22/05/2026
“Vàng phai trước ngõ trong ngần áo lụa…”
Có những câu hát nghe qua tưởng nói về tình yêu, nhưng thật ra lại giống một cánh hoa tàn hơn bất cứ điều gì.
Một đóa sen úa nằm trên chiếc lá khô,
một nụ hồng đỏ còn sót lại giữa những cánh hoa đã phai màu,
một buổi sáng rất xanh đi ngang khung trời lặng gió —
mọi thứ đều đẹp theo cách không còn cố giữ lấy thanh xuân nữa.
Người ta thường yêu hoa lúc vừa nở.
Còn hoa lúc tàn lại giống lòng người sau nhiều biến động.
Không còn rực rỡ, nhưng sâu hơn.
Không còn mong được ngắm nhìn, nhưng lại khiến người ta muốn ngồi im thật lâu để cảm nhận.
“Nụ hồng đó xin giữ cho đời…”
Có lẽ vì thế mà những cánh hoa úa luôn gợi nhiều rung động.
Bởi chúng mang theo dấu vết của thời gian, của một mùa đẹp đã đi qua, và của cả những điều không thể giữ lại.
Vàng phai mấy độ rồi,
nắng vẫn rơi trên bàn gỗ cũ, trà vẫn thơm, trời vẫn xanh qua ô cửa nhỏ.
Chỉ có con người là dần học được cách bình thản nhìn mọi thứ nở rồi tàn.
Và hóa ra,
hoa tàn chưa bao giờ là kết thúc của cái đẹp.
Nó chỉ là khoảnh khắc vẻ đẹp ấy trở nên lặng hơn, sâu hơn, và rất đỗi dịu dàng.
St: Trần Anh Tú