N' Boutique

N' Boutique Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from N' Boutique, Ho Chi Minh City.

Nhân dịp năm mới, xin gửi đến mọi người lời chúc bình an – đủ đầy – nhiều niềm vui. Chúc mỗi gia đình có thêm thật nhiều...
16/02/2026

Nhân dịp năm mới, xin gửi đến mọi người lời chúc bình an – đủ đầy – nhiều niềm vui. Chúc mỗi gia đình có thêm thật nhiều khoảnh khắc ấm áp, tiếng cười rộn ràng và một năm mới nhẹ nhàng hơn năm cũ.

Và nếu có thể, mong mọi người cùng chung lì xì cho các em nhỏ mỗi em 1 vé xem xiếc 🎪✨
Chỉ một tấm vé thôi, nhưng có thể mang lại cả bầu trời tuổi thơ:
là tiếng cười giòn tan, là đôi mắt sáng lên vì háo hức,
là ký ức đẹp theo các em rất lâu về sau.

Một việc nhỏ – một niềm vui lớn ❤️
Cảm ơn mọi người đã luôn dành chỗ trong tim cho các em.

Ai từng đi qua hành trình mong con chắc hiểu, có được mấy buổi chiều bình yên ri là cả một ơn lành.Cái xóm chi mà dễ thư...
14/02/2026

Ai từng đi qua hành trình mong con chắc hiểu, có được mấy buổi chiều bình yên ri là cả một ơn lành.

Cái xóm chi mà dễ thương ri không biết.
Đi chăm ông nhỏ mà ngang qua đây tới mấy lần, tại con đường hoa bươm bướm với tuý lan xinh xỉu quá chừng.

Cuối năm bận rộn, trong lòng lộn xộn đủ điều, rứa mà gặp con đường ni tự nhiên thấy nhẹ hẳn. Cuộc sống chắc cũng cần mấy khoảnh khắc chậm chậm ri để mình thở, để thấy lòng dịu lại.

Cảm ơn các cô chú xóm Thôn Lang Châu Văn, Nam Phước đã chăm chút cho con đường hoa ni. Cảm ơn nắng chiều làm bông hoa thêm tươi, thêm thương. Nhờ rứa mà mấy ngày cuối năm thấy yêu đời hơn hẳn.

Mong hai ông nhỏ khỏe mạnh để Tết còn đi du xuân.
Chúc mọi người đủ khỏe, đủ bình an, đón Tết vui vẻ.
Nhân ngày Valentine, chúc ai đang cô đơn sớm tìm được mảnh ghép của mình 🌸

Ngày này năm ngoái, vợ chồng mình đón Tết xa quê, chọn ở lại một nơi thật yên để bảo vệ hai mầm sống đang lớn lên từng n...
12/02/2026

Ngày này năm ngoái, vợ chồng mình đón Tết xa quê, chọn ở lại một nơi thật yên để bảo vệ hai mầm sống đang lớn lên từng ngày. Khi ấy, niềm vui và lo lắng đan xen, từng nhịp tim thai cũng đủ khiến hai vợ chồng nín thở.

23 Tết năm nay, mình lại đón những ngày giáp Tết trong bệnh viện, chăm anh lớn với tiếng máy móc quen tai, lòng không yên nhưng vẫn phải vững. Cảm xúc cuối năm thật lộn xộn. Nhưng giữa tất cả, mình nhận ra một điều rõ ràng: gia đình vẫn đủ đầy, vì còn nắm tay nhau đi qua những ngày khó nhất.

Những ngày này, lịch sinh hoạt của mình gắn liền với những mũi tiêm giữ thai ở trạm y tế phường rồi lên Từ Dũ, đều đặn s...
30/01/2026

Những ngày này, lịch sinh hoạt của mình gắn liền với những mũi tiêm giữ thai ở trạm y tế phường rồi lên Từ Dũ, đều đặn suốt gần hai tuần. Mỗi lần kim chạm da, cảm giác không hẳn là đau, mà là một nỗi lo lắng âm ỉ xen lẫn hy vọng. Chỉ mong sao từng mũi thuốc nhỏ bé ấy đủ mạnh để giữ con ở lại, bình an thêm từng ngày. Trộm vía đến giờ vẫn chưa có dấu hiệu bất thường nào khác, nhưng trong lòng mình chưa lúc nào dám thở phào thật sự.

Tết năm nay vì thế cũng khác hẳn. Không còn háo hức đi xa, không lên kế hoạch rộn ràng. Vợ chồng mình chọn một cái Tết thật nhẹ: ăn uống đơn giản, đi dạo những nơi gần nhà, ưu tiên sự an toàn và nghỉ ngơi. Có lúc nhìn dòng người tất bật sắm sửa, mình cũng chạnh lòng một chút, nhưng rồi lại tự nhắc bản thân rằng, với tụi mình, bình an lúc này chính là đủ đầy.

Sau tất cả những hành trình đã đi qua, mình hiểu rằng hạnh phúc không còn nằm ở những chuyến đi xa hay mâm cỗ đủ đầy, mà nằm ở từng nhịp tim ổn định, từng ngày trôi qua êm ả, và niềm tin rất khẽ nhưng rất bền rằng: con vẫn đang ở đây, cùng mình đón một cái Tết thật khác, thật lặng, và rất thương.

Chiều cuối năm, mình ra về trong tâm trạng còn lẫn lộn giữa nhẹ nhõm và hồi hộp thì tình cờ gặp một cặp vợ chồng cùng đi...
23/01/2026

Chiều cuối năm, mình ra về trong tâm trạng còn lẫn lộn giữa nhẹ nhõm và hồi hộp thì tình cờ gặp một cặp vợ chồng cùng đi thang máy bệnh viện. Anh chị tầm khoảng 40–50 tuổi. Dáng người gầy, làn da ngăm sạm nắng, rất rõ dáng dấp của những người lao động lam lũ. Chị mang đôi dép lê đã cũ, tay run run nắm chặt tờ giấy kết quả. Chỉ nhìn thoáng qua thôi, mình đã đoán: chắc hẳn anh chị đã phải chắt chiu, dành dụm rất lâu mới có đủ tiền bước vào hành trình IVF này.

Nghe anh chị kể, mình càng thấy lòng nặng trĩu. Cả hai chỉ có đúng một phôi để chuyển. Bao nhiêu hy vọng, bao nhiêu mong chờ, bao nhiêu ước mơ làm cha làm mẹ đều dồn hết vào lần chuyển phôi ấy. Vậy mà kết quả lại là một cú sốc quá lớn. Chị bật khóc nức nở, khóc như trút hết những tháng ngày mệt mỏi, thất vọng và bất công mà cuộc đời đã dành cho mình. Nhìn chị khóc, tim mình thắt lại. Mình muốn nói gì đó để an ủi, nhưng thật sự không biết phải nói sao cho đúng. Mọi lời động viên lúc ấy đều trở nên quá nhỏ bé trước nỗi đau của anh chị.

Mình ra về với lòng đầy ngậm ngùi và thương cảm. IVF không phải cứ làm là sẽ đậu. Đó là cả một quá trình dài, tốn kém, đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần, và còn phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố mà đôi khi con người không thể kiểm soát được. Có những người may mắn chạm tới trái ngọt, nhưng cũng có những người phải dừng lại trong nước mắt.

Qua câu chuyện của anh chị, mình chỉ muốn gửi một thông điệp đến những ai đang trên con đường IVF: hãy vững tâm và lạc quan. Cho phép bản thân buồn, cho phép bản thân yếu đuối, nhưng đừng đánh mất hy vọng. Bạn không hề đơn độc trên hành trình này, và giá trị của bạn không được đo bằng kết quả của một lần chuyển phôi. Cuối năm rồi, mong rằng những điều tử tế và phép màu sẽ đến với tất cả những trái tim đang khát khao được làm cha, làm mẹ. 💙

20/01/2026

Hôm nay là một ngày mà có lẽ suốt đời mình sẽ không quên – ngày nhận kết quả siêu âm với dòng chữ “Song thai chớm trong tử cung”. Chỉ một câu ngắn thôi, nhưng là kết tinh của biết bao nước mắt, hy vọng, kiên trì và cả những lần tưởng chừng gục ngã. Những ngày cuối năm bỗng trở nên ấm áp lạ thường, như thể Tết đã đến sớm hơn với gia đình mình.

Hai lần phẫu thuật, những tháng ngày nằm viện, những cơn đau thể xác xen lẫn mệt mỏi tinh thần… đã có lúc mình tự hỏi không biết hành trình này còn phải đi bao xa nữa. Sau mổ là quãng thời gian dài tập trung hồi phục, học cách lắng nghe cơ thể, kiên nhẫn chờ đợi và tin rằng mọi cố gắng đều có ý nghĩa. Và rồi, trước thềm Tết 2025, “quả ngọt” đã đến theo cách thật bất ngờ nhưng vô cùng trọn vẹn.

Cầm tờ kết quả siêu âm trên tay, mình vừa vui đến nghẹn ngào, vừa hồi hộp lo lắng cho chặng đường thai kỳ phía trước. Niềm hạnh phúc này đi kèm trách nhiệm lớn hơn, sự cẩn trọng nhiều hơn. Nhưng trên tất cả, đó là cảm giác biết ơn – biết ơn cơ thể mình đã không bỏ cuộc, biết ơn những người luôn đồng hành, và biết ơn hai mầm sống bé nhỏ đã chọn đến vào đúng thời điểm này. 💛

15/01/2026

“Có những mũi tiêm không chỉ đi vào da thịt,
mà đi thẳng vào nỗi sợ sâu nhất của một người phụ nữ mong con.”

Hai tuần tiêm thuốc kích trứng là quãng thời gian mình nhớ rất rõ.
Ban đầu mình nghĩ mình là người can đảm, nhưng thật ra lại không mấy kiên trì.
Vậy mà không hiểu sao, trước những mũi tiêm đều đặn mỗi ngày,
những lần siêu âm liên tục để đếm từng nang trứng,
mình lại trở nên kiên nhẫn một cách lạ thường.

Kiên nhẫn chờ cơ thể đáp ứng thuốc.
Chờ kết quả mỗi lần tái khám.
Chờ đến ngày được chích mũi rụng trứng cuối cùng –
một cột mốc nhỏ, nhưng mở ra bước tiếp theo của cả hành trình.

Bác sĩ nói mình hơi ít trứng.
Nghe xong, lòng chùng xuống một nhịp.
Nhưng rồi lại được an ủi khi bác sĩ bảo:
“Kích thước trứng khá ổn, đủ điều kiện để hút.”

Lúc đó mình tự nhủ:
ít hay nhiều không quan trọng bằng chất lượng và niềm tin.

Trong những ngày tiêm thuốc, mình xin cô y tá giữ lại những cây bút tiêm và lọ thuốc rỗng.
Cô hỏi xin làm gì, một cô khác cười bảo:
“Người ta xin thì cho đi, để làm kỷ niệm.”

Đúng vậy.
Mình muốn giữ lại một phần rất nhỏ của hành trình này –
nơi có lo lắng, hy vọng
và những cố gắng âm thầm mà chỉ người trong cuộc mới hiểu.

Vì đây là giai đoạn quyết định cho việc tạo phôi,
trước đó mình đã chuẩn bị gần ba tháng:
ăn uống tẩm bổ, uống thuốc đầy đủ,
chăm sóc cả cơ thể lẫn tinh thần.

Tất cả chỉ mong đổi lấy
một cơ hội được làm mẹ.

👉 Nếu bạn cũng đang hoặc đã từng trải qua giai đoạn này:
• Bạn sợ nhất điều gì khi tiêm thuốc IVF?
• Hay có một khoảnh khắc nào đến giờ vẫn nhớ rất rõ?

Mình tin, mỗi câu chuyện được kể ra
đều là một cách để chúng ta nhẹ lòng hơn. 🤍

Ngày này năm ngoái, mình đã đứng giữa ranh giới rất mong manh của hy vọng và nỗi sợ.Một buổi sáng bắt đầu bằng vài vệt x...
14/01/2026

Ngày này năm ngoái, mình đã đứng giữa ranh giới rất mong manh của hy vọng và nỗi sợ.

Một buổi sáng bắt đầu bằng vài vệt xuất huyết. Không nhiều, nhưng đủ để tim mình thắt lại. Với một người đã đi qua hành trình IVF, chỉ cần một dấu hiệu nhỏ cũng có thể kéo theo cả bầu trời lo lắng. Mình lặng lẽ vào cấp cứu Từ Dũ, trong đầu không ngừng tự hỏi: “Con còn ở đó không?”

Khi bác sĩ cho làm test Beta, mình vừa mong vừa sợ. Chờ kết quả là những phút giây dài nhất. Rồi tờ giấy trả về, chỉ một dòng chữ thôi nhưng khiến mình bật khóc: Beta có dấu hiệu thai sớm.
Test thai hai vạch hiện ra – rõ ràng và chân thật. Một khoảnh khắc mà mình từng mơ đến rất nhiều lần. Tim mình mừng rỡ, nhưng niềm vui ấy lại rất khẽ, rất dè chừng.

Bởi mình vẫn đang ra máu.

Cảm xúc lúc đó thật khó gọi tên. Vừa mừng vì cuối cùng cơ thể mình cũng phản hồi, vừa lo vì không biết phép màu này có ở lại hay không. Mỗi lần nhìn xuống, tim lại nhói lên. Với mẹ IVF, nỗi sợ mất con luôn đến rất sớm, sớm hơn cả niềm vui được làm mẹ.

Nằm trên giường bệnh, mình nhớ lại toàn bộ hành trình IVF đã đi qua. Những ngày tiêm thuốc, những lần mổ, những tháng hồi phục trong mệt mỏi và tuyệt vọng. Có những lúc mình từng nghĩ: “Hay là thôi?”
Nhưng rồi sâu trong lòng, vẫn có một phần rất nhỏ chưa từng bỏ cuộc.

Ngày hôm đó, mình không dám xin điều gì to tát. Mình chỉ thì thầm trong lòng:
“Con ơi, nếu được, con ở lại với mẹ thêm một chút thôi.”

IVF dạy mình cách yêu con rất khác.
Yêu trong lo lắng.
Hy vọng trong im lặng.
Và trân trọng từng ngày rất nhỏ.

Hôm nay nhìn lại, mình muốn viết những dòng này để gửi đến những mẹ đang làm IVF, đặc biệt là những đồng mẹ IVF Ất Tỵ – những người phụ nữ mạnh mẽ hơn chính họ từng nghĩ. Nếu bạn đang chờ beta, đang hoang mang vì một dấu hiệu bất thường, hay đang cố gắng tỏ ra bình tĩnh trong khi lòng đầy bão tố, thì hãy nhớ:

Bạn không cô đơn.
Nỗi sợ của bạn là có thật.
Và việc bạn vẫn tiếp tục hy vọng đã là một điều rất can đảm rồi.

Ngày này năm ngoái, mình đã rất sợ.
Nhưng mình cũng đã tin – dù chỉ một chút.
Và đôi khi, chỉ cần một chút tin thôi… cũng đủ để đi tiếp.

16/07/2021
02/07/2021

Address

Ho Chi Minh City

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when N' Boutique posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share