Quán truyện Liên Hoa

Quán truyện Liên Hoa Không gian trà bánh và những chương truyện ngọt ngào. Hãy để chúng mình đồng hành cùng bạn trong từng trang sách. 🍰🌸

[FULL] 100 vạn, 100 đồng.Đó là con số do chính tay mẹ chồng tôi công khai chia sẻ.Trong nhóm gia đình, bà gửi một bảng t...
05/09/2026

[FULL] 100 vạn, 100 đồng.

Đó là con số do chính tay mẹ chồng tôi công khai chia sẻ.

Trong nhóm gia đình, bà gửi một bảng thống kê, tiêu đề là: “Những năm qua đã chi cho cháu như thế nào”.

Cột của cháu lớn chi chít các khoản: học phí, lớp năng khiếu, du lịch, tiền mừng tuổi… cộng lại, đúng tròn 1 triệu tệ.

Cột của con trai tôi chỉ có một dòng duy nhất:

“Tiền mừng tuổi, 100 đồng.”

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, đọc đi đọc lại ba lần.

Sau đó tôi phát hiện, mẹ chồng đang đợi tôi phản hồi.

Không phải bà gửi nhầm.

Mà là cố ý.

100 vạn, 100 đồng.

Đó là con số do chính tay mẹ chồng tôi công khai chia sẻ.

Trong nhóm gia đình, bà gửi một bảng thống kê, tiêu đề là: “Những năm qua đã chi cho cháu như thế nào”.

Cột của cháu lớn chi chít các khoản: học phí, lớp năng khiếu, du lịch, tiền mừng tuổi… cộng lại, đúng tròn 1 triệu tệ.

Cột của con trai tôi chỉ có một dòng duy nhất:

“Tiền mừng tuổi, 100 đồng.”

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, đọc đi đọc lại ba lần.

Sau đó tôi phát hiện, mẹ chồng đang đợi tôi phản hồi.

Không phải bà gửi nhầm.

Mà là cố ý.

1.

Lúc mẹ chồng gửi bảng đó, là 8 giờ tối thứ Bảy.

Tôi vừa tắm xong cho con trai, đang lau tóc.

Điện thoại reo một tiếng, tôi không để ý.

Lại reo thêm tiếng nữa, tôi vẫn chưa xem.

Reo liên tục bảy tám tiếng, tôi mới rảnh tay nhìn vào.

Nhóm gia đình.

Mẹ chồng gửi một bức ảnh.

Tôi mở lên, là bảng Excel, làm khá chỉnh chu, có tiêu đề, phân mục, tổng kết rõ ràng.

Tiêu đề: “Thống kê đầu tư nuôi dạy cháu nhà họ Vương (2018-2024)”

Tôi sững người một lúc.

Đây là cái gì vậy?

Rồi tôi kéo xuống xem tiếp.

Bảng chia thành hai cột: bên trái là “Cháu trai lớn Vương Bác Văn”, bên phải là “Cháu trai nhỏ Vương Bác Vũ”.

Vương Bác Văn là con trai của chị dâu cả, năm nay tám tuổi.

Vương Bác Vũ là con trai tôi, năm nay năm tuổi.

Cột của cháu lớn, mục chi tiêu dày đặc đến phát hoảng.

Học phí mẫu giáo: 120.000. Học phí tiểu học tư thục: 180.000.

Lớp piano: 80.000. Lớp tiếng Anh: 60.000.

Trại hè: 50.000. Tiền tiêu vặt hàng ngày: 30.000.

Tiền mừng tuổi: 48.000. Chi phí du lịch: 60.000.

Quần áo đồ chơi: 40.000. Chi tiêu khác: 332.000.

Tổng cộng: 1 triệu tệ.

Cột của con tôi, chỉ có một dòng:

Tiền mừng tuổi: 100 đồng.

Tổng cộng: 100 đồng.

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, cứ tưởng mình nhìn nhầm.

1 triệu tệ và 100 đồng.

Chênh lệch 10.000 lần.

“Má à, cái này là…”

Chị dâu mở lời trước, gửi một icon che mặt.

“Má à, sao má lại gửi cái này vào nhóm vậy?”

Mẹ chồng trả lời bằng một tin nhắn thoại, tôi bấm nghe.

“Tôi chỉ tính toán lại thôi, xem mấy năm nay đã tiêu bao nhiêu. Con cháu nhà mình, tôi sao có thể không quan tâm chứ?”

Tôi để ý đến một chi tiết.

Bà nói là “con cháu nhà mình”.

Chứ không phải “các con cháu nhà mình”.

Anh cả trong nhóm gửi một biểu tượng like: “Má vất vả quá! Bác Văn có ngày hôm nay đều nhờ má với ba hết!”

Chị dâu cũng vội tiếp lời: “Má à, má lo toan nhiều quá, sau này tụi con sẽ hiếu thảo với má!”

Tôi không nói gì.

Chồng tôi cũng không nói gì.

Năm phút sau, mẹ chồng lại gửi thêm một dòng:

“Thằng hai, tụi bây sao không nói gì?”

Tôi nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn đó, ngón tay lơ lửng trên màn hình.

Tôi không biết phải trả lời sao.

Nói cảm ơn? Cảm ơn vì bà đã cho con tôi 100 đồng?

Nói không sao? Không sao, dù sao con tôi cũng chẳng cần tiền của bà?

Tôi đang do dự, chồng tôi từ bếp đi ra, tay cầm nửa cốc nước.

“Sao vậy?”

Tôi đưa điện thoại cho anh.

Anh nhìn một cái, mặt có chút cứng ngắc.

“Má anh đây là…”

“Anh thấy rồi chứ?” Tôi nói, “1 triệu, 100 đồng.”

Anh im lặng.

Tôi nói tiếp: “Anh có suy nghĩ gì?”

Anh trả lại điện thoại, uống một ngụm nước, nói: “Má anh chắc chỉ đăng chơi thôi, em đừng để tâm.”

“Đăng chơi?” Tôi cười nhạt, “Bà làm hẳn bảng Excel, phân mục rõ ràng, tính toán đến từng con số, anh bảo là chơi?”

“Vậy em muốn sao?” Giọng anh có vẻ bực.

“Em không muốn gì cả.” Tôi nói, “Em chỉ muốn hỏi anh, nhìn cái bảng đó, anh cảm thấy sao?”

Anh im lặng vài giây.

“Anh thấy… má anh đúng là có hơi thiên vị.”

“Hơi?”

“Được rồi, là rất thiên vị.” Anh thở dài, “Nhưng bà là má anh, anh biết làm sao?”

Tôi không nói gì nữa.

Con trai từ ph òng chạy ra, chân trần, đầu còn ướt.

“Mẹ ơi, con muốn nghe kể chuyện!”

Tôi bế nó lên, hôn lên má nó.

“Được, mẹ kể cho con nghe.”

Tối hôm đó, tôi kể ba câu chuyện cho con, dỗ con ngủ xong thì nằm lặng trên giường, mở mắt đến tận hai giờ sáng.

Tôi cứ nghĩ mãi về một chuyện.

Tại sao mẹ chồng lại gửi cái bảng đó?

Không thể nào bà không biết điều đó sẽ khiến tôi xấ u hổ.

Bà nhất định muốn tôi thấy.

Vấn đề là, bà muốn tôi thấy rồi làm gì?

Tôi không nghĩ ra.

Nhưng có một dự cảm.

Bà đang chờ tôi thể hiện thái độ.

2.

Hôm sau là Chủ nhật.

Sáng sớm, mẹ chồng gọi điện tới.

Tôi không bắt máy, chồng tôi nghe.

Anh nghe một lúc, sắc mặt trông hơi khó coi, nói: “Má, con biết rồi, để nói sau nha.”

Cúp máy xong, tôi hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Anh vò trán: “Má nói, tuần sau muốn qua nhà mình ở một thời gian.”

“Ở bao lâu?”

“Bà không nói.”

Tôi thấy trong lòng khựng lại một cái.

Mẹ chồng rất hiếm khi đến nhà chúng tôi.

Sáu năm kết hôn, số lần bà tới có thể đếm trên đầu ngón tay.

Bà chê nhà chúng tôi nhỏ, xa, và “nhàm chán”.

Nhà bác cả ở trung tâm thành phố, căn hộ rộng 180 mét vuông, còn có người giúp việc.

Nhà tôi ở ngoại ô, chỉ có căn hộ hai ph òng ngủ rộng 90 mét vuông, mọi việc đều do tôi với chồng xoay sở.

Mỗi lần mẹ chồng đến, đều phải than vài câu: “Nhà này nhỏ quá, Bác Vũ chẳng có ph òng riêng.”

“Ph òng của Bác Văn rộng 20 mét vuông, có đàn piano, bàn học, tủ đồ chơi, thứ gì cũng có.”

“Hai đứa cũng không biết cố gắng một chút, tạo điều kiện tốt hơn cho con.”

Cho nên bà không thích đến.

Giờ bỗng dưng đòi qua ở, chắc chắn là có chuyện.

“Bà không nói lý do à?” Tôi hỏi.

Chồng lắc đầu: “Không nói.”

Tôi không hỏi thêm, nhưng trong lòng đã có dự cảm.

Sáng thứ Hai đi làm, tôi không kìm được, kể chuyện này với đồng nghiệp Tiểu Lâm.

Tiểu Lâm nghe xong, trợn tròn mắt: “100 vạn với 100 đồng? Quá vô lý rồi còn gì?”

“Bảng đó là bà tự làm, tự đăng.” Tôi nói.

“Đầu bà ấy có vấn đề à?” Tiểu Lâm không tin nổi, “Chuyện như vậy đáng lý phải giấu đi, mà bà ấy lại chủ động phô ra?”

“Cho nên tôi mới nghĩ mãi, bà rốt cuộc muốn gì.”

Tiểu Lâm nghĩ một lúc, hỏi: “Mẹ chồng cậu năm nay bao nhiêu?”

“Sáu mươi tám.”

“Còn ba chồng?”

“Ông mất năm ngoái rồi.”

Tiểu Lâm như chợt hiểu ra: “Tớ hiểu rồi.”

“Hiểu cái gì?”

“Bà ấy đang dọn đường để lo dưỡng già.”

Tôi sững người.

Tiểu Lâm tiếp tục: “Cậu nghĩ xem, bà ấy đã dồn hết tiền cho cháu lớn, giờ thằng bé tám tuổi, tiền cần tiêu cũng tiêu hết rồi. Kế tiếp thì sao? Bà ấy già rồi, cần có người chăm.”

“Nhưng anh cả với chị dâu…”

“Anh cả với chị dâu sẽ chăm bà ấy chắc?” Tiểu Lâm cười khẩy, “Bà cho người ta 100 vạn thì người ta đương nhiên phải chăm à? Luật pháp đâu có quy định vậy. Di sản của ba chồng cậu chia thế nào?”

Tôi nghĩ một lúc: “Nhà để cho anh cả, tiền tiết kiệm chia đều.”

“Tiết kiệm bao nhiêu?”

“Hình như hơn bốn mươi vạn, mỗi người được hơn hai mươi.”

“Thế là đúng rồi.” Tiểu Lâm nói, “Bà ấy đã tiêu hết tiền dành dụm cho cháu lớn, giờ trong tay chẳng còn bao nhiêu. Bây giờ muốn tìm nơi dưỡng già.”

“Nhưng người bà tiêu tiền là nhà anh cả…”

“Nhà anh cả có nhà to, có xe, có giúp việc, chi phí sinh hoạt cao. Bà ấy tới đó ở, chị dâu cậu có chịu chăm không?”

Tôi im lặng.

Tiểu Lâm vỗ vai tôi: “Mẹ chồng cậu tính hết rồi. Bà biết chị dâu không dễ ở cùng, cho nên mới nhắm đến nhà cậu.”

“Dựa vào cái gì?” Tôi bật thốt.

“Dựa vào việc chồng cậu là con út, dựa vào cậu dễ nói chuyện hơn chị dâu, dựa vào việc nhà cậu không có giúp việc, bà ấy có thể làm chủ.”

“Nhưng bà ấy chỉ cho con tôi 100 đồng…”

“Với bà ấy, tiền là tiền, dưỡng già là dưỡng già, hai chuyện khác nhau.” Tiểu Lâm lắc đầu, “Bà ấy cho rằng làm con thì phải có hiếu, chẳng liên quan gì tới việc bà có cho tiền hay không.”

Lòng tôi trĩu xuống từng chút một.

Tối hôm đó, mẹ chồng lại gửi một tin vào nhóm:

“Thằng hai, thứ Tư tuần sau mẹ qua, chuẩn bị ph òng sẵn.”

Không phải hỏi, mà là thông báo.

Tôi nhìn dòng tin đó, chợt hiểu ra dụng ý của cái bảng kia.

Bà ấy không phải “gửi chơi cho vui”.

Bà đang nói với tôi: Tôi cho cháu lớn 100 vạn, cho con cô 100 đồng, tôi thiên vị, đúng, tôi chính là thiên vị.

Nhưng cô vẫn phải phục vụ tôi.

Vì tôi là mẹ chồng, cô là con dâu.

Chuyện đương nhiên.

Tôi nắm chặt điện thoại, lần đầu tiên cảm thấy một cơn giận không thể diễn tả dâng lên từ tận đáy lòng.

3.

Thứ Tư, mẹ chồng đến.

Kéo theo một vali 28 inch, vừa vào cửa đã buông câu đầu tiên: “Sao cái ghế sô-pha này còn chưa đổi? Lần trước mẹ nói rồi mà, màu này già quá.”

Tôi cười nhạt, không đáp.

Chồng tôi ra đỡ vali: “Mẹ mang gì mà nhiều vậy?”

“Mẹ tính ở lâu một chút.” Mẹ chồng ngồi xuống ghế, nhìn quanh một vòng, “Nhà tụi con vẫn nhỏ như vậy.”

Tôi đi rót nước.

Con trai từ ph òng chạy ra: “Bà nội!”

Mẹ chồng nhìn nó một cái, gật đầu: “Bác Vũ cao hơn rồi.”

Chỉ có vậy.

Tôi nhớ lần trước dẫn con đến nhà bác cả, mẹ chồng vừa thấy Bác Văn đã reo lên: “Cục cưng của bà, bà nhớ con muốn chếc!”

Rồi ôm chầm lấy, vừa hôn vừa khen.

“Bác Văn thông minh thật, kỳ này thi lại đứng đầu đúng không?” “Bác Văn đẹp trai quá, sau này chắc chắn là minh tinh!”

Còn với con tôi?

“Bác Vũ cao hơn rồi.”

Bốn chữ, không biểu cảm.

Con tôi đứng ngẩn ra, có chút thất vọng, không biết nên nói gì.

Tôi kéo bé lại: “Bác Vũ, vào ph òng làm bài tập đi.”

“Dạ.” Nó ngoan ngoãn đi vào.

Mẹ chồng uống ngụm nước, bắt đầu nói chuyện chính.

“Thằng hai, lần này mẹ đến là có chuyện muốn bàn với tụi con.”

----------
Hướng dẫn đọc FULL bộ truyện này:
🌈 Bước 1: Để lại một chiếc LAI cho bài viết này nha
💖 Bước 2: Gõ͏ mã truyện -- 418239 -- rồi vào linh đọc thôi nè
Lưu ý bật TẤT CẢ BÌNH LUẬN để thấy lin nha. Đủ 16 LAI hệ thống tự mở FULL toàn bộ🥺💕
Tên truyện: 100 ĐỒNG CHO CON TÔI
Tình trạng: Đã hoàn thành

418239

[HOÀN THÀNH] “Em tra cái này làm gì?”Tôi sững người.Trước quầy giao dịch ngân hàng, tôi vừa nhập xong mật khẩu, màn hình...
05/09/2026

[HOÀN THÀNH] “Em tra cái này làm gì?”

Tôi sững người.

Trước quầy giao dịch ngân hàng, tôi vừa nhập xong mật khẩu, màn hình hiển thị: “Mật khẩu không đúng.”

Chiếc thẻ này, là thẻ lương của tôi.

Tám năm kết hôn, tôi chưa từng động đến nó.

Mỗi tháng lương vừa chuyển vào, là nằm yên trong đó.

Trần Kiến Quốc nói anh ấy sẽ quản lý tiền bạc, tôi thấy cũng tốt, đỡ phải lo nghĩ.

Tôi không biết mật khẩu bị đổi từ lúc nào.

Tôi chỉ biết, dựa vào mức lương của tôi, trong thẻ này phải có hơn bảy mươi vạn (700.000 NDT).

“Em tra cái này làm gì?”

Tôi sững người.

Trước quầy giao dịch ngân hàng, tôi vừa nhập xong mật khẩu, màn hình hiển thị: “Mật khẩu không đúng.”

Chiếc thẻ này, là thẻ lương của tôi.

Tám năm kết hôn, tôi chưa từng động đến nó.

Mỗi tháng lương vừa chuyển vào, là nằm yên trong đó.

Trần Kiến Quốc nói anh ấy sẽ quản lý tiền bạc, tôi thấy cũng tốt, đỡ phải lo nghĩ.

Tôi không biết mật khẩu bị đổi từ lúc nào.

Tôi chỉ biết, dựa vào mức lương của tôi, trong thẻ này phải có hơn bảy mươi vạn (700.000 NDT).

1.

“Mật khẩu không đúng.”

Nhân viên ngân hàng nhìn tôi, rồi lại nhìn màn hình.

“Cô chắc chắn là thẻ này chứ?”

Tôi gật đầu.

Chiếc thẻ này, tôi quen thuộc vô cùng. Ngân hàng Công Thương, đuôi số 3364, lúc mở thẻ là chính tôi tự đi làm.

Tám năm trước, lúc vừa kết hôn, Trần Kiến Quốc nói:

“Vợ ơi, tiền trong nhà để anh lo, em chỉ cần xinh đẹp là đủ.”

Lúc đó tôi thấy anh ấy rất chu đáo.

Tôi đưa thẻ lương cho anh, cả mật khẩu cũng do anh đặt giúp.

“Thử lại lần nữa.” Nhân viên ngân hàng nói.

Tôi nhập lại một lần nữa.

Mật khẩu sai.

Tôi lấy điện thoại ra, định hỏi Trần Kiến Quốc.

Anh nghe máy rất nhanh.

“Có chuyện gì vậy?”

“Mật khẩu thẻ lương của em không đúng.”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây.

Rồi anh nói câu đó:

“Em tra cái này làm gì?”

Tay tôi khựng lại.

Không phải “Để anh nghĩ xem”,

Không phải “Có thể anh đã đổi”,

Mà là — “Em tra cái này làm gì?”

“Thẻ là của em, em muốn xem số dư.”

Anh lại im lặng một lúc.

“Em đang ở ngân hàng nào? Anh qua.”

“Anh chỉ cần nói mật khẩu cho em là được.”

“Anh qua rồi nói.”

Anh cúp máy.

Tôi đứng trước quầy, trong lòng lần đầu tiên dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

Không nói rõ được là gì.

Chỉ là… có gì đó không ổn.

Hai mươi phút sau, Trần Kiến Quốc đến.

Anh mặc chiếc áo khoác xám tôi mua cho, trên tay còn cầm một cốc trà sữa.

“Sao tự nhiên lại muốn kiểm tra cái này?”

Anh đưa trà sữa cho tôi, giọng nhẹ nhàng một cách gượng gạo.

“Mẹ nói muốn mua ghế massage, em muốn xem trong thẻ có đủ không.”

“Ghế massage?” Anh nhíu mày, “Mẹ mình sức khỏe vậy, ghế massage có tác dụng gì đâu? Mua về cũng phí tiền.”

“Vậy anh nói em con số cụ thể đi, để em còn biết.”

Anh khựng lại.

“Nói số gì?”

“Trong thẻ lương của em còn bao nhiêu tiền.”

Anh nhìn tôi, ánh mắt chợt lóe lên.

“Không nhiều thế đâu.”

“Vậy còn bao nhiêu?”

“Cái này…” Anh cười, “Anh không nhớ rõ, về nhà anh tra cho em.”

“Không cần về, giờ có thể tra luôn.”

Tôi quay sang nhân viên ngân hàng: “Làm ơn in giúp tôi số dư tài khoản.”

Sắc mặt anh thay đổi.

“Lâm Thư, em không tin anh à?”

Tôi không nói gì.

Anh lại nói: “Chúng ta là vợ chồng, anh có thể hại em chắc?”

“Vậy thì anh nói mật khẩu cho em.”

Anh nhìn tôi, không nói.

Tôi cũng nhìn anh, không nói.

Bầu không khí bỗng trở nên căng thẳng.

Những người xếp hàng xung quanh bắt đầu nhìn về phía chúng tôi.

Anh hạ giọng: “Đừng làm loạn ở đây, về nhà rồi nói.”

“Không phải làm loạn,” tôi bình tĩnh nói, “em chỉ muốn biết, trong thẻ lương của em còn bao nhiêu tiền.”

Anh mím môi.

“Hơn hai nghìn.”

Tôi tưởng mình nghe nhầm.

“Bao nhiêu?”

“Hai nghìn mấy trăm.”

Tôi đứng đó, đầu óc ù đi.

Bảy mươi sáu vạn.

Tám năm.

Còn lại hai nghìn.

“Tiền đâu?”

Anh không nói.

“Em hỏi anh, tiền đâu?”

Anh nhìn tôi, ánh mắt bắt đầu hoảng loạn.

“Tiêu rồi.”

“Tiêu vào đâu?”

“Chi tiêu trong nhà… sinh hoạt… mấy năm nay lặt vặt này nọ, em cũng biết mà.”

Tôi nhìn chằm chằm anh.

“Mỗi tháng chi tiêu trong nhà nhiều lắm cũng chỉ một vạn, tám năm hết khoảng chín mươi vạn. Anh kiếm còn nhiều hơn em, cộng lại hơn hai trăm vạn, giờ nói với em bảy mươi sáu vạn tiêu hết rồi?”

Anh há miệng, không nói được lời nào.

Tôi quay sang nhân viên ngân hàng:

“Làm ơn giúp tôi đặt lại mật khẩu, và in một bản sao kê giao dịch.”

Anh lập tức túm lấy tay tôi.

“Lâm Thư, rốt cuộc em muốn làm gì?”

Tôi rút tay lại.

“Em muốn biết, tiền của em, đã đi đâu rồi.”

2.

Tám năm.

Nói dài không dài, nói ngắn cũng chẳng ngắn.

Tôi và Trần Kiến Quốc quen nhau qua mai mối. Anh hơn tôi ba tuổi, làm việc tại một công ty thiết kế, lương tháng hơn mười nghìn tệ.

Lúc đó tôi mới tốt nghiệp được hai năm, lương sáu nghìn, cảm thấy điều kiện của anh ấy khá tốt.

Anh cũng đối xử với tôi rất tốt.

Hẹn hò thì tranh trả tiền, lễ tết đều có quà, đến kỳ kinh nguyệt còn mang trà gừng đường đỏ đến cho tôi.

Trước khi kết hôn, anh nói:

“Vợ ơi, anh không cần nhà của em, cũng không cần tiền của em, anh chỉ cần em thôi.”

Tôi cảm động vô cùng.

Tháng đầu sau khi kết hôn, anh chủ động đề nghị quản lý tiền bạc:

“Để anh giữ sổ sách, em cứ yên tâm tiêu.”

Tôi thấy anh chu đáo.

Từ đó, thẻ lương của tôi nằm yên trong ngăn kéo ở nhà, cả năm chẳng động đến mấy lần.

Mỗi khi cần tiêu tiền, tôi nói với anh, anh sẽ chuyển khoản cho tôi.

Mấy năm đầu, anh chuyển tiền khá thoải mái.

Mua quần áo — cho.

Đi đám cưới bạn bè — cho.

Về nhà mẹ đẻ mua quà — cũng cho.

Nhưng rồi mọi thứ bắt đầu thay đổi.

Sinh nhật mẹ tôi, tôi muốn mua cho bà một chiếc vòng tay bằng vàng.

“Một, hai vạn lận,” anh nói, “đắt quá.”

“Tiền trong thẻ em không được à?”

“Đó là tiền tiết kiệm của cả hai chúng ta. Em tiêu lung tung, sau này mua nhà thì sao?”

Tôi không nói gì thêm.

Cuối cùng, tôi chỉ mua cho mẹ một chiếc vòng bạc, sáu trăm tệ.

Năm ngoái, lưng mẹ tôi không được khỏe, tôi muốn mua cho bà một chiếc ghế massage.

“Ghế massage á?” anh nói, “cái đó chẳng có tác dụng gì, chỉ là an ủi tinh thần thôi.”

“Hai, ba nghìn cũng được mà.”

Anh lắc đầu:

“Trong nhà không có tiền dư.”

Tôi không hiểu.

Anh lương tháng mười lăm nghìn, tôi tám nghìn, không có khoản vay mua nhà, con học mẫu giáo công lập, mỗi tháng chi tiêu cùng lắm mười nghìn.

Tiền đâu?

“Mình không có tiền tiết kiệm à?” tôi hỏi.

“Cũng có chút, nhưng không nhiều,” anh nói, “anh phải để dành cho sau này.”

“Sau này để làm gì?”

“Mua nhà, đổi xe, con cái học hành… cái gì cũng cần tiền.”

Nghĩ lại thì cũng đúng.

Sống là phải có chút tiền tiết kiệm mới yên tâm.

Tôi không hỏi thêm nữa.

Sau đó, mẹ anh phải nhập viện, vi êm ruột thừa cấp, cần ph ẫu th uật.

Tiền ph ẫu th uật cộng viện phí hết mười hai nghìn.

Anh nói:

“Vợ ơi, tài khoản nhà mình không có tiền mặt, em mượn mẹ em trước được không?”

Tôi sững người.

“Không có tiền mặt?”

“Dạo này có đầu tư, tiền đều bị kẹt lại rồi.”

Tôi không hỏi nhiều, gọi điện cho mẹ vay mười lăm nghìn.

Mẹ tôi không hỏi han gì, chuyển khoản ngay.

Sau đó anh nói sẽ trả, nhưng kéo dài một năm rưỡi, cuối cùng vẫn là tôi chắt bóp chi tiêu, từ tiền sinh hoạt tích cóp trả lại mẹ.

Còn chuyện cho con đi mẫu giáo nữa.

Tôi muốn cho bé học trường tư tốt một chút, học phí một năm ba vạn.

Anh nói đắt quá.

“Trường công tốt lắm rồi, một tháng chỉ vài trăm.”

Tôi nói giáo dục không thể tiết kiệm.

Anh nói:

“Nhà mình không có điều kiện đó.”

Không có điều kiện?

Hai vợ chồng một năm kiếm gần ba trăm nghìn, mà không có điều kiện cho con học một trường mẫu giáo tốt?

Tôi cố nhịn không phát cáu.

Dù sao trường công cũng không tệ.

Bao năm qua, tôi đã quen với kiểu sống như vậy rồi.

Muốn mua gì, đều phải hỏi anh trước.

Anh nói được, thì tôi mua.

Anh nói không được, thì thôi.

Tôi tưởng đó là sống tiết kiệm, biết vun vén.

Tôi tưởng anh đang tiết kiệm cho tương lai của chúng tôi.

Cho đến hôm nay.

Trước quầy giao dịch ngân hàng, ba chữ kia đập vào mặt tôi:

Hai ngàn mấy.

Tôi siết chặt cốc trà sữa anh đưa, bỗng cảm thấy buồn nôn.

Không phải vì trà sữa.

Mà là vì chính bản thân tôi.

Buồn nôn với chính mình.

Tám năm rồi, tôi thậm chí không biết mình có bao nhiêu tiền.

3.

“Đặt lại mật khẩu cần CMND và thẻ ngân hàng chính chủ.”

Nhân viên giao dịch đưa cho tôi một tờ đơn.

Tôi ký tên.

Trần Kiến Quốc đứng bên cạnh, sắc mặt càng lúc càng khó coi.

“Lâm Thư, em nhất định phải làm thế này sao?”

“Ừ.”

Anh còn định nói gì đó, tôi mặc kệ.

Năm phút sau, mật khẩu mới được đặt xong.

Tôi đút thẻ vào máy, nhập mật khẩu.

“Số dư: 2163.45 tệ.”

Tôi hít một hơi thật sâu.

“Làm ơn in giúp tôi sao kê giao dịch, từ ngày mở tài khoản đến nay.”

Nhân viên đi in.

Trần Kiến Quốc lại ghé đến:

“Vợ à, mình về nhà nói, đừng làm thế ở đây…”

“Anh về trước đi.”

“Anh đưa em về…”

“Không cần.”

Anh đứng đó, như muốn nói gì, lại như không biết phải nói gì.

Cuối cùng, anh nói:

“Vậy anh về trước, tối về mình nói chuyện tử tế.”

Tôi không nhìn anh.

Anh quay người bước đi.

Bản sao kê được in ra, một xấp dày cộm.

Tôi tìm một góc ngồi xuống, lật xem từng trang.

Hai năm đầu, về cơ bản không có vấn đề.

Lương chuyển vào, thỉnh thoảng rút tiền mặt, đều bình thường.

Từ năm thứ ba bắt đầu xuất hiện các khoản chuyển khoản lớn.

Tháng 4 năm 2016, chuyển đi 50.000, người nhận: Vương Lệ Bình.

Tôi không biết người này.

Tháng 8 năm 2016, chuyển 30.000, người nhận: Vương Lệ Bình.

Tháng 12 năm 2016, chuyển 80.000, vẫn là Vương Lệ Bình.

Tôi tiếp tục lật.

Năm 2017, chuyển cho Vương Lệ Bình còn nhiều hơn.

Mỗi tháng cố định một đến hai khoản, ít nhất năm nghìn, nhiều nhất hai vạn.

Tổng cộng khoảng hơn hai mươi vạn.

Tay tôi bắt đầu run.

Tôi vẫn tiếp tục lật.

2018.

2019.

2020.

Năm nào cũng có.

Đến 2023, tổng số tiền chuyển cho Vương Lệ Bình đã vượt quá sáu mươi vạn.

Tôi ngả người ra lưng ghế, đầu óc trống rỗng.

Sáu mươi vạn.

Thẻ lương của tôi tổng cộng chỉ có hơn bảy mươi vạn.

Anh ta chuyển cho một người phụ nữ xa lạ sáu mươi vạn.

Anh ta nói với tôi: “Trong nhà không có tiền dư.”

Anh ta nói với tôi: “Nhà mình không có tiết kiệm.”

Anh ta bảo tôi mượn mẹ mình tiền để lo viện phí cho mẹ anh ta.

----------
Mọi người làm theo 2 bước này để đọc FULL bộ này:
🌈 Bước 1: LAI bài viết này của Ghiền
💖 Bước 2: Nhập mã truyện -- 418437 -- vào ô còm men
Lưu ý bật TẤT CẢ BÌNH LUẬN nhé. Truyện tự mở FULL khi có đủ 16 LAI🥺💕
Tên truyện: LẦN ĐẦU KIỂM TRA TÀI KHOẢN
Tình trạng: Đã hoàn thành

418437

[Hoàn] Ta mắc phải một chứng bệnh kỳ lạ, khiến ta chỉ có thể nói ra sự thật.Trước mặt Hoàng thượng, khi ngài đang suy xé...
05/09/2026

[Hoàn] Ta mắc phải một chứng bệnh kỳ lạ, khiến ta chỉ có thể nói ra sự thật.

Trước mặt Hoàng thượng, khi ngài đang suy xét việc chọn phu quân cho ta, ta nhìn hai vị đại thần đứng bên dưới mà thầm nghĩ trong lòng:

“Thẩm điện hạ tuy tuấn tú phong nhã, nhưng thân thể lại quá đỗi yếu ớt. Ngày nào ngài ấy cũng ho khan đến cả trăm tám mươi lần, chắc chắn là đoản mệnh không sống thọ được rồi. Còn Lâm tướng quân thì thật cường tráng! Nhìn vóc dáng ngài ấy kìa, cơ thể dưới lớp y giáp chắc chắn là vô cùng săn chắc, vạm vỡ. Có điều gương mặt ngài ấy lúc nào cũng lạnh lùng, hung dữ, không biết sau này cưới thê tử về rồi có thói vũ phu, động thủ đánh đập thê thiếp hay không?”

Đang lúc ta nghĩ ngợi như vậy, bầu không khí xung quanh đột nhiên như đóng băng lại, lạnh ngắt đến đáng sợ.

Ta vô tình va phải hai ánh mắt ngập tràn sát khí của Thẩm Hiền và Lâm Trĩ đang găm chặt về phía mình.

Trước mặt Hoàng thượng, khi ngài đang suy xét việc chọn phu quân cho ta, ta nhìn hai vị đại thần đứng bên dưới mà thầm nghĩ trong lòng:

“Thẩm điện hạ tuy tuấn tú phong nhã, nhưng thân thể lại quá đỗi yếu ớt. Ngày nào ngài ấy cũng ho khan đến cả trăm tám mươi lần, chắc chắn là đoản mệnh không sống thọ được rồi. Còn Lâm tướng quân thì thật cường tráng! Nhìn vóc dáng ngài ấy kìa, cơ thể dưới lớp y giáp chắc chắn là vô cùng săn chắc, vạm vỡ. Có điều gương mặt ngài ấy lúc nào cũng lạnh lùng, hung dữ, không biết sau này cưới thê t.ử về rồi có thói vũ phu, động thủ đ.á.n.h đập thê thiếp hay không?”

Đang lúc ta nghĩ ngợi như vậy, bầu không khí xung quanh đột nhiên như đóng băng lại, lạnh ngắt đến đáng sợ.

Ta vô tình va phải hai ánh mắt ngập tràn sát khí của Thẩm Hiền và Lâm Trĩ đang găm c.h.ặ.t về phía mình.

Đến lúc này, ta mới bừng tỉnh và ki nh ho àng nhận ra rằng: bản thân đã thực sự thốt ra những lời nói chân thật sâu kín trong lòng thành tiếng mất rồi!

Cả đại điện im lặng như tờ, tĩnh mịch đến đáng sợ.

Ta sợ đến mức gương mặt cắt không còn một giọt m.á.u, toàn thân run rẩy không kiểm soát nổi.

Hoàng thượng ngồi trên cao bỗng bật cười lớn: "Ái nữ nhà Vân khanh quả thực là một đứa trẻ thẳng thắn. Trẫm hỏi gì nàng cũng đáp nấy, thật là đáng yêu."

Phụ thân ta nãy giờ sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, suýt chút nữa là nhảy dựng lên. Nghe thấy lời này của bệ hạ, ông mới có thể thở phào nhẹ nhõm, gượng gạo cười phụ họa: "Vân Nhạc còn nhỏ dại, con bé không hiểu chuyện, hoàn toàn không hiểu chuyện đâu ạ."

Sau đó, các vị khách khéo léo chuyển sang chủ đề khác, bầu không khí trong điện mới dần sôi nổi trở lại.

Ta trở về chỗ ngồi của mình với khuôn mặt trắng bệch. Thẩm Hiền ngồi phía bên trái khẽ liếc mắt nhìn ta đầy chế giễu, trong khi Lâm Trĩ ở phía bên phải lại quay đầu, nhìn ta bằng vẻ mặt âm trầm đến đáng sợ. Nếu ánh mắt có thể g.i.ế.c người, ta e rằng bản thân lúc này chẳng khác nào một con lợn đang chờ bị chọc tiết, treo lên rồi xẻ thịt thành trăm mảnh.

Ta run rẩy lau đi mồ hôi lạnh trên trán, chủ động nâng chén rư ợu hướng về phía Thẩm Hiền để tạ lỗi.

“Haha, Thẩm điện hạ trông khí sắc rạng rỡ thế này, chắc chắn sẽ sống lâu trăm tuổi!”

Đó là những gì ta nghĩ mình sẽ nói để dỗ dành chàng, thế nhưng lời thực sự thốt ra khỏi miệng lại là:

"Thẩm Hiền, ngài bị điên rồi sao? Cớ gì cứ nhìn chằm chằm vào ta như thế?"

Ta sững sờ, vội vàng tự bịt c.h.ặ.t miệng mình lại. Quả nhiên, vẻ ngoài thanh tao, điềm đạm thường ngày của Thẩm Hiền lập tức bị lời nói của ta đ.á.n.h vỡ vụn. Chàng trừng mắt nhìn ta đầy vẻ không thể tin nổi.

Ta hận không thể tự tát mình hai cái, vội vàng quay phắt đầu đi để tránh ánh mắt của chàng. Nhưng không ngờ, hành động này lại khiến ta bắt gặp cái nhìn khinh bỉ của Lâm Trĩ ở hướng ngược lại.

Ta thốt lên: "Ngài nhìn cái gì mà nhìn? Chẳng phải ngài cũng thế sao?"

Rắc!

Lâm Trĩ thô bạo bóp nát chiếc chén rư ợu trong tay.

Ta sắp phát điên mất rồi. Gương mặt ta méo mó vì bất lực và giận dữ, hai tay nắm c.h.ặ.t lấy tà váy, gần như muốn bóp nát lớp gấm vóc.

Đồ khốn kiếp! Lời nguyền quái ác ngày hôm qua hóa ra lại là sự thật!

Ta c.h.ế.t chắc rồi! Cùng một lúc mà ta lại đi đắc tội với cả hai tên đáng sợ này!

Chuyện này phải kể từ ngày hôm qua.

Đứa đệ đệ vô dụng của ta mặt dày nhờ ta đi mua giúp phấn má hồng để đem tặng cho vị thê t.ử tương lai của nó.

Bởi vì ta vốn là kẻ lười biếng nhất trong nhà, xưa nay chưa từng giúp đỡ ai việc gì, thế nên lần này ta hoàn toàn không có quyền từ chối.

Được rồi, đi thì đi, nhưng chúng lại nhất quyết bắt ta phải đến tận một cửa hàng ở ngoại ô thành để mua cho bằng được. Chẳng phải đây là hành động cố tình gây khó dễ cho ta sao?

Ta vô cùng bực bội, liền mượn tạm con lừa của phủ quản gia rồi thong thả cưỡi đi về phía ngoại ô thành phố.

Nào ngờ, t.h.ả.m kịch cũng từ đó mà ra.

Con lừa đang đi bỗng giẫm phải thứ gì đó, dưới chân vang lên một tiếng kêu oai oái: "Ối!"

Ta giật mình, vội vàng leo xuống kiểm tra. Thế nhưng xung quanh chẳng có gì cả, ngoài một củ nhân sâm có hình dáng trông rất giống con người nằm lăn lóc trên đất.

Nghĩ bụng chắc bản thân nghe nhầm, ta liền leo trở lại lưng lừa. Ngay lập tức, một tiếng hét ch.ói tai khác lại vang lên: "Ái! Đồ khốn nạn!"

Lần này ta nghe rõ mồn một, liền nhanh ch.óng nhảy xuống và nhặt củ nhân sâm lên.

Củ sâm kia vừa được cứu đã bắt đầu lớn tiếng c.h.ử.i rủa tổ tông mười tám đời của ta. Ta không chịu nổi liền thẳng tay tát nó một cái. Nó vẫn cứng đầu tiếp tục c.h.ử.i, ta lại bồi thêm cho nó cái tát thứ hai.

Đến lúc này, củ sâm mới chịu im miệng.

Ta ki nh ng ạc thốt lên: "Trời đất ơi, nhân sâm thành tinh thật rồi này!"

Củ sâm tức giận phun nước bọt vào mặt ta, rít lên: "Ngươi dám giẫm lên ta tận hai lần, ta sẽ nguyền rủa ngươi!!"

Ta định nhét củ sâm này vào túi mang về sắc t.h.u.ố.c bồi bổ cho phụ thân, thế nhưng nó lại nhanh nhẹn một cách đáng ki nh ng ạc, lập tức tuột khỏi tay ta rồi nhảy phốc xuống đất. Trước khi lủi mất vào bụi rậm, nó còn quay đầu lại, gầm lên mấy chữ đầy oán hận:

"Ta nguyền rủa ngươi!!!!"

Lúc đó ta hoàn toàn không để tâm, chỉ nghĩ là một chuyện kỳ quái qua đường, nào ngờ lời nguyền tai quái ấy lại linh nghiệm đến thế.

Trở lại với bàn tiệc hiện tại, ta bồn chồn không yên, ngồi trên đệm gấm mà cảm giác như có g*i đ.â.m dưới m.ô.n.g. Lời nói vừa rồi của ta có tính sát thương quá lớn đối với Thẩm Hiền, khiến ngài ấy tức giận đến mức không thèm liếc mắt nhìn ta lấy một cái nữa.

----------
⏭️ Cách đọc truyện siêu đơn giản, không làm khó mọi người đâu nè:
📖 Bước 1: Tặng cho bài viết này một chiếc LAI xinh xắn
🥰 Bước 2: Nhập đúng dãy số 764766 vào ô bình luận nha
Sau đó nhớ check phần TẤT CẢ BÌNH LUẬN để thấy lin truyện. Ghiền cài đặt đủ 16 LAI là tự mở FULL nên cả nhà giúp Ghiền sớm sớm để cùng đọc nhaaa 🫶
Tình trạng: Đã full

764766

[HOÀN THÀNH] Đại sư huynh phế rồi, nằm liệt trên giường tuyệt thực cầu chế-t. Ta lập tức thấy hăng hái hẳn lên!Sáng liếm...
04/09/2026

[HOÀN THÀNH] Đại sư huynh phế rồi, nằm liệt trên giường tuyệt thực cầu chế-t. Ta lập tức thấy hăng hái hẳn lên!

Sáng liếm sạch bát cơm của hắn, trưa tè vào cốc nước, tối đến lại nhảy disco trên người hắn!!

Còn vênh váo ở bên cạnh ngoáy đuôi: "Ngươi tới đá-nh ta đi! Đá-nh ta đi!"

Đại sư huynh tức đến mức ăn liền hai bát cơm đầy!

Sau đó, Tiểu sư muội – kẻ từng hại hắn – lại tới tìm hắn.

Nàng ta khóc lóc đầy vẻ đáng thương: "Đại sư huynh, chuyện ta và Tam sư huynh thành thân vốn không phải ý của ta..."

Ta làm bộ làm tịch bắt chước dáng đi khập khiễng của hắn ngay trước mặt hai người.

Tiểu sư muội trà xanh: "..."

Đại sư huynh: "..."

Hắn lập tức cởi giày cầm trong tay: "Nói xong rồi thì đi đi, đừng cản ta đá-nh chó."

Đại sư huynh phế rồi, nằm liệt trên giường tuyệt thực cầu chế-t. Ta lập tức thấy hăng hái hẳn lên!

Sáng l.i.ế.m sạch bát cơm của hắn, trưa tè vào cốc nước, tối đến lại nhảy disco trên người hắn!!

Còn vênh váo ở bên cạnh ngoáy đuôi: "Ngươi tới đá-nh ta đi! Đá-nh ta đi!"

Đại sư huynh tức đến mức ăn liền hai bát cơm đầy!

Sau đó, Tiểu sư muội – kẻ từng hại hắn – lại tới tìm hắn.

Nàng ta khóc lóc đầy vẻ đáng thương: "Đại sư huynh, chuyện ta và Tam sư huynh thành thân vốn không phải ý của ta..."

Ta làm bộ làm tịch bắt chước dáng đi khập khiễng của hắn ngay trước mặt hai người.

Tiểu sư muội trà xanh: "..."

Đại sư huynh: "..."

Hắn lập tức cởi giày cầm trong tay: "Nói xong rồi thì đi đi, đừng cản ta đá-nh ch.ó."

1

Đại sư huynh phế rồi. Kim đan của hắn vỡ nát, kinh mạch đứt đoạn, nằm liệt trên giường không thể nhúc nhích.

Cháo Tiểu sư đệ đút cho hắn chảy dọc theo khóe miệng xuống. Mặc cho người khác nói ngon nói ngọt hay lời ra tiếng vào thế nào, hắn đều c.ắ.n c.h.ặ.t răng, làm như không nghe thấy.

Tiểu sư đệ thở dài một tiếng, đặt bát xuống rồi rời đi.

Ta nhìn dáng vẻ thoi thóp của Đại sư huynh, tức thì thấy hăng hái hẳn lên!!

Từ nhỏ ta đã sống dưới sự quản giáo biến thái của hắn, uống nước phải ăn đòn, ăn cơm phải ăn đòn, đến cả đi vệ sinh cũng phải ăn đòn!

Nỗi đau của gia đình nguyên sinh, ai mà hiểu cho chứ!!

Gâu gâu gâu! Bây giờ!

Đến lúc ta lật mình làm chủ rồi!!

Hê hê hê!

Ta nhẹ nhàng nhảy lên giường, ngay dưới mí mắt Đại sư huynh, vươn cái lưỡi dài l.i.ế.m cháo ăn. Liếm đến mức hạt cơm bay tứ tung!!

Như tiên nữ rải hoa, ta hắt cả lên mặt Đại sư huynh!

Khóe mắt Đại sư huynh hơi giật giật. Ta lập tức nằm sấp xuống ư ử cầu xin!

Cái b.úng trán chờ đợi mãi không thấy tới, ta ngẩng đầu nhìn lên. Đại sư huynh xoay đầu nhìn sang chỗ khác, không nhìn thì không phiền lòng.

À, đúng rồi!

Hắn giờ là một kẻ liệt rồi!

Ta hê hê hê cười.

Cháo này uống nhiều, lát nữa là buồn tiểu ngay. Hồi nhỏ tè dầm là bị Đại sư huynh túm gáy tẩn cho một trận, giờ ta đứng ngay bên gối hắn, hiên ngang giơ một cái chân đầy lông lên!

Dưới ánh mắt ki nh ng ạc và đầy kháng cự của Đại sư huynh. Ta tè ra một bãi nóng hổi, khai nồng!

Mặt Đại sư huynh xanh lè!

Hê hê hê! Thế mới đúng chứ!

Rõ ràng còn biết giận, giả vờ làm người chế-t cái gì chứ!

Ta nhảy xuống giường, bốn chân chạm đất, vênh váo ngoáy đuôi.

"Gâu gâu gâu! Gâu gâu gâu!"

"Ngươi tới đá-nh ta đi!

Đá-nh ta đi!"

Sắc mặt Đại sư huynh từ xanh chuyển sang đen, nghiến răng nghiến lợi mắng một tiếng: "Con ch.ó chế-t tiệt! Mai ta hầm ngươi luôn!"

Lời mắng này khiến ta sung sướng đến tê người!

Ngươi xem, hắn cũng đâu phải dửng dưng với tất cả mọi chuyện đâu~

Niềm vui của ta chưa kéo dài được bao lâu, cửa ph òng kêu lên tiếng cọt kẹt. Một vị khách không mời mà đến đẩy cửa bước vào.

2

Người tới là Tam sư huynh. Hắn ta đã mặc sẵn đồng phục đen của Thủ tọa, cả người toát lên vẻ uy nghiêm, trông cực kỳ đắc ý.

Tam sư huynh nhìn Đại sư huynh trên giường, khóe miệng nhếch lên, đầy vẻ châm chọc: "Đã làm loạn ba tháng rồi, vẫn chưa chế-t à."

Đại sư huynh như thấy đồ bẩn thỉu, trực tiếp nhắm mắt lại.

Tam sư huynh vẫn không chịu buông tha mà tiếp tục mỉa mai: "Ngươi nhìn cái dáng vẻ phế vật bây giờ của ngươi xem, nếu là ta, ta sẽ cầu xin người ta cho một nhát kết liễu, đỡ phải làm gánh nặng cho tông môn!"

"Ngươi không biết đâu, giờ ai nấy đều bàn tán sau lưng ngươi, chẳng ai muốn nhận việc chăm sóc ngươi đâu..."

Đại sư huynh đau khổ nhíu c.h.ặ.t mày.

Ta nhìn bộ dạng đáng ghét của Tam sư huynh, trong đầu "ting" một tiếng, nảy ra một ý tưởng tuyệt vời!

Ta sủa vài tiếng. Tam sư huynh nhìn ta, nhướng mày. Ta đặt chân trước lên bàn, ân cần đẩy cốc trà về phía hắn.

Tam sư huynh bật cười: "Chó của ngươi còn có mắt nhìn hơn cả ngươi."

Hắn ta thong d**g ngồi xuống, bưng cốc trà uống một ngụm, mày nhíu lại, nhận ra mùi vị không đúng, nghi hoặc nhìn qua. Vừa hay chạm mặt cái bản mặt ch.ó đáng ghét của ta.

Hây dà, cún con như ta đây, từ nhỏ đã thích tè vào cốc trà rồi!

Tam sư huynh chợt hiểu ra, xoẹt một tiếng rút trường kiếm chỉ vào ta!

"Con ch.ó chế-t tiệt! Nạp mạng đi!"

Đại sư huynh nằm trên giường sốt sắng hét lên: "Tam sư đệ thật uy phong! Đến cả một con ch.ó mà cũng so đo!"

Lông trên sống lưng ta dựng đứng cả lên, theo bản năng chạy về phía Đại sư huynh, vừa nhìn thấy hắn, mới nhận ra, hắn đã là một kẻ phế nhân. Không thể bảo vệ ta được nữa.

Ta chỉ là một con ch.ó. Một con ch.ó cỏ Đại sư huynh tiện tay nhặt từ phàm trần về. Tam sư huynh muốn giế-t thì giế-t, chẳng ai đứng ra đòi lại công bằng cho một con ch.ó cả.

Ta quyết đoán, trượt chân quỳ xuống cạnh chân Tam sư huynh, lật ngửa bụng lên, cố hết sức mở to mắt. Mắt ta tròn và sáng, ướt át như hai hạt nho đen lấp lánh.

Ư ử. Ta đã lật bụng rồi nhé!

Chẳng ai nỡ xuống tay với một chú cún con đáng yêu đâu nhỉ, đúng không? Đúng không?!

Tam sư huynh cầm kiếm sát khí đằng đằng cúi đầu nhìn ta, khựng lại một chút, sát ý có phần do dự.

Hắn ta cười lạnh: "Tội chế-t miễn, tội sống khó tha!"

Tam sư huynh khẽ vung tay, kiếm quang sắc lẹm xẹt qua trên đầu ta. Làm ta sợ đến mức cụp tai, nhắm tịt mắt!

----------
Hướng dẫn nhanh cho các bạn mới ghé nhà Ghiền:
🌈 Bước 1: Ấn LAI truyện này nhé
💖 Bước 2: Điền mã truyện 765358 vào ô bình luận
Lưu ý là hãy bật TẤT CẢ BÌNH LUẬN để không bỏ sót l!nk nhé. Truyện sẽ tự mở FULL khi đủ 16 LAI🥺💕
Tên truyện: ĐẠI SƯ HUYNH VÀ BÉ CƯNG CỦA HẮN
Tình trạng: Đã hoàn thành

765358

Address

Thanh Hóa
42000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Quán truyện Liên Hoa posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share