17/09/2024
Trung thu rồi,
Các con còn ở nơi đâu sao chẳng về phá cỗ trông trăng?
Có đèn ông sao, có kẹo bánh bim bim
Mà thường ngày các con vẫn hằng ao ước.
Vậy sao chẳng về khúc khích hò reo?
Sách bút nằm chơi vơi,
Tấm bằng khen treo vội đung đưa nghiêng nghiêng ngóng đợi.
Con chẳng còn về nữa, nắn nót nét thơ trên trang giấy trắng,
Chẳng ve vuốt chiếc cặp cũ sờn đựng cả bầu trời tương lai bay vút lên giữa đường quê êm ả.
Bầu trời đã bừng sáng lên, mưa đã tạnh, đường quê đã khô ráo,
Mà cha vẫn thẫn thờ gọi con giữa mênh mang bùn lầy,
Con chẳng còn dạ vâng như những lúc mải mê chơi đùa chúng bạn quên giờ cơm trưa mẹ giục.
Con chẳng về cho mâm cơm bưng lên lạnh ngắt vì đợi tin con.
Về thôi con yêu, về rước đèn, múa lân, cùng bạn bè phá cỗ.
Về nắm đôi tay cha rớm máu dọc ngang vì bới đất tìm con,
Về lau khoé mắt mẹ cạn khô quay quắt nỗi nhớ thương con thơ nhỏ dại,
Về cho trái tim triệu đồng bào cả nước thôi ngóng trông tin con.
Đêm thu tháng tám trăng vằng vặc
Nơi Cung trăng xin chị Hằng đón các con bay lên cùng chú Cuội vui khúc trẻ thơ dang dở.
Xin cho con như ánh nắng ban mai tung tăng nhảy nhót trên bông lúa chín mọng.
Xin cho con như mây kia, thênh thang phiêu du đây đó, ít ngày lại ghé về thăm mẹ, con nghe!
Viết cho các con trường Mầm non làng Nủ, điểm trường số 1 xã Phúc Khánh, huyện Bảo Yên, Lào Cai. Nơi có 10/18 trẻ em làng Nủ tử vong trong cơn bão Yagi lịch sử.