14/02/2026
🍎Tình yêu màu nắng 46 – Mùi scandal trong văn phòng.
Ban đầu chỉ là một câu nói vu vơ.
“Dạo này bên đầu tư ưu ái team mình ghê.”
“Ừ… chắc nhờ Linh.”
Câu thứ hai mới là mồi lửa.
“Nghe nói cô ấy có quan hệ riêng với phía anh ta.”
Không ai nói thẳng tên anh.
Nhưng ai cũng biết là ai.
Tin đồn không đi theo đường thẳng.
Nó đi theo hành lang. Theo thang máy. Theo phòng pantry.
Ngân không bao giờ là người nói đầu tiên.
Cô chỉ thở dài đúng lúc.
“Thực ra tôi cũng nghe vài chuyện… nhưng thôi, chưa có bằng chứng.”
Câu đó nguy hiểm hơn mọi lời khẳng định.
Hai ngày sau…Phòng giám đốc
Cửa đóng lại.
Chỉ có Ngân và giám đốc dự án.
“Em có chuyện muốn trao đổi riêng.”
Giọng cô nghiêm túc, không một chút cảm xúc thừa.
Giám đốc ngẩng lên:
“Về dự án?”
Ngân gật đầu.
“Chúng ta đang ở thế chia lợi nhuận chưa thực sự tối ưu.”
Cô đặt bản hợp đồng nháp lên bàn.
“Nhưng có một yếu tố có thể giúp thương lượng lại.”
Giám đốc im lặng chờ.
Ngân nói chậm rãi:
“Có tin đồn về mối quan hệ tình cảm giữa đại diện bên đầu tư và Linh.”
Ánh mắt giám đốc sắc lại.
“Tin đồn?”
“Em không khẳng định.”
Ngân giữ giọng trung lập.
“Nhưng trong các buổi làm việc gần đây, anh ta dành sự chú ý đặc biệt cho Linh. Nếu có yếu tố cá nhân xen vào, đó vừa là rủi ro… vừa là lợi thế.”
“Ý em là gì?”
Ngân thẳng thắn:
“Để Linh trực tiếp tham gia vòng đàm phán cuối. Yêu cầu điều chỉnh lại phần lợi ích.”
Giám đốc nhìn cô rất lâu.
“Em đang đề nghị dùng cảm xúc cá nhân làm đòn bẩy?”
Ngân đáp ngay:
“Em đang đề nghị bảo vệ lợi ích công ty.”
Cô tiếp tục, giọng đều đều như đang phân tích số liệu:
“Nếu anh ta nhân nhượng vì Linh → chứng tỏ có yếu tố cá nhân. Khi đó ta tăng được lợi nhuận.”
“Còn nếu anh ta không nhượng?”
“Vậy thì rõ ràng Linh không có năng lực như chúng ta vẫn thấy . Chúng ta nên thay đổi người phụ trách.”
Một ván cờ hai cửa.
Giám đốc dựa lưng vào ghế.
“Em nghĩ Linh có biết mình đang ở giữa chuyện này không?”
Ngân khẽ mỉm cười.
“Không cần biết. Chỉ cần kết quả.”
Căn phòng im lặng vài giây.
Cuối cùng giám đốc nói:
“Được. Triển khai theo đề xuất của em.”
Ngân đứng dậy.
“Em chỉ muốn đảm bảo… công ty không bỏ lỡ cơ hội.”
Cửa đóng lại sau lưng cô.
Hành lang dài và yên tĩnh.
Cô vừa đặt Linh vào một thế cờ mà dù tiến hay lùi… cũng khó toàn vẹn.