17/11/2025
Mẹ cũng lần đầu làm mẹ, ba cũng lần đầu làm ba, con cũng lần đầu làm con. Mỗi người đều lóng ngóng trong vai trò của mình!
Có những đêm mẹ ngồi bên con, nghe tiếng con thở đều và tự nhủ: mẹ cũng chỉ là một người lần đầu làm mẹ thôi mà. Ba cũng vậy thôi, lần đầu làm ba nên lóng ngóng hoài, đôi lúc căng thẳng, đôi lúc buồn cười. Cả nhà chúng ta, ai cũng đang học cách bước vào vai trò của mình bằng tất cả sự lóng ngóng, vụng về, nhưng cũng đầy yêu thương.
Càng sống mẹ càng hiểu, đời này toàn là “lần đầu”: lần đầu thấy tim mình mềm đi chỉ vì tiếng gọi “mẹ ơi”; lần đầu biết tha thứ cho chính mình vì những ngày mệt đến mức muốn khóc; lần đầu nhận ra ba đang già đi từng chút mà mẹ chẳng biết phải nói gì ngoài giữ tay ông lâu hơn một chút. Cứ tưởng sẽ có lần sau, mà thật ra mọi khoảnh khắc đều là một “lần đầu và cũng là lần cuối” của chính nó. Mấy chuyện tưởng chừng còn nhiều cơ hội, nhưng thật lòng chẳng có gì là lần thứ hai trọn vẹn.
Từ ngày có con, mẹ thấy rõ hơn sự mong manh của mọi điều. Mỗi cái ôm con tựa vào vai mẹ, mỗi câu con ê a, mỗi lần con giận dỗi, mỗi buổi sáng con vươn vai chạm tay mẹ… đều chỉ có một. Con chỉ một lần bé như thế này. Ba chỉ một lần trẻ đến vậy. Và mẹ… cũng chỉ có một lần được làm mẹ của chính con.
Đẹp nhất chính là chỗ chẳng ai trong tụi mình được diễn tập trước. Ai cũng sai đôi lần, vụng đôi lần, mệt đôi lần. Có lẽ vì thế nên mọi thứ đều quý: ánh mắt con nhìn mẹ, bàn tay con níu áo, cái ôm của ba sau một ngày mệt, bữa cơm ba người ngồi chen chúc. Mấy thứ nhỏ xíu, bình thường vậy mà sao nó ấm và thiêng đến lạ, cứ như lần nào cũng là lần đầu được sống.
Nếu có ai hỏi điều gì khiến cuộc đời này đẹp đến vậy, mẹ nghĩ chính là vì chúng ta chỉ có một lần:
một lần được làm mẹ,
một lần được làm ba,
và một lần duy nhất để con lớn lên trong vòng tay của cả hai.
Và có lẽ, cái đẹp thật sự nằm ở chỗ này, rằng mỗi ngày sống cùng nhau đều là một phép màu nhỏ, lặp lại trong hình thức, nhưng chẳng khoảnh khắc nào giống khoảnh khắc nào. Mỗi điều nhỏ bé đều quý như lần đầu được sống.
Sưu tầm