19/06/2026
Mẹ kế gả tôi cho anh chồng bị l'i''ệ't ch'ân. Đêm t;;ân h;;ôn, tôi cõng anh lên giư'ờng và một cú ngã đã làm thay đổi cuộc đời của cả 2...
Tôi vẫn nhớ rất rõ cái ngày mẹ kế nói sẽ gả tôi đi.
Bà không hỏi tôi có đồng ý hay không. Bà chỉ đặt trước mặt tôi một tờ giấy xem mắt và nói bằng giọng dửng dưng như thể đang bàn chuyện mua bán gạo: “Nhà người ta tử tế, có của ăn của để. Con gái không cần học nhiều, có chỗ nương thân là được.”
Tôi năm ấy vừa tròn hai mươi.
Cha tôi mất khi tôi mười ba tuổi. Từ ngày bà về làm vợ kế, căn nhà ấy chưa từng là nhà của tôi. Tôi sống như một cái bóng, làm hết việc từ đồng áng đến bếp núc. Bà luôn nhắc tôi: “Ơn tao nuôi mày đến chừng này.”
Người đàn ông mà bà chọn cho tôi là anh cả của một gia đình khá giả trong vùng. Nhưng anh bị tàn tật từ nhỏ, hai chân teo tóp, chỉ có thể ngồi xe lăn. Người ta đồn ngày xưa anh ngã từ cây mít xuống, có người lại bảo anh bị sốt bại liệt. Dù lý do là gì, sự thật vẫn là anh không thể tự đi lại.
Mẹ kế nói thẳng: “Nhà nó cần người chăm. Mày về đó, vừa làm vợ vừa làm chân tay cho nó. Đỡ hơn ở đây.”
Tôi biết, cái bà cần không phải hạnh phúc của tôi. Mà là số tiền sính lễ họ hứa đưa.
Ngày ăn hỏi, tôi ngồi như tượng gỗ. Anh không đến, chỉ có mẹ anh và mấy người họ hàng. Tôi nhìn tấm ảnh nhỏ đặt giữa mâm trầu cau – một người đàn ông gầy, ánh mắt hiền nhưng buồn.
Đêm tân hôn, trời mưa lất phất.
Căn phòng cưới được trang trí bằng những dây đèn nhỏ và mùi hoa hồng giả. Tôi bước vào, thấy anh ngồi trên giường, lưng dựa vào thành gỗ, hai chân đặt ngay ngắn trên chiếc gối.
Anh nhìn tôi, khẽ cười. Nụ cười ấy khiến tôi bối rối.
“Em… mệt không?” – anh hỏi.
Tôi không biết trả lời sao. Cả ngày tôi như cái máy. Trang điểm, cười, chào hỏi. Bây giờ đứng trước người đàn ông này, tôi mới thật sự ý thức mình đã trở thành vợ người ta.
Anh bảo muốn nằm xuống nghỉ. Nhưng mẹ anh trước khi ra khỏi phòng đã dặn tôi: “Nó yếu, con phải đỡ nó cẩn thận.”
Tôi bước lại gần. Lần đầu tiên tôi nhìn rõ đôi chân anh. Nhỏ, co quắp, khác hẳn phần thân trên rắn rỏi.
“Để em giúp anh,” tôi nói.
Anh khẽ gật đầu.
Tôi vòng tay qua vai anh, cố nhấc anh lên. Anh nặng hơn tôi tưởng. Thân hình đàn ông trưởng thành không nhẹ chút nào. Tôi nghiến răng, dồn hết sức, cõng anh trên lưng.
Anh giật mình: “Em… đừng cố quá…”
Nhưng tôi đã lỡ nâng anh lên.
Chỉ một bước hụt.
Chân tôi vấp vào mép thảm. Cả hai cùng mất thăng bằng.
Tiếng “rầm” vang lên giữa căn phòng tĩnh lặng.
Tôi ngã xuống...Đọc tiếp dưới bình luận 👇👇👇