07/06/2026
(F U LL) Thái tử Triệu Hằng đem lòng yêu nữ nhi của tội thần, vì muốn giữ mạng cho nàng ta, vậy mà lại nghĩ ra một độc kế tráo long đổi phượng.
Đêm trước đại hôn, ta tận tai nghe thấy hắn cùng tâm phúc bí mật bàn mưu tính kế.
“Đại điển ngày mai, nhất định phải đưa a Diên vào Đông cung của cô, còn Thái tử phi thì đưa sang chỗ vị Nhiếp Chính Vương tàn bạo kia.”
“Nhiếp Chính Vương g /iết người như ngóe, a Diên thân thể yếu ớt, không chịu nổi đâu.”
Tâm phúc do dự hỏi:
“Vậy còn bên phía Thái tử phi...”
Triệu Hằng cười lạnh một tiếng, giọng điệu tràn ngập khinh thường:
“Cô ta xuất thân tướng môn, da dày thịt thô, Nhiếp Chính Vương là hoàng thúc của cô, nể mặt cô lắm thì chỉ lạnh nhạt với cô ta một chút, sẽ không làm gì cô ta đâu.”
“Đợi sau khi cô đăng cơ đại thống, tùy tiện tìm một lý do rồi đón cô ta về là được.”
Ta đứng trong bóng tối, lặng lẽ nghe hết từng câu từng chữ.
Về sau, Triệu Hằng quả thật thuận lợi đăng cơ.
Đến lúc hắn muốn đón ta hồi cung, lại nhìn thấy vị Nhiếp Chính Vương quyền khuynh triều dã kia đang nửa quỳ trên mặt đất, cẩn thận và dịu dàng tự tay mang giày cho ta.
01
“Đại điển ngày mai, nhất định phải đưa a Diên vào Đông cung của cô, còn Thái tử phi thì đưa sang chỗ vị Nhiếp Chính Vương tàn bạo kia.”
“Nhiếp Chính Vương g /iết người như ngóe, a Diên thân thể yếu ớt, không chịu nổi đâu.”
Giọng nói của Triệu Hằng xuyên qua lớp giấy dán cửa truyền tới, mang theo một tia khoái ý vì sắp thực hiện được âm mưu.
“Vậy còn bên phía Thái tử phi...”
Triệu Hằng cười lạnh một tiếng, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt và chẳng hề che giấu sự coi thường.
“Thẩm Ninh xuất thân tướng môn, da dày thịt thô, Nhiếp Chính Vương là hoàng thúc của cô, nể mặt cô lắm thì chỉ lạnh nhạt với cô ta một chút, sẽ không làm gì cô ta đâu.”
“Đợi sau khi cô đăng cơ đại thống, tùy tiện tìm một lý do rồi đón cô ta trở về là được.”
Ta đứng trong bóng tối, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, đến mức rỉ ra từng tia m /áu mỏng.
Thì ra trong mắt hắn, Thẩm gia ta cả nhà trung liệt, đời đời tận trung với xã tắc, ta từ nhỏ tập võ luyện kiếm, lại trở thành lý do để hắn gọi ta là “da dày thịt thô”.
Còn Tô Diên, nữ nhi của tội thần kia, chẳng qua chỉ biết rơi vài giọt nước mắt, vậy mà lại trở thành người “thân thể yếu ớt, không chịu nổi”.
Ta xoay người rời đi, từ đầu đến cuối không phát ra dù chỉ một tiếng động.
Trở về phòng, nhìn khắp căn phòng treo đầy chữ Hỷ đỏ thẫm, trong lòng ta chỉ cảm thấy vô cùng châm chọc.
Mối hôn sự này là do Hoàng đế đích thân ban xuống.
Binh quyền trong tay Thẩm gia quá lớn, Triệu Hằng cưới ta, vốn là vì binh phù.
Hiện giờ hắn vừa muốn có được binh phù, vừa muốn ôm mỹ nhân vào lòng, thậm chí còn nghĩ ra loại độc kế tráo long đổi phượng này.
Nếu đã như vậy.
Ta sẽ thành toàn cho hắn.
Ngày hôm sau, đại hôn cử hành.
Tiếng chiêng trống vang trời, khắp nơi tưng bừng náo nhiệt.
Mười dặm hồng trang kéo dài không dứt, đỏ rực cả một đoạn đường.
Ta ngồi trong kiệu hoa, hai tay siết chặt một thanh chủy thủ.
Khi kiệu hoa đi đến ngã rẽ, quả nhiên mọi chuyện diễn ra đúng như lời tên tâm phúc kia đã nói.
Một trận hỗn loạn bất ngờ xảy ra.
Phu kiệu trượt chân, hai cỗ kiệu hoa thừa cơ “va” mạnh vào nhau.
Giữa lúc hỗn loạn, có người đứng bên ngoài kiệu hạ thấp giọng thúc giục:
“Mau lên, đổi người!”
Ta không hề giãy giụa.
Cũng không phản kháng.
Mà ngoan ngoãn để người ta đỡ xuống, rồi đổi sang một cỗ kiệu hoa khác.
Cỗ kiệu đó vốn là của Tô Diên.
So với kiệu của ta thì đơn sơ hơn rất nhiều, thậm chí còn phảng phất một mùi phấn son rẻ tiền khó tả.
Suốt quãng đường tiếp theo, kiệu đi rất vững vàng.
Nhưng cũng ngày càng lệch khỏi con đường vốn nên đi.
Cho đến khi tiếng huyên náo bên ngoài dần dần yếu đi.
Một luồng sát khí lạnh lẽo, nghiêm nghị và áp bức bất ngờ ập thẳng tới.
Ta biết.
Vương phủ của Nhiếp Chính Vương đã đến.
Tiêu Giác, Nhiếp Chính Vương, là thân đệ đệ của Hoàng đế.
Trong tay nắm giữ trọng binh, quyền thế ngập trời.
Tính tình lại cực kỳ hung bạo.
Nghe nói nước giếng trong phủ hắn còn đỏ như m /áu.
Đột nhiên, rèm kiệu bị một bàn tay thon dài nhưng mạnh mẽ mạnh bạo vén tung lên.
Không có hỉ bà.
Không có dải lụa đỏ dẫn đường.
Cũng không có bất kỳ nghi thức nghênh thân nào.
Thứ xuất hiện trước mắt ta chỉ là một thanh trường kiếm vẫn còn nhỏ từng giọt m /áu.
Mũi kiếm lạnh lẽo ấy cứ thế chĩa thẳng vào yết hầu của ta.
Người kia cất giọng trầm thấp, trên người mang theo mùi m /áu tanh nồng đậm:
“Tên phế vật Triệu Hằng kia, đưa một nữ nhân tới mà cũng phải lén lút như vậy sao?”
Ta ngẩng đầu lên, dù bị tấm khăn voan đỏ che khuất tầm mắt, vẫn có thể cảm nhận rõ ràng hơi lạnh sắc bén từ mũi kiếm truyền tới.
Nhưng ta không hề né tránh.
Ta giơ tay lên, tự mình vén khăn voan xuống.
Bốn mắt nhìn nhau.
Trong đôi mắt phượng dài hẹp của Tiêu Giác thoáng hiện lên một tia kinh ngạc.
Hắn thu kiếm lại, khóe môi cong lên như cười như không, chăm chú nhìn ta:
“Tiểu nha đầu Thẩm gia?”
“Sao lại là ngươi?”
Ta đưa tay chỉnh lại vạt váy cưới, bình tĩnh nhìn hắn:
“Thái tử điện hạ chê ta da dày thịt thô, sợ ta làm hỏng vị tâm can bảo bối mong manh yếu đuối của hắn.”
“Cho nên đặc biệt đưa ta tới đây, để hoàng thúc giải khuây.”
Tiêu Giác sững người trong thoáng chốc, sau đó bật cười thành tiếng.
Tiếng cười ấy không hề mang theo vẻ hung bạo đáng sợ như trong lời đồn.
Ngược lại còn ẩn chứa vài phần hứng thú và nghiền ngẫm.
“Giải khuây?”
Hắn cúi người xuống, đầu mũi kiếm còn vương m /áu khẽ nâng cằm ta lên, hơi thở ấm nóng phả nhẹ bên vành tai:
“Chỗ của bản vương, chỉ có người c /hết mới có thể giải khuây.”
“Ngươi không sợ sao?”
Ta đón lấy ánh mắt hắn, khóe môi chậm rãi cong lên thành một nụ cười đầy châm biếm:
“Người c /hết thì có gì đáng sợ.”
“Những kẻ còn sống, lại suốt ngày tính kế lẫn nhau, mới thật sự khiến người ta buồn nôn.”
02
Tiêu Giác nhìn chằm chằm vào ta hồi lâu.
Sát ý trong mắt hắn dần dần tan đi từng chút một.
Hắn tiện tay ném thanh kiếm cho thị vệ phía sau, sau đó xoay người ngồi xuống chiếc hỉ sàng được bày đầy táo đỏ và lạc sinh tử.
“Dọn hết đám đồ cấn người này đi.”
Hắn lên tiếng phân phó, giọng điệu tự nhiên đến mức giống như chúng ta là đôi phu thê đã sống cùng nhau nhiều năm.
Ta cũng chẳng khách sáo.
Tay áo khẽ phất một cái, đám quả khô mang ý nghĩa sớm sinh quý tử lập tức bị quét rơi đầy xuống mặt đất.
Tiêu Giác nhướng mày:
“Thân thủ không tệ.”
“Gia phụ dạy dỗ nghiêm khắc.”
Ta nhàn nhạt đáp lại.
Đúng lúc ấy, bên ngoài cửa truyền tới giọng nói của quản gia, trong lời nói mang theo vài phần thấp thỏm và hoảng sợ:
“Vương gia, bên phía phủ Thái tử vừa phái người tới hỏi, nói rằng... nói rằng hình như kiệu hoa đã đưa nhầm người, muốn hỏi Vương gia có nhìn thấy Thái tử phi hay không.”
Trong lòng ta cười lạnh.
Triệu Hằng quả thật diễn kịch rất trọn vẹn.
Vừa muốn làm chuyện bẩn thỉu.
Lại vừa muốn giữ thanh danh trong sạch.
Cái gọi là vừa làm kỹ nữ lại còn muốn dựng đền trinh tiết, cũng chỉ đến thế mà thôi.
Tiêu Giác thậm chí còn chẳng buồn nhìn ra ngoài cửa lấy một lần.
Hắn lười biếng ngả người ra phía sau, dựa vào đầu giường:
“Nói với bọn họ.”
“Chỗ bản vương không có Thái tử phi.”
“Chỉ có Vương phi vừa mới qua cửa của bản vương.”
Bên ngoài im lặng trong chốc lát.
Ngay sau đó vang lên một tràng tiếng bước chân vội vã rời đi.
Ta nhìn về phía Tiêu Giác:
“Vương gia có ý gì?”
“Đã đưa tới rồi, nào có đạo lý trả về.”
Không biết từ lúc nào Tiêu Giác đã lấy ra một bầu rượu.
Hắn ngẩng đầu uống một ngụm lớn.
“Huống hồ, bản vương cũng rất muốn xem thử.”
“Ngày mai trên đại điện, khi Triệu Hằng nhìn thấy người đứng bên cạnh bản vương là ngươi, hắn sẽ có biểu cảm thế nào.”
Hắn đưa một chén rượu tới trước mặt ta:
“Uống không?”
Ta nhận lấy chén rượu.
Ngửa đầu uống cạn một hơi.
Rượu mạnh cay xè chảy xuống cổ họng, sặc đến mức hốc mắt ta hơi đỏ lên.
Thế nhưng cũng thiêu đốt mọi uất ức trong lòng, khiến ta cảm thấy vô cùng thống khoái.
“Thẩm Ninh, ngươi không muốn trả thù sao?”
Tiêu Giác tiến lại gần, đáy mắt lóe lên ánh sáng nguy hiểm.
“Muốn.”
Ta đáp không chút né tránh.
“Vậy thì ở lại.”
Tiêu Giác giơ tay lên, nhẹ nhàng rút cây kim thoa vàng trên tóc ta xuống.
“Làm Vương phi của bản vương.”
“Bản vương sẽ dạy ngươi cách khiến hắn sống không bằng c /hết.”
Đêm hôm đó, trong phủ Nhiếp Chính Vương không có nến đỏ sáng rực.
Cũng không có bất kỳ cảnh xuân kiều diễm nào.
Chúng ta mặc nguyên y phục nằm nghỉ.
Ở giữa còn đặt ngang một thanh trường kiếm nhuốm m /áu.
Ta vốn cho rằng mình sẽ không thể nào ngủ được.
Không ngờ lại ngủ một giấc yên ổn đến tận sáng, cả đêm không hề nằm mộng.
Ngược lại, sáng sớm ngày hôm sau.
Ta bị một trận ồn ào náo loạn bên ngoài đánh thức.
“Vương gia! Vương gia! Không ổn rồi!”
Quản gia vừa lăn vừa bò lao vào trong viện, hoảng hốt đến mức giọng nói cũng biến dạng:
“Thái tử điện hạ dẫn theo Ngự Lâm quân bao vây toàn bộ Vương phủ chúng ta rồi!”
“Còn nói... còn nói Vương gia cưỡng đoạt dân nữ, giam giữ Thái tử phi!”
Ta mở mắt ra.
Vừa hay đối diện với đôi mắt như cười như không của Tiêu Giác.
Hắn ung dung thong thả đứng dậy, vừa chỉnh lại vạt áo vừa nhàn nhạt nói:
“Xem ra vị thái tử chất nhi này của chúng ta đã không chờ nổi nữa rồi, nóng lòng tới đây chịu c /hết.”
Ta ngồi dậy, đưa tay lấy thanh trường kiếm đang treo ở một bên.
Đó chính là thanh kiếm tối qua Tiêu Giác tiện tay đặt ở giữa giường.
“Vương gia, cho ta mượn kiếm dùng một lát.”
Tiêu Giác nhướng mày:
“Ngươi định làm gì?”
Ta rút trường kiếm ra khỏi vỏ.
Ánh kiếm lạnh lẽo phản chiếu lên gương mặt hơi tái nhợt của ta.
“Đã là hắn nói Vương gia cưỡng đoạt.”
“Vậy ta sẽ để hắn tận mắt nhìn xem.”
“Thế nào mới gọi là...”
“Cưỡng đoạt thật sự.”
..