13/08/2026
Người xưa có câu:
“Cha mẹ nuôi con biển hồ lai láng,
Con nuôi cha mẹ tính tháng tính ngày.”
Hai câu nghe qua tưởng chỉ là lời trách, nhưng càng lớn tuổi càng thấy phía sau nó là một nỗi buồn rất đời.
Cha mẹ nuôi con thường chẳng mấy khi tính toán. Một đứa trẻ sinh ra, từ bữa cơm, manh áo, những đêm sốt nằm thức trắng, cho đến tiền học, chuyện dựng vợ gả chồng… cứ thế mà lo. Hai mươi năm, ba mươi năm, nhiều khi con đã có gia đình riêng, cha mẹ vẫn chưa thôi cái thói quen để dành phần ngon, hỏi một câu “dạo này có thiếu gì không?”.
Lạ là cha mẹ hiếm khi nhớ mình đã cho con bao nhiêu.
Nhưng đến lúc cha mẹ già, đôi khi mọi thứ lại bắt đầu được tính bằng thời gian.
Tháng này ai chăm mẹ? Tết này về nhà nội hay nhà ngoại? Cha nằm viện thì anh nghỉ mấy hôm, chị nghỉ mấy hôm? Công việc đang bận, con cái đang học, tiền bạc cũng chẳng dư dả… Những lý do ấy không hẳn sai. Bởi khi trưởng thành, ai cũng có một gia đình nhỏ và những gánh nặng của riêng mình.
Chỉ buồn một điều: ngày bé, cha mẹ cũng từng bận như chúng ta bây giờ.
Họ cũng phải kiếm tiền, cũng có những ngày mệt mỏi, cũng từng có ước muốn riêng. Chỉ là trong những năm tháng ấy, mỗi khi phải lựa chọn, họ thường đặt con mình lên trước.
Rồi một ngày, người từng dắt ta qua đường lại bước chậm hơn ta. Người từng thức cả đêm khi ta sốt bắt đầu giấu những cơn đau vì sợ con cái lo. Những cuộc điện thoại cũng ngắn dần:
“Ba mẹ khỏe.”
“Các con cứ lo công việc đi.”
“Rảnh thì về.”
Nghe toàn những câu nhẹ tênh.
Nhưng có những chữ “rảnh thì về”, đến một ngày muốn nghe lại cũng chẳng còn ai nói nữa.
Có lẽ câu “cha mẹ nuôi con biển hồ lai láng” không nên được dùng để buộc con cái phải trả một món nợ. Tình thương của cha mẹ vốn đâu phải một khoản vay.
Nó chỉ nhắc chúng ta một chuyện rất giản dị:
Cha mẹ đã dành cả một quãng đời để đợi chúng ta lớn. Đừng để đến cuối đời, họ lại phải dành những năm tháng còn lại để đợi chúng ta về.