27/04/2025
Có người sẽ bực bội vì kẹt xe, vì phố xá bị chặn lại trong một buổi chiều mệt mỏi, chỉ mong được về nhà thật nhanh. Có người sẽ càm ràm rằng “đi đâu cũng không được”. Nhưng mà, 50 năm trước, có những người kẹt mãi ở đâu đó giữalòng đất nước này, kẹt mãi không về được... Người thân cũng không tìm được họ - họ nằm mãi trên lá Quốc Kì để hôm nay chúng ta "ĐƯỢC" kẹt xe!
Tôi, một người trẻ – được chứng kiến lễ diễu binh giữa trung tâm thành phố mang tên Bác – là một niềm hạnh phúc khó gọi tên. Là một món quà hiếm hoi giữa thời đại đầy bất ổn. Là một khoảnh khắc khiến lòng tôi run lên vì tự hào. Tôi thề danh dự dưới ánh mặt trời và lá cờ tổ quốc, lúc tôi viết những dòng này, tôi đang khóc rất nhiều vì xúc động!
Thế giới ngoài kia đang rung chuyển. Tiếng súng, tiếng bom, tiếng người tị nạn… vẫn vang vọng mỗi ngày qua màn hình điện thoại, tivi. Còn ở đây – giữa TP HCM, Việt Nam – là tiếng bước chân mạnh mẽ của những người lính, là hình ảnh lá cờ đỏ sao vàng tung bay, là những đoàn xe quân sự, các khối quân sự,... Đang luyện tập, ngày đêm, thật kỉ luật, CHUẨN BỊ CHO LỄ DIỄU BINH KỈ NIỆM 50 NĂM THỐNG NHẤT ĐẤT NƯỚC - và là những ánh mắt long lanh của trẻ con, của người già, dõi theo từng hàng quân đi qua – như thể đang dõi theo vận mệnh của một dân tộc - VÀ KHÔNG CHỈ NHÂN DÂN VIỆT NAM TA THEO DÕI!
Diễu binh không chỉ là biểu tượng của sức mạnh. Mà là lời cam kết và tuyên bố của HÒA BÌNH, cho nhân dân Việt Nam ta và BẠN BÈ QUỐC TẾ!
Là lời nhắc rằng: “Chúng tôi – những người Việt Nam – sẽ bảo vệ mảnh đất này đến cùng. Không để mất một tấc đất, không để mất một niềm tin mà đồng bào tôi gửi vào dáng hình đất nước.”
Là thông điệp gửi đến thế giới: “Dù thế giới có nghiêng ngả, chúng tôi vẫn kiên cường. Vẫn một lòng – vẫn một dải đất hình chữ S – không khuất phục, không chia rẽ.”
Và trên hết, lễ diễu binh là để người dân được thấy – tận mắt – rằng hoà bình không phải tự nhiên mà có.
Hoà bình là từ máu xương cha ông mà thành. Là từ kỷ luật, từ rèn luyện, từ đoàn kết mà giữ được.
Giữa lòng thành phố từng là chiến trường rực lửa, 50 năm trước, dân tộc ta đã làm nên điều phi thường, chấn động địa cầu, vang khắp năm châu! Nay, giữa Hòa Bình, vang lên tiếng nhạc quân hành, từng đoàn quân đi qua – không phải để ra trận, để chiến đấu giành độc lập như ngày trước – mà để dẫn dắt niềm tin, kêu gọi đoàn kết, nuôi dưỡng sự tự hào, lòng biết ơn, yêu dân tộc, cam kết hi sinh tất cả để giữ lấy ĐỘC LẬP DÂN TỘC, và kiến thiết phát triển đất nước sánh ngang cùng bạn bè quốc tế. Đó là điều chỉ có ở một đất nước đã từng nằm giữa lằn ranh sinh tử, và nay vẫn đứng vững, không nghiêng ngả giữa những cơn cuồng phong của thời đại.
Tôi đã khóc – không phải vì xúc động đơn thuần – mà vì niềm tin về đất nước này chưa bao giờ mạnh mẽ như lúc ấy. Giữa một thế giới đầy sợ hãi, tôi thấy Việt Nam đi qua – bằng dáng đứng của người lính, dáng hình dân tộc!
⸻
Nếu bạn cũng như tôi – cảm thấy tim mình run lên trong giây phút ấy –
hãy đừng ngại rơi nước mắt. Vì được khóc vì Tổ quốc là một đặc ân.
Vì được thấy diễu binh giữa hoà bình là một may mắn.
Vì được sống và tự hào là người Việt Nam – là một niềm kiêu hãnh trọn đời.
🇻🇳