thấy hắn, trong đầu ta lại vô thức hiện lên những hình ảnh khiến người ta đỏ mặt tim đập.

Cho đến một ngày, trong yến tiệc thưởng hoa.

Vị hôn phu mất kiên nhẫn gọi:

“Thẩm Diệu Chân, ta đang nói chuyện với nàng.”

Ta bừng tỉnh: “Hử?”

“Ngươi nói gì cơ?”

Hắn lạnh nhạt lặp lại:

“Ta nói, tuy chúng ta có hôn ước từ nhỏ, nhưng lòng ta đã thuộc về người khác. Ta nhiều nhất chỉ có thể cho nàng một vị trí thiếp thất. Mong nàng biết điều, đừng dây dưa nữa.”

Ánh mắt ta lại không tự chủ rơi về phía người nam nhân ở đằng xa.

Bắc Uy tướng quân, Bùi Liễm.

Vệ Cẩn nổi giận quát lớn:

“Thẩm Diệu Chân!”

Ta giật bắn người, qua loa đáp:

“À à, ta biết rồi, biết rồi.”

01

Ta là thứ nữ của Thẩm gia.

Năm xưa, tiểu nương ta từng cứu mạng phu nhân Tĩnh An hầu.

Để báo đáp, phu nhân Tĩnh An hầu hứa gả ta cho nhà họ Vệ, làm chủ mẫu Hầu phủ.

Người ngoài ai cũng nói ta có số hưởng.

Một thứ nữ mà có thể trèo cao vào Hầu phủ, quả là phúc tu mấy đời.

Ngay cả Vệ Cẩn cũng thường châm chọc ta:

“Ngốc mà có phúc.”

Ta lười tranh cãi.

Dù sao trước kia ta cũng từng công khai lẫn âm thầm phản đối mối hôn sự này.

Kết quả là bị cha mắng cho một trận:

“Đầu óc con bị lừa đá rồi à?”

“Hầu phủ mà còn không chịu gả, chẳng lẽ muốn bay lên trời làm Ngọc Hoàng nương nương?”

Tiểu nương cũng mắng không kém:

“Ta trông mong con có chút chí tiến thủ, ai ngờ lại chẳng nên thân như thế!”

“Ta thà sinh ra một miếng thịt xá xíu còn hơn sinh ra ngươi!”

Chỉ có đích mẫu là vui ra mặt, xoa tay đầy phấn khởi:

“Không gả thì thôi!”

“Vinh hoa phú quý nào bằng bản thân vui vẻ?”

“Nếu Diệu Chân không muốn, chi bằng để Huệ Chân gả đi.”

Cha ta lập tức trừng bà:

“Ngươi câm miệng!”
..

Thật ra, ta vốn không nên dính dáng đến Hầu phủ.

Mọi chuyện bắt đầu từ một đêm yến tiệc trong cung.

Hôm ấy, phu nhân Tĩnh An hầu đặc biệt dẫn ta theo.

Một thứ nữ con quan ngũ phẩm như ta, nào từng thấy cảnh tượng xa hoa đến vậy.

Ta lỡ uống quá vài chén, men say lâng lâng.

Lại lỡ đường đi tìm nhà xí mà đi lạc.

Quanh quẩn một hồi, ta vô tình bước vào một thiên điện vẫn còn sáng đèn.

Ta đẩy cửa, nhỏ giọng hỏi:

“Có ai không?”

Vừa dứt lời, bên ngoài chợt vang lên tiếng bước chân.

Kèm theo giọng một nữ nhân lạnh lẽo:

“Chuyện làm xong chưa?”

“Nếu để người khác phát hiện, bổn cung lấy đầu ngươi!”

Một giọng khác lập tức đáp:

“Điện hạ yên tâm, người đã được dọn sạch.”

Tiếng chân càng lúc càng gần.

Ta hoảng hồn.

Xong rồi.

Lần đầu vào cung đã đụng phải chuyện không nên biết.

Ta cuống cuồng định tìm chỗ trốn.

Ngay lúc ấy, dưới ánh nến mờ ảo, ta nhìn thấy một nam nhân trong góc điện.

Y phục hắn nửa cởi, để lộ lồng ngực săn chắc.

Hắn ngửa đầu tựa vào tủ, hơi thở dồn dập, thần sắc đau đớn.

Ánh mắt ta vô thức dừng lại ở một nơi nào đó...

Đồng tử co rụt.

Hắn phát hiện ra ta.

Trong thoáng chốc có chút hoảng loạn, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh.

Ta xấu hổ đến muốn độn thổ, quay người định bỏ chạy.

Nhưng hắn đã túm lấy cổ tay ta.

Trong lúc giằng co, cả hai cùng mất thăng bằng.

Lăn khỏi cửa sổ.

Rồi “tõm” một tiếng rơi thẳng xuống hồ.

Ta không biết bơi.

Theo bản năng, ta bám chặt lấy cánh tay hắn.

Hắn vòng tay ôm eo ta, kéo ta trồi lên khỏi mặt nước.

Lúc được đưa lên bờ, ta nằm sấp ho sặc sụa.

Bóng hắn chắn ngang ánh trăng.

Mái tóc đen ướt sũng xõa xuống như thác.

Những giọt nước men theo đường cơ bắp rắn chắc trượt xuống.

Đẹp đến mức chẳng giống người phàm.

Quả thực như thần tiên hạ phàm.

Ta thầm than:

Ông trời đối với ta quả là không tệ.

Có lẽ vì xấu hổ, hắn không nói một lời, xoay người rời đi.

Còn ta được cung nữ phát hiện.

Cả người ướt như chuột lột, không thể quay lại yến tiệc.

Ta nhờ nàng chuyển lời với phu nhân Tĩnh An hầu, rồi lặng lẽ về phủ trước.

02

Sau khi về nhà, ta bệnh nặng một trận.

Bên ngoài đồn đại rằng ta mệnh mỏng phúc bạc, vào cung không chịu nổi khí vận phú quý nên ngã bệnh.

Tiểu nương vừa đỡ ta ngồi dậy vừa mắng:

“Phi!”

“Con gái ta bát tự cực tốt, mệnh phú quý đầy mình, bọn họ biết cái gì!”

Ta ngoan ngoãn uống thuốc bà đút, bỗng phát hiện:

“Ơ? Lần này sao không đắng?”

Tiểu nương đáp:

“Thuốc này do quý nhân sai người đưa tới, còn cho thêm mật ong.”

“Dược liệu quý lắm, mật ong cũng loại thượng hạng, trộn vào vẫn không giảm dược tính.”

Ta tò mò hỏi:

“Quý nhân là ai?”

“Không nói.”

Bà nghĩ nghĩ rồi đoán:

“Chắc là tiểu Hầu gia.”

“Nó kiêu ngạo, biết con bệnh chắc ngại tới thăm nên mới sai người mang thuốc.”

Ta bĩu môi.

Vệ Cẩn á?

Hắn ghét ta như thế, sao có thể tặng thuốc.

Tiểu nương vừa đút từng thìa vừa dặn:

“Mau khỏe lại.”

“Tháng sau còn phải dự yến thưởng hoa của phu nhân Tĩnh An hầu.”

Nghe nhắc đến yến thưởng hoa, ta lập tức thấy đau đầu.

Ta ghét nhất mấy dịp đó.

Đám phu nhân tiểu thư kia chỉ thích cười nhạo ta.

Ta tức giận thì bảo ta nhỏ mọn.

Ta cười theo thì chê ta ngu ngốc.

Ấy thế mà bọn họ vẫn ngày ngày mở yến.

Hôm nay thưởng hoa.

Mai đánh mã cầu.

Ngày kia lại tụ họp nhã tập.

Tiền nhiều đến mức không biết tiêu vào đâu.

Người thì rảnh đến phát chán.

Nghĩ đến tương lai phải ứng phó mãi với đám người đó, ta chỉ thấy u sầu vô hạn.

Dứt khoát ngã vật xuống giường, thở dài:

“Phiền chết mất...”

Thật sự quá phiền.

03

Để đi dự yến, tiểu nương đặc biệt may cho ta một bộ váy màu vàng nhạt.

Mặc vào vừa xinh xắn vừa tươi tắn.

Bà còn căn dặn:

“Phải biết cách vun đắp tình cảm với tiểu Hầu gia.”

“Tình cảm đều phải từ từ bồi dưỡng, hiểu chưa?”

Ta ngoài mặt gật đầu.

Trong lòng lại nghĩ:

Ta ở cạnh Vệ Cẩn còn chưa đủ sao?

Hắn vẫn chẳng thích ta.

Người hắn thích là cô nương họ Trâu.

Đã vậy còn mặt nóng dán mông lạnh, hà tất phải tự chuốc nhục.

Tiểu nương véo má ta:

“Nghe chưa?”

Ta cười hì hì:

“Biết rồi mà.”

Trong yến tiệc, các tiểu thư túm tụm một chỗ, bàn tán xôn xao về một người.

Bắc Uy tướng quân, Bùi Liễm.

“Nghe nói tháng trước hắn vừa hồi kinh.”

“Ta từng nhìn thấy hắn trong cung yến, đâu có hung thần ác sát như lời đồn, trái lại cực kỳ tuấn tú.”

Có người hỏi:

“Đẹp hơn tiểu Hầu gia sao?”

Thiếu nữ kia suy nghĩ rồi đáp:

“Là kiểu đẹp khác.”

“Tiểu Hầu gia mang khí chất thiếu niên phong lưu.”

“Còn Bùi tướng quân lớn tuổi hơn một chút, trầm ổn hơn, khí thế cũng mạnh hơn.”

“Nghe nói hôm nay hắn cũng tới, lát nữa các ngươi tự nhìn sẽ biết.”

Vừa dứt lời, ánh mắt mọi người đồng loạt sáng lên.

“Đến rồi!”

“Đến rồi!”

Ta theo phản xạ nhìn sang.

Chỉ một cái liếc mắt, cả người liền cứng đờ.

Là hắn.

Chính là nam nhân ta gặp trong thiên điện hôm ấy.

Thì ra hắn chính là Bắc Uy tướng quân Bùi Liễm.

Đúng lúc ta thất thần, hắn chợt quay đầu nhìn sang.

Ta vội vàng dời mắt.

Nhưng trong đầu lại không ngừng hiện lên những hình ảnh nóng bỏng đêm đó.

Ta nuốt khan.

Hai má dần nóng bừng.

Khẽ vỗ mặt mình, tự mắng:

“Cái đầu chết tiệt, đừng nghĩ nữa!”

Nhưng hoàn toàn không khống chế nổi.

04

Ta đang chìm trong những suy nghĩ khó nói.

Bỗng có người kéo mạnh tay áo.

Ta giật mình quay lại.

Là Vệ Cẩn.

Ta thở phào, cười gượng:

“À... trùng hợp quá ha.”

Hắn cau mày:

“Trùng hợp cái gì? Đây là nhà ta.”

“Nàng nghĩ gì mà ta gọi bao nhiêu tiếng cũng không nghe?”

Ta cuống quýt xua tay:

“Không có! Ta... ta chẳng nghĩ gì cả!”

Nhưng ánh mắt lại vô thức liếc về phía Bùi Liễm.

Hôm nay hắn mặc cẩm bào tím sẫm bó tay.

Y phục ôm lấy thân hình săn chắc, càng tôn lên vẻ quý khí.

Vệ Cẩn kéo tay ta lần nữa:

“Ta đang nói chuyện với nàng!”

Ta hoàn hồn:

“Hử?”

“Ngươi nói gì?”

Hắn lạnh nhạt lặp lại:

“Ta nói, tuy chúng ta có hôn ước từ nhỏ, nhưng lòng ta đã có người khác.”

“Hôm nay ta đến để từ hôn.”

“Mong nàng đừng dây dưa.”

Trong đình viện, Bùi Liễm đang nâng chén trà.

Bàn tay hắn thon dài, khớp xương rõ ràng.

Ta vừa nhìn thấy liền nhớ đến đêm ấy.

Lập tức lắc đầu thật mạnh.

Xong đời.

A Di Đà Phật.

Vệ Cẩn nổi giận:

“Thẩm Diệu Chân!”

Ta giật mình:

“À à, ta biết rồi.”

Hắn nghi ngờ:

“Ta vừa nói gì, nàng nhắc lại thử xem.”

Ta chột dạ:

“Không cần thế đâu...”

Hắn bỗng bật cười như hiểu ra điều gì:

“À, ta hiểu rồi.”

“Nàng đang giả ngu đúng không?”

“Yên tâm.”

“Dù sao mẫu thân nàng có ơn với mẫu thân ta.”

“Ta sẽ không bỏ rơi nàng.”

“Chờ cô nương họ Trâu vào cửa, cho nàng làm thiếp cũng không phải không được.”

Ta: “...?”

Khóe môi co giật.

“Ha ha... ngươi biết đùa thật.”

Hắn liếc ta:

“Đừng có không biết điều.”

Nói xong xoay người bỏ đi.

Ta tức đến đấm vào không khí.

Muốn từ hôn thì đi nói với Hầu phu nhân!

Nói với ta làm gì?

Ta nói có ai thèm nghe đâu!

05

Ta quá quen thuộc Hầu phủ.

Đi loanh quanh một hồi, chẳng biết từ lúc nào đã tới hậu viện.

Nơi ấy trồng đầy hải đường.

Đúng mùa nở rộ.

Trong bóng hoa lờ mờ, ta nhìn thấy một bóng người quen thuộc.

Chưa kịp phản ứng, người đó đã quay đầu lại.

Ánh mắt thẳng tắp nhìn ta.

Ta bị nhìn đến mức đầu óc choáng váng.

Cố gắng giữ bình tĩnh, ta hành lễ:

“Bùi... Bùi tướng quân.”

Hắn chắp tay đáp lễ:

“Thẩm cô nương.”

Sau đó là một khoảng lặng.

Chỉ còn tiếng gió lướt qua cành hải đường.

Ta lúng túng vuốt tóc:

“Trùng... trùng hợp thật, hôm nay lại gặp ngài ở đây.”

Nói xong liền hối hận.

Chẳng phải ta tự thừa nhận mình nhớ đêm đó sao?

Ta chỉ muốn đào hố chui xuống.

Không ngờ Bùi Liễm rất thản nhiên.

Hắn nói:

“Không trùng hợp.”

“Hôm nay ta tới là vì cô.”

Ta ngẩn người:

“Vì... vì ta?”

Theo bản năng, ta lùi lại mấy bước, ôm chặt cổ áo.

“Ta... ta tuy có nhìn thấy cái đó của ngài...”

“Nhưng ngài cũng không thể vì thế mà làm cái đó với ta!”

“Ta đâu cố ý nhìn thấy...”

Hắn định giải thích, bước lên một bước.

Ta hét to:

“Đừng lại gần!”

“Ta dù gì cũng là con quan!”

“Ngài không được làm bậy!”

“Hơn nữa ta còn là con dâu tương lai của Hầu phủ!”

“Đây là địa bàn của ta!”

Ta cố ưỡn ngực, giả bộ hung dữ:

“Ngài dám động vào ta, ta cho ngài biết tay!”

Bùi Liễm trầm mặc hồi lâu.

Rồi chậm rãi nói:

“Thẩm cô nương, cô hiểu lầm rồi.”

“Ta không định làm gì cô.”

“Ta tới để cảm tạ.”

Ta ngơ ngác:

“Hả?”

“Cảm tạ?”

Hắn gật đầu.

“Hôm đó nếu không có cô xuất hiện, ta e rằng không thể nhanh chóng tỉnh táo.”

“Khiến cô nhiễm phong hàn, là lỗi của ta.”

Ta nghe mà vẫn mơ hồ.

Nhưng biết hắn không có ý hại mình, cuối cùng cũng thở phào.

“À... chuyện nhỏ thôi.”

“Ngài không cần để trong lòng.”

Nào ngờ hắn lại nghiêm túc cúi người thi lễ.

“Không phải chuyện nhỏ.”

“Ta nợ cô một ân tình.”

“Nếu sau này cô cần, Bùi mỗ nguyện xông pha khói lửa, tuyệt không từ chối.”

Ta nhìn hắn thật lâu.

Cái đầu nhỏ bắt đầu xoay chuyển thật nhanh.

Ta không cần hắn xông pha khói lửa.

Nhưng...

Ta thật sự có một chuyện cần hắn giúp.

Ta dè dặt hỏi:

“Ngài nói thật chứ?”

“Thiên chân vạn xác.”

Ta hít sâu một hơi.

“Vậy... ngài cưới ta đi.”

Hắn thoáng khựng lại.

Ta vội vàng giải thích:

“Ta biết thân phận ngài cao quý, lại lập nhiều quân công, còn ta không xứng.”

“Nhưng ngài đã nói muốn báo ân.”

“Vậy chúng ta giả thành hôn, được không?”

“Ngài giúp ta hủy hôn với Hầu phủ.”

“Sau khi thành thân, ba năm không can thiệp chuyện của nhau.”

“Ba năm sau hòa ly.”

“Bùi tướng quân thấy sao?”

Không chút do dự.

Hắn nhẹ giọng đáp:

“Được.”

06

Vài ngày sau là sinh thần của Vệ Cẩn.

Hắn mở tiệc riêng ở Quảng Vân Lâu, còn đặc biệt gửi thiếp mời cho ta.

Rõ ràng là hoàng thử lang chúc tết gà, chẳng có ý tốt.

Nhưng tiểu nương nhất quyết bắt ta đi.

Quà mừng lựa tới lựa lui.

Bà hận không thể vét sạch của cải trong nhà để ta nở mày nở mặt.

Còn trang điểm cho ta lộng lẫy như đóa phù dung đầu xuân.

Khi ta đến Quảng Vân Lâu, người đã đông đủ.

Cô nương họ Trâu cũng có mặt.

Nàng ngồi bên trái Vệ Cẩn.

Hai người trông cực kỳ xứng đôi.

Thấy ta tới, nàng định đứng dậy nhường chỗ.

Lại bị Vệ Cẩn kéo lại.

Hắn lười biếng nhìn ta:

“Bên kia vẫn còn chỗ.”

“Nàng ngồi đó đi.”

Là một góc nhỏ hẹp.

Ta tự nhủ thôi bỏ đi.

Người ta là quý tộc.

Ta chỉ là hạt bụi nhỏ.

Không chấp.

Thế nhưng vừa ngồi xuống, đám công tử ăn chơi đã bắt đầu cười cợt.

“Tiểu Hầu gia thật có phúc.”

“Chính thê và thiếp thất đều đủ cả, chưa thành thân mà đã hòa thuận thế này, thật khiến người ta hâm mộ.”

“Đúng vậy.”

“Cô nương họ Trâu hiền thục dịu dàng, mới thật sự xứng đôi với tiểu Hầu gia...”

Bên nhau suốt bảy năm, cuối cùng Lương Thư Chiêu vẫn phải bước vào cuộc hôn nhân liên hôn đã được sắp đặt.Đêm nói lời ch...
04/05/2026

Bên nhau suốt bảy năm, cuối cùng Lương Thư Chiêu vẫn phải bước vào cuộc hôn nhân liên hôn đã được sắp đặt.

Đêm nói lời chia tay, giữa chúng tôi lại bình thản đến lạ.

“Em sẽ dọn đi sớm nhất có thể.”

Tôi lên tiếng trước.

“Không cần.”

Người đàn ông ngồi khom lưng bên khung cửa sổ, chậm rãi cắt điếu xì gà trong tay, giọng điềm đạm đến mức gần như không gợn chút cảm xúc.

“Căn hộ này anh đã sang tên cho em rồi, cứ ở lại, đi làm cũng tiện hơn. Chiếc xe em đang đi cũng cũ rồi, đổi chiếc mới đi. Ngoài ra, anh đã chuyển vào tài khoản em vẫn dùng một khoản tiền. Sau này... nếu có chuyện gì khó xử, không tiện tìm anh, thì cứ liên hệ thư ký Tần.”

Anh cắt điếu xì gà ấy thật lâu.

Lưỡi dao đã lia ra một đường cắt hoàn hảo, phẳng đến mức không thể chê vào đâu được, vậy mà anh vẫn cúi mắt chăm chú, hết nhìn bên này lại soi sang bên kia, như thể đang cố tìm một khuyết điểm vô hình nào đó.

Rất lâu sau, anh vẫn không châm lửa.

Cũng không ngẩng đầu lên.

Sau lưng anh, tuyết ngoài cửa sổ lặng lẽ rơi, từng mảng trắng mịn nối tiếp nhau phủ xuống màn đêm.

Khung cảnh ấy khiến tôi bất chợt nhớ về một đêm Giáng sinh rất nhiều năm trước.

Trên phố Regent đông nghịt người qua lại, dưới ánh đèn thiên thần rực sáng kéo dài cả con phố, tuyết cũng rơi dày như thế.

Lương Thư Chiêu của tuổi hai mươi bảy đã nắm lấy tay tôi.

Nắm chặt đến mức lòng bàn tay anh ướt đẫm mồ hôi, vậy mà vẫn chẳng nỡ buông.

1.

Tuyết ngoài cửa sổ càng lúc càng dày.

Một trận tuyết lớn đến mức tưởng như có thể nuốt chửng cả thành phố này.

Khác hẳn Luân Đôn trong ký ức tôi — nơi mùa đông hiếm khi có được một trận tuyết ra hồn.

Có lẽ để giữ lại chút thể diện cuối cùng cho nhau, sau khi nói xong những lời cần nói, Lương Thư Chiêu không ở lại thêm phút nào.

Cánh cửa khép lại.

Căn phòng rộng lớn lập tức chìm vào tĩnh lặng.

Tôi ngồi trên sofa, nhìn chằm chằm vào email trong điện thoại, bỗng thấy mọi chuyện vừa hoang đường vừa buồn cười.

Nửa năm trước, tôi đã lặng lẽ nộp đơn xin thuyên chuyển công tác.

Tôi giấu anh.

Không ngờ quyết định phê duyệt lại được gửi đến đúng chiều nay.

Nói cách khác...

Người đáng lẽ phải nói lời chia tay trước, vốn là tôi.

Suốt nửa năm ấy, tôi đã luôn lưỡng lự.

Tôi từng nghĩ sẽ nói với anh rằng: chúng ta sắp phải yêu xa thêm lần nữa, mà lần này em thật sự không chắc mình còn đủ kiên trì hay không.

Nhưng tôi lại càng sợ.

Sợ rằng sau khi nghe xong, anh sẽ lại như bao lần trước.

Dùng ánh mắt vừa bao dung vừa bất lực nhìn tôi, rồi nhẹ giọng dỗ dành:

“Tiểu Chức, quãng thời gian cách nhau tám ngàn cây số chúng ta còn vượt qua được. Em có thể giận dỗi, có thể làm nũng, nhưng đừng dễ dàng nói chia tay nữa, được không?”

Lương Thư Chiêu vẫn luôn như vậy.

Bề ngoài ôn hòa, điềm tĩnh.

Nhưng vào những thời khắc mấu chốt, anh luôn chỉ cần một câu đã đủ đánh trúng điểm yếu mềm nhất của tôi.

Sau đó lại khéo léo để sẵn cho tôi một bậc thang, dịu dàng chờ tôi bước xuống.

Mà tôi...

Lần nào cũng thua.

Thua đến cam tâm tình nguyện.

Vì thế, tôi đã chuẩn bị vô số cách mở lời.

Diễn tập vô số lần trong đầu.

Nhưng mỗi lần nghĩ đến, tôi đều thấy lý do mình quá gượng ép, quá vụng về, giống như cố tình làm bộ làm tịch để mong anh níu giữ.

Ai ngờ mọi chuyện lại trùng hợp đến thế.

Vận mệnh như đã sắp đặt sẵn.

Anh chủ động nói ra trước, giúp tôi trút bỏ gánh nặng ấy.

Giúp tôi tránh được sự lúng túng.

Cũng giữ lại cho tôi chút tự tôn cuối cùng.

Tôi ngửa đầu tựa vào lưng sofa, khẽ bật cười, rồi thở ra thật dài.

Trùng hợp thật.

Mà như vậy...

Cũng tốt.

2.

Sự bắt đầu giữa tôi và Lương Thư Chiêu, cũng giống hệt kết thúc của chúng tôi.

Đều là một sự trùng hợp ngoài ý muốn.

Năm ấy, tôi vừa tròn hai mươi.

Là sinh viên năm hai.

Nếu nhắc đến chuyện quen nhau, thì nhất định phải nhắc đến Ngu Lệ Lệ — nữ diễn viên hài độc thoại đang nổi đình nổi đám hiện giờ.

Tối hôm đó là một ngày thứ bảy.

Bạn trai của bạn cùng phòng hào phóng tuyên bố sẽ bao cả phòng đi xem biểu diễn.

Tôi vừa định từ chối thì nghe hai cô bạn cùng phòng vừa dặm lại lớp phấn trước gương vừa thì thầm:

“Đi đi, người ta đang vui, đừng làm cụt hứng.”

“Đúng đó. Không đi khéo lại bị nghĩ là ghen tị thì sao? Tớ không nhỏ nhen đến mức không chúc phúc cho người khác đâu.”

Đôi khi, logic xã giao giữa người với người quả thật tinh tế đến khó hiểu.

Rõ ràng chẳng hứng thú.

Nhưng vì không muốn khiến người khác mất vui, vẫn phải cố vực dậy tinh thần để phối hợp.

Đến khi bước vào hội trường, tôi mới phát hiện vị trí của mình nằm ngay hàng đầu.

Với loại hình biểu diễn thiên về tương tác như hài độc thoại, ngồi hàng đầu gần như đồng nghĩa với việc tự động trở thành “nạn nhân” tiềm năng.

Theo bản năng, tôi chọn ngay chiếc ghế sát rìa ngoài cùng.

Cũng chính tối hôm đó, Lương Thư Chiêu có mặt.

Mãi sau này tôi mới biết, Ngu Lệ Lệ khi ấy là bạn gái của bạn thân anh.

Một cô gái Đông Bắc thẳng thắn, hào sảng.

Lúc đó cô ấy chỉ là một diễn viên mới chập chững vào nghề, lượng vé bán ra vô cùng ảm đạm.

Bạn trai cô vì muốn cổ vũ người yêu nên cứ mỗi suất diễn lại âm thầm mua sạch số vé còn dư, sau đó mang đi phát miễn phí cho người quen.

Mà trùng hợp thay...

Chỗ ngồi của Lương Thư Chiêu lại nằm ngay phía sau lệch về bên hông tôi.

Do cách bố trí ghế, nhìn từ sân khấu xuống, hai chúng tôi giống hệt một đôi đang ngồi cạnh nhau ở hàng đầu.

Khéo hơn nữa là hôm ấy, chiếc váy tôi mặc lại cùng tông với áo sơ mi của anh.

Ngay cả chiếc móc kim loại nhỏ trên dây buộc tóc nhung của tôi cũng na ná họa tiết trên chiếc mũ lưỡi trai anh đội.

Ngu Lệ Lệ tinh mắt, dĩ nhiên không thể bỏ qua “tư liệu sống” quý giá ấy.

Suốt buổi diễn, cứ mỗi lần cô ấy nhắm về phía chúng tôi tung hứng, cả khán phòng lại cười ồ.

Không khí càng lúc càng nóng.

Thời đó, các buổi diễn trực tiếp vẫn còn rất “mạnh tay” trong chuyện tương tác.

Để khuấy động khán phòng, cô ấy chẳng ngại trêu chọc hai chúng tôi như một cặp tình nhân thật sự.

Micro liên tục được chuyền qua lại.

Khả năng ứng biến của cô ấy cũng sắc bén đến kinh ngạc.

Đến cuối cùng, dù đã xác nhận rõ rằng chúng tôi hoàn toàn xa lạ, khán giả vẫn không chịu tin.

Tiếng hò hét:

“Ở bên nhau đi!”

“Yêu nhau luôn đi!”

Cứ lớp này nối tiếp lớp khác.

Trong biển âm thanh náo nhiệt ấy, tôi đỏ mặt đến mức chỉ biết cúi đầu, ai hỏi gì đáp nấy.

Còn Lương Thư Chiêu lại bình tĩnh đến lạ.

Anh lười biếng tựa vào lưng ghế, thần sắc ung dung.

Thậm chí lúc Ngu Lệ Lệ tung miếng hài, anh còn có thể nhàn nhạt tiếp lời, khiến cả khán phòng cười vang.

Buổi diễn kết thúc.

Ngu Lệ Lệ cười tươi rói đưa tới hai tấm vé đôi cho suất diễn tiếp theo.

Ngón tay thon dài của anh nhận lấy.

Rồi lần đầu tiên, ánh mắt ấy dừng lại trên người tôi.

Anh nhẹ giọng:

“Em cầm đi. Lần sau có thể dẫn bạn trai đến xem.”

Lúc ấy, tôi mới thực sự nhìn rõ gương mặt anh.

Dưới ánh đèn sân khấu, đường nét khuôn mặt ấy đẹp đến sắc lạnh.

Khung xương thanh tú.

Đường quai hàm sắc sảo.

Khóe môi dù vẫn phảng phất ý cười, nhưng đôi mắt sâu thẳm khi cụp xuống nhìn người khác lại toát lên cảm giác xa cách nhàn nhạt.

Mặt tôi nóng bừng.

Cuống quýt xua tay:

“Không cần đâu ạ. Một vé là đủ rồi, cảm ơn anh.”

Nghe vậy, anh hơi khựng lại.

Sau đó...

Khóe môi chậm rãi cong lên.

Nụ cười ấy rất nhẹ.

Nhưng đủ khiến tim tôi đập lệch mất một nhịp.

Về sau, chúng tôi cùng nhau xem rất nhiều buổi hài độc thoại.

Nhưng chẳng buổi nào khiến người ta đỏ mặt tía tai như lần đầu ấy nữa.

Chúng tôi cũng tận mắt chứng kiến Ngu Lệ Lệ từ một diễn viên vô danh trên sân khấu nhỏ, từng bước trở thành ngôi sao mới của giới hài độc thoại.

Nhiều năm sau, trong những buổi tụ họp, mỗi khi ngà ngà men say, cô ấy vẫn cầm ly đến cụng với hai chúng tôi, nhắc đi nhắc lại chuyện cũ.

Cô ấy nói, thật ra hôm đó cô đã biết Mạnh Kính Dương lén mua sạch số vé còn dư.

Cô ấy nói, khi ấy mình đã chuẩn bị sẵn tinh thần rằng nếu buổi diễn cuối này vẫn thất bại thì sẽ từ bỏ.

Ai ngờ hiệu ứng hôm ấy lại tốt ngoài sức tưởng tượng.

Những đoạn cắt tương tác giữa tôi và Lương Thư Chiêu còn bất ngờ viral trên mạng.

Kể từ đó, vé diễn của cô bắt đầu cháy hàng.

Cô ấy luôn khăng khăng rằng.

Chính “duyên trời định” giữa tôi và Lương Thư Chiêu đã tiếp cho cô thêm niềm tin để kiên trì.

Mỗi lần nói vậy, vẻ mặt cô đều thần thần bí bí.

Bí hiểm đến mức từng có lúc...

Tôi thật sự tin rằng thứ duyên phận ấy đủ sức chống đỡ cả một đời dài.

3.

Sau khi bàn giao xong công việc ở công ty, tôi bắt đầu thu dọn hành lý trong căn hộ.

Lần thuyên chuyển này chưa xác định ngày trở về.

Vì thế, tôi cố mang theo tất cả những gì có thể mang.

Ngu Lệ Lệ ngồi xổm giữa đống thùng carton, giúp tôi dán băng keo.

Tiếng kéo băng dính xoèn xoẹt vang lên giữa căn phòng trống trải, nghe chói tai vô cùng.

Cuối cùng, cô ấy vẫn không nhịn được mà lên tiếng:

“Thật lòng mà nói, mình vẫn thấy cậu và Lương Thư Chiêu đã đi cùng nhau lâu như vậy rồi. Có thật sự cần phải đến bước này không? Không thể cố thêm một chút nữa sao?”

Nếu nói về hai chữ “kiên trì”, quả thật chẳng ai có tư cách nói hơn Ngu Lệ Lệ.

Cô ấy đã dùng gần mười năm thanh xuân để bám trụ bên cạnh Mạnh Kính Dương giữa giới giải trí xô bồ.

Dùng sự bền bỉ gần như tự hành hạ chính mình để đổi lấy ngày hôm nay.

Động tác trên tay tôi không dừng.

Chỉ khẽ cười.

“Kiên trì thêm kiểu gì đây?”

Không phải tôi chưa từng cố.

Những năm tháng khó khăn nhất, dù yêu xa, tôi vẫn cố chấp nắm lấy đoạn tình cảm này.

Huống chi hiện tại...

Nếu còn tiếp tục cố chấp, tôi sẽ trở thành kẻ thứ ba không thể xuất hiện dưới ánh sáng trong cuộc hôn nhân của người khác.

Lẽ nào cứ phải đợi đến lúc mọi thứ tan nát, đôi bên đều rơi vào thế khó xử không thể cứu vãn, mới gọi là kết thúc sao?

Ngu Lệ Lệ khẽ thở dài:

“Trong cái giới này, người như Lương Thư Chiêu thật sự rất hiếm. Anh ấy đối với cậu là thật lòng.”

Điều ấy, đâu chỉ mình cô ấy nhìn thấy.

Chỉ riêng tháng trước, nhóm bạn đại học của tôi còn gọi điện nói đã gửi quà sinh nhật sang.

Năm tốt nghiệp, nhờ một câu nói của Lương Thư Chiêu, ai nấy đều nhận được offer vượt xa mong đợi.

Ngay cả hai người học lên cao học, tốt nghiệp muộn hơn ba năm, anh cũng không quên quan tâm.

Còn sớm hơn nữa.

Khi mẹ tôi lên Bắc Kinh chữa bệnh, từ xe đưa đón sân bay, lịch khám chuyên gia, cho tới phòng bệnh ở bệnh viện 301...

Tất cả đều do một tay anh sắp xếp.

Anh yêu ai, yêu cả đường đi lối về.

Thậm chí đến tận lúc chuyện của chúng tôi sắp khép lại, cả thế giới xung quanh vẫn không ngừng nhắc tôi:

Anh tốt với tôi biết bao.

Anh đã vì tôi làm nhiều đến mức nào.

Nhưng chính bởi anh quá tốt.

Tốt đến mức khi người khác dùng những lời cay nghiệt nhất để suy đoán về thân phận của tôi, tôi cũng chẳng thể phản bác.

Bởi tôi biết.

Những gì họ nói, chưa hẳn sai.

Thấy tôi im lặng, Ngu Lệ Lệ cũng không nói thêm.

Thật ra, cô ấy nói đúng.

Suốt những năm qua, nếu gạt bỏ những rào cản hiện thực không thể vượt qua kia, thì sự thiên vị Lương Thư Chiêu dành cho tôi là điều chưa từng phải nghi ngờ.

Hơn nữa, tôi hiểu rất rõ.

Sự trưởng thành của mình có quá nhiều dấu ấn của anh.

Cô gái năm hai đại học ngày nào chỉ cần bị trêu trên sân khấu đã đỏ mặt luống cuống.

Giờ đây đã có thể độc lập dẫn dắt một đội ngũ, tự mình chống đỡ cả một dự án.

Thậm chí lần thuyên chuyển công tác này, lý do cấp trên chọn tôi cũng bởi cách xử lý công việc của tôi quá giống Lương Thư Chiêu.

Lý trí.

Logic.

Ổn định.

Đó đều là những thứ anh cầm tay chỉ dạy.

Tôi của hiện tại, so với cô gái hai mươi tuổi năm ấy, đã trưởng thành hơn.

Cũng hiểu chuyện hơn.

Tôi hiểu rằng được gặp Lương Thư Chiêu ở độ tuổi đẹp nhất của đời mình, vốn đã là món quà quý giá mà số phận ban tặng.

Tôi cũng dần nhìn rõ khoảng cách giữa chúng tôi.

Khoảng cách không thể gọi thành tên.

Khoảng cách mà dù cố gắng thế nào cũng không thể lấp đầy.

Thế nên, tôi học cách vui vẻ đón nhận những món quà anh tặng.

Học cách quan sát sắc mặt, đoán ý người khác.

Học cách đưa ra phản ứng cảm xúc hoàn hảo nhất vào đúng thời điểm.

Thoạt nhìn, mối quan hệ của chúng tôi ngày càng ổn định.

Ngày càng cân bằng.

Nhưng thực chất...

Từ rất lâu rồi, hai chúng tôi đã âm thầm rẽ về hai hướng khác nhau.

Tôi biết rất rõ.

Con người không thể quá tham lam.

Những năm qua, tôi không phải không biết Lương Thư Chiêu đã phải gánh bao nhiêu áp lực để bảo vệ mối quan hệ này.

Anh thậm chí còn khiến người mẹ nổi danh là “người đàn bà thép” nơi chính trường chưa từng trực tiếp làm khó tôi.

Tôi từng nghĩ.

Hay là cứ cố thêm chút nữa.

Thêm một chút thôi.

Nhưng rồi tôi hiểu.

Dừng lại ở đây...

Mới là cái kết đẹp nhất.

Là cách duy nhất để giữ lại cho cả anh và tôi chút thể diện cuối cùng.

Tôi giả làm một cô gái nghèo để bao nuôi một cậu sinh viên đại học trẻ tuổi.Cậu ấy ngây ngô, vụng về, lại vì gia cảnh kh...
04/05/2026

Tôi giả làm một cô gái nghèo để bao nuôi một cậu sinh viên đại học trẻ tuổi.

Cậu ấy ngây ngô, vụng về, lại vì gia cảnh khó khăn nên đặc biệt dễ dỗ dành.

Chỉ cần bỏ ra một chút tâm sức, tôi đã dễ dàng đổi lấy sự chung thủy và tình yêu chân thành của cậu.

Trong phòng VIP của một câu lạc bộ cao cấp, đám bạn cười cợt trêu chọc tôi.

“Trâu già gặm cỏ non mà còn keo kiệt như thế, coi chừng đến lúc cậu ta biết sự thật, quay sang đá cậu một cú thì đẹp mặt.”

“Dù gì cũng chỉ là trò chơi thôi, chắc cũng sắp chán rồi.”

Tôi cụp mắt khẽ cười, thuận miệng buông ra những lời trái với lòng mình như đã thành thói quen.

Bàn tay đặt dưới gầm bàn lặng lẽ nhắn một tin:

[Bảo bối ngoan, chị về sớm nhé. Có muốn chị mua mì lạnh ở quán nướng trước cổng trường cho em không?]

Tin nhắn gửi đi, nhưng mãi không nhận được hồi âm.

Tối hôm đó, cậu sinh viên ngây ngô ấy cứ thế biến mất, không một lời từ biệt, như bốc hơi khỏi thế giới của tôi.

Hai năm sau gặp lại, cậu đã trở thành một người đàn ông cao quý và lạnh lùng.

Tên cậu xuất hiện trên bản hợp đồng thu mua cổ phần công ty nhà tôi.

Cậu nhìn tôi, nhếch môi cười nhạt:

“Hay là... chị cũng chơi với tôi một lần đi?”

“Đợi đến khi tôi chán rồi, tôi sẽ tha cho chị.”

1

Tầng cao nhất của tập đoàn Giang Gia, trụ sở công ty Hoàn Vũ.

Cô thư ký đẩy cánh cửa gỗ đàn hương nặng nề ra, lễ phép nói:

“Cô Lê, tổng giám đốc Giang mời cô vào.”

Tôi hít sâu một hơi, cố giữ bình tĩnh rồi bước vào.

Bức tường kính sát đất kéo dài thành ô cửa sổ khổng lồ, phóng tầm mắt bao quát toàn bộ thành phố Xuyên.

Phía sau chiếc bàn làm việc màu đen rộng lớn, một người đàn ông trẻ tuổi đang cúi đầu xem tài liệu.

Gương mặt lạnh lùng, nghiêm nghị, toát lên vẻ cao cao tại thượng.

Vẫn là khuôn mặt khiến tôi nhung nhớ suốt bao năm qua.

Chỉ là khí chất đã hoàn toàn khác xưa.

Tim tôi bất chợt thắt lại.

“Tổng giám đốc Giang, cô Lê đã đến.”

Sau lời thông báo của thư ký, cánh cửa khép lại sau lưng tôi.

Chiếc ghế da khẽ xoay.

Người đàn ông trẻ siết chặt quai hàm, nhưng vẫn không ngẩng đầu nhìn tôi.

Còn tôi chỉ biết đứng đó, chăm chăm nhìn cậu.

Từng tấc da thịt như nóng bừng lên.

Đây là cuộc trùng phùng mà tôi chưa từng dám tưởng tượng.

Lý trí đứt đoạn, bao uất ức trong lòng hóa thành chất vấn bật ra khỏi môi:

“Giả heo ăn thịt hổ, chơi tôi vui lắm sao?”

“Giả nghèo giả khổ, cố tình tiếp cận tôi? Biến mất suốt hai năm, giờ quay lại dồn công ty nhà tôi đến bước phá sản?”

“Giỏi thật đấy.”

Tôi tiến lên một bước, giọng run run.

“Ngôn Sóc... à không, bây giờ phải gọi là Tổng giám đốc Giang mới đúng nhỉ?”

“Trước đây tôi thật sự không ngờ cậu lại có bản lĩnh lớn như vậy.”

Sống mũi cay xè.

Tôi gần như quên mất mục đích thật sự của chuyến đi hôm nay.

Chỉ chăm chăm nhìn khuôn mặt mà suốt hai năm qua tôi ngày đêm nhớ nhung, mong tìm được một lời giải thích.

Không khí im lặng kéo dài.

“Cộp.”

Tập tài liệu khép lại.

Cuối cùng, Ngôn Sóc cũng ngước mắt nhìn tôi.

Trong ánh mắt ấy không hề có chút rung động nào của người lâu ngày gặp lại.

Chỉ có sự lạnh nhạt cùng mỉa mai.

“Giả nghèo giả khổ, cố ý tiếp cận cô?”

Cậu khẽ nhếch môi.

“Xin lỗi, cô Lê.”

“Tôi không hiểu cô đang nói gì.”

“Trước đây... chúng ta từng quen nhau sao?”

Giọng nói lạnh băng vang lên.

Cậu hơi ngẩng cằm, mỉm cười hỏi tôi như thể đang nói chuyện với một người xa lạ.

2

Nửa năm chung chăn gối.

Tiêu hết mấy chục hộp bao cao su.

Người từng kiên nhẫn đếm từng nốt ruồi trên cơ thể tôi, giờ lại thản nhiên nói rằng không quen biết.

Lời nói ấy lạnh lùng đến mức khiến tim tôi nhói buốt.

Nhưng tôi không có tư cách giải thích.

Càng không có lập trường để phản bác.

Bởi vì...

Trong mắt Ngôn Sóc khi ấy, tôi chỉ là một người phụ nữ lớn tuổi độc thân.

Lương tháng ba nghìn tệ.

Cha mất, mẹ bỏ đi.

Không cầu tiến, không nỗ lực, sống qua ngày trong an phận.

Nhìn cậu vất vả chạy khắp nơi làm thêm để kiếm tiền sinh hoạt, tôi lại chỉ có thể bất lực nhìn theo.

Thứ tôi có thể cho cậu, chẳng qua chỉ là vài lời quan tâm rẻ tiền cùng chút bầu bạn ít ỏi.

Đó mới là con người mà Ngôn Sóc từng quen biết.

Mồ hôi lạnh chợt thấm ướt sống lưng.

Tôi đứng cứng đờ tại chỗ, sắc mặt trắng bệch.

“Nhớ ra hết rồi?”

Một tiếng cười nhạt vang lên bên tai.

Không biết từ lúc nào, Ngôn Sóc đã đứng dậy, từng bước tiến về phía tôi.

Một tay cậu thong thả tháo cúc áo vest.

Bóng dáng cao lớn phủ xuống, hoàn toàn bao trùm lấy tôi.

Mùi hương trên người cậu vẫn là mùi gỗ bách tùng pha chút bạc hà mát lạnh.

Là mùi hương tôi từng yêu thích nhất.

Đường nét nơi cằm và cổ gần ngay trước mắt, sắc sảo mà mê hoặc.

Tôi đã từng say đắm nó đến mức không biết bao lần dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng phác họa trong những đêm triền miên ái ân.

Khoảng cách giữa hai chúng tôi gần đến mức chỉ cần nhón chân là có thể chạm tới.

Gần đến nỗi, dường như cậu có thể cúi xuống hôn tôi bất cứ lúc nào.

Ngôn Sóc hơi cúi người, nhìn thẳng vào mắt tôi.

Khóe môi cong lên thành một nụ cười mỉa mai, xen lẫn chút tự giễu.

“Ngay từ đầu... rốt cuộc là ai mới là người dày công sắp đặt?”

“Giữa chị và tôi—”

“Rốt cuộc là ai đang chơi ai đây, chị?”

Tiếng “chị” quen thuộc ấy khiến hốc mắt tôi lập tức nóng lên.

Tim đập loạn xạ.

Thế nhưng khi chạm phải ánh mắt cậu, tôi bỗng nghẹn thở.

Đôi mắt từng ngập tràn lưu luyến và khát khao ấy giờ đây như bị phủ kín bởi một tầng băng giá.

Tối đen.

Lạnh lẽo đến tận xương.

Mà cũng quen thuộc đến đau lòng.

Hai năm trước, sau khi Ngôn Sóc biến mất, tôi phát điên tìm cậu khắp nơi nhưng không thấy.

Cho đến khi linh cảm mách bảo một khả năng nào đó, tôi quay lại kiểm tra camera giám sát của câu lạc bộ.

Và thật trùng hợp.

Như thể ông trời cố tình trêu ngươi tôi.

Ngày đầu tiên Ngôn Sóc đến đó làm thêm với vai trò phục vụ, cậu đã vô tình nghe được những lời tôi buông ra trong phòng VIP.

Khi ấy, cậu tựa lưng vào bức tường ngoài hành lang rất lâu.

Mãi đến khi làn nước trong mắt tan đi, gương mặt cậu mới lộ ra vẻ lạnh lùng như bây giờ.

Cảm giác nghẹt thở giống hệt khi xem đoạn camera giám sát năm đó, lại lần nữa ập đến, bóp chặt lấy tim tôi.

Address

Ho Chi Minh City

Telephone

+84985621580

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Giấc Mộng Trường An - 长安一梦 posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Giấc Mộng Trường An - 长安一梦:

Shortcuts

Share