Nhân Gian Đáng Sống

Nhân Gian Đáng Sống Giữa nhân gian nhiều ồn ào, mình chọn giữ lại một góc an yên. Ở đó có chữ, có người, có những buồn vui rất thật.

Nhân Gian Đáng Sống là nơi những tâm hồn mệt mỏi ghé lại để thở một nhịp bình yên.

“Miệng lưỡi nằm trên thân người khác, họ đánh giá bạn thế nào là việc của họ. Cuộc sống là của riêng mình, đừng để những...
17/08/2026

“Miệng lưỡi nằm trên thân người khác, họ đánh giá bạn thế nào là việc của họ. Cuộc sống là của riêng mình, đừng để những giọt mưa rơi từ nơi khác làm ướt áo bạn.”

Trên thế gian này, không phải ai cũng hài lòng với bạn, những điều bạn muốn chưa chắc đã đạt được, người bạn thích chưa ...
17/08/2026

Trên thế gian này, không phải ai cũng hài lòng với bạn, những điều bạn muốn chưa chắc đã đạt được, người bạn thích chưa chắc sẽ thích bạn, ngoại hình của bạn có thể bị người khác lén lút chê bai, sự nghiệp của bạn không hẳn lúc nào cũng “xuôi chèo mát mái”...

Nhưng chỉ cần bạn mở rộng tâm hồn, thì dù chuyện tồi tệ đến mấy cũng không còn là chuyện lớn nữa.

Giống như một nhúm muối, nếu bạn bỏ vào một cốc nước nhỏ, chắc chắn sẽ mặn chát; song nếu bạn bỏ vào một chậu nước thì sẽ chỉ còn lại vị mặn nhẹ nhẹ; nếu bỏ vào con sông thì sẽ chẳng thể nào cảm nhận được vị muối nữa.

Tôi từng đi qua vài mối quan hệ không có một cái kết rõ ràng. Không ai nói lời chia tay, không có một cuộc cãi vã đủ lớn...
16/08/2026

Tôi từng đi qua vài mối quan hệ không có một cái kết rõ ràng. Không ai nói lời chia tay, không có một cuộc cãi vã đủ lớn để nhớ, cũng chẳng có khoảnh khắc nào khiến mình biết: từ đây, mọi thứ đã khác.

Chỉ là một ngày nào đó, những tin nhắn thưa dần. Những cuộc hẹn bị dời lại rồi thôi. Một người bắt đầu bận hơn, một người bắt đầu ngại hỏi. Có những câu chuyện từng kể ngay khi vừa xảy ra, sau này lại thấy không cần nói nữa. Có những người từng rất gần, đến một lúc muốn gọi tên cũng phải nghĩ xem mình còn quyền thân thiết như ngày trước hay không.

Điều buồn nhất là mối quan hệ ấy đã kết thúc trước cả khi tôi kịp nhận ra nó đã kết thúc.

Tôi vẫn ở đó thêm một đoạn, vẫn nghĩ chỉ là cả hai đang mệt, đang bận, đang cần chút thời gian. Mãi sau mới hiểu, có những cuộc chia tay không diễn ra trong một ngày. Nó xảy ra rất chậm, trong từng lần im lặng, từng câu trả lời ngắn đi, từng lần một người thôi bước về phía người kia.

Rồi đến lúc nhận ra, mọi thứ đã ở phía sau từ lâu.

Có lẽ trưởng thành là khi mình thôi đòi hỏi mọi mối quan hệ phải có một lời kết đẹp. Bởi đôi khi, sự im lặng kéo dài chính là câu trả lời. Và việc cuối cùng mình có thể làm không phải là quay lại hỏi cho rõ, mà là chấp nhận rằng có những người từng thuộc về một đoạn đời, nhưng không thuộc về phần đời còn lại.

Có những mối quan hệ kết thúc rất lâu trước ngày ta đủ bình tĩnh để gọi tên sự kết thúc ấy.

16/08/2026

Một buổi chiều nào đó trong đời, ngồi lặng ngắm hoàng hôn, bỗng thấy những ân oán, tình thù từng khiến lòng nặng trĩu, hóa ra cũng nhẹ tựa lông hồng...

Có một dạo, tôi rất hay để ý những người mình không thích.Nghe cũng buồn cười. Người mình thương thì chưa chắc nhớ được ...
15/08/2026

Có một dạo, tôi rất hay để ý những người mình không thích.

Nghe cũng buồn cười. Người mình thương thì chưa chắc nhớ được hôm nay họ mặc áo màu gì, còn người làm mình khó chịu chỉ cần nói lệch một câu là tối về nằm nhớ rõ từng chữ.

Hồi ấy tôi cứ tưởng phải nói cho ra lẽ, phải làm cho người ta hiểu, hoặc ít nhất cũng phải sống tốt hơn họ một chút để trong bụng được hả hê.

Nhưng đời sống vốn bận rộn hơn những cuộc hơn thua ấy nhiều.

Một sáng nọ, tôi vẫn phải thức dậy đi làm. Tiền điện vẫn đến hạn. Một việc dang dở vẫn nằm trên bàn. Ngoài cửa sổ, nắng vẫn chiếu vào chậu cây mà chẳng quan tâm hôm qua ai đã khiến tôi bực mình.

Tự nhiên thấy mình hơi phí.

Người kia có khi đã quên câu họ nói từ lâu, còn tôi lại mang nó theo cả một ngày.

Từ đó tôi tập một thói quen khác. Gặp điều không vừa lòng thì để nó ở đó. Không cố thắng ai nữa. Có thời gian thì làm việc. Có sức thì học thêm một chút. Có tiền thì chăm cho cuộc sống của mình tử tế hơn. Tối đến ngủ được một giấc ngon đã là chuyện đáng mừng.

Lạ là khi mình bắt đầu bận rộn với cuộc đời của chính mình, những người từng khiến mình khó chịu dần trở nên rất xa.

Không phải họ đi đâu cả.

Chỉ là mình đã bước tiếp.

15/08/2026

Con người sống trên đời, có nên thay đổi hay không?
Nên chứ!
Chúng ta có trách nhiệm và bắt buộc phải hoàn thiện bản thân.
Nhưng mọi sự thay đổi phải xuất phát từ nội tâm, là nội tâm của chính chúng ta thôi thúc mình thay đổi, chứ không phải vì ai đó không hài lòng nên chúng ta mới tìm cách đổi thay.

Có những người chỉ làm ta đau một lần, nhưng ký ức về họ lại khiến ta đau thêm rất nhiều lần nữa.Họ có thể đã đi xa, đã ...
15/08/2026

Có những người chỉ làm ta đau một lần, nhưng ký ức về họ lại khiến ta đau thêm rất nhiều lần nữa.

Họ có thể đã đi xa, đã quên câu chuyện cũ, còn ta vẫn thỉnh thoảng trở về đúng chỗ mình từng tổn thương. Nghĩ lại một câu nói, một lần phụ bạc, rồi tự hỏi vì sao ngày ấy họ có thể đối xử với mình như vậy.

Sau này mới hiểu, buông bỏ không phải vì người kia xứng đáng được tha thứ. Chỉ là mình không muốn tiếp tục dùng những ngày đang sống để trả giá cho một chuyện đã qua.

Có những người nên để lại trong quá khứ.

Không phải vì hết thương, mà vì mình cũng cần thương lấy phần đời còn lại của mình.

Hy sinh cũng phải nhìn ngườiCó một kiểu lãng phí mà người ta thường nhận ra rất muộn: đối xử quá tốt với một người không...
15/08/2026

Hy sinh cũng phải nhìn người

Có một kiểu lãng phí mà người ta thường nhận ra rất muộn: đối xử quá tốt với một người không biết điều.

Không phải vì lòng tốt có gì sai. Chỉ là cùng một sự tử tế, đặt vào hai người khác nhau sẽ cho hai kết quả hoàn toàn khác.

Bạn giúp một người lúc khó khăn, người có lòng sẽ nhớ rất lâu. Có khi chẳng trả được gì, nhưng trong cách họ đối đãi với bạn về sau luôn có một phần trân trọng.

Còn người quen nhận thì khác.

Lần đầu bạn giúp, họ cảm ơn.
Lần thứ hai, họ thấy bình thường.
Đến lần thứ mười, nếu bạn từ chối, rất có thể chính bạn lại trở thành người có lỗi.

Con người lạ ở chỗ ấy.

Thứ gì nhận được quá dễ và quá nhiều, lâu ngày thường không còn được nhìn bằng lòng biết ơn, mà bằng cảm giác “đó là phần mình đáng được nhận.”

Bởi vậy, trước khi hy sinh cho một người, đừng chỉ hỏi mình thương họ bao nhiêu. Hãy nhìn xem họ đã đối xử thế nào với những điều nhỏ bé mình từng dành cho họ.

Một bữa cơm có biết cảm ơn không.
Một lần được giúp có nhớ không.
Một sự nhường nhịn có khiến họ biết điều hơn, hay chỉ khiến họ lấn thêm một bước.

Những chuyện nhỏ thường nói thật về một con người hơn những lời hay lúc vui vẻ.

Hy sinh chưa bao giờ là điều đáng tiếc. Đáng tiếc là đem phần tốt đẹp của mình đặt nhầm vào một người chỉ biết nhận.

Người trưởng thành thường ít bạn không hẳn vì họ trở nên khó gần, mà vì càng đi qua nhiều năm tháng, người ta càng hiểu ...
14/08/2026

Người trưởng thành thường ít bạn không hẳn vì họ trở nên khó gần, mà vì càng đi qua nhiều năm tháng, người ta càng hiểu rằng quen biết nhiều và có một người bạn thật sự là hai chuyện rất khác nhau.

Ngày còn trẻ, tình bạn đến dễ lắm. Chỉ cần học cùng lớp, ngồi chung bàn, đá chung một trận bóng hay vài lần thức khuya nói chuyện cũng có thể gọi nhau là bạn. Khi ấy chúng ta có rất nhiều thời gian và cũng chưa có quá nhiều thứ phải mang trên vai.

Rồi mỗi người lớn lên.

Người bận kiếm sống, người lo con cái, người chăm cha mẹ. Có người đi xa, có người đổi công việc, có người bước sang một cuộc đời hoàn toàn khác. Những cuộc hẹn từ “chiều gặp nhé” dần thành “hôm nào rảnh gặp”, rồi cái “hôm nào” ấy đôi khi kéo dài vài năm.

Nhưng có lẽ thời gian chỉ là một phần.

Càng trưởng thành, người ta càng bớt nhu cầu phải có thật nhiều người xung quanh. Sau vài lần tin nhầm, vài cuộc vui mà khi tan bàn chẳng còn ai để nói chuyện thật lòng, ta bắt đầu hiểu giá trị của sự im lặng và biết giữ lại những mối quan hệ khiến mình được sống đúng là mình.

Có những người từng rất thân rồi một ngày tự nhiên xa. Chẳng ai phản bội ai, cũng chẳng có một cuộc cãi vã nào đáng nhớ. Chỉ là hai cuộc đời rẽ về hai hướng khác nhau. Đến một lúc muốn gọi điện, cầm điện thoại lên rồi lại thôi, bởi chẳng biết phải bắt đầu từ câu chuyện của năm nào.

Thế nên bạn bè của người trưởng thành thường ít dần.

Nhưng cái “ít” ấy chưa chắc đã buồn.

Bởi đến một tuổi nào đó, ta không còn cần một bàn đầy người để chứng minh mình không cô độc. Chỉ cần đôi ba người mà nhiều tháng không gặp, ngồi xuống vẫn có thể nói chuyện như hôm qua; lúc mình thuận lợi không tìm đến để nhờ vả, lúc mình sa sút cũng chẳng lặng lẽ bước đi.

Tuổi trẻ thường đếm bạn bằng số người cùng mình đi qua những cuộc vui.
Trưởng thành rồi, ta chỉ nhớ những người vẫn còn ngồi lại khi cuộc vui đã tàn.

Người xưa có câu:“Cha mẹ nuôi con biển hồ lai láng,Con nuôi cha mẹ tính tháng tính ngày.”Hai câu nghe qua tưởng chỉ là l...
13/08/2026

Người xưa có câu:

“Cha mẹ nuôi con biển hồ lai láng,
Con nuôi cha mẹ tính tháng tính ngày.”

Hai câu nghe qua tưởng chỉ là lời trách, nhưng càng lớn tuổi càng thấy phía sau nó là một nỗi buồn rất đời.

Cha mẹ nuôi con thường chẳng mấy khi tính toán. Một đứa trẻ sinh ra, từ bữa cơm, manh áo, những đêm sốt nằm thức trắng, cho đến tiền học, chuyện dựng vợ gả chồng… cứ thế mà lo. Hai mươi năm, ba mươi năm, nhiều khi con đã có gia đình riêng, cha mẹ vẫn chưa thôi cái thói quen để dành phần ngon, hỏi một câu “dạo này có thiếu gì không?”.

Lạ là cha mẹ hiếm khi nhớ mình đã cho con bao nhiêu.

Nhưng đến lúc cha mẹ già, đôi khi mọi thứ lại bắt đầu được tính bằng thời gian.

Tháng này ai chăm mẹ? Tết này về nhà nội hay nhà ngoại? Cha nằm viện thì anh nghỉ mấy hôm, chị nghỉ mấy hôm? Công việc đang bận, con cái đang học, tiền bạc cũng chẳng dư dả… Những lý do ấy không hẳn sai. Bởi khi trưởng thành, ai cũng có một gia đình nhỏ và những gánh nặng của riêng mình.

Chỉ buồn một điều: ngày bé, cha mẹ cũng từng bận như chúng ta bây giờ.

Họ cũng phải kiếm tiền, cũng có những ngày mệt mỏi, cũng từng có ước muốn riêng. Chỉ là trong những năm tháng ấy, mỗi khi phải lựa chọn, họ thường đặt con mình lên trước.

Rồi một ngày, người từng dắt ta qua đường lại bước chậm hơn ta. Người từng thức cả đêm khi ta sốt bắt đầu giấu những cơn đau vì sợ con cái lo. Những cuộc điện thoại cũng ngắn dần:

“Ba mẹ khỏe.”

“Các con cứ lo công việc đi.”

“Rảnh thì về.”

Nghe toàn những câu nhẹ tênh.

Nhưng có những chữ “rảnh thì về”, đến một ngày muốn nghe lại cũng chẳng còn ai nói nữa.

Có lẽ câu “cha mẹ nuôi con biển hồ lai láng” không nên được dùng để buộc con cái phải trả một món nợ. Tình thương của cha mẹ vốn đâu phải một khoản vay.

Nó chỉ nhắc chúng ta một chuyện rất giản dị:

Cha mẹ đã dành cả một quãng đời để đợi chúng ta lớn. Đừng để đến cuối đời, họ lại phải dành những năm tháng còn lại để đợi chúng ta về.

Address

Ho Chi Minh City

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Nhân Gian Đáng Sống posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share