Góc nhỏ của Thuỷ

Góc nhỏ của Thuỷ Lang thang góp nhặt những cảm xúc, những câu chuyện đời…
Và mua sắm👉 Mời mọi người vào thăm gian hàng của tớ 😍 https://collshp.com/luna02_24?view=storefront

🍎Tình yêu màu nắng 46 – Mùi scandal trong văn phòng.Ban đầu chỉ là một câu nói vu vơ.“Dạo này bên đầu tư ưu ái team mình...
14/02/2026

🍎Tình yêu màu nắng 46 – Mùi scandal trong văn phòng.

Ban đầu chỉ là một câu nói vu vơ.

“Dạo này bên đầu tư ưu ái team mình ghê.”
“Ừ… chắc nhờ Linh.”

Câu thứ hai mới là mồi lửa.

“Nghe nói cô ấy có quan hệ riêng với phía anh ta.”

Không ai nói thẳng tên anh.

Nhưng ai cũng biết là ai.

Tin đồn không đi theo đường thẳng.

Nó đi theo hành lang. Theo thang máy. Theo phòng pantry.

Ngân không bao giờ là người nói đầu tiên.

Cô chỉ thở dài đúng lúc.

“Thực ra tôi cũng nghe vài chuyện… nhưng thôi, chưa có bằng chứng.”

Câu đó nguy hiểm hơn mọi lời khẳng định.

Hai ngày sau…Phòng giám đốc

Cửa đóng lại.

Chỉ có Ngân và giám đốc dự án.

“Em có chuyện muốn trao đổi riêng.”
Giọng cô nghiêm túc, không một chút cảm xúc thừa.

Giám đốc ngẩng lên:
“Về dự án?”

Ngân gật đầu.

“Chúng ta đang ở thế chia lợi nhuận chưa thực sự tối ưu.”
Cô đặt bản hợp đồng nháp lên bàn.
“Nhưng có một yếu tố có thể giúp thương lượng lại.”

Giám đốc im lặng chờ.

Ngân nói chậm rãi:

“Có tin đồn về mối quan hệ tình cảm giữa đại diện bên đầu tư và Linh.”

Ánh mắt giám đốc sắc lại.

“Tin đồn?”

“Em không khẳng định.”
Ngân giữ giọng trung lập.
“Nhưng trong các buổi làm việc gần đây, anh ta dành sự chú ý đặc biệt cho Linh. Nếu có yếu tố cá nhân xen vào, đó vừa là rủi ro… vừa là lợi thế.”

“Ý em là gì?”

Ngân thẳng thắn:

“Để Linh trực tiếp tham gia vòng đàm phán cuối. Yêu cầu điều chỉnh lại phần lợi ích.”

Giám đốc nhìn cô rất lâu.

“Em đang đề nghị dùng cảm xúc cá nhân làm đòn bẩy?”

Ngân đáp ngay:

“Em đang đề nghị bảo vệ lợi ích công ty.”

Cô tiếp tục, giọng đều đều như đang phân tích số liệu:

“Nếu anh ta nhân nhượng vì Linh → chứng tỏ có yếu tố cá nhân. Khi đó ta tăng được lợi nhuận.”

“Còn nếu anh ta không nhượng?”

“Vậy thì rõ ràng Linh không có năng lực như chúng ta vẫn thấy . Chúng ta nên thay đổi người phụ trách.”

Một ván cờ hai cửa.

Giám đốc dựa lưng vào ghế.

“Em nghĩ Linh có biết mình đang ở giữa chuyện này không?”

Ngân khẽ mỉm cười.

“Không cần biết. Chỉ cần kết quả.”

Căn phòng im lặng vài giây.

Cuối cùng giám đốc nói:

“Được. Triển khai theo đề xuất của em.”

Ngân đứng dậy.

“Em chỉ muốn đảm bảo… công ty không bỏ lỡ cơ hội.”

Cửa đóng lại sau lưng cô.

Hành lang dài và yên tĩnh.

Cô vừa đặt Linh vào một thế cờ mà dù tiến hay lùi… cũng khó toàn vẹn.

🍎 Tình yêu màu nắng 45 – Cuộc họp dự án.Phòng họp sáng trắng.Bản kế hoạch dự án đang được trình chiếu.Linh đứng trình bà...
14/02/2026

🍎 Tình yêu màu nắng 45 – Cuộc họp dự án.

Phòng họp sáng trắng.

Bản kế hoạch dự án đang được trình chiếu.

Linh đứng trình bày, giọng rõ ràng nhưng vẫn còn chút căng thẳng.

Ngân ngồi phía đối diện, im lặng từ đầu buổi.

Đến phần cuối.

Ngân giơ tay.

“Tôi có một câu hỏi.”

Mọi ánh mắt quay sang.

Cô đứng lên, rất bình tĩnh.

“Ý tưởng sáng tạo tốt. Nhưng kế hoạch xử lý rủi ro gần như chưa có.”
Ngân lật tài liệu.
“Nếu truyền thông phản ứng tiêu cực, ai sẽ chịu trách nhiệm?”

Căn phòng im đi.

Linh hơi khựng.

“Tôi đã có phương án dự phòng—”

Ngân cắt ngang, giọng vẫn lịch sự:

“Phương án đó chỉ xử lý sau khi sự cố xảy ra.”
Cô nhìn thẳng.
“Dự án này có vốn lớn. Chúng ta cần người kiểm soát, không chỉ người sáng tạo.”

Không ai nói gì.

Câu chữ không hề công kích.

Nhưng ý nghĩa thì rất rõ.

Ngân đang đặt dấu hỏi về năng lực quản lý của Linh.

Một quản lý lên tiếng:

“Ý cô là nên tách vai trò?”

Ngân gật nhẹ.

“Tôi đề xuất chia lại. Linh tập trung sáng tạo. Phần điều phối tổng thể… nên giao cho người có kinh nghiệm vận hành.”

Không cần nói tên.

Ai cũng hiểu cô đang nói đến mình.

Linh siết chặt cây bút.

Không phải bị xúc phạm.

Mà vì nhận ra — đây là một nước đi rất sạch.

Không cảm xúc.
Không cá nhân.
Chỉ toàn lý do hợp lý.

Ở cuối bàn, anh im lặng quan sát.

Ánh mắt dừng lại trên Linh — rồi chuyển sang Ngân.

Một người đang bị đẩy ra khỏi trung tâm.

Một người đang từng bước chiếm vị trí đó.

Cuộc họp tiếp tục.

Nhưng từ khoảnh khắc này, dự án không còn chỉ là công việc nữa.

Mà là cuộc đấu trí.

14/02/2026

🍎Tình yêu màu nắng 44 – Chiều mưa ở công ty anh.

Trời đổ mưa lớn.

Ngân xuất hiện ở sảnh công ty anh mà không báo trước.

“Xin lỗi, tôi đi ngang qua, tiện mang bản chỉnh sửa sang luôn.”

Cô nói rất tự nhiên.

Thư ký báo lên.

Anh hơi bất ngờ, nhưng vẫn cho cô vào.

Phòng làm việc rộng, cửa kính phủ mưa.

Ngân đặt tài liệu xuống bàn. Cô đổi cách xưng hô:

“Anh xem giúp tôi đoạn này.”

Anh đọc. Rõ ràng là bản đề xuất tốt hơn hẳn lần trước.

“Cô chỉnh nhanh đấy.”

Ngân mỉm cười.

“Vì tôi nghiêm túc.”

Một tia sét lóe ngoài cửa kính. Điện trong phòng chớp nhẹ.

Không khí bỗng tĩnh lại.

Ngân không ngồi xuống.

Cô bước đến gần cửa kính, nhìn mưa rơi.

“Anh có bao giờ thấy mệt khi phải luôn đúng không?”

Anh nhìn cô.

“Ý cô là gì?”

Ngân quay lại.

“Anh luôn rõ ràng. Luôn nguyên tắc. Luôn giữ khoảng cách.”
Cô hơi nhếch môi.
“Không thấy cô đơn à?”

Câu hỏi không còn là công việc.

Anh đáp ngắn:

“Tôi quen rồi.”

Ngân tiến lại gần bàn, nhưng lần này không chạm vào anh.

Chỉ đứng cách một khoảng đủ gần.

“Tôi không tin.”
Giọng cô thấp hơn.
“Người như anh… chắc chắn cũng có lúc muốn bỏ nguyên tắc.”

Anh nhìn thẳng vào cô.

“Cô đến đây để bàn dự án hay phân tích tôi?”

Ngân cười khẽ.

“Cả hai.”

Một khoảng lặng.

Mưa ngoài kia càng lớn.

Ngân không gạ gẫm bằng động chạm.

Cô thử anh bằng câu hỏi.

Bằng ánh mắt.

Bằng việc đứng đó lâu hơn mức cần thiết.

Cuối cùng, anh khép tài liệu.

“Dự án tôi sẽ phản hồi qua email.”

Rõ ràng là kết thúc.

Ngân gật đầu.

Nhưng trước khi rời đi, cô nói:

“Anh không phải người dễ lay động.”
Một nhịp dừng.
“Nhưng tôi thích những thứ khó.”

Cửa đóng lại.

Anh đứng một mình trong phòng.

Lần đầu tiên… anh nhận ra cô không chỉ muốn thử giới hạn cơ thể.

Mà muốn thử giới hạn tâm lý.

🍎Tình yêu màu nắng 43 – Công ty của anh.Tòa nhà kính cao, sáng lạnh dưới ánh đèn chiều.Ngân bước vào sảnh với bộ váy côn...
14/02/2026

🍎Tình yêu màu nắng 43 – Công ty của anh.

Tòa nhà kính cao, sáng lạnh dưới ánh đèn chiều.

Ngân bước vào sảnh với bộ váy công sở màu da, thanh lịch nhưng đủ nổi bật.

“Chào chị, tôi có lịch hẹn với anh Bùi Vỹ.”
Cô đưa danh thiếp, giọng chuyên nghiệp hoàn hảo.

Thực ra… cuộc hẹn này không bắt buộc cô phải đi.

Nhưng cô tự nhận phần việc đó.

Thang máy mở ra.

Cửa phòng anh khẽ gõ.

“Vào đi.”

Ngân bước vào, đặt tập hồ sơ lên bàn.

“E đại diện công ty sang trao đổi thêm về đề xuất hợp tác.”
Cô nói đúng trọng tâm, không hề có dấu hiệu gì khác.

Anh lật tài liệu.
“Chuyện này có thể trao đổi qua email.”

Ngân mỉm cười nhẹ.

“Có những chi tiết cần nói trực tiếp sẽ rõ hơn.”

Cô ngồi xuống đối diện.
Ánh mắt không rời anh.

Buổi trao đổi diễn ra bình thường trong mười lăm phút đầu.

Rõ ràng. Công việc. Chuyên nghiệp.

Rồi Ngân khép tập hồ sơ lại.

“Thực ra… e muốn hiểu thêm quan điểm của anh.”

“Về dự án?”

“Về người anh đặt niềm tin.”

Một nhịp yên lặng.

Anh nhìn lên.

Ngân nghiêng đầu, giọng dịu hơn một chút:

“Anh đánh giá Linh cao đến vậy sao?”

“Cô ấy có năng lực.”

Ngân cười khẽ.

“Năng lực… hay là điều gì khác?”

Không khí thay đổi.

Cô đứng dậy, bước vòng qua phía ghế a ngồi, tay khẽ chỉnh cổ áo cho a.

“Anh biết không… nếu anh muốn dự án này thành công, anh nên chọn người ổn định.”

Cô quay lại, ánh mắt sắc hơn.

“Còn e… có thể cho anh sự chắc chắn đó và còn hơn cả sự ổn định .”

Anh khép tài liệu lại.

“Cô đến đây để bàn công việc. Vậy chỉ nói công việc.”

Ngân không giận.

Chỉ cười nhẹ.

“E rất thích những người giữ nguyên tắc.”
Một nhịp dừng.
“Vì họ thường chỉ cần đúng người để phá vỡ.”

Anh đứng lên.

Cuộc gặp kết thúc.

Ngân bước ra khỏi phòng.

Sảnh thang máy phản chiếu hình ảnh cô — bình tĩnh, tự tin.

Cô biết mình chưa thành công.

Nhưng ít nhất… cô đã đặt chân vào thế giới của anh.

Và đó mới chỉ là bước đầu.

Ngân bước ra khỏi tòa nhà, gót giày chạm sàn đá vang khô khốc.

Cô không hề quay đầu nhìn lại.

Anh giữ nguyên tắc.
Không bị lôi kéo.
Không tò mò.

Điều đó không làm cô buồn.

Nó làm cô khó chịu.

Ngân đứng cạnh xe, tựa lưng vào cửa.

“Tưởng ai cũng có điểm yếu.”

Cô nhớ ánh mắt anh khi nói:
“Chỉ nói công việc.”

Không có một chút dao động nào.

Chính cái lạnh đó khiến cô muốn thử lại.

Không phải vì thích.

Mà vì không quen cảm giác bị từ chối.

Ngân mở điện thoại.

Soạn một tin nhắn.

“Phần đề xuất tôi sẽ chỉnh lại theo hướng anh góp ý.
Có vài ý cần trao đổi thêm. Tôi sẽ qua lần nữa.”

Không cà phê.
Không gợi ý riêng tư.

Chỉ là cái cớ hợp lý.

Cô gửi đi.

Nụ cười khẽ hiện lên.

Trò này chưa xong.

Với Ngân, anh không phải người cô thích.

Mà là thử thách.

Và cô chưa từng bỏ dở một thử thách nào.

🍎 Tình yêu màu nắng 42 – Ngoài quán bar.Mọi người cùng bước ra khỏi quán.Đêm muộn, phố thưa người. Anh đi thẳng về phía ...
14/02/2026

🍎 Tình yêu màu nắng 42 – Ngoài quán bar.

Mọi người cùng bước ra khỏi quán.

Đêm muộn, phố thưa người. Anh đi thẳng về phía bãi xe, rõ ràng là muốn rời đi một mình.

Nhưng Ngân vẫn đi cạnh.

“Anh ít nói thật đấy.” — cô mở lời, giọng nhẹ như chuyện phiếm.

Anh không nhìn sang.
“Muộn rồi.”

“Muộn mới dễ nói chuyện.”
Ngân cười khẽ, bước chậm lại để anh cũng phải giảm tốc độ.

Một lúc im lặng.

Rồi cô nghiêng đầu nhìn anh, ánh mắt mang chút ý trêu chọc.

“Anh lúc nào cũng giữ khoảng cách vậy à? Hay chỉ với e ?”

Anh dừng lại.
“Nếu cô có chuyện thì nói thẳng.”

Ngân tiến thêm một bước, gần hơn mức bình thường.

“E đang nói thẳng mà.”
Giọng cô hạ thấp.
“Đêm nay… anh về luôn à?”

Anh nhìn cô, không đáp.

Ngân mỉm cười, tay khẽ vuốt lại lọn tóc bị gió thổi.

“Nhà e gần đây.”
Cô nói như vô tình.
“Có rượu ngon hơn trong quán nhiều.”

Không khí lặng đi vài giây.

Cô nhìn thẳng vào mắt anh, không né tránh.

“Chỉ nói chuyện thôi.”
Khóe môi cong nhẹ.
“Hay anh sợ?”

Anh thở ra chậm, ánh mắt lạnh đi.

“Tôi không có thói quen đi theo lời mời như vậy.”

Ngân không tỏ ra thất vọng. Ngược lại, cô bật cười nhỏ.

“Anh đúng là kiểu đàn ông khiến người ta muốn phá vỡ nguyên tắc.”

Anh quay người định đi.

Ngân vẫn nói với theo, giọng nửa đùa nửa thật:

“Đề nghị vẫn còn hiệu lực đấy. Khi nào anh thấy… không muốn làm người tốt nữa.”

Anh không quay lại.

Chỉ bước thẳng.

Còn Ngân đứng dưới ánh đèn, ánh mắt không hề say — mà tính toán.

Tổng hợp các shop pháp phục, đồ lam đi chùa siêu đẹp cho các nàng du xuân. Shop cuối giá siu iu nhé 👇1. Pháp phục Ngọc D...
14/02/2026

Tổng hợp các shop pháp phục, đồ lam đi chùa siêu đẹp cho các nàng du xuân. Shop cuối giá siu iu nhé 👇
1. Pháp phục Ngọc Diệp: Đánh giá 4.9/5 sao. Kiểu dáng, chất liệu đa dạng, có cả mẫu bigsize nha. Giá tầm trung 👉 https://s.shopee.vn/9KcaeSxEeq
2. Pháp phục Khánh Chân: Đánh giá 4.9/5 sao. Giá giao động 200_600k. Nhiều kiểu pháp phục cách tân trẻ trung. Có mẫu cho nam. 👉 https://s.shopee.vn/5An1h4kVUJ
3. Cayleo Design : Đánh giá 4.9/5 sao. Chuyên hàng thiết kế giá tầm cao: giao động từ 300-800k. Shop ko chỉ có pháp phục mà có nhiều mẫu áo dài đẹp, cùng các kiểu váy áo đi chơi thướt tha, yêu kiều 👉 https://s.shopee.vn/7KrWHeJ7SC
4. Vy Linh sleepwear: Đánh giá 4.9.-5 sao. Shop ko chỉ có pháp phục và đồ lam đi chùa còn rất nhiều những mẫu đồ ngủ, đồ mặc nhà hợp thời trang cho các chị e 👉 https://s.shopee.vn/2qP6vTBtec
5. Pháp phục Quỳnh Anh : Đánh giá 4.9/5 sao. Shop chuyên về pháp phục nên mẫu mã đa dạng, giá cả phải chăng giao động 200k-400k 👉 https://s.shopee.vn/4VXKuij6cZ

Pháp Phục Ngọc Diệp ♥️ Ra đời với tâm nguyện được đồng hành cùng Quý Phật Tử trong hành trình tìm lại chính mình. Pháp Phục Ngọc Diệp luôn nỗ lực đem đến những giá trị tốt nhất cho khách hàng 🍊 Sản phẩm à chất lụa cao c.....

🍎TÌNH YÊU MÀU NẮNG 41– Giữa ánh đèn mờ, họ vẫn nhìn thấy nhau.Từ đầu bữa tiệc, Linh luôn ngồi cách anh một khoảng vừa đủ...
11/02/2026

🍎TÌNH YÊU MÀU NẮNG 41– Giữa ánh đèn mờ, họ vẫn nhìn thấy nhau.

Từ đầu bữa tiệc, Linh luôn ngồi cách anh một khoảng vừa đủ.

Không xa đến mức lạnh. Không gần đến mức gây chú ý.

Cô nói chuyện với nhóm mình.
Anh nói chuyện với nhóm anh.

Nhưng thỉnh thoảng, giữa những tiếng cụng ly và cười nói, ánh mắt họ vẫn chạm nhau.

Không lâu.
Chỉ một nhịp.

Như xác nhận:
“Tôi vẫn ở đây.”



Khi chuyển sang bar, không gian thay đổi.

Ánh đèn tối.
Nhạc lớn.
Người ta phải nghiêng sát nhau mới nghe được.

Ngân chọn ngồi cạnh anh.

Linh không đổi chỗ.
Cô chỉ lặng lẽ quan sát.

Không phải quan sát Ngân.
Mà quan sát anh.

Anh không dịch ra xa quá mức — điều đó sẽ thành lộ liễu.
Nhưng anh cũng không nghiêng vào.

Khi Ngân cúi sát để nói điều gì đó, anh hơi ngả lưng ra sau một chút.

Nhỏ thôi.

Nhưng đủ để Linh nhìn thấy.

Và trái tim cô chậm lại.



Có lúc ánh mắt anh tìm cô giữa đám đông.

Không phải tìm kiếm.
Mà như kiểm tra.

Linh nâng ly nước của mình lên, khẽ mỉm cười.

Chỉ là một sự bình tĩnh khiến anh hiểu:

Cô tin anh.



Âm nhạc chuyển sang nhịp nhanh hơn.

Đèn quét ngang qua đám đông,
tiếng bass rung nhẹ dưới sàn.

Linh vẫn ngồi ở bàn, ly nước còn gần như nguyên vẹn.

Cô không quen những nơi như thế này.
Không phải vì bảo thủ.
Mà vì cô không thích cảm giác mọi ranh giới bị làm mờ đi.

Một đồng nghiệp nam bên công ty cô — Huy — đã uống khá nhiều.

Anh ta quay sang nhìn Linh, cười rộng:

“Ngồi hoài vậy chán lắm. Đi ra giữa cho vui đi.”

Linh lắc đầu nhẹ:

“Thôi, mình không nhảy đâu.”

Nhưng Huy không nghe.

Anh ta đứng dậy, chìa tay ra, nửa đùa nửa ép:

“Đi !…một bài thôi. Không thì mất không khí.”

Vài người xung quanh hùa theo.

“Đi đi Linh!”
“Có tụi này mà!”

Trước khi cô kịp từ chối thêm lần nữa,
Huy đã nắm nhẹ cổ tay cô kéo đứng lên.

Không mạnh.
Nhưng đủ để cô mất thế.

Linh bước theo vài bước, rồi dừng lại.

Giữa khu vực trung tâm, ánh đèn mờ xoay vòng.
Người chen sát nhau. Âm nhạc khiến khoảng cách gần hơn bình thường.

Huy đứng gần cô quá mức cần thiết.
Tay anh ta đặt hờ sau lưng cô như để “giữ thăng bằng”.

“Thả lỏng đi,” anh ta nói sát tai vì nhạc lớn.

Linh cảm thấy không thoải mái.

Cô dịch nhẹ ra. Nhưng không gian chật khiến mọi thứ càng sát hơn.

Âm nhạc dồn dập hơn.

Khu vực trung tâm sáng rực trong vòng xoay của đèn màu.
Huy đang đứng rất gần Linh.
Gần đến mức mỗi lần nhạc đổi nhịp, vai họ gần như chạm hẳn vào nhau.

Linh không giãy ra.
Cô chỉ giữ khoảng cách bằng cách lùi nhẹ mỗi khi Huy tiến tới.

Nhưng giữa đám đông, mọi khoảng lùi đều bị chặn lại.

Ở bàn phía ngoài, anh nhìn thấy.

Anh không cau mày.
Không vội vã.

Chỉ quan sát.

Linh không cầu cứu. Cô vẫn đứng thẳng.
Nhưng ánh mắt cô thoáng một nhịp tìm kiếm.

Thế là đủ.

Anh đặt ly xuống.

Quay sang nhóm mình, nói rất tự nhiên:

“Hình như lâu rồi tôi chưa thử nhảy kiểu này.”

Một người bật cười:

“Anh cũng nhảy à?”

Anh nhún vai:

“Thử cho biết.”

Rồi anh bước thẳng ra khu vực trung tâm.

Không nhìn về phía Linh ngay.

Anh hòa vào nhịp nhạc trước, như thể thật sự chỉ muốn tham gia cho vui.

Khi đến gần, anh nghiêng người về phía Huy:

“Cho tôi mượn Linh một bài nhé?”

Giọng nhẹ.
Nhưng không phải hỏi.

Huy cười ngà ngà:

“Ơ anh cũng biết nhảy à?”

Anh đáp:

“Biết đủ để không giẫm chân người khác.”

Câu nói bình thường.
Nhưng ánh mắt đủ rõ.

Huy lùi lại.

Không phải vì bị ép.
Mà vì nhận ra — người trước mặt mình không phải kiểu có thể đùa quá giới hạn.

Anh quay sang Linh.

“Em nợ anh một bài nhảy.”

Linh hơi khựng lại.

“Em đâu có biết nhảy.”

“Không cần biết,” anh nói nhỏ, “Chỉ cần đứng vững.”

Anh không chạm vào eo cô. Chỉ đặt tay nhẹ ở khoảng cách vừa đủ lịch sự.

Giữa ánh đèn xoay vòng, khoảng cách của họ gần hơn bao giờ hết — nhưng vẫn đúng mực.

Nhạc chậm lại một chút.

Linh ngước lên nhìn anh.

“Anh không cần phải làm vậy.”

Anh cúi xuống đủ để cô nghe giữa tiếng nhạc:

“Anh không làm vì cần. Anh làm vì muốn.”

Tim Linh lệch một nhịp.

Không phải vì câu nói. Mà vì cách anh nói nó — không ồn ào, không phô trương, không tuyên bố với ai.

Chỉ là giữa hai người.

Ở ngoài rìa, Ngân đứng nhìn.

Cô ta không cười nữa…..

Khi ra về , Ngân vẫn đi cạnh a. Nhưng trước khi bước ra cửa, anh quay lại một giây.

Ánh mắt anh chạm Linh lần cuối.

Không phải xin phép.
Không phải giải thích.

Chỉ là một điều rất rõ:

Khoảng cách trong không gian không quyết định khoảng cách trong lòng.

Linh đứng yên.

Cô không chạy theo.
Không nhắn tin sau đó.

Nhưng đêm hôm đó, lần đầu tiên, cô nhận ra mình không còn chỉ đứng cùng phía anh vì nguyên tắc.

Cô đứng vì…
cô muốn vậy.

🍎TÌNH YÊU MÀU NẮNG 40 – Khi Ngân đề xuất một buổi liên hoan.Sau vài lần tiếp cận riêng lẻ không hiệu quả, Ngân hiểu một ...
11/02/2026

🍎TÌNH YÊU MÀU NẮNG 40 – Khi Ngân đề xuất một buổi liên hoan.

Sau vài lần tiếp cận riêng lẻ không hiệu quả, Ngân hiểu một điều:

Anh không dễ bị kéo vào không gian riêng.

Vậy thì phải tạo một không gian vừa đông người, vừa đủ riêng.

Và thế là Ngân đề xuất:

“Dự án mình sắp đạt milestone quan trọng.
Hay tổ chức một buổi liên hoan nhỏ giữa hai bên?”

Nghe rất hợp lý.
• Gắn kết đối tác.
• Tạo tinh thần đội nhóm.
• Tăng sự hiểu nhau ngoài phòng họp.

Không ai phản đối.



Nhưng Ngân không dừng ở việc đề xuất.

Cô ta chủ động:
• Chọn nhà hàng có phòng riêng.
• Sắp xếp chỗ ngồi “ngẫu nhiên” nhưng có tính toán.
• Đảm bảo mình ngồi cạnh anh.

Trong đầu Ngân rất rõ:

Phòng họp có tài liệu.
Bữa tiệc có rượu.

Ở bàn ăn, người ta dễ hạ phòng bị hơn.



Tối đó, không khí nhẹ hơn những buổi họp.

Tiếng cười nhiều hơn. Ly rượu chạm nhau nhiều hơn.

Ngân nghiêng người gần anh hơn mức cần thiết khi nói chuyện. Giọng nhỏ lại.
Ánh mắt giữ lâu hơn.

“Anh lúc nào cũng giữ khoảng cách vậy à?”
Cô ta cười nhẹ.

Anh đáp bình thản:

“Khoảng cách giúp mọi thứ rõ ràng.”

Ngân không bỏ cuộc.

“Nhưng đôi khi rõ ràng quá… lại mất vui.”

Câu nói nửa đùa, nửa thật.

Ở đầu bàn bên kia, Linh nhìn thấy.
Cô nhận ra:
Ngân không còn che giấu ý đồ nữa.



Giữa buổi tiệc, Ngân đứng dậy đề nghị:

“Hay hai bên nâng ly chúc cho hợp tác lâu dài hơn nữa?”

Khi mọi người cụng ly, Ngân hơi chạm vai anh, như một cái chạm vô tình.

Chỉ một nhịp.

Nhưng đủ để người tinh ý hiểu
Bữa liên hoan kết thúc khi rượu đã cạn gần hết.

Không khí mềm đi.
Tiếng cười nhiều hơn.
Vài người đề nghị:

“Đi tiếp không? Gần đây có bar khá yên tĩnh.”

Ngân là người hưởng ứng đầu tiên.

“Đi chút cho thoải mái. Lâu lắm hai bên mới gặp đông đủ thế này.”

Anh vốn định từ chối.

Nhưng phía nội bộ Linh đã đồng ý.
Anh không muốn tỏ ra quá tách biệt.

Thế là cả nhóm chuyển qua một quán bar tầng cao.



Không gian khác hẳn phòng họp.

Ánh đèn mờ. Nhạc nền chậm, đều.
Mọi người phải nghiêng người lại gần nhau hơn mới nghe rõ.

Ngân chọn chỗ ngồi sát bên anh.

Linh ngồi phía đối diện, cách một bàn nhỏ.

Ly cocktail đặt trước mặt, Ngân xoay nhẹ ống hút, giọng thấp xuống:

“Anh có bao giờ thấy mình hơi… quá nguyên tắc không?”

Anh nhấp một ngụm nước, ánh mắt bình thản.

“Nguyên tắc giúp tôi ngủ ngon.”

Ngân cười.

“Nhưng đâu phải lúc nào cũng cần ngủ sớm.”

Câu nói mập mờ, nhưng giọng lại như đùa.

Âm nhạc làm mọi khoảng cách vật lý ngắn lại.

Ngân nghiêng sát hơn khi nói chuyện.
Cánh tay cô ta gần chạm vào tay anh.

Bất cứ ai nhìn từ xa cũng có thể hiểu lầm đó là sự thân mật tự nhiên.



Một bài nhạc sôi động hơn vang lên.

Vài người trong nhóm đứng dậy ra khu vực trung tâm.

Ngân quay sang anh:

“Anh không nhảy à?”

Anh lắc đầu.

“Không hợp.”

Ngân đứng lên một mình, rồi quay lại, chìa tay:

“Vậy đứng nói chuyện ở đây hoài chán lắm.”

Cô ta không nắm tay anh, nhưng giữ ánh mắt lâu hơn một nhịp.

Ánh đèn màu hắt lên gương mặt khiến mọi biểu cảm mềm đi.



Ở bàn bên kia, Linh thấy rõ.
… là một cảm giác rất lạ.

Cô biết anh đủ nguyên tắc để không bước quá.
Nhưng không gian này được thiết kế để… xóa nhòa ranh giới.



Ngân không vội.

Cô ta biết không thể đẩy nhanh.

Thay vào đó, cô chọn cách nhỏ nhưng liên tục:
• Chạm nhẹ vào cánh tay khi cười.
• Nghiêng sát tai anh khi nói vì “nhạc to quá”.
• Để mùi nước hoa đủ gần để người đối diện phải nhận ra.

Tất cả đều có thể giải thích là vô tình.

Nhưng nếu lặp lại đủ nhiều lần,
nó không còn là vô tình nữa.



Gần cuối buổi, khi vài người đã hơi ngà ngà,
Ngân nói nhỏ:

“Anh lúc nào cũng giữ mình như vậy…
Có mệt không?”

Anh nhìn thẳng.

“Không.”

Một câu trả lời ngắn.

Không khó chịu.
Không mềm lòng.

Chỉ là không mở cửa.

🍎TÌNH YÊU MÀU NẮNG 39 – Mưu đồ đầu tiên của Ngân không phải là LinhNgân để ý anh ngay từ lần họp đầu tiên.Không phải vì ...
11/02/2026

🍎TÌNH YÊU MÀU NẮNG 39 – Mưu đồ đầu tiên của Ngân không phải là Linh

Ngân để ý anh ngay từ lần họp đầu tiên.

Không phải vì anh đẹp trai.
Mà vì anh… có giá trị.

Giá trị về vị thế.
Giá trị về quan hệ.
Giá trị về lợi ích lâu dài.

Với Ngân, một người đàn ông như vậy không chỉ là đối tác.

Anh là cơ hội.



Lúc đầu, Ngân không đụng tới Linh.

Cô ta tiếp cận anh rất đúng mực.
• Gửi email riêng để “trao đổi thêm một số ý tưởng”.
• Chủ động đề xuất gặp mặt trực tiếp thay vì chỉ họp online.
• Thỉnh thoảng thêm vào một câu nhẹ:
“Anh xử lý tình huống rất khéo.”

Không quá lố.
Không quá lộ.

Chỉ vừa đủ để tạo một sợi dây cá nhân ngoài phạm vi công việc.

Ban đầu, mọi thứ đều rất hợp lý.

Ngân đề xuất họp trực tiếp “để trao đổi nhanh hơn”.
Ngân gửi mail riêng “để tránh làm phiền cả nhóm”.
Ngân chủ động xin số điện thoại “phòng trường hợp gấp”.

Không ai có thể bắt lỗi.

Vì tất cả đều mang tên: hiệu quả công việc.



Lần đầu tiên Ngân thử vượt ranh giới là một buổi họp kết thúc sớm.

“Anh có thời gian uống cà phê 15 phút không?
Em muốn trao đổi thêm vài ý tưởng chưa tiện nói trong phòng họp.”

Lý do đủ đẹp.

Anh đồng ý.

Cà phê không bàn đến hợp đồng nhiều như dự kiến.
Ngân khéo léo chuyển chủ đề:

“Anh làm việc áp lực vậy chắc khó cân bằng cuộc sống nhỉ?”
“Người như anh chắc nhiều người theo đuổi lắm.”

Câu hỏi nghe như đùa.

Nhưng là phép thử.

Anh trả lời rất gọn:

“Công việc của tôi cần rõ ràng.
Những chuyện khác cũng vậy.”

Không lạnh.
Chỉ không mở cửa.



Ngân không bỏ cuộc.

Cô ta thay đổi chiến thuật.

Không còn hỏi trực diện.
Mà bắt đầu dùng sự ngưỡng mộ.

“Em thích cách anh xử lý khủng hoảng hôm trước.”
“Nếu là em chắc không bình tĩnh được vậy.”

Ánh mắt giữ lâu hơn một nhịp.
Giọng hạ thấp hơn một chút.

Trong một lần bắt tay kết thúc buổi gặp,
Ngân giữ tay lâu hơn bình thường.

Chỉ một giây.

Nhưng đủ để người đối diện hiểu ý.

Anh rút tay tự nhiên, không làm cô ta mất mặt.

Nhưng cũng không cho cô ta thêm cơ hội.
👉 Khiến Ngân phải nghĩ thêm cách khác…

🍎TÌNH YÊU MÀU NẮNG 38 – Khi anh không ở cùng văn phòng, nhưng vẫn đứng cùng phía.Linh và anh không làm chung công ty.Họ ...
11/02/2026

🍎TÌNH YÊU MÀU NẮNG 38 – Khi anh không ở cùng văn phòng, nhưng vẫn đứng cùng phía.

Linh và anh không làm chung công ty.

Họ là đối tác trong một dự án dài hạn.
Gặp nhau qua phòng họp. Qua email.
Qua những cuộc gọi chỉ thấy gương mặt trên màn hình.

Không chung không gian. Không chung áp lực nội bộ. Nhưng lại chung một thứ: sự tôn trọng.



Ở công ty Linh, người ta bắt đầu kéo tên anh vào câu chuyện.

“Đối tác bên đó chắc ưu ái Linh lắm ha.”
“Quan hệ tốt ghê.”

Linh chỉ đáp một câu:

“Bên đó làm việc rất rõ ràng.”

Không thân.
Không riêng.
Không tạo thêm chi tiết.

Vì Linh hiểu rất rõ: chỉ cần câu chuyện chuyển từ “tin đồn nội bộ” thành “liên quan đối tác bên ngoài” thì nó không còn là drama nữa.

Nó thành… vấn đề lợi ích.

Và cô không cho phép điều đó xảy ra.



Có lần, trong một cuộc họp online, một người phía Linh bóng gió:

“Chắc bên anh yêu cầu tiến độ gắt quá nên bên em mới áp lực.”

Anh ngẩng lên.

Anh không hề thúc.

Cả màn hình im lặng một nhịp.

Linh có thể nói:
“Không phải.” Nhưng như vậy sẽ làm ai đó mất mặt.

Cô chọn nói:

“Tiến độ là trách nhiệm chung.”

Câu đó vừa đủ để cắt mồi lửa.
Vừa đủ để không ai bị đặt vào thế khó.

Sau cuộc họp, anh gọi riêng.

“Em vừa bảo vệ ai vậy?”

Linh cười nhẹ:

“Em bảo vệ dự án.”

Anh im vài giây.
Rồi nói:

“Anh không cần em đỡ đòn thay.”

Linh không trả lời.

Nhưng trong lòng cô rất rõ — cô không bảo vệ vì anh yếu.
Cô bảo vệ vì uy của anh không nên bị dùng làm trò vui.



Điều khiến Linh rung động không phải là lời quan tâm.

Mà là những chi tiết nhỏ:
• Anh không bao giờ CC người khác khi góp ý riêng cho cô.
• Anh gửi tài liệu sớm hơn deadline, như thể biết cô đang bị ép.
• Anh chưa từng dùng áp lực dự án để đẩy cô vào thế khó.

Một tối, Linh vẫn online rất muộn.

Anh nhắn:

“Bên em còn họp à?”

“Không. Sao anh hỏi?”

“Anh thấy em vẫn online.”

Chỉ vậy thôi.

Không dò hỏi.
Không suy diễn.

Một lúc sau, thêm một tin nhắn nữa:

“Anh biết em ổn.
Anh chỉ muốn chắc là em không phải ổn một mình.”

Linh nhìn màn hình rất lâu.

Trong một môi trường đầy người soi mói,
có một người không hỏi để hóng.
Không nghe để phân tích.
Không quan tâm để có chuyện kể.

Anh quan tâm… để đứng cùng phía.



Tình yêu của hai người trưởng thành đôi khi không bắt đầu bằng “em thích anh”.

Nó bắt đầu bằng:
• việc không kéo nhau vào rắc rối
• việc giữ uy cho nhau
• việc bảo vệ danh dự của nhau ngay cả khi người kia không có mặt

Và đôi khi… người làm bạn rung động nhất
không phải người đứng cạnh bạn mỗi ngày.

Mà là người, dù ở phía bên kia màn hình, vẫn khiến bạn cảm thấy mình không phải chiến đấu một mình.

❤️Tình yêu màu nắng 37 – Giữ uy cho người khác, giữ thế cho mình.Linh không né nhắc đến sếp vì sợ.Cô né vì hiểu.Ở bất kỳ...
17/01/2026

❤️Tình yêu màu nắng 37 – Giữ uy cho người khác, giữ thế cho mình.

Linh không né nhắc đến sếp vì sợ.
Cô né vì hiểu.

Ở bất kỳ công ty nào , uy của sếp không chỉ là chức danh.
Nó là thứ giữ cho cả hệ thống còn đứng thẳng.

Họ muốn Linh nhắc đến sếp.
Muốn cô nói một câu kiểu “để em hỏi sếp”,
muốn cô lộ ra một mối liên hệ đủ mập mờ để họ bám vào.

Nhưng Linh không làm vậy.

Không phải vì cô muốn tỏ ra trong sạch.
Mà vì cô không muốn hệ thống mất “uy”.



Khi họ nói bóng gió:

“Linh làm mấy việc này chắc quen được sếp chỉ rồi ha?”

Linh trả lời rất nhẹ:

“Em làm theo quy trình.”

Không phải sếp dặn.
Không phải sếp cho phép.
Chỉ là quy trình.

Cô cắt sếp ra khỏi mọi câu chuyện, như cách người ta bảo vệ một bức tường chịu lực: không để nó bị chạm vào, dù chỉ bằng lời nói.



Có lần, một người cố tình đẩy Linh vào góc:

“Cái này gấp quá, Linh không nhờ sếp thì ai xử cho kịp?”

Cả phòng im lặng.
Họ chờ cô nhắc tên.

Linh nhìn vào tài liệu, rồi nói chậm rãi:

“Em sẽ gửi đề xuất theo luồng.
Quyết định thuộc cấp có thẩm quyền.”

Cô trả việc về đúng chỗ.
Không kéo sếp ra làm phao cứu sinh.
Cũng không để ai nghĩ sếp là đường tắt.

Trong đầu Linh lúc đó rất rõ:

Nếu mình dựa vào sếp, họ sẽ nói mình bám.
Nếu mình né sếp, họ sẽ nói mình coi thường.
Vậy chỉ còn một cách: để sếp ở vị trí không ai chạm tới được.



Điều khó nhất không phải đối phó với họ.
Mà là đối phó mà không làm ai khác tổn hại.
Linh sớm nhận ra:
không phải ai mang chữ “sếp” cũng hiểu thế nào là uy.
Và với họ, chuyện của Linh là một thứ gia vị đủ mặn để chen vào bàn nhậu, đủ cay để kể cho vui.

Họ không dựng bẫy như đám kia.
Họ xem kịch và phụ hoạ cho vui…



Trong một buổi họp ngắn, một sếp cấp thấp cười cười:

“Cái này để Linh xử chắc nhanh ha, quen việc với cấp trên rồi mà.”

Câu nói nghe như khen.
Nhưng ánh mắt thì là hóng.

Linh biết. Chỉ cần cô phản ứng—dù là một cái cau mày thì câu chuyện sẽ được kể lại theo cách khác.

Cô giữ giọng đều:

“Em xử theo phạm vi được giao.”

Không hơn. Không kém.

Người kia cười, quay sang người khác:
“Thấy chưa, kín tiếng ghê.”

Kín tiếng.
Từ đó ở miệng mấy vị này không phải là sự tôn trọng.
Nó là chủ đề.

Linh bắt đầu thấy mệt theo một kiểu khác.
Mệt vì phải giữ uy cho người không có mặt,
trước những người không đủ sâu để hiểu vì sao cần giữ.

Vì Linh hiểu rất rõ:
ở công ty này, điều nguy hiểm nhất không phải là kẻ muốn hại bạn, mà là kẻ thấy chuyện của bạn thú vị.

Address

Gia Bình
Bac Ninh

Telephone

+84943468039

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Góc nhỏ của Thuỷ posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Góc nhỏ của Thuỷ:

Shortcuts

Share