17/10/2022
ĐỪNG BAO GIỜ COI HÔN NHÂN LÀ MỘT THÀNH TỰU
24 tuổi
Em kết hôn với một người mà bố mẹ em rất ưng ý. Anh ấy làm bác sĩ, là người học thức, kinh tế ổn định. Trước khi lên xe hoa mẹ dặn em "Nhớ chịu khó chăm chồng và đừng để chồng phiền lòng".
Em gật đầu và tự hỏi mẹ anh có dặn anh "Nhớ yêu thương và tôn trọng vợ con"
25 tuổi
Em sinh hạ một bé gái. Còn đang kiệt sức chưa kịp cảm nhận niềm vui, em đã nghe mọi người xì xào "Đẻ con gái thế này thì sang năm cố đẻ đứa nữa, bao giờ có con trai mới yên lòng được"
Em một mình nằm trên giường vừa lạnh vừa tủi thân. Không rõ số phận hai mẹ con em sẽ thế nào những ngày tiếp theo? Nếu em không thể sinh được một đứa con trai, cuộc đời em sẽ về đâu?
26 tuổi
Em ở nhà chăm con suốt một năm trời, mọi công việc đều dừng lại để tập trung chăm con. Mẹ chồng bảo có mỗi việc chăm con thì có gì mà không làm được, sao phải nhờ đến chồng đi làm vất vả.
Em nghĩ anh có học thức, chắc sẽ hiểu cho em. Một lần bảo anh bế hộ con để làm chút việc cá nhân. Anh bảo: "Đàn bà phụ nữ ở nhà ngoài tập trung chăm con thì không nên làm thêm gì khác"
27 tuổi
Em định đi làm trở lại thì cả gia đình giục em sinh thêm đứa thứ hai. Em làm sao không hiểu là bà nội muốn sớm có cháu trai.
Nghĩ thôi sớm muộn cũng phải sinh. Em cũng thuận theo.
Em may mắn sinh được một bé trai.
Khi ấy lâu lắm em mới thấy mình được yêu quý đến vậy.
30 tuổi
Vì ở nhà chăm con nên mọi kinh tế đều phụ thuộc vào chồng. Anh trai gọi điện bảo mẹ ở nhà bị ngã cần phẫu thuật. Em chẳng có một khoản tiết kiệm nào, gọi cho anh để hỏi lấy chút tiền gửi về cho mẹ. Vẫn tưởng "của chồng công vợ" anh lại thẳng thừng từ chối mà nói: "Đi lấy chồng thì hết nghĩa vụ với gia đình rồi, anh trai cô tự phải lo"
Đêm ấy em khóc cả đêm nhìn hai đứa trẻ.
Em nghĩ: "Một người phụ nữ ở nhà chăm con không phải hy sinh, đó là sự ngu ngốc bậc nhất"
31 tuổi
Em quyết định ra ngoài đi làm, vất vả đến mấy cũng phải tạo dựng sự nghiệp của riêng mình.
Sếp mắng em rất nhiều nhưng cũng cho em nhiều cơ hội để phấn đấu.
Em tin rằng nếu em cố gắng em nhất định sẽ đủ khả năng lo được cho hai đứa nhỏ.
37 tuổi
Em quyết định l.y h.ô.n!
Ai cũng bảo phụ nữ mà bỏ chồng thì vứt đi!
Giống như em đoán, mọi người chỉ muốn giữ lại cháu trai. Bằng ấy năm cố gắng nỗ lực, em đương nhiên là chuẩn bị cho bản thân đủ khả năng đấu tranh cho ngày này. Em kiên quyết muốn nuôi dưỡng cả hai đứa trẻ!
Ngày ra tòa, em đã nói rõ với cả nhà anh rằng: "Em không thể để con trai em cũng giống như anh, trở thành một kẻ tồi tệ với vỏ bọc của học thức"
Gần 40 tuổi em làm lại cuộc đời mình!
Nếu như không dứt khoát như vậy, cả đời em mới xem là bỏ đi!
Một cuộc hôn nhân có thể hạnh phúc hoặc không, nhưng nó không phải là một thành tích.
Nguồn: Những câu văn hay