06/06/2026
Hồi xưa đi học, được giấy khen "Học sinh giỏi" là cả nhà mở tiệc.
Ông bà nội cười. Ba mẹ cười. Cô hàng xóm cũng cười.
Đứa nhỏ ôm giấy khen chạy vòng vòng xóm như vừa đoạt huy chương Olympic.
Còn bây giờ...
Nếu nộp hồ sơ vào hệ thống trường Nguyễn Khuến, Lê Thánh Tông mà được nhận xét: "Em là học sinh giỏi" thì mặt đứa nhỏ bắt đầu hơi buồn.
Ba mẹ cũng hơi buồn.
Ông bà nội cũng hơi buồn.
Vì biết là...
hồ sơ đang nằm ở nhóm cuối bảng rồi.
🤣🤣🤣
Nghe kể năm nay tuyển sinh căng đến mức:
Học sinh giỏi: loại.
Học sinh xuất sắc: xếp hàng.
Học sinh xuất sắc nhiều năm liên tục: xếp hàng phía trên.
Học sinh xuất sắc có IELTS: lên phía trước nữa.
Học sinh xuất sắc có giải thưởng: lên trước nữa.
Còn...
"Xuất sắc vớt" thì ngồi cầu nguyện.
😂😂😂
Ngày xưa phụ huynh gặp nhau hỏi: "Con chị học lực sao rồi?"
"Dạ học sinh giỏi."
"Cưng quá."
Ngày nay gặp nhau: "Con chị học lực sao rồi?"
"Dạ học sinh giỏi."
..
"À..."
Rồi cả hai cùng im lặng.
🤣🤣🤣
Có người nói vui: "Tại nhiều trường, học sinh giỏi là mục tiêu.
Còn ở Nguyễn Khuyến, Lê Thánh Tông, học sinh giỏi là... điều kiện tối thiểu để nộp hồ sơ."
Nghe tưởng đùa.
Mà phụ huynh nào đang săn suất cho con chắc cười không nổi.
---
Bởi vậy mới thấy.
Một ngôi trường được phụ huynh tin tưởng không phải vì quảng cáo hay.
Mà vì kết quả nhiều năm liền đã tự lên tiếng.
Đến mức có ngày: được khen là học sinh giỏi lại thấy... hơi chạnh lòng.
Vì xung quanh toàn "xuất sắc", "xuất sắc toàn diện", "xuất sắc có IELTS", "xuất sắc có giải".
Đúng là thời thế thay đổi.
Ngày xưa sợ bị gọi lên bảng.
Bây giờ sợ được gọi là... học sinh giỏi.
🤣🕊️🎓
"Khi một nơi quy tụ quá nhiều người giỏi, thì thứ làm người ta tự hào hôm qua lại trở thành tiêu chuẩn tối thiểu của ngày hôm nay."
Đó cũng là lý do vì sao môi trường rất quan trọng.
Ở cạnh người giỏi, mình mới biết mình cần cố gắng thêm bao nhiêu nữa. 💙🕊️🎓