Lều Truyện

Lều Truyện Nơi dừng chân của những con chữ...
Đăng giới thiệu, trích truyện inbox Lều nhé!

2/ Mày…Ngọc Trân tức đến nghẹn lời, trên đầu như có khói bốc lên.Em không sao ạ, anh đừng trách em ấy nữa, sau này những...
08/04/2026

2/ Mày…

Ngọc Trân tức đến nghẹn lời, trên đầu như có khói bốc lên.

Em không sao ạ, anh đừng trách em ấy nữa, sau này những lúc Ngọc Trân ở nhà, em tránh mặt đi là được.

Diệu Hiền sụt sịt, nhỏ giọng mềm mượt như tơ nói với Đông.

Ngọc Trân há miệng trố mắt, cô đã xem qua nhiều bộ phim truyền hình sôi gan ứa máu, không ngờ ngoài đời thật tình tiết còn giật gân, trắng trợn hơn trên phim gấp mấy lần. Ngọc Trân đi xuống trước mặt Diệu Hiền, chống nạnh hất cằm nói:

Ai là em này hả? Tao với mày bằng tuổi, việc gì tao phải gọi mày là chị?

Thình lình “bốp” một tiếng, Ngọc Trân sững người ôm một bên má bị anh Đông tát.

Ngọc Trân, ai dạy mày cái thói láo xược đó? Làm sai còn không biết xin lỗi, dám ăn nói ngang ngược với chị dâu của mày. Có tin tao đập mày một trận không Trân?

Vành mắt Ngọc Trân đỏ au ngập uất ức. Cô sinh ra từ nhỏ đã mất ba, là con gái út cho nên rất được mọi người cưng chiều, bù đắp. Chưa bao giờ cô bị bất cứ ai phạt đòn roi, vậy mà hôm nay anh trai lại vì một con nhỏ xảo trá mà tát cô sưng phồng má.

Thằng Đông, có chuyện gì từ từ nói, sao con lại đánh em.

Bà Xuân lúc này cũng chạy đến, tìm cách hoà giải bầu không khí căng thẳng giữa mấy đứa con. Bà vừa muốn bạn gái của Đông nhanh có bầu để bà có cháu, cũng vừa muốn con gái mình không phải chịu bất cứ thiệt thòi gì.

Mẹ xem, được cả nhà nuông chiều riết nó không coi ai ra gì. - Đông chỉ tay vào em gái, nhìn mẹ nói - Sau này nó còn không biết điều, con đuổi nó ra khỏi nhà.

Trân, nhịn anh chị một tiếng đi con.

Bà Xuân ánh mắt xót thương nhìn con gái, chưa bao giờ bà nặng lời với Ngọc Trân, huống chi là tát một cái đau điếng như vậy. Nhưng mà bà cũng không rõ trong chuyện này, rốt cuộc ai là người sai trước, cho nên cứ khuyên con gái “một điều nhịn chín điều lành” để êm ấm nhà cửa cho xong.

Mẹ. - Ngọc Trân chảy nước mắt la lên. - Con không làm sai, sao phải xin lỗi nó? Nó đi đứng không cẩn thận vấp té, tại sao lại đổ lỗi cho con? Là nó nghe lén được con nói chuyện với mẹ, nên mới cố tình kiếm chuyện với con như vậy.

Ngọc Trân đột nhiên quay sang Diệu Hiền, chỉ thẳng mặt cô ta lớn giọng nói tiếp:

Con kia, tao nói cho mày biết, mày chỉ õng ẹo, vờ hiền thục qua mặt được mẹ với anh tao thôi. Mày chờ đi, sớm muộn gì tao cũng sẽ vạch cái bản mặt mày ra cho mọi người được trắng mắt.

Mày… - Huỳnh Văn Đông nghe xong tức giận, vung tay muốn tát thêm em gái.

Thôi, Đông. - Bà Xuân liền ngăn con trai lại, che chắn cho con gái mình.

Ngọc Trân đỏ quạch mặt mũi, hậm hực nhìn anh trai một cái vẻ không khuất phục, sau đó quay lưng chạy lên phòng mình.

Nép bên trong vòng tay của Huỳnh Văn Đông, Diệu Hiền khẽ cắn môi suýt bậc máu, liếc ánh mắt căm thù lên bóng lưng Ngọc Trân đang quay đi.

“Con khốn, đợi ngày tao thật sự trở thành bà chủ nhà họ Huỳnh, người đầu tiên tao tống cổ đi chính là mày đó!”

Vài tuần sau đó, mọi chuyện trôi qua cũng không có thêm chuyện gì, ngoại trừ việc con gái và con dâu hờ của bà Xuân đã cạch mặt nhau ra. Diệu Hiền thì vẫn buổi sáng đến trường học, buổi chiều tối được Đông đưa đón về, trong nhà có người giúp việc, cho nên cô ta cũng chẳng phải động tay động chân làm bất cứ chuyện gì. Ăn uống xong thì cô ta thường quấn quýt bên cạnh bà Xuân vừa xem tivi vừa đấm vai, xoa bóp cho bà. Sau khi bà Xuân về phòng ngủ thì cô ta mới lên tầng.

Ngọc Trân bây giờ đã sắm cho mình một cái tai nghe cách âm, mỗi tối đều đeo vào để tránh bị những tiếng rên la ở phòng bên cạnh làm phiền.

Một hôm nọ cũng như thường lệ, sau khi ăn tối xong anh Đông ra ngoài gặp bạn bè, Ngọc Trân thì cũng lên phòng để lướt điện thoại. Bên dưới phòng khách chỉ còn bà Xuân và Diệu Hiền cùng xem phim.

Diệu Hiền bóp vai cho bà Xuân, ngọt ngào mà buồn tủi lên tiếng:

Mẹ à, mãi mà bọn con chưa có cháu cho mẹ được, mẹ đừng buồn con nhé!

Bà Xuân cười cười, đáp:

Con với thằng Đông quen nhau cũng chưa được nửa năm, con còn trẻ, không phải vội. Tâm lý thoải mái mới dễ đậu thai được. Nếu sinh được con trai, mẹ sẽ cho cháu nội mảnh đất ở là của để dành phòng thân của mẹ.

Diệu Hiền cười tít mắt, đấm đấm lưng cho bà Xuân:

Con cảm ơn mẹ ạ! Con thương mẹ nhất!

Nhưng rất nhanh sau đó, cô ta liền rũ mắt:

Nhưng mà có chuyện này… Con không biết có nên nói cho mẹ hay không ạ…

Bà Xuân quay mặt lại, giục:

Con nhỏ này, nói cho mẹ nghe xem nào.

Diệu Hiền xụ mặt buồn rầu, hơi ấp úng đáp:

Thật ra… chuyện con vẫn mãi chưa có bầu… phần lớn là do anh Đông. Con đã lén mang tinh trùng của anh ấy đi kiểm tra, bác sĩ kết luận tinh trùng rất yếu ạ.

Bà Xuân nghe đến chuyện này nét mặt cũng trở nên rầu rĩ, bà nhất thời không biết nói sao với Diệu Hiền.

Mẹ yên tâm, con sẽ tìm cách giúp anh ấy, con sẽ sớm mang thai cho mẹ vui ạ.

Diệu Hiền nắm bắt được tâm lý của bà Xuân, rất nhanh đã dẻo miệng dỗ ngọt bà. Cô ta nói tiếp:

Nhưng mà mẹ cũng biết tính anh Đông sĩ diện cao, chúng ta đừng cho anh ấy biết nha mẹ.

Bà Xuân gật đầu như gà mổ thóc:

Đúng đúng, con nói đúng.

Diệu Hiền cười thầm, lại nói:

Con có quen một thầy thuốc rất giỏi chữa bệnh tinh trùng yếu. Chỉ có điều… mỗi thang thuốc của thầy có giá tiền hơi cao mẹ ạ!

1/ Y trời ơi chị Tám, chị hay tin gì chưa?Dì Hoa trên tay xách theo một cái làn nhựa đi chợ màu đỏ, vẻ mặt hớt hải bước ...
05/04/2026

1/ Y trời ơi chị Tám, chị hay tin gì chưa?

Dì Hoa trên tay xách theo một cái làn nhựa đi chợ màu đỏ, vẻ mặt hớt hải bước vội đến quán nước của tôi nằm ở đầu đường. Quán nước tôi ngoài bán cà phê cho các chú xe ôm, còn có phục vụ các loại nước giải khát cho hội các cô dì tụ họp buôn chuyện vào mỗi buổi sáng.

Cho ly nước cam đi bé!

Dì Hoa nói, sau đó kéo một cái ghế nhựa ngồi xuống, dì cởi nón lá trên đầu ra, quạt quạt trước mặt để xua tan cái nóng ngày chớm hè.

Dạ có liền dì!

Tôi đáp, sau đó liền nhanh tay lấy hai trái cam đem vắt.

Có chuyện gì bay nói lẹ cho tao nghe coi.

Dì Tám hớp một ngụm cà phê sữa, chờ đợi.

Xung quanh hai dì còn có mấy chị em nữa cũng ở loanh quanh khu vực này.

Dì Hoa một tay vẫn quạt bằng nón lá, một tay rót nước trà đá ra ly, dì uống một hơi sạch rồi mới bắt đầu kể:

Cả nhà bà Xuân bị một đứa con dâu trời đánh dắt mũi như trò hề. Con nhỏ đó sau đám cưới đã lén ôm hết vàng vòng và thùng tiền mừng, bỏ trốn ngay trong đêm.

Thánh thần thiên địa ơi, còn có chuyện động trời này sao?

Dì Tám trợn mắt thốt lên. Mấy cô dì xung quanh cũng bắt đầu xầm xì bàn tán.

Dì Tư đập tay lên bàn, nói:

Hổm bữa đi ăn đám là tui nghi rồi. Đám cưới gì mà đàn gái không có một mống người đại diện nào. Bà Xuân ngày thường ăn ở cũng đâu đến nổi nào, không hiểu tạo nghiệp gì mà rước phải thứ yêu nghiệt này.

Nhà bà Xuân đúng là hết phước hết phần, bị một con nhỏ mới 19, 20 tuổi đầu qua mặt. Đúng là làm trò cười cho thiên hạ.

Mấy dì ơi, chuyện này hỏng như mấy dì nghe đồn đâu, em gái anh Đông chơi chung với con, có bao nhiêu chuyện nó đều kể cho con nghe hết.

Tôi bưng ly nước cam mới vắt xong ra cho dì Hoa, đặt xuống bàn cho dì. Anh Đông trong lời của tôi là chú rể trong câu chuyện mà mấy dì đang bàn tán.

Con Hồng, chuyện là sao bay biết rõ thì kể cho tao nghe đầu đuôi coi. Rốt cuộc là con dâu bà Xuân có ôm cái thùng tiền bỏ chạy như lời con Hoa nói không?

Dì Tám kéo tay tôi ngồi xuống, sốt sắng hỏi chuyện.

Khắp làng trên xóm dưới ai người ta cũng đồn hà rần lên, làm sao không có chuyện mà người ta lại ác ôn đồn chớ bé Hồng!

Dì Hoa tiếp lời, tay vẫn không ngừng phe phẩy cái nón lá để quạt mát.

Tôi lấy khăn chấm mồ hôi trên trán, bắt đầu thao thao kể lại câu chuyện “cô dâu xảo quyệt” này cho mấy dì nghe.

Câu chuyện bắt đầu vào một ngày cuối năm ngoái.


Bà Nguyễn Thị Xuân chồng mất từ sớm, là mẹ đơn thân một mình nuôi ba đứa con khôn lớn nên người. Con gái cả Huỳnh Ngọc Trang làm việc ở thành phố lớn, con trai Huỳnh Quốc Đông kinh doanh vật liệu xây dựng tại căn nhà mặt tiền của gia đình, con gái út Huỳnh Ngọc Trân đang học nghề phun xăm thẩm mĩ. Tuy gia đình không thuộc hạng quá giàu nức tiếng, nhưng vẫn được xem là dân khá giả ở trong vùng.

Bà Xuân tuổi đã ngoài 70 mà trong nhà vẫn chưa có thêm con dâu hay con rể, cho nên bà cũng nôn nóng sớm ngày dựng vợ gả chồng cho tụi nó, có như vậy bà mới nhanh có cháu để ẵm bồng.

Có lẽ do bà Xuân ngày ngày tụng kinh niệm Phật, cho nên ông trời cuối cùng cũng lắng nghe lòng bà, vào trước thềm năm mới đang đến gần, con trai Huỳnh Văn Đông cũng đưa người yêu về ra mắt.

Huỳnh Văn Đông tuổi đã ngoài 30, không ngờ lại có thể quen được một cô gái nhỏ hơn anh ta tận một con giáp. Cô ta tên là Lương Diệu Hiền, đang là sinh viên của một trường cao đẳng tỉnh.

Diệu Hiền trẻ trung xinh đẹp, lại khéo ăn khéo nói cho nên rất được lòng bà Xuân và người lớn trong dòng họ, ngoại trừ chị cả Ngọc Trang ở xa ít có dịp tiếp xúc và em út Ngọc Trân thường xuyên chạm mặt cô ta ở trong nhà.

Khi cả nhà đón Tết vừa xong, chị Ngọc Trang phải vào thành phố tiếp tục làm việc, anh Đông chính thức đưa Diệu Hiền về nhà sống chung.

Ngọc Trân buổi tối thường thức khuya tập phun xăm trên mô hình, nhưng kể từ ngày Diệu Hiền về nhà chung sống, cô không tài nào tập trung được vì tối nào cũng nghe thấy những âm thanh ưm, a phát ra từ phòng của hai người bọn họ.

Buổi sáng cô ấm ức bày tỏ thái độ không hài lòng cho mẹ nghe, không nhận được sự đồng tình, trái lại bà Xuân còn nói:

Anh của con là đàn ông, có mất mát cái gì đâu mà con lo. Đợi con Hiền có bầu, mẹ sẽ làm đám cưới cho anh con và nó.

Ngọc Trân một bụng tức anh ách, nếu tình trạng này còn kéo dài nữa, có lẽ cô phải dọn ra ngoài, thuê nhà trọ để sinh sống mất.

Ngọc Trân nói không lại người lớn, cho nên hậm hực bỏ đi. Không ngờ vừa đi lên mấy bậc cầu thang đã chạm mặt Diệu Hiền đang đi xuống.

Cô khẽ hừ một tiếng chán ghét, không thèm liếc Diệu Hiền lấy nửa cái, lạnh mặt bước tiếp.

Không ngờ vừa lướt ngang qua người Diệu Hiền, cô ta đã vờ chạm vào vai của Ngọc Trân, rồi ngã lăn xuống bên dưới chân cầu thang.

Á…

Diệu Hiền yếu ớt thốt lên, nằm co người khóc mếu máu bên dưới sàn nhà.

Ngọc Trân giật mình xoay đầu lại, nhất thời ngỡ ngàng với khả năng diễn quá xuất chuyên nghiệp của cô ta.

Ngọc Trân, em không thích chị điểm nào thì góp ý cho chị sửa đổi, sao lại hung dữ đẩy chị như vậy hức… hức…? Bây giờ thì không sao, nhưng lỡ sau này chị mang cháu của mẹ, em có gánh nổi hậu quả không?

Diệu Hiền sụt sùi trách móc.

Huỳnh Văn Đông nghe có tiếng phụ nữ cự cãi trong nhà, từ phía trước cửa hàng cũng chạy vào xem xét. Đập vào mắt là cảnh bạn gái bị té ngã, anh ta vội chạy đến đỡ Diệu Hiện, giọng xót xa lo lắng:

Diệu Hiền, có sao không?

Dứt lời liền quay sang em gái, vẻ mặt nghiêm nghị đầy tức giận:

Ngọc Trân, mau xin lỗi chị dâu!

Thiếu gia nhà họ Lục bị tai nạn giao thông, gãy chân, nửa thân dưới bị phế.Vì vậy, nhà họ Lục đã đăng một thông báo tuyể...
09/09/2025

Thiếu gia nhà họ Lục bị tai nạn giao thông, gãy chân, nửa thân dưới bị phế.

Vì vậy, nhà họ Lục đã đăng một thông báo tuyển dụng:

【Tuyển vợ cho con trai với mức lương cao: Có thể chấp nhận hoàn cảnh đặc biệt của con trai. Tốt nhất là có thể sinh vài đứa con.】

Tôi tràn đầy tự tin và đã ứng tuyển thành công.

Đối mặt với sự lo lắng của bà Lục, tôi vỗ nhẹ tay bà và nói: "Bà cứ yên tâm, tôi có cách mà."

Sau này, đối diện với ba cháu trai, một cháu gái và một đứa nữa vẫn đang trong bụng tôi, bà Lục lo lắng nói: "Con trai, con thật sự bị liệt nửa thân dưới à?"

Kết hôn với một kẻ tàn phế ư?

Hôn sự này, cún cũng không thèm.

Cưới!

Cún không cưới, tôi cưới!

Tôi không chỉ kết hôn với anh ta, mà còn muốn sinh con với anh ta.

Năm ngoái, Thiếu gia Lục Nhất Minh của nhà họ Lục gặp tai nạn khi đua xe, phải dưỡng bệnh hơn nửa năm mới tỉnh táo, không chỉ đôi chân bị liệt mà đối tượng liên hôn cũng bỏ chạy.

Năm nay, Lục gia còn tuyệt tình hơn, một thông báo tuyển dụng ném ra gây sóng gió ngàn lớp.

“Tuyển con dâu lương cao:

Có thể chấp nhận tình trạng đặc biệt của con trai,

Tốt nhất là còn có thể sinh cho Lục gia mấy đứa cháu. Lưu ý: Lương tháng triệu tệ, ti ền con cái tính riêng.”

Tôi vừa nhận được tin, liền nhanh chóng chỉnh trang lại bản thân rồi dũng cảm xông vào Lục gia ứng tuyển.

Khỏi phải nói, người đến thật sự không ít.

Cuối cùng, tôi vượt qua vòng vây, sau một tuần huấn luyện được quản gia đưa đến trước mặt Lục phu nhân.

Bà ấy chống tay lên trán, mặt đầy vẻ ưu tư.

“Không có yêu cầu nào khác, chỉ cần tối nay có thể ngủ chung giường với nó, thù lao mười vạn tệ.”

Ngủ một đêm mười vạn tệ ư?

Tôi chớp chớp mắt, lập tức đồng ý.

“Không vấn đề gì.”

Lục phu nhân nghe vậy, đột ngột ngẩng đầu nhìn tôi, nửa tin nửa ngờ: “Cô thật sự làm được ư?”

Bà ấy muốn nói lại thôi, như có nỗi khổ tâm khó nói.

“Nhất Minh bây giờ… nó…”

Tôi nắm tay Lục phu nhân, nghiêm túc nói: “Phu nhân, yên tâm, tôi có khối cách.”

Lục phu nhân, quản gia và cả người giúp việc đều dõi mắt nhìn tôi bước vào phòng ngủ.

Ồ, đúng rồi, họ còn lén lút đánh cược sau lưng.

“Tôi cá cô ta ba phút chắc chắn bị thiếu gia đuổi ra.”

“Tôi cá một phút.”

“Tôi cá năm phút.”

“Cút!”

Mỹ nam tử đang nằm trên giường nghe thấy tiếng mở cửa, lạnh lùng lên tiếng.

Tôi làm ngơ, nhanh chóng đi đến trước mặt anh ta, nói thì chậm mà sự việc xảy ra rất nhanh.

Ngay khi anh ta sắp nói câu thứ hai, tôi đã hôn lên môi anh ta.

“Suỵt!”

Ngón trỏ tôi đặt lên môi anh ta, đối diện với đôi mắt tràn đầy kinh ngạc ấy, nhẹ giọng nói:

“Ngoan, bảo bối, nói gì đó mà tôi thích nghe xem nào.”

Thiếu gia tức đến toàn thân run rẩy, cả người sôi sục, đỏ bừng như một con tôm hùm lớn.

“Ai cho phép cô hôn tôi?”

Chụt!!! lại một cái.

“Sao cứ mời tôi hôn anh mãi thế, có phải anh thích tôi không?”

Thiếu gia cố gắng cãi lại, “Tôi mới không thích cô, cô cho tôi… ưm.”

“Bảo bối, môi anh mềm ghê.”

Thiếu gia bị tôi hôn đến mất cả cáu kỉnh, đôi mắt hoa đào long lanh đầy hơi nước, ngây người nhìn chằm chằm trần nhà, không nói một lời.

Tôi nhếch miệng cười, vén chăn chui vào.

“Cô…”

Lục Nhất Minh kinh ngạc và xấu hổ nhìn tôi, cơ thể không ngừng rụt lùi lại.

Tôi chớp chớp mắt, giả vờ không hiểu.

“Sao thế?”

Tôi vươn dài cánh tay ôm lấy, kéo Lục Nhất Minh vào lòng.

“Trốn nữa là rơi khỏi giường đấy.”

Mặt Lục Nhất Minh đỏ tím, hai tay giãy giụa muốn đẩy tôi ra, nhưng lại vô tình chạm vào n.g. ự.c tôi.

“Xin lỗi, tôi không cố ý.”

Tôi cười một cách rất rộng lượng.

“Không sao, dù sao anh cũng là chồng tương lai của tôi, tôi là vợ tương lai của anh, sờ một chút có mất mát gì đâu.”

Lục Nhất Minh quay mặt đi, giọng nói trầm xuống.

“Tôi sẽ không kết hôn đâu.”

Không cưới ư?

Điều đó là không thể.

Tôi nắm lấy bàn tay Lục Nhất Minh đang muốn tránh né, đặt lên n.g. ự.c mình rồi dùng sức xoa mấy cái.

“Thế nào, có lớn không?”

Lục Nhất Minh đỏ bừng như con tôm luộc chín, lắp bắp.

“Cô, cô không biết xấu hổ ư?”

“Nhưng anh là chồng tôi mà.”

“Nói bậy, chúng ta còn chưa kết hôn mà!”

Tôi dùng giọng điệu dụ dỗ nói: “Thế thì cưới thôi.”

Lục Nhất Minh quay đầu nhìn thẳng vào mắt tôi, môi run rẩy nửa ngày không nói được lời nào.

Ấy?

Chẳng phải nói có vô số ứng viên bị anh ta mắng cho chạy mất sao, sao đến lượt tôi thì anh ta lại chịu trận rồi?

Xem ra, vẫn là sức hút của tôi lớn hơn.

Lục Nhất Minh giọng khản đặc, không dám đuổi tôi nữa.

Mặc kệ tôi cầm khăn ướt lau mặt và cổ cho anh.

“Tôi muốn gặp mẹ tôi.”

Tôi ngoáy ngoáy tai, “Gì cơ? Tôi không nghe rõ.”

“Tôi, tôi muốn gặp mẹ tôi.” Giọng không đủ sức.

Tôi lại ngoáy ngoáy tai, “Anh nói gì?”

Lục Nhất Minh hít sâu một hơi, nửa che miệng, giọng khàn khàn.

“Sao tôi biết tên cô được chứ.”

“Tên tôi là vợ. Nào, gọi một tiếng vợ nghe thử xem, tôi sẽ đi gọi Lục phu nhân giúp anh.”

Lục Nhất Minh há hốc miệng, đồng tử co rụt vì kinh ngạc.

“Cô…”

Chụt!

Tôi trách yêu anh ta một cái, “Muốn tôi hôn thì cứ nói thẳng ra đi chứ.”

Khóe mắt Lục Nhất Minh nhanh chóng đỏ lên, môi run rẩy.

“Vợ, vợ.”

“Ấy!”

Tôi vội vàng mở cửa, mời Lục phu nhân vào.

Còn không quên tự khen ngợi bản thân: “Mẹ, con đã nói là mẹ cứ yên tâm rồi mà?”

Lục phu nhân nhìn tôi với ánh mắt như nhìn thấy vị cứu tinh ngàn năm có một, hận không thể nâng tôi trong lòng bàn tay.

“Đúng là chỉ có con thôi.”

“Mẹ!”

Lục phu nhân nhanh chóng đi đến, “Con trai ngoan, có phải đã nghĩ thông rồi muốn tổ chức hôn lễ không?”

Lục Nhất Minh chỉ vào tôi, mặt lại đỏ bừng.

“Con mới không muốn kết hôn với cô ta!”

“Thế thì không được, mẹ đã tận tai nghe thấy con gọi con bé là vợ rồi. Lục gia chúng ta không làm cái chuyện nuốt lời đâu.”

Tôi chớp chớp mắt, nước mắt suýt nữa trào ra.

Oán trách nhìn Lục Nhất Minh hỏi: “Chồng ơi, anh sờ soạng em rồi, không định chịu trách nhiệm sao?”

Lục phu nhân cũng ở bên cạnh an ủi:

“Con con con đã tự tay kiểm nghiệm rồi, còn ngại gì mà trả hàng? Làm gì có cái lý lẽ đó trên đời.”

“Con trai, Y Y là một cô gái tốt biết bao, một lòng một dạ nguyện ý theo con, con còn chưa hài lòng sao?”

“Hơn nữa, con gái nhà Hạ gia tốt đến vậy sao? Tốt đến mức vừa có chuyện đã ba chân bốn cẳng bỏ chạy? Người như cô ta có đáng để con vì cô ta mà giữ thân trong sạch không?”

Ba câu hỏi liên tiếp, hỏi đến mức Lục Nhất Minh mặt mày tái mét.

Nhưng anh ta vẫn cố gắng tranh luận: “Nhưng con không thích cô ấy.”

Lục phu nhân lườm anh ta một cái: “Con có thích hay không không quan trọng, quan trọng là Y Y thích con.”

Lục Nhất Minh liếc tôi một cái: “Nhỡ cô ấy không thật lòng thích con thì sao, nhỡ cô ấy thích tiền của gia đình chúng ta thì sao?”

Lục phu nhân mạnh chọc anh ta một cái.

“Con trai, đừng ngốc nữa. Với điều kiện của con bây giờ, thích con chi bằng thích tiền của con. Lục gia chúng ta có khối tiền, đâu phải không nuôi nổi một cô con dâu biết tiêu tiề n.

Chồng và tiểu tam bị t ai nạ n khi đang "chơi" trên xe.Cả hai bất tỉnh, nhưng bên dưới lại k ẹt c ứng vào nhau vì su ng ...
08/09/2025

Chồng và tiểu tam bị t ai nạ n khi đang "chơi" trên xe.

Cả hai bất tỉnh, nhưng bên dưới lại k ẹt c ứng vào nhau vì su ng huy ết quá độ.

Bác sĩ đến tìm tôi để hỏi ý kiến, là giữ mạn g hay giữ "ch ym".

Tôi dứt khoát ký vào giấy đồng ý cắt bỏ.

Thứ không kiểm soát được, giữ lại cũng vô ích, cứ cắt đi.

—-

Việc phát hiện Lâm Khải ngoại tình hoàn toàn là ngoài ý muốn.

Anh ta phải đi công tác thành phố bên cạnh hai ngày, khi thu dọn hành lý, anh ta than thở với tôi rằng gần đây bị nóng trong người, trên lưng mọc mấy cái mụn.

Hai ngày sau trở về, tôi phát hiện mụn trên lưng anh ta đã bị người khác nặn.

Tôi là chủ tiệm làm đẹp, mụn là do người khác nặn hay tự xẹp, tôi nhìn một cái là biết ngay.

Trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành.

Tôi tiện miệng dò hỏi anh ta một câu.

"Chuyến công tác bên đó ăn uống thanh đạm lắm nhỉ? Mụn trên lưng anh cũng biến mất rồi."
Anh ta sững lại hai giây, vẻ mặt có chút không tự nhiên.

"À đúng rồi, đối tác lần này là người vùng duyên hải, ăn uống thanh đạm."

"Khoan đã, em quan tâm mấy cái mụn trên lưng anh làm gì?"

Giọng anh ta mang theo bực bội: "Nếu em rảnh rỗi không có việc gì làm thì giặt đống quần áo bẩn trong vali của anh đi."

Nói xong, anh ta ôm bộ đồ ngủ vào phòng tắm.

Trực giác mách bảo tôi có gì đó không đúng.

Thế là nhân lúc anh ta tắm, tôi lén kiểm tra điện thoại của anh ta.

Anh ta làm rất cẩn thận, lịch sử trò chuyện sạch sẽ không còn gì.

Lướt một vòng, không tìm thấy gì cả.

Chẳng lẽ thật sự là tôi nghĩ nhiều rồi ư?

Tôi không khỏi bắt đầu tự nghi ngờ bản thân.

Lỡ đâu khách hàng lần này lại có cái sở thích nhỏ là giúp người khác nặn mụn thì sao?

Tôi bật cười trước suy nghĩ tự lừa dối bản thân này.

Nghĩ rồi, tôi gõ tên mình vào ô tìm kiếm.

Đỗ Nguyệt Cảnh.

Rất nhanh, một tin nhắn hiện ra.

[Đỗ Nguyệt Cảnh tối nay không có ở nhà, hai chúng ta ra ngoài đi.]

Nhìn tên, là một người tên [Vương ca phân phối vật liệu xây dựng AAA].

Lâm Khải làm trong ngành ô tô, sao lại dính dáng đến vật liệu xây dựng?

Đáng tiếc là phần lớn tin nhắn đã bị xóa, ngoài tin này ra, không tìm thấy thêm gì khác.

Không sao, tôi có rất nhiều cách.

Tôi nhấp vào phần chỉnh sửa WiFi trên điện thoại anh ta, trong đó có lịch sử tất cả các mạng không dây mà điện thoại anh ta đã kết nối.

Ngoài nhà và công ty, trong danh sách còn có rạp chiếu phim tư nhân và khách sạn tình nhân.

Lòng tôi chìm xuống tận đáy.

Tôi vẫn không cam tâm, lại lật xem nền tảng đặt đồ ăn và mu a sắm của anh ta.

Lịch sử đơn hàng bị xóa rất nhiều, điều này càng chứng tỏ trong lòng anh ta có quỷ.

Nhấp vào địa chỉ nhận hàng, nhìn hàng chục địa chỉ trong đó, ngoài rạp chiếu phim tư nhân và khách sạn tình nhân, còn có phòng tập yoga và khu tắm suối nước nóng.

Mắt tôi tối sầm lại.

Giờ thì đã có bằng chứng xác thực.

Lâm Khải lén lút có người khác sau lưng tôi rồi.

Đến bước này rồi mà tôi vẫn chưa cam tâm.

Dù sao cũng là người đàn ông đã từng yêu thương thật lòng, kết hôn năm năm vẫn luôn chiều chuộng tôi.

Tôi lại lục vali của anh ta, cố gắng tìm thêm bằng chứng.

Trong vali có ba bộ quần áo, đều đã được mặc.

Lâm Khải trước đây là một người đàn ông đơn giản, không cầu kỳ, một bộ quần áo có thể mặc cả tuần.

Ngay cả đi công tác, chỉ cần không quá ba ngày, anh ta cũng chỉ cần một bộ vest là xong.

Giờ thì hai ngày thay ba bộ, điều này khác gì một con công đang khoe mẽ?

Trong túi bên trong vali, tôi tìm thấy một lọ thu ốc nhỏ.

Mở ra, bên trong là những viên th màu xanh.

Bao bì toàn tiếng Anh, tôi dùng điện thoại tra thử, phát hiện đó là th tăng cườ ng s in h l ý n a m.
Sau tuổi ba mươi, chuy ện ch ăn gối của tôi và Lâm Khải giảm sút rõ rệt.

Tính ra, lần thân mật gần nhất đã là hai tháng trước.

Mỗi lần tôi muốn chủ động, anh ta đều viện cớ mệt mỏi hoặc buồn ngủ để thoái thác.

Tôi còn vì thế mà tự dằn vặt bản thân, cứ nghĩ là mình đã mất đi sức hấp dẫn.

Hóa ra là anh ta đã "ăn no" ở bên ngoài rồi.

Khoảnh khắc đó, vô số ý nghĩ lướt qua trong đầu tôi.

Lọ th bị tôi nắm chặt trong tay, tôi muốn tìm Lâm Khải để chất vấn, muốn nổi giận, muốn gào thét.

Buộc anh ta quỳ xuống xin lỗi tôi, đòi một lời hứa.

Nhưng cuối cùng, tôi vẫn buộc mình phải bình tĩnh lại.

Trút bỏ cảm xúc không thể giải quyết vấn đề thực tế.

Hôn nhân chắc chắn phải l y dị.

Tôi không thể chịu đựng việc sống hết đời với một kẻ phản bội tình cảm.

Nhưng làm sao để l y hô n mà tối đa hóa lợi ích, đó mới là vấn đề.

Lâm Khải năm ngoái mới được thăng chức lên vị trí giám đốc công ty, lương năm bảy con số.

Anh ta mỗi tháng đưa tôi năm vạn ti ền tiêu vặt, ti ền trả góp nhà và xe đều do anh ta chu cấp, tiệm làm đẹp của tôi cũng là anh ta bỏ tiề n ra mở.

Nếu bây giờ làm ầm lên, l y hôn tôi nhiều nhất cũng chỉ có thể chia được một nửa tài sản.
Như vậy thì quá không đáng rồi.

Để bản thân không mất đi lý trí, tôi phải làm gì đó, tìm một nơi để trút giận trong lòng.

Tôi lục trong tủ đầu giường, tìm ra th gi ả m c â n mình vẫn uống.

Cũng là những viên th màu xanh.

Th này là do tháng trước Lâm Khải lại một lần nữa từ chối thân mật với tôi, tôi giận dỗi đòi anh ta cho một lý do.

Anh ta đầy vẻ chá n gh ét nhìn eo tôi: "Em xem cái b ụ ng m ỡ của em kìa, xấu c.h. ế.t đi được, đàn ông nào nhìn vào mà còn nu ốt nổi?"

Rõ ràng trước đây khi tình cảm mặn nồng, anh ta từng nói thích nhất sự đầy đặn của tôi.

Tôi rất buồn, tìm bạn bè m ua để kiểm soát vóc dáng.

Th này có tác dụng rất kinh khủng, uống vào có thể khiến người ta "đóng đô" trong nhà vệ sinh, ti êu ch ảy đến mức kiệt sức.

Em trai của bạn thân say mê tôi, theo đuổi nhiều năm, yêu thành bệ//nh."Đây đã là bản h/ợp đồ/ng hôn nhân thứ ba mươi ba...
07/09/2025

Em trai của bạn thân say mê tôi, theo đuổi nhiều năm, yêu thành bệ//nh.

"Đây đã là bản h/ợp đồ/ng hôn nhân thứ ba mươi ba do em soạn thảo rồi." Tống Ngôn Triệt đưa một xấp giấy, "Chúc Niệm Sơ, chị còn muốn từ chối em sao?"

Chúc Niệm Sơ chẳng thèm liếc mắt, trực tiếp nhét chồng tài liệu vào hộp đựng đồ phía trước xe. Trong đó, đã có sẵn một xấp tài liệu y hệt.

"Kiến thức pháp luật học được đấy, cứ soạn tiếp thế này, em dứt khoát chuyên về luật hôn nhân đi."

Lại là thế này, những câu đùa cứ nghĩ là nhẹ nhàng, nhưng lại né tránh tình cảm của anh. Tống Ngôn Triệt nhìn người phụ nữ ở ghế lái, bỗng cảm thấy mệt mỏi.

Anh thu lại ánh mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Phong cảnh lùi lại nhanh chóng theo từng chuyển động của chiếc xe.

Tống Ngôn Triệt không kìm được nhớ lại những lần theo đuổi cô. Mỗi lần tỏ tình, Chúc Niệm Sơ đều dùng đủ loại câu đùa để từ chối anh.

Sau khi trưởng thành, anh không còn tỏ tình trực tiếp nữa, thay vào đó là mỗi tháng một bản hợ//p đồ//ng hôn nhân.

Giữa lúc xuất thần, điện thoại rung lên. Tống Ngôn Triệt cúi mắt nhìn, thấy tin nhắn WeChat từ chị gái: "Thứ Sáu tuần này, mẹ sắp xếp cho em đi xem mắt, nhớ đi đấy."

"Không đi." Tống Ngôn Triệt trả lời hai chữ rồi tắt màn hình.

Ở ghế lái, Chúc Niệm Sơ nhìn thấy hành động của anh: "Chị em à?"

"Nhắc mới nhớ, cô ấy nghĩ gì vậy, lại để chị với em ở chung? Trai đơn gái chiếc, không sợ chị xảy ra chuyện sao?"

Giọng điệu và cách nói nhẹ như không của cô khiến Tống Ngôn Triệt cảm thấy một chút phiền muộn.

"Xảy ra chuyện thì tốt nhất! Nếu không phải vì muốn bồi đắp tình cảm với chị, em việc gì phải chuyển đến đây?"

Chúc Niệm Sơ như thể không nghe thấy ý ngoài lời của anh: "Mẹ em sắp coi chị là con gái ruột rồi, còn bồi đắp thế nào nữa?"

"Thế nhưng đã vào sổ hộ khẩu đâu?"

Khi lời nói chạm đến đây, Chúc Niệm Sơ lại không nói gì nữa. Trong xe bỗng chốc tĩnh lặng, búp bê cầu nắng treo trên gương chiếu hậu khẽ cong môi, như thể đang chế giễu sự im lặng lúc này.

Một luồng khí lạnh xuyên qua đầu ngón tay, Tống Ngôn Triệt tự tìm cho mình một lối thoát: "Nơi chị ở rất gần văn phòng luật sư thực tập của em, tiện cho việc đi lại."

Chúc Niệm Sơ "ừm" một tiếng, mọi thứ lại trở về tĩnh lặng.
..

Chiếc xe chạy thẳng đến nhà Chúc Niệm Sơ mới dừng lại. Bên trong căn hộ.

Chúc Niệm Sơ đứng trong phòng khách, chỉ vào cửa phòng ngủ phụ: "Em ở đây."

Tống Ngôn Triệt lại trực tiếp vượt qua cô, đi đến trước cửa phòng ngủ chính: "Em muốn ở đây."

Chúc Niệm Sơ dựa vào khung cửa: "Ở đây chỉ có một chiếc giường thôi, em ngủ đây, chị ngủ đâu?"

"Ng//ủ chung đi." Tống Ngôn Triệt thản nhiên nói.

Nói rồi, anh toan bước vào phòng ngủ. Chúc Niệm Sơ đột nhiên đưa tay ấn vào khung cửa bên kia, đưa tay chắn ngang lối đi của Tống Ngôn Triệt. Bước chân Tống Ngôn Triệt khựng lại.

Ngẩng đầu nhìn cô. Chỉ thấy Chúc Niệm Sơ kiễng chân, từ từ lại gần.

Hương hoa hồng từ người người phụ nữ theo khoảng cách gần lại mà ập đến, hai người gần đến mức nghe rõ cả tiếng thở. Tống Ngôn Triệt căng thẳng siết chặt hai bàn tay, mới kìm lại được bước chân muốn lùi về sau.

Giây tiếp theo, Chúc Niệm Sơ khẽ cười: "Đồ con nít, giả vờ trưởng thành làm gì."

Cô vượt qua Tống Ngôn Triệt, kéo vali hành lý trực tiếp đẩy vào phòng ngủ phụ: "Không có gì để bàn cãi."

Cuối cùng, Tống Ngôn Triệt vẫn phải ở phòng ngủ phụ.

Buổi tối, Tống Ngôn Triệt đang dựa vào sofa xem tivi. Chúc Niệm Sơ mặc vest nữ từ trong phòng bước ra, rõ ràng đã ăn diện kỹ lưỡng.

Tống Ngôn Triệt hơi nghi hoặc: "Chị đi đâu vậy?"

Chúc Niệm Sơ cài khuy măng sét: "Dẫn em đi ăn."

Tống Ngôn Triệt đã quen với việc cô mời, cũng không hỏi nhiều, trực tiếp đi theo ra ngoài.

Nhà hàng sang trọng. Chúc Niệm Sơ và người đàn ông lạ mặt đối diện trò chuyện rất vui vẻ.

"Nghe nói công việc của công tố viên ngày thường rất bận, tôi làm giáo viên mầm non, ngày thường thì có thể giúp đỡ quán xuyến gia đình."

Lời người đàn ông cười nói như sấm sét giáng xuống tai Tống Ngôn Triệt. Đối với bữa ăn này, trong lòng anh chợt dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Ngay lúc này, Tống Ngôn Triệt chẳng màng lịch sự, anh nhìn Chúc Niệm Sơ, mỗi chữ thốt ra đều khàn đặc.

"Chúc Niệm Sơ, rốt cuộc đây là bữa tiệc gì?"

Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, Chúc Niệm Sơ không một chút biểu cảm: "Không nhìn ra sao, chị đang xem mắt đấy."

Gió lạnh đêm len lỏi vào trong áo khoác, khiến Tống Ngôn Triệt cảm thấy lạnh lẽo vô tận.

Người phụ nữ đối diện là người anh đã yêu sâu đậm suốt mấy chục năm, nhưng giờ đây anh lại không thể nhìn thấu cô.

"Tại sao..." Tống Ngôn Triệt cố nén bi thương đang trào dâng trong lòng, "Tại sao lại dẫn em theo?"

"Vì em sẽ mong chị hạnh phúc, nên em nghĩ người đàn ông có thể xứng với chị nhất định phải là người tốt nhất."

Tống Ngôn Triệt dường như nghe thấy tim mình ngừng đập một giây. Chúc Niệm Sơ thật tàn nhẫn! Lý lẽ của cô đúng đến mức anh không thể tìm thấy bất kỳ kẽ hở nào để phản bác.

Tống Ngôn Triệt không biết lấy dũng khí ở đâu ra, từng lời một nói: "Nhưng em cho rằng, ngoài em ra không ai có thể xứng với chị."

Buông lại câu nói đó, anh như một chú thiên nga kiêu hãnh, thẳng lưng bước lên taxi.

Khoảnh khắc cánh cửa xe đóng lại, sự kiên cường của Tống Ngôn Triệt lập tức sụp đổ.

Anh siết chặt vòng tay ngôi sao màu xanh mà Chúc Niệm Sơ đã tặng anh khi còn nhỏ.

Khi cô đeo chiếc vòng này cho anh đã nói: "Ngôn Triệt, em chính là hoàng tử Bạch mã của chị."

Thế mà giờ đây, anh ngay cả làm lốp xe dự phòng cũng không phải.

Chúc Niệm Sơ trở về, căn phòng tối đen như mực. Cô liếc nhìn đôi dép lê đổ nghiêng ở lối vào rồi đi thẳng đến phòng ngủ phụ, gõ cửa.

"Ngày mai là ngày đầu tiên em đi thực tập, chị đã chuẩn bị quà cho em."

Trong phòng, Tống Ngôn Triệt co người trong bóng tối, không muốn trả lời. Giây tiếp theo, ổ khóa cửa bị vặn mở.

Chúc Niệm Sơ tự tiện bước vào bật đèn, đến bên giường, ngồi xổm xuống: "Thử xem, có vừa chân không." Sau đó, cô đưa tay nắm lấy mắt cá chân anh, kéo anh về phía mình.

Bàn tay nhỏ trắng nõn của người phụ nữ mang theo nhiệt độ nóng bỏng, khiến Tống Ngôn Triệt không kìm được rụt rè.

Chúc Niệm Sơ khẽ dùng sức: "Đừng động." Cho đến khi giúp Tống Ngôn Triệt đi giày da xong mới buông tay.

Cô chăm chú ngắm nghía, cuối cùng hài lòng gật đầu: "Cũng được đấy."

Tống Ngôn Triệt nhìn vào khuôn mặt Chúc Niệm Sơ, khẽ thì thầm hỏi: "Rõ ràng chị nói không thích em, nhưng lại đối xử với em tốt như vậy..."

"Chúc Niệm Sơ, chị đang câu kéo em sao?"

(Full) Khi tôi đang lau nhà, chồng tôi đi ngang qua, cười khẩy:“Cô cũng chỉ đến thế thôi.”Tôi ngớ người:“Tôi sáng sáu gi...
07/09/2025

(Full) Khi tôi đang lau nhà, chồng tôi đi ngang qua, cười khẩy:

“Cô cũng chỉ đến thế thôi.”

Tôi ngớ người:

“Tôi sáng sáu giờ đã dậy nấu cơm dọn dẹp, đưa đón con, chăm sóc người già, kèm cặp bài vở bận rộn đến nửa đêm, anh dựa vào đâu mà nói vậy?”

Con trai bĩu môi:

“Mẹ đúng là chăm sóc chúng con rất tốt, nhưng so với dì Diệu Diệu thì mẹ kém xa.”

Diệu Diệu, là em gái ruột của tôi.

Dạo trước em ấy về nước, mời cả nhà chúng tôi ăn một bữa, mà họ cứ nhắc mãi đến bây giờ.

Con gái cũng không hài lòng:

“Dì Diệu Diệu lúc nào cũng đi giày cao gót, triết học phương Tây vừa nói là dì ấy hiểu ngay, mẹ thật sự không tài nào sánh bằng.”

Tôi đang định giáo huấn, chồng tôi ngăn lại:

“Nói có hai câu mà em đã nóng nảy rồi.

Em không muốn nghe thì chúng tôi không nói nữa, giờ thì hài lòng chưa?

Diệu Diệu sẽ không bao giờ cảm tính như vậy.”

Vậy thì tặng cho họ một bản thỏa thuận l y hôn, rồi tôi dọn ra ngoài.

……

Khi tôi đang ăn bánh sô cô la, con gái Viên Viên nhìn thấy.

Con bé liền chạy đến chìa tay ra với tôi:

“Mẹ ăn vụng! Con cũng muốn!”

Tôi liếc nhìn con bé một cái.

Rồi đưa miếng cuối cùng vào miệng.

“Oa! Mẹ giành đồ ăn của con!”

Viên Viên ngồi bệt xuống đất òa khóc.

Tôi không như trước đây mà cúi xuống dỗ dành, chỉ tự mình lau miệng, vứt đĩa bánh, mặc kệ con bé vẫn đang khóc, đi thẳng ngang qua nó.

Con trai Tiểu Hổ bị tiếng khóc làm giật mình, từ trên lầu chạy xuống xem tình hình em gái.

Tôi thậm chí không thèm nhìn nó một cái.

Sau khi sinh cặp song sinh, tôi chưa bao giờ được nếm một miếng bánh nào nữa.

Chồng tôi Tần Lâm cũng chỉ nhớ sinh nhật của hai đứa con.

Thậm chí còn không nhận ra ngày em gái về nước, cũng là sinh nhật của tôi.

Vốn dĩ tôi đã quen rồi.

Nhưng cái gia đình này, không một ai biết ơn sự hy sinh của tôi.

Bánh sô cô la thật ngọt.

Phía sau truyền đến tiếng mở cửa, tôi nghe thấy tiếng con gái Viên Viên khóc thét:

“Bố ơi! Mẹ giành đồ ăn ngon của con!”

Con trai cũng kích động nói: “Đúng vậy đúng vậy! Mẹ lén chúng con ăn vụng! Còn đẩy em gái nữa! Không cho em ấy ăn đồ ngon!”

“Mẹ xấu quá! Bố mau dạy dỗ mẹ đi!”

Tôi không hiểu.

Tại sao người ở bên cạnh chúng suốt bảy ngày trong tuần chính là tôi.

Mà chúng luôn thích người bố chỉ về nhà ở lại một đêm vào thứ Bảy này.

“Tiểu Noãn, em cũng thật quá đáng rồi đấy.”

Tần Lâm quen thói trách móc tôi: “Em là mẹ mà, giận dỗi với con nít như vậy coi có được không?”

Sau đó, anh ta ngồi xổm xuống nhìn hai đứa con:

“Nín đi nín đi, mẹ không cho thì bố mua cho, muốn ăn gì nào?”

Nhìn cảnh họ cha hiền con thảo, tôi chỉ thấy ghê tởm.

Tôi quay người định đi, anh ta nhíu mày:

“Tiểu Noãn! Em còn chưa xin lỗi hai đứa nhỏ đâu!”

Tôi nhìn anh ta: “Tôi thích thì sao.”

Anh ta sững sờ.

Hai đứa trẻ lại khóc òa lên.

Tôi nhìn hai khuôn mặt đang khóc, nụ cười trở nên mỉa mai.

Tần Lâm đưa hai đứa trẻ ra ngoài ăn.

Cuối cùng tôi cũng có thể yên tĩnh một chút, gột rửa đi những mệt mỏi suốt thời gian qua.

Khi tôi tỉnh dậy, Tần Lâm đã đưa hai đứa trẻ đi ngủ rồi.

Tôi cảm thấy khát.

Đến trước máy lọc nước, vừa định lấy nước nóng, ngay khoảnh khắc chạm vào máy, tay tôi đột nhiên tê buốt dữ dội.

Một tiếng “Bùm!”, máy lọc nước nổ tung.

Cốc nước rơi vỡ trên đất, tôi hét lên một tiếng, bị nước nóng b.ắ.n khắp người, ngã mạnh xuống giữa nước nóng và mảnh thủy tinh.

“Hahahahahahaha!”

Trên lầu truyền đến tiếng con trai Tiểu Hổ cười lớn:

“Bài sửa đổi mạch điện thầy Trương dạy thật sự hữu ích! Máy lọc nước thật sự nổ rồi!”

Con gái Viên Viên cũng hò reo vui mừng ở cầu thang, lè lưỡi, kéo một bên mí mắt về phía tôi:

“Lêu lêu! Cho mẹ chừa cái tội không cho con ăn bánh! Bị anh phạt rồi đúng không?”

Chính tôi là người đã bỏ lỡ cơ hội học hành.

Vì vậy, đối với hai đứa con, tôi đều cố gắng cung cấp mọi tài nguyên giáo dục có thể.

Điện học là môn tôi chọn cho bọn trẻ.

Nhưng không ngờ chúng lại dùng những kiến thức đó lên người tôi.

Tôi quên cả đau đớn.

Kéo hai đứa trẻ xuống, tôi đ ánh mạnh vào m. ô.n.g chúng.

Tiếng khóc làm Tần Lâm đang ngủ trên lầu giật mình, con trai vừa khóc vừa kêu lớn:

“Bố ơi! Mẹ dùng nước sôi làm bỏng chúng con! Còn đánh chúng con nữa!”

“Mạnh Tầm Noãn!”

Tần Lâm không nhìn thấy cánh tay và mặt tôi bị bỏng đỏ, một tay đẩy mạnh tôi ngã xuống đất.

Vết bỏng do nhiệt độ cao khiến da trên mu bàn tay tôi bị b**g ra.

Cú đẩy của anh ta làm mu bàn tay tôi tróc ra một mảng da lớn.

Anh ta dường như không thấy m.á.u lênh láng trên đất, chỉ đầy vẻ căm phẫn:

“Chúng là con của em! Em điên rồi sao! Nước nóng như vậy làm bị thương bọn trẻ thì sao!

Em còn chút dáng vẻ của một người mẹ không!”

Nói xong, anh ta bế con gái lên, kéo theo con trai quay người bỏ đi.

Tôi dùng bàn tay run rẩy, gọi 115.

Trong lúc chờ xe cứu thương, tôi vẫn luôn suy nghĩ về em gái tôi.

Cái người em gái mà khi có một suất du học nước ngoài từ cấp trên, chỉ có tôi và em ấy đủ điều kiện cạnh tranh.

Mặc dù tôi mới là người xuất sắc hơn, nhưng bố mẹ chỉ một câu “Con là chị”, tôi liền nhường suất đó cho em ấy.

Sau này kết hôn sinh con, từng bước đều bị bố mẹ sắp đặt.

Tần Lâm từ một nhân viên quèn vươn lên làm tổng giám đốc, bố mẹ lại càng thấy quyết định của họ thật anh minh.

Một mình tôi bị kéo lên xe cứu thương.

Khi tôi tỉnh dậy, em gái đã ngồi bên giường tôi.

Em ấy gọi điện cho Tần Lâm:

“Chị của em đang nằm viện đấy, anh còn không thèm nhìn một cái! Thật là, ban đầu em còn thấy anh là người khá tốt!”

Lần đầu tiên trong đời, Tần Lâm, người vốn luôn được người khác đưa đón bằng xe hơi, lại tự mình đưa hai đứa trẻ đến đón tôi.

Họ chủ động để tôi ngồi ghế phụ.

Nhưng, đó là vì hai đứa trẻ muốn được ngồi gần dì Diệu Diệu của chúng.

Tần Lâm, người vốn đi cùng xe với tôi luôn im lặng, lại nói chuyện suốt cả quãng đường.

Lịch sử triết học phương Tây, Phê phán của Lukács, Phê phán lý tính thuần túy…

Tôi không thể chen lời.

Diệu Diệu mặc bộ đồ phong cách sinh viên, giày cao gót sáng bóng, mười ngón tay thon dài được chăm sóc mềm mại, mịn màng.

Tôi thì một chiếc quần jean bạc màu kết hợp với áo len bị xù lông, trên tay còn quấn băng gạc.

Tôi như một tấm giẻ rách bị bỏ lại trong thời đại cũ, trong cái nhà này chỉ có thể ngước nhìn Diệu Diệu – viên ngọc sáng của thế giới mới.

Tôi nhắm mắt lại.

Về đến nhà, Tần Lâm rất tự nhiên mở miệng:

“Đi nấu cơm đi, vợ.”

Hai tay tôi vẫn còn đau: “Không đi.”

Anh ta sững sờ.

Không ngờ tôi cũng có lúc phản kháng.

Hai đứa con cũng bất mãn nhìn tôi, Tần Lâm nhanh chóng liếc Diệu Diệu một cái, nhíu mày nói nhỏ:

“Có gì thì để sau nói, Diệu Diệu còn ở đây mà! Em để khách phải chờ à?”

“Không sao không sao! Em làm cho! Chị còn đang bị thương mà!”

Diệu Diệu chen vào giữa chúng tôi, Tần Lâm bất mãn liếc tôi một cái:

“Bị thương chẳng phải cô ấy tự chuốc lấy sao? Em xem cô ấy còn có chút dáng vẻ của người mẹ không.”

Diệu Diệu bất mãn lườm anh ta một cái, rồi quay người vào bếp.

Bông hoa lớn lên trong tháp ngà thì làm sao có thể đối phó được với nồi niêu xoong chảo.

Chẳng mấy chốc, mặt mày dính đầy tro đen, vừa ho khù khụ vừa bưng ra một đĩa cánh gà nướng cháy đen.

Tôi thở dài, đang định tự mình vào bếp, thì Tần Lâm đã đỡ lấy chiếc đĩa nóng bỏng từ tay em ấy:

“Trời ạ, Diệu Diệu em lại còn biết làm cánh gà nữa sao.”

Tôi sững sờ.

Hai đứa con cũng tiến lên, giơ cao hai tay muốn bưng đĩa:

“Để con! Để con! Con muốn giúp dì Diệu Diệu bưng đĩa!”

“Dì Diệu Diệu làm ngon quá đi mất! Đây là món cánh gà ngon nhất con từng thấy!”

Diệu Diệu đỏ mặt:

“Các con chỉ biết dỗ dành dì thôi.”

“Không đâu ạ, chúng con nói thật mà.”

Tần Lâm ngửi đĩa cánh gà cháy đen đắng nghét đó, cười một tiếng: “Thơm lắm.”

Vừa nói vừa liếc tôi một cái: “Em cũng học hỏi chút đi.”

Tôi siết chặt nắm đấm.

Chỉ có nỗi đau trên tay mới khiến tôi tạm thời quên đi nỗi đau trong lòng.

“Tôi chưa học sao?”

Tần Lâm sững sờ.

Không khí có chút không đúng, Diệu Diệu tiến lên ngăn tôi: “Chị…”

“Tôi chưa học sao?”

Tôi lặp lại một lần nữa.

“Tiểu Noãn em…”

“Tần Lâm, tôi đã nấu cơm cho anh và các con suốt năm năm, giáo viên ở lớp dạy nấu ăn còn muốn giới thiệu tôi tham gia thi đấu.

Nhưng vì một câu ‘đơn điệu’ của các người, tôi đã bỏ cuộc thi để đi học điêu khắc.

Sau đó khi các người thấy tôi mất năm tiếng đồng hồ để điêu khắc các món rau củ quả cho các người, các người lại nói tôi ‘chỉ làm mấy thứ vô bổ’. Tần Lâm, anh nói xem, tôi phải học đến mức nào?”

Diệu Diệu nhỏ giọng khuyên tôi: “Ôi, chị…”

“Em đừng nói nữa.”

Tôi ngăn Diệu Diệu lại: “Chị không muốn hận em.”

Diệu Diệu sững sờ.

“Dì Diệu Diệu đừng để ý đến mẹ! Mẹ là mẹ xấu! Con thấy dì Diệu Diệu nấu ăn ngon hơn!”

Con gái vội vàng phụ họa theo anh trai: “Đúng vậy dì Diệu Diệu! Mẹ chỉ tự mình cảm động thôi, thật ra nấu ăn không ngon bằng dì đâu.”

Tôi liếc nhìn bọn trẻ, rồi quay người bỏ đi.

Diệu Diệu còn muốn ngăn tôi, nhưng bị ba bố con họ giữ lại.

Tôi đã một thời gian không về nhà.

Trên điện thoại là đơn đăng ký của một trung tâm du học.

Nếu ngày xưa tôi từng có tư cách hơn em gái để giành suất du học, chỉ cần muộn mấy năm thôi, có lẽ tôi vẫn còn cơ hội.

Trong lúc đang làm bài kiểm tra tiếng Anh, điện thoại tôi điên cuồng đổ chuông.

Giọng Tần Lâm có vẻ bực bội:

“Em đang ở đâu? Trong nhà không có em… thật sự không ổn.”

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng con gái khóc:

“Con đói quá! Con không muốn ăn đồ ship! Con muốn ăn cơm mẹ nấu! Con muốn mẹ huhuhu…”

Con trai cũng nghẹn ngào: “Con nhớ dưa hấu mẹ khắc, vừa to vừa ngon…”

Tần Lâm thở dài: “Tiểu Noãn, em về đi, em nỡ lòng nào nhìn hai đứa trẻ sống khổ sở như vậy sao?”

Nghe tiếng khóc của hai đứa trẻ, tim tôi vẫn không kìm được mà thắt lại.

Đầu bút chạm nhẹ vào bài đọc tiếng Anh, tôi lưỡng lự một chút:

“Thôi bỏ đi.”

Nói xong tôi cúp điện thoại, chuyển sang chế độ im lặng.

Điểm IELTS nhanh chóng được công bố.

8 điểm.

Tôi hưng phấn hôn lên bảng điểm.

Xem ra trình độ của tôi vẫn chưa xuống dốc!

Trường tôi nộp đơn đã thông qua bài kiểm tra đầu vào của tôi.

Giờ tiếng Anh cũng đã đạt, còn lại chỉ là làm thủ tục nữa thôi!

Tần Lâm có liên lạc với tôi vài lần, nhưng lần nào tôi cũng tìm cách thoái thác.

Thế nhưng tôi không ngờ, đúng ngày đi làm hộ chiếu, bố mẹ lại gọi điện cho tôi:

“Bọn ta đang ở chỗ thằng Tần, con qua đây một lát.”

Khi tôi về đến nhà, bố mẹ đã làm một bàn đầy món ăn cho hai đứa trẻ.

“Hai đứa trẻ ở nhà đã thành cái dạng gì rồi! Con chỉ biết mình con hưởng thụ bên ngoài! Chẳng chút quan tâm đến gia đình!”

Những lời này tôi đã nghe vô số lần.

Tần Lâm khoanh chân ngồi một bên, hờ hững nhìn sang.

Tôi giơ bàn tay đang quấn băng gạc lên:

“Không phải tôi không lo cho gia đình, mà là hai đứa trẻ này đã làm quá đáng.”

“Con giận dỗi với con nít làm gì! Nói cho cùng, trẻ con không hiểu chuyện, chẳng phải vì con – cái người làm mẹ này – không biết dạy bảo sao!”

Tim tôi đột nhiên như bị chặn bởi một tảng đá, mắt cay xè:

“Tôi còn phải dạy thế nào nữa! Mỗi ngày mở mắt ra là tôi đã xoay quanh chúng.

Tôi chỉ thiếu mỗi không ngủ thôi đấy! Tôi còn phải làm gì nữa! Sao bố mẹ không nói Tần Lâm? Anh ta cũng là bố của bọn trẻ mà! Nhưng ngoài việc mỗi thứ Bảy về nhà mang quà cho các con, anh ta còn làm được gì nữa!”

Tần Lâm sững người.

Mẹ tôi nghẹn lời một chút.

Nhưng cũng chỉ là một khoảnh khắc:

“Nó là đàn ông, nó vô tâm một chút thì sao? Thật là, em gái con sẽ không bao giờ tính toán chi li như vậy.

Nói trắng ra là con không chịu thiệt một chút nào, lại còn muốn chúng ta ghi nhớ công lao của con, làm sao ta lại có thể dạy dỗ ra đứa con gái không hiểu chuyện như con chứ!”

Tôi cắn cắn môi dưới:

“Được, tôi ích kỷ, tôi không hiểu chuyện, vậy tôi đi là được chứ gì, sau này cái nhà này, nhường cho Diệu Diệu đi.”

Address

Ho Chi Minh City

Telephone

+84966887599

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Lều Truyện posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share