25/05/2026
Ngựa non “Tự trọng”
Có 1 con ngựa non khá bướng bĩnh. Do ngựa bố mẹ không dạy được nên phải gửi ngựa non đến học ở con ngựa già khôn ngoan nhất đàn.
Miễn cưỡng theo học được 1 lúc thì ngựa non bỏ về vì nó chê ngựa già quá lạc hậu. Khi ngựa bố mẹ hỏi thì ngựa non đáp với giọng đầy vẻ hiểu biết: “Con rất tự trọng bản thân nên con chỉ làm theo ý mình, không cần nghe theo lời khuyên của bất cứ ai khác”. Thế là từ đấy trở đi ngựa non cứ sống theo ý nó, luôn làm theo quan niệm “tự trọng” mà nó cho là phù hợp với thời đại.
1 lần, ngựa non định ăn 1 cây nấm lạ thì ngựa mẹ vội can, nhưng vì “tự trọng” bản thân, ngựa non vẫn quyết ăn cây nấm ấy. 1 lúc sau nó bị đau bụng quằn quại, sùi đầy bọt mép, mắt trợn ngược, toàn thân run lẩy bẩy rồi từ từ đổ vật xuống đất bất tỉnh. Ngựa bố mẹ phải hợp lực với các con ngựa khác cấp cứu rất lâu ngựa non mới thoát chết, nhưng khi tỉnh lại, ngựa non chỉ xem đó là tai nạn không may chứ không phải do nó thiếu hiểu biết hoặc không nghe theo lời can của ngựa mẹ.
Vài tuần sau, do quá chán với việc suốt ngày bị ngựa bố mẹ dạy này, bảo nọ, ngựa non cương quyết tách đàn để kiếm ăn 1 mình. Nó rất khoái trí về việc này và tự hào cho rằng nó mới chính là con ngựa khôn ngoan và “tự trọng” nhất trên đời.
Sau đó ít hôm, trong 1 lần đang lê bước trên đồng cỏ khô hạn, ngựa non phát hiện cách đó không xa có 1 con sử tử đang nhìn nó chằm chằm đầy vẻ thèm khát. Bản năng mách ngựa non phải chạy ngay đi, nhưng “tự trọng” lại bảo nó hãy kiêu hãnh đối mặt và chuẩn bị tặng cho con sư tử một cú đá trời giáng.
Như bao lần khác, ngựa non nghe theo “tự trọng” và đứng lại thủ thế. Đợi khi con sư tử lao đến đủ gần, ngựa non quay người, dồn hết sức vào 2 chân sau rồi b**g người tung một cú đá toàn lực nhắm thẳng vào đầu con sử tử.
Ít giây sau đồng cỏ lại trở nên yên ắng còn sư tử thì cực kỳ ngạc nhiên nhìn bữa trưa đang nằm bất động dưới chân. Có lẽ đó là bữa trưa dễ dàng nhất của nó từ trước tới nay.