18/09/2023
Càng lớn tôi thấy mình càng bé!
Trong quá trình phát triển và tìm thấy đam mê, cá tính của bản thân. Tôi càng nhận ra mình đang rất giống mình hồi bé. Cách suy nghĩ, cách giải quyết vấn đề và nhiều thứ khác..
Cứ như khoảng thời gian thiếu niên xoá nhoà đi khá nhiều con người nguyên bản của tôi hoặc như một giấc mộng mị ngắt quãng. Và khi lớn lên, tôi đi tìm lại nó với một phiên bản logic hơn.
Mindset của tôi hiện tại luôn là đặt “câu hỏi tại sao” với mọi vấn đề trong cuộc sống, và cả vấn đề của người khác. Điều đấy giúp bản thân phát triển và học lỗi sai nhanh chóng. Nhưng hoá ra lúc mới 5 6 tuổi, tôi đã đặt câu hỏi này rất nhiều. Nhiều đến nỗi khiến mình trở thành một con nhóc phiền phức.
Tôi nhớ những năm đầu cấp 2, khi giải toán. Đôi khi não tôi đã có luôn đáp án trong vài giây sau khi đọc đề. Và thật kỳ lạ, tôi mất 15-20 thậm chí 30p sau để đi từng bước giải ra nó mặc dù kết quả như nhau.
Và hôm nay tôi cũng giật mình, những deadline, những idea mà tôi đang phải creative theo lịch ngày, lịch tuần, lịch tháng. Nó đã có ngay một big idea từ những giây phút đầu tiên khi nhận đề bài , khá lâu mới đến thời gian phải Final idea. Và tôi cũng lại phải lọ mọ ngồi suy nghĩ rằng lúc đấy mình đã nghĩ thế nào nhỉ? Làm sao mới đúng ý mình hồi mới ra ý tưởng? Đôi khi tôi nghĩ đó là do “tiềm thức của mình giỏi hơn mình đó” . Nhưng khi ngẫm lại, ừ nhỉ? Mình đang rất giống mình hồi bé.
Thế là hành trình tìm tới tương lai, tới những gì bản thân khát khao, cũng không khác hành trình tìm về con người nguyên bản thời tấm bé của mình là bao.
P/S
Chế độ Giáo dục, Cơm áo gạo tiền là thứ khiến cho chúng ta thật sự “khó để bé lại” . Nhưng có sao đâu vì cứ lạc quan và yêu thương mình. Ngần ấy năm sống trên đời cứ như số huy chương đeo lên cổ. Đi thoiii