Góc Nhỏ Ngôn Tình

Góc Nhỏ Ngôn Tình Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Góc Nhỏ Ngôn Tình, Tỉnh Tiền Giang.

💌 Một chút ngôn tình mỗi ngày
☕ Góc nhỏ dành cho người mê truyện
🤩kênh này review và lan tỏa truyện hay 💛Bản quyền thuộc về tác giả gốc.Nếu bạn là chủ sở hữu và không muốn xuất hiện trên trang, vui lòng liên hệ để mình gỡ xuống.

(F U LL) Thái tử Triệu Hằng đem lòng yêu nữ nhi của tội thần, vì muốn giữ mạng cho nàng ta, vậy mà lại nghĩ ra một độc k...
07/06/2026

(F U LL) Thái tử Triệu Hằng đem lòng yêu nữ nhi của tội thần, vì muốn giữ mạng cho nàng ta, vậy mà lại nghĩ ra một độc kế tráo long đổi phượng.

Đêm trước đại hôn, ta tận tai nghe thấy hắn cùng tâm phúc bí mật bàn mưu tính kế.

“Đại điển ngày mai, nhất định phải đưa a Diên vào Đông cung của cô, còn Thái tử phi thì đưa sang chỗ vị Nhiếp Chính Vương tàn bạo kia.”

“Nhiếp Chính Vương g /iết người như ngóe, a Diên thân thể yếu ớt, không chịu nổi đâu.”

Tâm phúc do dự hỏi:

“Vậy còn bên phía Thái tử phi...”

Triệu Hằng cười lạnh một tiếng, giọng điệu tràn ngập khinh thường:

“Cô ta xuất thân tướng môn, da dày thịt thô, Nhiếp Chính Vương là hoàng thúc của cô, nể mặt cô lắm thì chỉ lạnh nhạt với cô ta một chút, sẽ không làm gì cô ta đâu.”

“Đợi sau khi cô đăng cơ đại thống, tùy tiện tìm một lý do rồi đón cô ta về là được.”

Ta đứng trong bóng tối, lặng lẽ nghe hết từng câu từng chữ.

Về sau, Triệu Hằng quả thật thuận lợi đăng cơ.

Đến lúc hắn muốn đón ta hồi cung, lại nhìn thấy vị Nhiếp Chính Vương quyền khuynh triều dã kia đang nửa quỳ trên mặt đất, cẩn thận và dịu dàng tự tay mang giày cho ta.

01

“Đại điển ngày mai, nhất định phải đưa a Diên vào Đông cung của cô, còn Thái tử phi thì đưa sang chỗ vị Nhiếp Chính Vương tàn bạo kia.”

“Nhiếp Chính Vương g /iết người như ngóe, a Diên thân thể yếu ớt, không chịu nổi đâu.”

Giọng nói của Triệu Hằng xuyên qua lớp giấy dán cửa truyền tới, mang theo một tia khoái ý vì sắp thực hiện được âm mưu.

“Vậy còn bên phía Thái tử phi...”

Triệu Hằng cười lạnh một tiếng, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt và chẳng hề che giấu sự coi thường.

“Thẩm Ninh xuất thân tướng môn, da dày thịt thô, Nhiếp Chính Vương là hoàng thúc của cô, nể mặt cô lắm thì chỉ lạnh nhạt với cô ta một chút, sẽ không làm gì cô ta đâu.”

“Đợi sau khi cô đăng cơ đại thống, tùy tiện tìm một lý do rồi đón cô ta trở về là được.”

Ta đứng trong bóng tối, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, đến mức rỉ ra từng tia m /áu mỏng.

Thì ra trong mắt hắn, Thẩm gia ta cả nhà trung liệt, đời đời tận trung với xã tắc, ta từ nhỏ tập võ luyện kiếm, lại trở thành lý do để hắn gọi ta là “da dày thịt thô”.

Còn Tô Diên, nữ nhi của tội thần kia, chẳng qua chỉ biết rơi vài giọt nước mắt, vậy mà lại trở thành người “thân thể yếu ớt, không chịu nổi”.

Ta xoay người rời đi, từ đầu đến cuối không phát ra dù chỉ một tiếng động.

Trở về phòng, nhìn khắp căn phòng treo đầy chữ Hỷ đỏ thẫm, trong lòng ta chỉ cảm thấy vô cùng châm chọc.

Mối hôn sự này là do Hoàng đế đích thân ban xuống.

Binh quyền trong tay Thẩm gia quá lớn, Triệu Hằng cưới ta, vốn là vì binh phù.

Hiện giờ hắn vừa muốn có được binh phù, vừa muốn ôm mỹ nhân vào lòng, thậm chí còn nghĩ ra loại độc kế tráo long đổi phượng này.

Nếu đã như vậy.

Ta sẽ thành toàn cho hắn.

Ngày hôm sau, đại hôn cử hành.

Tiếng chiêng trống vang trời, khắp nơi tưng bừng náo nhiệt.

Mười dặm hồng trang kéo dài không dứt, đỏ rực cả một đoạn đường.

Ta ngồi trong kiệu hoa, hai tay siết chặt một thanh chủy thủ.

Khi kiệu hoa đi đến ngã rẽ, quả nhiên mọi chuyện diễn ra đúng như lời tên tâm phúc kia đã nói.

Một trận hỗn loạn bất ngờ xảy ra.

Phu kiệu trượt chân, hai cỗ kiệu hoa thừa cơ “va” mạnh vào nhau.

Giữa lúc hỗn loạn, có người đứng bên ngoài kiệu hạ thấp giọng thúc giục:

“Mau lên, đổi người!”

Ta không hề giãy giụa.

Cũng không phản kháng.

Mà ngoan ngoãn để người ta đỡ xuống, rồi đổi sang một cỗ kiệu hoa khác.

Cỗ kiệu đó vốn là của Tô Diên.

So với kiệu của ta thì đơn sơ hơn rất nhiều, thậm chí còn phảng phất một mùi phấn son rẻ tiền khó tả.

Suốt quãng đường tiếp theo, kiệu đi rất vững vàng.

Nhưng cũng ngày càng lệch khỏi con đường vốn nên đi.

Cho đến khi tiếng huyên náo bên ngoài dần dần yếu đi.

Một luồng sát khí lạnh lẽo, nghiêm nghị và áp bức bất ngờ ập thẳng tới.

Ta biết.

Vương phủ của Nhiếp Chính Vương đã đến.

Tiêu Giác, Nhiếp Chính Vương, là thân đệ đệ của Hoàng đế.

Trong tay nắm giữ trọng binh, quyền thế ngập trời.

Tính tình lại cực kỳ hung bạo.

Nghe nói nước giếng trong phủ hắn còn đỏ như m /áu.

Đột nhiên, rèm kiệu bị một bàn tay thon dài nhưng mạnh mẽ mạnh bạo vén tung lên.

Không có hỉ bà.

Không có dải lụa đỏ dẫn đường.

Cũng không có bất kỳ nghi thức nghênh thân nào.

Thứ xuất hiện trước mắt ta chỉ là một thanh trường kiếm vẫn còn nhỏ từng giọt m /áu.

Mũi kiếm lạnh lẽo ấy cứ thế chĩa thẳng vào yết hầu của ta.

Người kia cất giọng trầm thấp, trên người mang theo mùi m /áu tanh nồng đậm:

“Tên phế vật Triệu Hằng kia, đưa một nữ nhân tới mà cũng phải lén lút như vậy sao?”

Ta ngẩng đầu lên, dù bị tấm khăn voan đỏ che khuất tầm mắt, vẫn có thể cảm nhận rõ ràng hơi lạnh sắc bén từ mũi kiếm truyền tới.

Nhưng ta không hề né tránh.

Ta giơ tay lên, tự mình vén khăn voan xuống.

Bốn mắt nhìn nhau.

Trong đôi mắt phượng dài hẹp của Tiêu Giác thoáng hiện lên một tia kinh ngạc.

Hắn thu kiếm lại, khóe môi cong lên như cười như không, chăm chú nhìn ta:

“Tiểu nha đầu Thẩm gia?”

“Sao lại là ngươi?”

Ta đưa tay chỉnh lại vạt váy cưới, bình tĩnh nhìn hắn:

“Thái tử điện hạ chê ta da dày thịt thô, sợ ta làm hỏng vị tâm can bảo bối mong manh yếu đuối của hắn.”

“Cho nên đặc biệt đưa ta tới đây, để hoàng thúc giải khuây.”

Tiêu Giác sững người trong thoáng chốc, sau đó bật cười thành tiếng.

Tiếng cười ấy không hề mang theo vẻ hung bạo đáng sợ như trong lời đồn.

Ngược lại còn ẩn chứa vài phần hứng thú và nghiền ngẫm.

“Giải khuây?”

Hắn cúi người xuống, đầu mũi kiếm còn vương m /áu khẽ nâng cằm ta lên, hơi thở ấm nóng phả nhẹ bên vành tai:

“Chỗ của bản vương, chỉ có người c /hết mới có thể giải khuây.”

“Ngươi không sợ sao?”

Ta đón lấy ánh mắt hắn, khóe môi chậm rãi cong lên thành một nụ cười đầy châm biếm:

“Người c /hết thì có gì đáng sợ.”

“Những kẻ còn sống, lại suốt ngày tính kế lẫn nhau, mới thật sự khiến người ta buồn nôn.”

02

Tiêu Giác nhìn chằm chằm vào ta hồi lâu.

Sát ý trong mắt hắn dần dần tan đi từng chút một.

Hắn tiện tay ném thanh kiếm cho thị vệ phía sau, sau đó xoay người ngồi xuống chiếc hỉ sàng được bày đầy táo đỏ và lạc sinh tử.

“Dọn hết đám đồ cấn người này đi.”

Hắn lên tiếng phân phó, giọng điệu tự nhiên đến mức giống như chúng ta là đôi phu thê đã sống cùng nhau nhiều năm.

Ta cũng chẳng khách sáo.

Tay áo khẽ phất một cái, đám quả khô mang ý nghĩa sớm sinh quý tử lập tức bị quét rơi đầy xuống mặt đất.

Tiêu Giác nhướng mày:

“Thân thủ không tệ.”

“Gia phụ dạy dỗ nghiêm khắc.”

Ta nhàn nhạt đáp lại.

Đúng lúc ấy, bên ngoài cửa truyền tới giọng nói của quản gia, trong lời nói mang theo vài phần thấp thỏm và hoảng sợ:

“Vương gia, bên phía phủ Thái tử vừa phái người tới hỏi, nói rằng... nói rằng hình như kiệu hoa đã đưa nhầm người, muốn hỏi Vương gia có nhìn thấy Thái tử phi hay không.”

Trong lòng ta cười lạnh.

Triệu Hằng quả thật diễn kịch rất trọn vẹn.

Vừa muốn làm chuyện bẩn thỉu.

Lại vừa muốn giữ thanh danh trong sạch.

Cái gọi là vừa làm kỹ nữ lại còn muốn dựng đền trinh tiết, cũng chỉ đến thế mà thôi.

Tiêu Giác thậm chí còn chẳng buồn nhìn ra ngoài cửa lấy một lần.

Hắn lười biếng ngả người ra phía sau, dựa vào đầu giường:

“Nói với bọn họ.”

“Chỗ bản vương không có Thái tử phi.”

“Chỉ có Vương phi vừa mới qua cửa của bản vương.”

Bên ngoài im lặng trong chốc lát.

Ngay sau đó vang lên một tràng tiếng bước chân vội vã rời đi.

Ta nhìn về phía Tiêu Giác:

“Vương gia có ý gì?”

“Đã đưa tới rồi, nào có đạo lý trả về.”

Không biết từ lúc nào Tiêu Giác đã lấy ra một bầu rượu.

Hắn ngẩng đầu uống một ngụm lớn.

“Huống hồ, bản vương cũng rất muốn xem thử.”

“Ngày mai trên đại điện, khi Triệu Hằng nhìn thấy người đứng bên cạnh bản vương là ngươi, hắn sẽ có biểu cảm thế nào.”

Hắn đưa một chén rượu tới trước mặt ta:

“Uống không?”

Ta nhận lấy chén rượu.

Ngửa đầu uống cạn một hơi.

Rượu mạnh cay xè chảy xuống cổ họng, sặc đến mức hốc mắt ta hơi đỏ lên.

Thế nhưng cũng thiêu đốt mọi uất ức trong lòng, khiến ta cảm thấy vô cùng thống khoái.

“Thẩm Ninh, ngươi không muốn trả thù sao?”

Tiêu Giác tiến lại gần, đáy mắt lóe lên ánh sáng nguy hiểm.

“Muốn.”

Ta đáp không chút né tránh.

“Vậy thì ở lại.”

Tiêu Giác giơ tay lên, nhẹ nhàng rút cây kim thoa vàng trên tóc ta xuống.

“Làm Vương phi của bản vương.”

“Bản vương sẽ dạy ngươi cách khiến hắn sống không bằng c /hết.”

Đêm hôm đó, trong phủ Nhiếp Chính Vương không có nến đỏ sáng rực.

Cũng không có bất kỳ cảnh xuân kiều diễm nào.

Chúng ta mặc nguyên y phục nằm nghỉ.

Ở giữa còn đặt ngang một thanh trường kiếm nhuốm m /áu.

Ta vốn cho rằng mình sẽ không thể nào ngủ được.

Không ngờ lại ngủ một giấc yên ổn đến tận sáng, cả đêm không hề nằm mộng.

Ngược lại, sáng sớm ngày hôm sau.

Ta bị một trận ồn ào náo loạn bên ngoài đánh thức.

“Vương gia! Vương gia! Không ổn rồi!”

Quản gia vừa lăn vừa bò lao vào trong viện, hoảng hốt đến mức giọng nói cũng biến dạng:

“Thái tử điện hạ dẫn theo Ngự Lâm quân bao vây toàn bộ Vương phủ chúng ta rồi!”

“Còn nói... còn nói Vương gia cưỡng đoạt dân nữ, giam giữ Thái tử phi!”

Ta mở mắt ra.

Vừa hay đối diện với đôi mắt như cười như không của Tiêu Giác.

Hắn ung dung thong thả đứng dậy, vừa chỉnh lại vạt áo vừa nhàn nhạt nói:

“Xem ra vị thái tử chất nhi này của chúng ta đã không chờ nổi nữa rồi, nóng lòng tới đây chịu c /hết.”

Ta ngồi dậy, đưa tay lấy thanh trường kiếm đang treo ở một bên.

Đó chính là thanh kiếm tối qua Tiêu Giác tiện tay đặt ở giữa giường.

“Vương gia, cho ta mượn kiếm dùng một lát.”

Tiêu Giác nhướng mày:

“Ngươi định làm gì?”

Ta rút trường kiếm ra khỏi vỏ.

Ánh kiếm lạnh lẽo phản chiếu lên gương mặt hơi tái nhợt của ta.

“Đã là hắn nói Vương gia cưỡng đoạt.”

“Vậy ta sẽ để hắn tận mắt nhìn xem.”

“Thế nào mới gọi là...”

“Cưỡng đoạt thật sự.”
..

(F U LL) Vì muốn l/én nhìn vị hôn phu đã được cha mẹ định sẵn từ thuở nhỏ, ta cải nam trang, thay ca ca đến phủ Ninh Vươ...
07/06/2026

(F U LL) Vì muốn l/én nhìn vị hôn phu đã được cha mẹ định sẵn từ thuở nhỏ, ta cải nam trang, thay ca ca đến phủ Ninh Vương làm bạn đọc sách.

Nào ngờ, người ta mong nhớ suốt mười năm lại ghét bỏ ta đến tận x/ương t/ủy.

“Nghe nói muội muội ngươi là đệ nhất mỹ nhân đất U Châu?”

“Gạt ai vậy?”

“Ngươi có dung mạo thế này, muội muội ngươi hẳn cũng chẳng ra gì.”

Mấy vị cô nương bên cạnh chàng lập tức cười khúc khích phụ họa:

“Người nhà họ Thẩm các ngươi cũng nên soi gương một chút.”

“Xem thử có xứng với Ninh Vương ca ca hay không.”

Đây là lần đầu tiên trong đời ta bị người khác chê là xấu xí.

Ta tức đến đỏ cả mắt, lau lớp tro bụi trên mặt rồi chạy thẳng đi tìm di mẫu là Hoàng hậu nương nương để kể tội.

“Hoang đường!”

Hoàng hậu nương nương bật cười, đưa tay xoa đầu ta.

“A Dao của bản cung là xinh đẹp nhất.”

Nói rồi, người lại nhìn ta đầy ý vị, cười hỏi:

“Thái tử của bản cung ngoan ngoãn hơn Ninh Vương nhiều.”

“Nếu đổi hắn làm lang quân của con, con có bằng lòng không?”
..

Đêm đại hôn của Thái tử và tiểu thư nhà họ Thẩm.

Lời đồn lan khắp kinh thành.

Ngoài tẩm điện, Ninh Vương đập cửa đến tê dại cả hai tay, giọng nói khản đặc như muốn khóc ra m /áu:

“Hoàng tẩu, mở cửa!”

“Ta là ca ca ruột của Thái tử mà!”

1.

Phụ thân, mẫu thân, thỉnh an hai người, mong hai người thân thể an khang, vạn sự như ý.

Việc nữ nhi giả trang làm ca ca vào kinh, tạm thời chưa bị phát giác.

Lại nữa, xin nhắn với ca ca một lời: Ninh Vương nói huynh diện mạo xấu xí…

Ta cắn chặt cán bút, càng viết càng giận.

Lại nữa, nữ nhi không muốn gả cho Ninh Vương nữa!

Mẫu thân là khuê trung cố hữu của Hoàng hậu nương nương.

Ta và Ninh Vương Tiêu Quyết, từ nhỏ đã đính thân.

Về sau, phụ thân cáo lão hồi hương, cả nhà dời về đất U Châu.

Năm đó ta mới năm tuổi.

Trước lúc lên đường, Tiểu Tiêu Quyết nước mắt ròng ròng kéo tay ta.

“Tiểu Dao, chúng ta ngoéo tay.”

“Mười năm sau, nàng nhất định phải vào kinh tìm ta. Ta sẽ cưới nàng.”

Nay đã mười năm trôi qua.

Ta vào kinh tìm chàng.

Lại nghe người ngoài xì xào bàn tán — Ninh Vương bên người không thiếu hồng nhan tri kỷ, thanh mai trúc mã vây quanh.

Đại tiểu thư phủ Thừa tướng một lòng si mê, nguyện đời này chỉ gả cho chàng.

Danh kỹ Linh Ca của Xuân Phong Lâu vì chàng mà nháo đến mức tìm cái chết.

Người kể chuyện trong trà lâu gõ bàn đánh “bốp” một cái, vỗ đầu than:

“Suýt nữa quên, nghe nói Ninh Vương điện hạ còn có một vị hôn thê tận phương xa, ở mãi đất U Châu!”

Lập tức, dưới lầu vang lên một tràng cười ha hả.

“Ta thấy, mối hôn sự này e là không xong rồi!”

“Điện hạ quen nhìn mỹ nữ đất kinh kỳ, sao còn để mắt đến một dã nha đầu từ nơi quê mùa hẻo lánh?”

“Nếu vị hôn thê kia biết điều, chi bằng tự mình lui hôn, tránh để điện hạ và các vị mỹ nhân khó xử.”

Ta không tin.

Ta muốn đích thân gặp chàng một lần.

Ta tới Xuân Phong Lâu, muốn hỏi chàng một lời cho ra lẽ.

Vừa bước vào, liền trông thấy chàng gối đầu trên đùi một mỹ nhân áo xanh, một cô nương mặc hồng y đang đút nho cho chàng, còn cô áo trắng thì nhẹ tay gảy đàn tì bà bên cạnh.

Một người quê mùa như ta, từ trước đến nay nào từng thấy qua cảnh tượng hoang đường như thế?

Tức khắc sững người tại chỗ.

Tiêu Quyết hơi nhướng mắt, đưa ánh nhìn lành lạnh quét qua người ta một lượt.

Ta lập tức căng thẳng, lòng thầm nghĩ:

Nếu đúng như lời kể của ông kể chuyện — bước tiếp theo, hẳn là chàng sẽ châm chọc nhục mạ ta, rồi trước mặt bao người mà lui hôn cho xong.

Thế nhưng không.

Tiêu Quyết chỉ nhíu mày, giọng mang đôi phần khó hiểu:

“Ngươi sao lại xấu xí đến thế?”

Lần đầu tiên trong đời, ta bị người ta mắng là xấu xí.

Có phần ngơ ngác, ta đưa tay sờ mặt mình.

Cách ăn mặc cải nam trang của ta… cũng đâu đến mức khó coi nhường ấy.

Rõ ràng ta đã hóa trang y theo ca ca mà!

2.

Đêm khuya.

Tiểu tư của Tiêu Quyết là Minh Thu điên cuồng gõ cửa.

“Thẩm bạn độc, ngươi ngủ chưa? Ngươi ngủ rồi thật sao?”

Tiêu Quyết lại uống say ở Xuân Phong Lâu, sai người đến gọi ta đi đón.

Tháng này đã là lần thứ sáu.

Ta biết, tên chó này cố tình cả đấy.

Vừa bước vào cửa, Tiêu Quyết liền trợn mắt nhìn ta chằm chằm.

Ta liếc mắt khinh thường:

“Nhìn cái gì mà nhìn? Chủ nhân tới rước ngươi về đấy.”

Không ngờ hắn chẳng buông lời khiêu khích như mọi lần, chỉ bâng quơ buông một câu:

“Bổn vương vừa rồi nằm mộng thấy muội muội ngươi.”

Hắn híp đôi mắt phượng hẹp dài, giọng hiếm khi ôn hoà:

“Hồi nhỏ nàng trắng trẻo lanh lợi, giống như một viên bánh ngọt mềm mại… Sao lớn lên lại trở nên xấu xí thế nhỉ?”

“Hay là… đất U Châu phong thuỷ chẳng tốt, phải đưa nàng hồi kinh mới dưỡng lại được?”

Ta cười lạnh, hất tay hắn ra như tránh ôn dịch, mặt tỏ vẻ buồn nôn.

“Ọe… ọe…”

Tiêu Quyết giận dữ quát:

“Ngươi cái đồ lùn lụn này, đừng có không biết điều!”

Ta lập tức phản bác, chẳng chút kiêng dè:

“Thế nào, điện hạ?”

Làm bạn đọc bên cạnh Tiêu Quyết ba tháng nay.

Toàn bộ Quốc Tử Giám không ai không biết, ta và hắn như nước với lửa.

Kẻ thù không đội trời chung, gặp mặt là gườm, đối diện là khó chịu.

Hắn chê ta xấu, tìm đủ cách đuổi ta đi.

Cố tình không học bài, khiến ta bị phạt trượng dưới trướng tiên sinh.

Ta là người rất hay ghi hận.

Lại thừa sức, thừa mưu.

Thế là… ta đem bài sách luận hắn cặm cụi viết ba ngày ba đêm, lặng lẽ đổi thành xuân cung đồ.

Phu tử tức đến vặn cả ria mép, phạt hắn quỳ từ rạng sáng đến chạng vạng.

Tiêu Quyết tức đến độ suýt thổ huyết.

“Ngươi đấu với ta thì có lợi gì?”

Ta cười híp mắt, giọng đầy khoái trá:

“Ta vui lòng.”

Rất lâu sau này…

Trong Quốc Tử Giám vẫn lưu truyền truyền kỳ về hai chúng ta.

Mà hiện tại—

Tiêu Quyết lại lần nữa đấu khẩu không lại ta, tức đến bốc khói.

“Đợi mẫu hậu ta lễ Phật hồi cung, bổn vương nhất định sẽ tố cáo ngươi thấu trời, tống cổ ngươi về lại U Châu!”

Ta cong môi cười nhởn nhơ, bộ dạng không đứng đắn:

Hoàng hậu di mẫu thương ta còn hơn con ruột.

Ai mà biết người sẽ đứng về phía ai?

“Thật vậy sao? Vậy ngươi đi cáo đi! Ta sợ quá đi mất… ọe ọe ọe…”

Tiêu Quyết y như một con chó hoang dữ dằn gặp được sơ hở, lập tức nhào tới, miệng mồm chua ngoa:

“Ô hô, Thẩm đại công tử đây là… hoài thai rồi à?”

“Không phải,” ta lạnh lùng liếc hắn, “chỉ là đột nhiên nhớ đến câu nói ban nãy của điện hạ, thấy buồn nôn thôi.”

Tiêu Quyết im lặng.

Một lúc lâu.

Ta nghe thấy hắn khẽ khàng cất tiếng, mang theo thứ cảm xúc rất khó nói rõ:

“Thẩm Thanh Nghiên, vì sao ngươi lại ghét ta đến vậy?”

3.

Khi Thái tử mang gương mặt quen thuộc xuất hiện tại Quốc Tử Giám để tìm ân nhân cứu mạng…

Ta ôm chặt lấy lớp “áo giáp” của mình, rùng mình run rẩy.

Sao lại là… hắn?

Hai tháng trước, vào một đêm khuya.

Vừa tiễn Tiêu Quyết say khướt về cung xong, ta xoay người lại thì thấy có người ngã xuống hồ.

Không kịp nghĩ ngợi, ta lập tức nhảy xuống nước.

Chật vật lắm mới kéo được người nọ lên bờ.

Là một nam tử trẻ tuổi, dung mạo ôn nhuận như ngọc.

Lông mi dài cong như cánh quạ khẽ run rẩy.

Hắn dần tỉnh lại, ánh mắt mờ mịt nhìn ta:

“Vị… cô nương này?”

Dưới ánh trăng lạnh, ta thấy rõ bóng mình phản chiếu trong đôi mắt hắn.

Mái tóc đen xõa dài, làn da trắng nhợt nhạt.

Ta theo phản xạ đưa tay sờ mặt.

Xong rồi.

Lớp hóa trang đã bị nước hồ rửa trôi sạch.

Giọng hắn bất chợt nhẹ hẳn đi:

“Ngươi…”

Ta cúi đầu theo ánh nhìn của hắn.

Áo dài màu xanh của Quốc Tử Giám sau khi thấm nước đã dính sát vào người, đường nét phơi bày rõ ràng.

Sắc mặt ta trống rỗng trong thoáng chốc.

“Lưu manh!”

Theo bản năng, ta vung tay tát hắn một cái thật mạnh, đánh lệch cả khuôn mặt hắn đi.

Rồi xoay người bỏ chạy.

Chỉ tiếc, hôm ấy ta lại mặc thanh bào của Quốc Tử Giám — quá dễ nhận ra.

Hắn vẫn đuổi theo.

Ta âm thầm nghĩ —

e là hắn đến để đòi lại cái tát hôm trước.

Chỉ thấy Thái tử tiến lên một bước, từ trong tay áo lấy ra một cây trâm ngọc.

“Ân nhân của ta đánh rơi vật này, không biết có ai từng nhìn thấy?”

Ta bỗng hiểu ra, vì sao mình tìm mãi không thấy cây trâm kia.

Thì ra, đã làm rơi lúc đó!

Ta nuốt khan một ngụm nước bọt, không dám thở mạnh.

Nào ngờ, bên cạnh lại vang lên một tiếng “ồ” rất thiếu đòn của Tiêu Quyết:

“Trâm này… sao lại quen mắt vậy?”

Dĩ nhiên là quen!

Bởi đó chính là tín vật đính ước mà Tiêu Quyết tặng ta khi còn nhỏ.

Tiêu Quyết đảo mắt nhìn một vòng, sau đó ngẩng đầu, giọng chắc như đinh đóng cột:

“Cây trâm này là của bổn vương!”

(F U LL) Vì muốn l/én nhìn vị hôn phu đã được cha mẹ định sẵn từ thuở nhỏ, ta cải nam trang, thay ca ca đến phủ Ninh Vươ...
07/06/2026

(F U LL) Vì muốn l/én nhìn vị hôn phu đã được cha mẹ định sẵn từ thuở nhỏ, ta cải nam trang, thay ca ca đến phủ Ninh Vương làm bạn đọc sách.

Nào ngờ, người ta mong nhớ suốt mười năm lại ghét bỏ ta đến tận x/ương t/ủy.

“Nghe nói muội muội ngươi là đệ nhất mỹ nhân đất U Châu?”

“Gạt ai vậy?”

“Ngươi có dung mạo thế này, muội muội ngươi hẳn cũng chẳng ra gì.”

Mấy vị cô nương bên cạnh chàng lập tức cười khúc khích phụ họa:

“Người nhà họ Thẩm các ngươi cũng nên soi gương một chút.”

“Xem thử có xứng với Ninh Vương ca ca hay không.”

Đây là lần đầu tiên trong đời ta bị người khác chê là xấu xí.

Ta tức đến đỏ cả mắt, lau lớp tro bụi trên mặt rồi chạy thẳng đi tìm di mẫu là Hoàng hậu nương nương để kể tội.

“Hoang đường!”

Hoàng hậu nương nương bật cười, đưa tay xoa đầu ta.

“A Dao của bản cung là xinh đẹp nhất.”

Nói rồi, người lại nhìn ta đầy ý vị, cười hỏi:

“Thái tử của bản cung ngoan ngoãn hơn Ninh Vương nhiều.”

“Nếu đổi hắn làm lang quân của con, con có bằng lòng không?”
..

Đêm đại hôn của Thái tử và tiểu thư nhà họ Thẩm.

Lời đồn lan khắp kinh thành.

Ngoài tẩm điện, Ninh Vương đập cửa đến tê dại cả hai tay, giọng nói khản đặc như muốn khóc ra m /áu:

“Hoàng tẩu, mở cửa!”

“Ta là ca ca ruột của Thái tử mà!”

1.

Phụ thân, mẫu thân, thỉnh an hai người, mong hai người thân thể an khang, vạn sự như ý.

Việc nữ nhi giả trang làm ca ca vào kinh, tạm thời chưa bị phát giác.

Lại nữa, xin nhắn với ca ca một lời: Ninh Vương nói huynh diện mạo xấu xí…

Ta cắn chặt cán bút, càng viết càng giận.

Lại nữa, nữ nhi không muốn gả cho Ninh Vương nữa!

Mẫu thân là khuê trung cố hữu của Hoàng hậu nương nương.

Ta và Ninh Vương Tiêu Quyết, từ nhỏ đã đính thân.

Về sau, phụ thân cáo lão hồi hương, cả nhà dời về đất U Châu.

Năm đó ta mới năm tuổi.

Trước lúc lên đường, Tiểu Tiêu Quyết nước mắt ròng ròng kéo tay ta.

“Tiểu Dao, chúng ta ngoéo tay.”

“Mười năm sau, nàng nhất định phải vào kinh tìm ta. Ta sẽ cưới nàng.”

Nay đã mười năm trôi qua.

Ta vào kinh tìm chàng.

Lại nghe người ngoài xì xào bàn tán — Ninh Vương bên người không thiếu hồng nhan tri kỷ, thanh mai trúc mã vây quanh.

Đại tiểu thư phủ Thừa tướng một lòng si mê, nguyện đời này chỉ gả cho chàng.

Danh kỹ Linh Ca của Xuân Phong Lâu vì chàng mà nháo đến mức tìm cái chết.

Người kể chuyện trong trà lâu gõ bàn đánh “bốp” một cái, vỗ đầu than:

“Suýt nữa quên, nghe nói Ninh Vương điện hạ còn có một vị hôn thê tận phương xa, ở mãi đất U Châu!”

Lập tức, dưới lầu vang lên một tràng cười ha hả.

“Ta thấy, mối hôn sự này e là không xong rồi!”

“Điện hạ quen nhìn mỹ nữ đất kinh kỳ, sao còn để mắt đến một dã nha đầu từ nơi quê mùa hẻo lánh?”

“Nếu vị hôn thê kia biết điều, chi bằng tự mình lui hôn, tránh để điện hạ và các vị mỹ nhân khó xử.”

Ta không tin.

Ta muốn đích thân gặp chàng một lần.

Ta tới Xuân Phong Lâu, muốn hỏi chàng một lời cho ra lẽ.

Vừa bước vào, liền trông thấy chàng gối đầu trên đùi một mỹ nhân áo xanh, một cô nương mặc hồng y đang đút nho cho chàng, còn cô áo trắng thì nhẹ tay gảy đàn tì bà bên cạnh.

Một người quê mùa như ta, từ trước đến nay nào từng thấy qua cảnh tượng hoang đường như thế?

Tức khắc sững người tại chỗ.

Tiêu Quyết hơi nhướng mắt, đưa ánh nhìn lành lạnh quét qua người ta một lượt.

Ta lập tức căng thẳng, lòng thầm nghĩ:

Nếu đúng như lời kể của ông kể chuyện — bước tiếp theo, hẳn là chàng sẽ châm chọc nhục mạ ta, rồi trước mặt bao người mà lui hôn cho xong.

Thế nhưng không.

Tiêu Quyết chỉ nhíu mày, giọng mang đôi phần khó hiểu:

“Ngươi sao lại xấu xí đến thế?”

Lần đầu tiên trong đời, ta bị người ta mắng là xấu xí.

Có phần ngơ ngác, ta đưa tay sờ mặt mình.

Cách ăn mặc cải nam trang của ta… cũng đâu đến mức khó coi nhường ấy.

Rõ ràng ta đã hóa trang y theo ca ca mà!

2.

Đêm khuya.

Tiểu tư của Tiêu Quyết là Minh Thu điên cuồng gõ cửa.

“Thẩm bạn độc, ngươi ngủ chưa? Ngươi ngủ rồi thật sao?”

Tiêu Quyết lại uống say ở Xuân Phong Lâu, sai người đến gọi ta đi đón.

Tháng này đã là lần thứ sáu.

Ta biết, tên chó này cố tình cả đấy.

Vừa bước vào cửa, Tiêu Quyết liền trợn mắt nhìn ta chằm chằm.

Ta liếc mắt khinh thường:

“Nhìn cái gì mà nhìn? Chủ nhân tới rước ngươi về đấy.”

Không ngờ hắn chẳng buông lời khiêu khích như mọi lần, chỉ bâng quơ buông một câu:

“Bổn vương vừa rồi nằm mộng thấy muội muội ngươi.”

Hắn híp đôi mắt phượng hẹp dài, giọng hiếm khi ôn hoà:

“Hồi nhỏ nàng trắng trẻo lanh lợi, giống như một viên bánh ngọt mềm mại… Sao lớn lên lại trở nên xấu xí thế nhỉ?”

“Hay là… đất U Châu phong thuỷ chẳng tốt, phải đưa nàng hồi kinh mới dưỡng lại được?”

Ta cười lạnh, hất tay hắn ra như tránh ôn dịch, mặt tỏ vẻ buồn nôn.

“Ọe… ọe…”

Tiêu Quyết giận dữ quát:

“Ngươi cái đồ lùn lụn này, đừng có không biết điều!”

Ta lập tức phản bác, chẳng chút kiêng dè:

“Thế nào, điện hạ?”

Làm bạn đọc bên cạnh Tiêu Quyết ba tháng nay.

Toàn bộ Quốc Tử Giám không ai không biết, ta và hắn như nước với lửa.

Kẻ thù không đội trời chung, gặp mặt là gườm, đối diện là khó chịu.

Hắn chê ta xấu, tìm đủ cách đuổi ta đi.

Cố tình không học bài, khiến ta bị phạt trượng dưới trướng tiên sinh.

Ta là người rất hay ghi hận.

Lại thừa sức, thừa mưu.

Thế là… ta đem bài sách luận hắn cặm cụi viết ba ngày ba đêm, lặng lẽ đổi thành xuân cung đồ.

Phu tử tức đến vặn cả ria mép, phạt hắn quỳ từ rạng sáng đến chạng vạng.

Tiêu Quyết tức đến độ suýt thổ huyết.

“Ngươi đấu với ta thì có lợi gì?”

Ta cười híp mắt, giọng đầy khoái trá:

“Ta vui lòng.”

Rất lâu sau này…

Trong Quốc Tử Giám vẫn lưu truyền truyền kỳ về hai chúng ta.

Mà hiện tại—

Tiêu Quyết lại lần nữa đấu khẩu không lại ta, tức đến bốc khói.

“Đợi mẫu hậu ta lễ Phật hồi cung, bổn vương nhất định sẽ tố cáo ngươi thấu trời, tống cổ ngươi về lại U Châu!”

Ta cong môi cười nhởn nhơ, bộ dạng không đứng đắn:

Hoàng hậu di mẫu thương ta còn hơn con ruột.

Ai mà biết người sẽ đứng về phía ai?

“Thật vậy sao? Vậy ngươi đi cáo đi! Ta sợ quá đi mất… ọe ọe ọe…”

Tiêu Quyết y như một con chó hoang dữ dằn gặp được sơ hở, lập tức nhào tới, miệng mồm chua ngoa:

“Ô hô, Thẩm đại công tử đây là… hoài thai rồi à?”

“Không phải,” ta lạnh lùng liếc hắn, “chỉ là đột nhiên nhớ đến câu nói ban nãy của điện hạ, thấy buồn nôn thôi.”

Tiêu Quyết im lặng.

Một lúc lâu.

Ta nghe thấy hắn khẽ khàng cất tiếng, mang theo thứ cảm xúc rất khó nói rõ:

“Thẩm Thanh Nghiên, vì sao ngươi lại ghét ta đến vậy?”

3.

Khi Thái tử mang gương mặt quen thuộc xuất hiện tại Quốc Tử Giám để tìm ân nhân cứu mạng…

Ta ôm chặt lấy lớp “áo giáp” của mình, rùng mình run rẩy.

Sao lại là… hắn?

Hai tháng trước, vào một đêm khuya.

Vừa tiễn Tiêu Quyết say khướt về cung xong, ta xoay người lại thì thấy có người ngã xuống hồ.

Không kịp nghĩ ngợi, ta lập tức nhảy xuống nước.

Chật vật lắm mới kéo được người nọ lên bờ.

Là một nam tử trẻ tuổi, dung mạo ôn nhuận như ngọc.

Lông mi dài cong như cánh quạ khẽ run rẩy.

Hắn dần tỉnh lại, ánh mắt mờ mịt nhìn ta:

“Vị… cô nương này?”

Dưới ánh trăng lạnh, ta thấy rõ bóng mình phản chiếu trong đôi mắt hắn.

Mái tóc đen xõa dài, làn da trắng nhợt nhạt.

Ta theo phản xạ đưa tay sờ mặt.

Xong rồi.

Lớp hóa trang đã bị nước hồ rửa trôi sạch.

Giọng hắn bất chợt nhẹ hẳn đi:

“Ngươi…”

Ta cúi đầu theo ánh nhìn của hắn.

Áo dài màu xanh của Quốc Tử Giám sau khi thấm nước đã dính sát vào người, đường nét phơi bày rõ ràng.

Sắc mặt ta trống rỗng trong thoáng chốc.

“Lưu manh!”

Theo bản năng, ta vung tay tát hắn một cái thật mạnh, đánh lệch cả khuôn mặt hắn đi.

Rồi xoay người bỏ chạy.

Chỉ tiếc, hôm ấy ta lại mặc thanh bào của Quốc Tử Giám — quá dễ nhận ra.

Hắn vẫn đuổi theo.

Ta âm thầm nghĩ —

e là hắn đến để đòi lại cái tát hôm trước.

Chỉ thấy Thái tử tiến lên một bước, từ trong tay áo lấy ra một cây trâm ngọc.

“Ân nhân của ta đánh rơi vật này, không biết có ai từng nhìn thấy?”

Ta bỗng hiểu ra, vì sao mình tìm mãi không thấy cây trâm kia.

Thì ra, đã làm rơi lúc đó!

Ta nuốt khan một ngụm nước bọt, không dám thở mạnh.

Nào ngờ, bên cạnh lại vang lên một tiếng “ồ” rất thiếu đòn của Tiêu Quyết:

“Trâm này… sao lại quen mắt vậy?”

Dĩ nhiên là quen!

Bởi đó chính là tín vật đính ước mà Tiêu Quyết tặng ta khi còn nhỏ.

Tiêu Quyết đảo mắt nhìn một vòng, sau đó ngẩng đầu, giọng chắc như đinh đóng cột:

“Cây trâm này là của bổn vương!”
.

[FUII] Trưởng tỷ xuất giá được nửa năm thì phu quân của nàng bệnh tình nguy kịch.Thái tử vô cùng lo lắng, muốn đón nàng ...
07/06/2026

[FUII] Trưởng tỷ xuất giá được nửa năm thì phu quân của nàng bệnh tình nguy kịch.

Thái tử vô cùng lo lắng, muốn đón nàng đến bên cạnh để đích thân an ủi.

Để tránh lời ra tiếng vào, chàng bảo ta và trưởng tỷ hoán đổi thân phận.

“Thái tử phi, hai người giống nhau như đúc, sẽ không ai phát hiện đâu.”

“Đợi phu quân của nàng ấy qua đời, cô sẽ nghĩ cách đón nàng về.”

Ý của thái tử, không dám không theo.

Đêm đó, ta liền thu dọn đồ đạc, nhưng không cẩn thận làm rơi một bức tranh.

Thái tử mở tranh ra, tim ta chợt thắt lại.

Chàng nhìn bóng lưng trên tranh, nhíu mày nói:

“Học lâu như vậy rồi, vẫn chỉ biết vẽ bóng lưng.”

“Đến bên đó rồi, đừng vẽ bóng lưng của cô nữa, kẻo khiến người ta sinh nghi.”

Ta thở phào nhẹ nhõm, gật đầu đáp:

“Được.”

**01**

Dung Triệt đặt bức tranh lên án, lại nói với ta:

“Bức tranh này để lại Đông cung, cũng đừng mang sang bên kia.”

Ta cụp mắt nhìn bóng lưng trên tranh, có chút do dự.

Rơi vào mắt Dung Triệt, chàng lại tưởng ta sinh lòng oán giận, đang giở tính khí, sắc mặt lập tức lạnh xuống, nhắc nhở ta:

“Ngay từ đầu cô đã nói với nàng rồi, người cô thích là tỷ tỷ của nàng.”

“Nếu không phải vì nàng ấy, với tài tình và học thức của nàng, làm sao có thể ngồi lên vị trí thái tử phi?”

Ta chưa từng quên, chàng thích tỷ tỷ.

Hai người là thanh mai trúc mã, chí thú tương đồng, đáng tiếc hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình.

Người trong lòng của tỷ tỷ không phải chàng.

Dung Triệt không nỡ ép buộc nàng, đành nhẫn nhịn nỗi đau mà để nàng rời đi.

Còn ta không có chút tài học, nông cạn vụng về, có thể trở thành thái tử phi, tất cả đều nhờ gương mặt giống tỷ tỷ như đúc này.

Song sinh cùng cuống, dung mạo không khác.

Dung Triệt cưới ta, là để giải nỗi khổ tương tư.

Nay khó khăn lắm mới chờ được cơ hội, chàng thậm chí còn không đợi nổi đến khi phu quân của tỷ tỷ qua đời, đã muốn đón nàng vào Đông cung.

Nhưng thế nhân đều biết.

Thái tử Dung Triệt là bậc quân tử đoan chính, quý khiết như vàng ngọc.

Trước mặt thiên hạ, chàng không thể làm ra chuyện cư ớ/ p đoạt thê tử của người khác.

Cũng không thể làm vấy bẩn thanh danh trinh tĩnh nhã nhặn của tỷ tỷ.

Vì vậy chàng nghĩ ra một cách, để ta và tỷ tỷ hoán đổi thân phận.

Tỷ tỷ đến làm thái tử phi.

Còn ta đi chăm sóc phu quân bệnh đã vô phương cứu chữa của nàng.

Lời đã nói đến nước này, ta chỉ đành nghe theo sắp xếp, trong đêm thu dọn đồ đạc.

Nhưng bây giờ chàng muốn giữ lại bức tranh này.

Ta lại nhìn thêm một lần, cuộn trục tranh lại, nói với chàng:

“Vậy điện hạ phải cất tranh cho kỹ, đừng để người khác nhìn thấy.”

Lúc này sắc mặt chàng mới dịu đi đôi chút, để lộ một nụ cười mang theo vài phần khinh thị.

“Đương nhiên. Nàng thân là thái tử phi, nhưng hội họa không tinh, bút mực non nớt, học đến hôm nay cũng chỉ biết vẽ bóng lưng. Nếu để lộ ra ngoài, chẳng phải sẽ khiến người ta chê cười cô sao?”

Ta mím môi, không nói gì.

Đốt hương, pha trà, gảy đàn, vẽ tranh, đều là những thứ ta bắt đầu học sau khi gả cho Dung Triệt.

Chàng không thỏa mãn với việc ta chỉ giống về dáng vẻ bên ngoài, mà tham lam mong ta cũng có tài học như tỷ tỷ, có thể cùng chàng đàm thơ luận đạo.

Vì vậy chàng mời người đến chuyên dạy ta.

Nhưng rốt cuộc thời gian quá ngắn, ta chỉ học được chút da lông.

Thấy chàng đồng ý, ta tiếp tục kiểm lại những thứ cần mang theo. Để không khiến người khác sinh nghi, thật ra những thứ ta có thể mang đi cũng không nhiều.

Rất nhanh đã thu dọn xong.

Dung Triệt cầm cuộn tranh, lại dặn dò ta lần nữa:

“Tuy phu quân của nàng ấy đã bệnh nặng nguy kịch, bất tỉnh nhân sự, nhưng trong phủ đông người, nàng tuyệt đối không được quá sơ suất.”

Ta cười cười.

“Điện hạ yên tâm, chẳng qua chỉ là đổi sang một nơi khác để làm thế thân cho tỷ tỷ thôi mà. Ta có kinh nghiệm.”

Thần sắc chàng khựng lại, sau đó trầm giọng nói:

“Như vậy thì tốt nhất.”

Nói xong, chàng nhấc chân rời đi. Đến cửa điện, chàng lại dừng bước, quay người lại, thấy ta đứng giữa ánh nến mông lung, chàng lại nói thêm một câu:

“Khoảng thời gian này, thiệt thòi cho nàng rồi.”

“Đợi phu quân của nàng ấy qua đời, cô sẽ nghĩ cách đón nàng về.”

Ta không hỏi chàng.

Người trong lòng đã ở bên cạnh, đón ta về để làm gì nữa?

**02**

Sáng sớm hôm sau, Dung Triệt đưa ta đến phòng riêng trong khách điếm.

Đẩy cửa ra, tỷ tỷ Mộ Uyển Nghi đang ngồi bên cửa sổ, thần sắc thê lương.

Vừa thấy Dung Triệt, nàng lập tức rơi hai hàng lệ trong, nghẹn ngào gọi một tiếng:

“Điện hạ.”

Ta ôm bọc hành lý ngồi sang một bên, nghe Dung Triệt dịu giọng an ủi nàng, còn không quên lau nước mắt nơi khóe mắt cho nàng.

Khóc đủ rồi, nàng mới dời ánh mắt sang ta, nhắc đến phu quân của nàng, dặn dò:

“Ta và chàng cũng chưa từng ở bên nhau được mấy lần, chỉ lúc chàng bị thương trở về mới nói với nhau vài câu.”

“Nay chàng hôn mê bất tỉnh, muội đi thay ta chăm sóc, cũng không tính là việc khó.”

Phu quân của tỷ tỷ là một tiểu tướng quân.

Đêm tân hôn, biên quan báo nguy. Chàng còn chưa kịp uống rượu hợp cẩn, đã cởi hỷ phục, ngay trong đêm xuất chinh.

Kết quả bị người ta ám toán, khi trở về đã mang trọng thương.

Không bao lâu sau liền bệnh nặng không dậy nổi.

Ta nghĩ một lát, dịu giọng hỏi:

“Nếu tỷ tỷ thích chàng, vì sao không đích thân ở bên cạnh chăm sóc?”

“Nếu chàng tỉnh lại, chắc chắn cũng sẽ muốn nhìn thấy tỷ tỷ.”

Nghe vậy, nàng suýt nữa lại rơi lệ, bất mãn nhìn ta:

“Ngay cả thái y cũng bó tay hết cách, chàng còn tỉnh lại thế nào được?”

“Chẳng lẽ muốn ta cả đời canh giữ một người hôn mê bất tỉnh, chỉ thêm đau lòng thôi sao?”

Ta hé môi, vừa định nói, nhỡ đâu tỉnh lại thì sao?

Dung Triệt đã nhíu đôi mày dài, lên tiếng trước:

“Mộ Nhược Thủy, nàng cố ý có phải không?”

“Rõ ràng biết Uyển Nghi vì chuyện này mà lo lắng, lại cố tình kích thích nàng ấy?”

Chàng quả thật không nỡ để tỷ tỷ phải buồn dù chỉ một chút.

Ta đành nuốt lời định nói xuống.

Ta cùng tỷ tỷ đi vào gian trong, thay y phục của nhau.

Thắt xong dải váy, ta vừa định mở cửa, tỷ tỷ đã vươn tay giữ lại.

Nàng thở dài một tiếng, khẽ nói:

“Nhược Thủy, ta biết làm vậy là thiệt thòi cho muội.”

“Nhưng nếu không phải ta không cần, vị trí thái tử phi vốn cũng chẳng đến lượt muội.”

“Vốn dĩ nó là của ta.”

“Hơn nữa học vấn của muội nông cạn, tầm thường vô vị, sau này làm sao có thể làm tốt mẫu nghi thiên hạ?”

Nàng nói uyển chuyển hàm súc, nhưng ta vẫn hiểu được ý ngoài lời.

Nhưng nàng rõ ràng biết, vốn dĩ ta cũng có cơ hội cùng nàng cầu học vấn đạo, tu văn tập nghệ.

Nếu không phải năm t/ á m t u/ ổi ấy, vào đêm Hoa Triêu, nàng bị người ta dùng tượng đường dụ đi.

Ta tìm tới nơi, thấy nàng bị người ta bị/ t mi/ ệ ng kéo đi, lập tức nhặt mảnh đá n họ/ n dưới đất ném vào cổ tay kẻ đó.

Thừa lúc hắn đau đớn buông tay, ta kéo tỷ tỷ bỏ chạy.

Kết quả còn chưa chạy được bao xa, ta trẹo mắt cá chân, ngã mạnh xuống đất.

Người phía sau tức giận đuổi theo.

Tỷ tỷ run rẩy rơi nước mắt, buông tay ta ra.

“Ta… ta đi tìm cha nương đến…”

Ta nhìn bóng lưng nàng rời đi, gọi nàng:

“Tỷ tỷ…”

Sau đó ta trốn được giữa đường, dầm mưa phát sốt, hoặc có lẽ vì không muốn nhớ lại nỗi đau bị bỏ rơi, nên đã quên rất nhiều chuyện.

Những năm lưu lạc bên ngoài, ta từng chịu đói, chịu rét, còn bị người ta đ/ á/ nh không biết bao nhiêu lần.

Mãi đến khi nàng cùng cha nương đến Giang Nam tránh nóng, gặp lại ta.

Ta mới nhớ lại đoạn hồi ức đau khổ ấy.

Tỷ tỷ khóc lóc xin lỗi ta:

“Nếu ta không buông tay, cha nương sẽ mất cả hai nữ nhi cùng một lúc, vậy họ phải sống thế nào đây?”

Ta không thể oán nàng.

Cũng như bây giờ, nếu nàng muốn làm lại thái tử phi.

Ta cũng không còn cách nào khác.

Kéo cửa ra, bóng dáng Dung Triệt xuất hiện trước mắt.

Chàng theo bản năng nhìn về phía ta, sau đó nhấc chân đi về phía tỷ tỷ, giọng điệu dịu nhẹ gọi một tiếng:

“Uyển Nghi.”

Ta dừng bước quay đầu nhìn chàng một cái.

Người này như tùng xanh đứng giữa tuyết, như bạch ngọc ánh nơi trần thế.

Đã từng có lúc, chàng cũng dịu dàng gọi ta:

"Nhược Thủy.”

**03**

Ra khỏi khách điếm, chúng ta mỗi người đi một ngả.

Trước lúc chia tay, giữa mày Dung Triệt vô cớ hiện lên vài phần bực bội.

Chàng chần chừ mấy bước, rồi tháo miếng ngọc bội bên hông đưa cho ta.

“Nếu nàng có việc cần tìm cô, có thể bảo người cầm miếng ngọc bội này đến Đông cung.”

Ta nắm lấy miếng bạch ngọc ấm như mỡ đông, còn chưa kịp mở lời, đã nghe tỷ tỷ dịu giọng nói:

“Điện hạ, người trong tướng quân phủ trước đây đều đối xử với ta rất tốt, chắc chắn cũng sẽ không làm khó muội muội.”

“Yên tâm đi, sẽ không có chuyện gì đâu.”

Dứt lời, nàng như nhớ ra điều gì, lại nói với ta:

“Đúng rồi, trước mặt người ngoài, khi nhắc đến chàng, ta vẫn luôn gọi chàng là Huyền Lâm. Nhớ kỹ, không được gọi cả họ là Tống Huyền Lâm.”

Huyền Lâm.

Tống Huyền Lâm.

Ta lặp đi lặp lại cái tên ấy trong miệng rất nhiều lần.

Một đường đi đến cổng tướng quân phủ, tiến vào viện có mùi thuốc nồng nhất.

Vừa đẩy cửa ra, đã thấy người vốn nên hôn mê bất tỉnh kia đang dựa bên cửa sổ, tung hứng một chiếc phi tiêu lá liễu.

Bốn mắt nhìn nhau, hơi thở thoáng khựng lại.

Trong đầu ta lập tức hiện lên rất nhiều chuyện.

Cuối cùng ta nhớ đến lời tỷ tỷ dặn, trước mặt người ngoài khi nhắc đến chàng thì gọi là Huyền Lâm.

Vậy trước mặt chính chàng thì sao?

“…Phu, phu quân?”

Ta kinh ngạc, dò xét gọi một tiếng.

Tống Huyền Lâm đột ngột ghim phi tiêu vào khung cửa sổ, đôi mày khẽ nhướng lên gần như không thể nhận ra. Ánh mắt chàng lướt một vòng trên người ta, sau đó cong môi:

“Phu nhân.”

Ta âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

May quá, không đoán sai.

Nhưng lúc này chàng ung dung đứng ở đây, hoàn toàn không có dáng vẻ bệnh nặng không dậy nổi…

Dường như nhìn ra vẻ kinh ngạc và nghi hoặc của ta.

Chàng tiến lại gần mấy bước, lại gọi một lần nữa:

“Phu nhân.”

“Có phải đã dọa nàng sợ rồi không?”

Chiếc phi tiêu lá liễu được gỡ xuống, đặt trước mặt ta.

Tống Huyền Lâm bắt đầu giải thích từ đầu.

Address

Tỉnh Tiền Giang

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Góc Nhỏ Ngôn Tình posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share