14/01/2026
Ngày này năm ngoái, mình đã đứng giữa ranh giới rất mong manh của hy vọng và nỗi sợ.
Một buổi sáng bắt đầu bằng vài vệt xuất huyết. Không nhiều, nhưng đủ để tim mình thắt lại. Với một người đã đi qua hành trình IVF, chỉ cần một dấu hiệu nhỏ cũng có thể kéo theo cả bầu trời lo lắng. Mình lặng lẽ vào cấp cứu Từ Dũ, trong đầu không ngừng tự hỏi: “Con còn ở đó không?”
Khi bác sĩ cho làm test Beta, mình vừa mong vừa sợ. Chờ kết quả là những phút giây dài nhất. Rồi tờ giấy trả về, chỉ một dòng chữ thôi nhưng khiến mình bật khóc: Beta có dấu hiệu thai sớm.
Test thai hai vạch hiện ra – rõ ràng và chân thật. Một khoảnh khắc mà mình từng mơ đến rất nhiều lần. Tim mình mừng rỡ, nhưng niềm vui ấy lại rất khẽ, rất dè chừng.
Bởi mình vẫn đang ra máu.
Cảm xúc lúc đó thật khó gọi tên. Vừa mừng vì cuối cùng cơ thể mình cũng phản hồi, vừa lo vì không biết phép màu này có ở lại hay không. Mỗi lần nhìn xuống, tim lại nhói lên. Với mẹ IVF, nỗi sợ mất con luôn đến rất sớm, sớm hơn cả niềm vui được làm mẹ.
Nằm trên giường bệnh, mình nhớ lại toàn bộ hành trình IVF đã đi qua. Những ngày tiêm thuốc, những lần mổ, những tháng hồi phục trong mệt mỏi và tuyệt vọng. Có những lúc mình từng nghĩ: “Hay là thôi?”
Nhưng rồi sâu trong lòng, vẫn có một phần rất nhỏ chưa từng bỏ cuộc.
Ngày hôm đó, mình không dám xin điều gì to tát. Mình chỉ thì thầm trong lòng:
“Con ơi, nếu được, con ở lại với mẹ thêm một chút thôi.”
IVF dạy mình cách yêu con rất khác.
Yêu trong lo lắng.
Hy vọng trong im lặng.
Và trân trọng từng ngày rất nhỏ.
Hôm nay nhìn lại, mình muốn viết những dòng này để gửi đến những mẹ đang làm IVF, đặc biệt là những đồng mẹ IVF Ất Tỵ – những người phụ nữ mạnh mẽ hơn chính họ từng nghĩ. Nếu bạn đang chờ beta, đang hoang mang vì một dấu hiệu bất thường, hay đang cố gắng tỏ ra bình tĩnh trong khi lòng đầy bão tố, thì hãy nhớ:
Bạn không cô đơn.
Nỗi sợ của bạn là có thật.
Và việc bạn vẫn tiếp tục hy vọng đã là một điều rất can đảm rồi.
Ngày này năm ngoái, mình đã rất sợ.
Nhưng mình cũng đã tin – dù chỉ một chút.
Và đôi khi, chỉ cần một chút tin thôi… cũng đủ để đi tiếp.