Cầu vồng shop

Cầu vồng shop Nơi chân trời góc biển

“Càng tổn thương càng thấy bình thường.”
07/05/2025

“Càng tổn thương càng thấy bình thường.”

Không phải lần im lặng nào cũng là từ bỏ. Có lúc, im lặng là cách một người giữ lại lòng tự trọng sau những lần tổn thươ...
06/05/2025

Không phải lần im lặng nào cũng là từ bỏ. Có lúc, im lặng là cách một người giữ lại lòng tự trọng sau những lần tổn thương quá sâu.

Đã từng có những ngày, người ta tin rằng chỉ cần kiên nhẫn thêm một chút, mọi thứ sẽ trở nên ấm áp trở lại.

Người ta tin rằng, chân thành sẽ được chân thành đáp lại, yêu thương sẽ được yêu thương chở che.

Có người chọn bao dung, chọn bỏ qua những lần thất vọng, chỉ vì tin rằng ai cũng có lúc không hoàn hảo.

Có người chọn ở lại, ngay cả khi sự hiện diện của bản thân trở nên mờ nhạt, ngay cả khi lòng đã nhiều lần muốn quay đi.

Có người chọn nói thêm một lời dịu dàng, dù sâu trong lòng chỉ muốn im lặng mà khóc.

Có người chọn tiếp tục cố gắng, với niềm tin rằng chỉ cần không buông tay, thì mọi thứ vẫn còn có thể cứu vãn.

Nhưng rồi, một ngày kia, sau tất cả những cố gắng, những đợi chờ mỏi mệt, ai đó sẽ phải ngồi lại với chính mình và nhận ra:

Không phải tình cảm nào cũng đủ sức làm mềm lòng người khác, dù đã dốc hết yêu thương.

Không phải cánh cửa nào cũng chịu mở, chỉ vì đã kiên trì gõ mãi không thôi.
Có những người, dù đối xử tốt đến đâu, họ cũng chỉ nhớ về những thiếu sót nhỏ nhất.

Có những nơi, dù vun vén tận tâm tận lực, cuối cùng vẫn chỉ là kẻ đứng bên lề nhìn mọi thứ dần vỡ vụn.

Và có những mối quan hệ, càng cố gắng níu giữ, càng khiến lòng tự trọng bị rạn vỡ từng chút một.

Không phải nơi nào yêu nhiều hơn cũng sẽ nhận lại nhiều hơn.
Không phải ai được chân thành cũng biết trân trọng.

Có những chuyện, không phải cứ chịu đựng là có thể hóa giải được khoảng cách.
Có những người, không phải cứ bao dung là sẽ khiến họ biết quay về.

Rốt cuộc, khi đã cố gắng đến giới hạn cuối cùng mà vẫn không thể giữ lấy nhau, thì buông tay — mới chính là cách tự cứu lấy bản thân.
Chúng ta rồi sẽ học cách buông bỏ những nơi không thuộc về mình.
Chúng ta rồi sẽ học cách im lặng khi lòng đã mỏi.
Chúng ta rồi sẽ học cách quay lưng, không phải vì hết yêu, mà vì xứng đáng với sự yêu thương trọn vẹn hơn thế.
Chọn bình yên, không phải vì yếu đuối, mà vì đã đủ mạnh mẽ để không còn níu kéo những điều chẳng còn dành cho mình.

Có những lời nói không nghe sẽ tốt hơn, có những chuyện không biết sẽ bình yên hơn, có những người không gặp sẽ nhẹ lòng...
05/05/2025

Có những lời nói không nghe sẽ tốt hơn, có những chuyện không biết sẽ bình yên hơn, có những người không gặp sẽ nhẹ lòng hơn.

Chi mong sao chặng đường còn lại có thể an yên mà sống, đi chậm lại, hi vọng vừa đủ, điều gì xứng đáng thì giữ, điều gì không xứng đáng thì buông bỏ đi.

sưu tầm

Làm sao để dứt khoát khi đã biết mình phải rời đi?Có những cuộc chia tay chẳng cần một tiếng cãi vã.Một người biết rõ là...
04/05/2025

Làm sao để dứt khoát khi đã biết mình phải rời đi?

Có những cuộc chia tay chẳng cần một tiếng cãi vã.
Một người biết rõ là mình không còn hạnh phúc,
Biết rõ là mình đang lặng lẽ héo mòn đi từng ngày…
Nhưng vẫn chần chừ, vẫn nấn ná, vẫn tự dặn lòng:
“Thêm chút nữa xem sao…”

Chút nữa… Rồi thêm chút nữa…
Cuối cùng ở lại cả vài năm trời chỉ để sống trong một mối quan hệ mà người ta còn ở đó, nhưng trái tim thì không.

Người Việt mình có câu:
“Thà một lần đau còn hơn đau cả đời.”

Vậy sao ta cứ mãi chọn cái đau dài lâu?
Phải chăng là vì ta quen chịu đựng rồi…
Phải chăng là vì ta nghĩ “ráng thêm chút nữa, rồi mọi thứ sẽ khá hơn”?
Nhưng bạn biết không, nếu phải “ráng” để ở lại, thì ở lại để làm gì?

Vậy làm sao để dứt khoát?
Không cần làm rùm beng, không cần gào thét "Em không chịu đựng nữa đâu!"
Chỉ cần bắt đầu bằng một điều rất nhỏ:
Trung thực với chính mình.

1. Đừng bào chữa cho người ta nữa.
“Anh ấy từng thương mình mà.”
“Chắc chỉ là giai đoạn này thôi…”
Nghe quen không?
Đó là cách ta tự đánh lừa mình để kéo dài nỗi đau.

2. Tự hỏi: Nếu mối quan hệ này kéo dài thêm 6 tháng, 1 năm… bạn có thấy vui không?
Không phải thấy "ổn", không phải thấy "quen", mà là vui, thật sự thấy đủ đầy.
Nếu câu trả lời là không thì hãy cho mình quyền lựa chọn lại.
Đó không phải là ích kỷ mà là biết thương mình đúng cách.

3. Viết ra những gì bạn đang chịu đựng.
Khi còn ở trong đầu, mọi thứ dễ bị xóa nhòa.
Nhưng một khi đã đặt thành chữ, bạn sẽ thấy rõ mình đã nhẫn nhịn bao nhiêu…
Và ai đang là người gặm nhấm từng mảnh nhỏ của bạn mỗi ngày.
Không phải để trách móc, mà để tỉnh ra.

4. Ngừng yêu cái "phiên bản mà bạn tin là họ sẽ trở thành".
Bạn có đang yêu một người thật sự,
Hay đang yêu giấc mơ mà bạn vẽ ra về người đó?
Một người đàn ông vô tâm không đột nhiên thành người chu đáo chỉ vì bạn hy sinh nhiều hơn.

"Đừng lấy mình làm mảnh đất,
Cho người khác gieo mầm mà không chịu chăm."

5. Buông không có nghĩa là bạn yếu đuối.
Mà là bạn đủ can đảm để chọn lại chính mình.
Sẽ có những đêm buồn đến nghẹn lòng,
Những buổi sáng tỉnh dậy thấy trống vắng vô cùng.
Sẽ có lúc bạn nhìn tách cà phê mà nước mắt rơi…
Nhưng rồi bạn sẽ thấy: “Ít nhất mình đã không đánh mất mình thêm nữa.”

Một ngày kia, bạn sẽ nhìn lại và nói:
“Cảm ơn mình đã dứt khoát.
Không phải vì họ không đáng, mà là vì mình đã đủ trưởng thành để không sống mãi trong điều mình không xứng đáng.”

Bạn ơi, buông không phải là kết thúc.
Mà là khởi đầu của một hành trình mới: Hành trình trở về với chính bạn.

Có những thời điểm trong đời, ta buộc phải lý trí.Không phải vì ta mạnh mẽ.Mà vì nếu còn sống theo cảm xúc, ta sẽ sụp đổ...
04/05/2025

Có những thời điểm trong đời, ta buộc phải lý trí.
Không phải vì ta mạnh mẽ.
Mà vì nếu còn sống theo cảm xúc, ta sẽ sụp đổ.

Ta học cách kìm nén. Không rung động nữa. Không hy vọng nữa. Không thất vọng nữa.
Chỉ “đánh giá” – phân tích – xử lý – và bước tiếp.

Trái tim ta vẫn đập, nhưng nó không còn "sống".
Nó chỉ còn là một bộ phận sinh học, không còn dại khờ, không còn run rẩy, cũng chẳng còn thiết tha.

Có thể bạn từng yêu ai đó đến nghẹt thở,
Rồi một ngày, bạn nghe họ nói chuyện – mà lòng bạn như mặt hồ đã cạn – không gợn sóng, không phản chiếu được gì, chỉ trơ đáy lạnh lẽo.

Đó không phải là chữa lành.
Mà là khi trái tim đã đi vào trạng thái “tự bảo vệ đến mức vô cảm”.

Tâm lý học gọi trạng thái này là Emotional Numbness (tê liệt cảm xúc) – một dạng phản ứng tâm lý khi cơ thể buộc phải “đóng cửa” cảm xúc để sống sót qua chấn thương.
(Bạn có thể tìm hiểu sâu hơn trong cuốn "Sang Chấn Tâm Lý - Hiểu Để Chữa Lành": https://tinyurl.com/sang-chan-tam-ly)

Khi bạn đã chịu quá nhiều tổn thương, tâm trí bạn tự bật chế độ phòng vệ.
Bạn không còn cảm thấy đau. Nhưng bạn cũng không còn thấy vui.
Mọi thứ đều... lờ mờ.

Có cách nào để trái tim không chỉ là “nội tạng”?
Có.
Nhưng không phải bằng cách chối bỏ tổn thương.
Mà là cho mình được cảm nhận trở lại – một cách an toàn.

Là khi bạn cho phép mình buồn – mà không thấy mình yếu đuối.
Là khi bạn học cách nói “không sao” – mà không đang cố tắt đi cảm xúc thật.
Là khi bạn dám tin – dù rất nhiều lần tim bạn đã vỡ.

Và rồi, rất chậm rãi… trái tim sẽ có thể cảm được một điều gì đó lần nữa.
Không còn dồn dập, không còn vội vàng.
Chỉ là một cái chạm khẽ của nỗi buồn thật, một niềm vui bé xíu, hay một cái rung nhẹ nơi lồng ngực khi bắt gặp ánh mắt ai đó mà bạn không chút đề phòng.

Đó là dấu hiệu trái tim đang “quay về”.
Không phải với những ảo tưởng hay bồng bột cũ, mà với một bản thể trưởng thành – biết cảm nhận, nhưng cũng biết giữ mình.

Và có lẽ… đó mới là lúc bạn thực sự sống.
Không chỉ bằng lý trí.
Không chỉ bằng trái tim.
Mà bằng một con người đầy đủ – có vết xước, có chữa lành, có mong manh và cũng có can đảm.

04/05/2025
Có những ngày, mọi thứ diễn ra như một phép thử không báo trước. Công việc rối ren, kế hoạch đổ bể, tâm trạng chùng xuốn...
26/04/2025

Có những ngày, mọi thứ diễn ra như một phép thử không báo trước. Công việc rối ren, kế hoạch đổ bể, tâm trạng chùng xuống như một sợi dây căng quá mức, chỉ chờ đứt gãy. Nhưng không phải vì ta yếu đuối, mà vì những áp lực nhỏ bé cứ tích tụ dần, bào mòn sự bình tĩnh và nuốt chửng những khoảng thở.

Có những mối quan hệ như một câu đố không lời giải. Không nói, người ta chẳng hiểu. Nói ra rồi, lại thành tranh cãi, biến mọi thứ thành một vòng lặp của tổn thương. Không phải ta nhạy cảm quá mức, mà bởi vì ta quá để tâm, quá khao khát được thấu hiểu.

Có những khoảnh khắc, ta nỗ lực hết mình nhưng vẫn cảm giác như đi trong màn sương dày đặc. Không phải ta không kiên cường, mà chỉ là thế giới này vốn đã đầy thử thách. Có những chuyện, dù ta có cố gắng bao nhiêu cũng không thể thay đổi được.

Chúng ta đã quá quen với việc giữ vẻ ngoài mạnh mẽ, nhưng lại quên mất rằng chính mình cũng cần được vỗ về.

Những ngày tháng lặng lẽ chịu đựng, ai rồi cũng phải trải qua. Cuộc sống này vốn đầy những điều không như ý, đầy những khoảnh khắc không dễ dàng.

Ta tự mình đối diện, tự mình gánh vác, tự mình giấu đi những vết xước trong tim. Không nói, không ồn ào, không than trách. Bởi ta hiểu, ai cũng có nỗi đau riêng, và thế gian này chưa từng ưu ái riêng một ai.

Thay vì trách móc số phận, hãy học cách bước đi thật duyên dáng giữa những chông chênh.
Thay vì chờ ai đó cứu rỗi, hãy tự học cách xoa dịu bản thân.
Thay vì mải miết kiếm tìm sự công bằng, hãy hiểu rằng những nghịch cảnh cũng là một phần của hành trình.
Thay vì để những điều nhỏ bé kéo ta xuống, hãy đứng thẳng lưng và ngẩng cao đầu, bởi vì… ánh sáng luôn chờ người đủ bản lĩnh để chạm tới nó.

Chậm rãi mà bước, kiên nhẫn mà chờ. Những ngày khó khăn rồi cũng sẽ qua, những điều tốt đẹp rồi cũng sẽ đến.

Hãy để thời gian chứng minh rằng, dù có bao nhiêu thử thách, ta vẫn sẽ tỏa sáng theo cách của riêng mình./

Sưu tầm

Viết những dòng này để xin lỗi chính tôiXin lỗi tuổi xuân bao năm bỏ phếXin lỗi những đêm mắt nhòa ướt lệKhóc nhớ một ng...
26/04/2025

Viết những dòng này để xin lỗi chính tôi
Xin lỗi tuổi xuân bao năm bỏ phế
Xin lỗi những đêm mắt nhòa ướt lệ
Khóc nhớ một người... không biết mình đau!

Xin lỗi thời gian trở lại phút đầu
Em sẽ dặn lòng không hề buông thả
Để tình yêu phiêu lưu trong hoang dã
Yêu một người... tình bạc tựa như vôi

Trái tim ơi! Tôi thật lòng xin lỗi
Lý trí sai đã chọn chẳng đúng người
Nên nửa cuộc đời tắt hẳn nụ cười
Giờ ngoảnh lại tóc đen từng sợi bạc

Mười mấy năm bao buồn đau mất mát
Người ung dung với ngày tháng an vui
Đâu biết một người cuộc sống đi lùi
Nhớ về quá khứ để buồn để khổ

Xin lỗi nhé! Từ hôm nay vứt bỏ
Chuyện ngày xưa mãi mãi sẽ ngủ yên
Từ hôm nay thật sự sẽ lãng quên
Hình ảnh cũ chết trong tim thật sự

Từ hôm nay sẽ không còn lưu giữ
Tình yêu này xin trả lại thời gian
Xin lỗi lòng từ nay chẳng đeo mang
Làm lại từ đầu dẫu là quá muộn màng.

XIN LỖI BẢN THÂN

ĐỪNG GẶP AI CŨNG TRẢI LÒNGBò mệt, than thở với chó: “Dạo này tao đuối quá…”Chó không giữ được miệng, kể với mèo: “Hình n...
24/04/2025

ĐỪNG GẶP AI CŨNG TRẢI LÒNG
Bò mệt, than thở với chó:
“Dạo này tao đuối quá…”
Chó không giữ được miệng, kể với mèo:
“Hình như bò chịu hết nổi rồi, chắc nó sắp xin nghỉ.”
Mèo rỉ tai dê:
“Nghe nói bò bị bóc lột, chắc ông chủ ép quá.”
Dê rỉ rả với gà:
“Bò đang bức xúc chuyện công việc, định đình công thì phải.”
Gà lại thì thầm với heo:
“Bò bất mãn, đang tính đổi chủ.”
Heo rón rén lên méc bà chủ:
“Bò đang có ý phản bội, nghe đâu còn muốn bỏ trốn.”
Bà chủ kể lại với ông chủ – đã qua bảy tầng lời đồn:
“Con bò đang âm mưu tạo phản!”
Ông chủ nổi giận đùng đùng:
“Tao nuôi nó ăn bao năm, giờ còn muốn phản, giếttt nó!”
Và thế là…
Con bò chỉ vì một lời than,
…mà mất mạng.

Bài học:
• Có những điều chỉ nên giữ cho riêng mình,
vì miệng người đời là con dao hai lưỡi.
• Một lời tâm sự nhỏ – qua miệng kẻ khác – có thể biến thành cả một câu chuyện phản trắc.
• Và đôi khi, người ra quyết định lại chẳng buồn kiểm chứng điều gì là thật.
Biết chia sẻ là tốt. Nhưng phải biết chọn đúng người.
Và biết giữ lại những điều nên giữ...

Mẹ đừng buồn Mẹ nhéCó em ở đây rồiiiEm sẽ là Mặt TrờiXua mây đen cho MẹEm sẽ là con dếRi ri hát Mẹ ngheHay là một chú bê...
22/04/2025

Mẹ đừng buồn Mẹ nhé
Có em ở đây rồiii
Em sẽ là Mặt Trời
Xua mây đen cho Mẹ

Em sẽ là con dế
Ri ri hát Mẹ nghe
Hay là một chú bê
Dụi đầu trong lòng Mẹ

Ai cũng buồn Mẹ nhỉ ?
Mẹ bảo nếu nắm tay
Nỗi buồn không đi ngay
Nhưng mình thêm sức mạnh

Có tay em bên cạnh
Níu tay Mẹ đung đưa
Mẹ ơi Mẹ đừng lo
Nỗi buồn mau đi nhé!
-st-

Cuộc sống mà...khi bạn đã chọn sai con đường, khi mà bao năm qua bạn như con rùa rụt cổ trong cái mai nặng nề trên vai t...
21/04/2025

Cuộc sống mà...khi bạn đã chọn sai con đường, khi mà bao năm qua bạn như con rùa rụt cổ trong cái mai nặng nề trên vai thì dù cho họ có sai khi đối xử với bạn thì trong hoạt cảnh đó cái nhận về không phải lời xin lỗi mà là sự đổ lỗi vì bạn đã phản ứng...
Có đáng không bạn?

Address

Thành Phố Cao Bằng
Cao Bang

Telephone

+84976922161

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Cầu vồng shop posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share