07/08/2021
[CHUYỆN PHÒNG THE 01]
Bình Minh là tình yêu nhỏ của lão Xét, ít hơn lão nom đến chục tuổi. Cô còn mơn mởn lắm, z.u’ d.it' cứ phải gọi là căng đét đèn đẹt.
Như bao mối quan hệ yêu đương hò hẹn khác, qua những phút giây cầm tay, cháo lưỡi thì cũng đến giai đoạn “xe lửa qua hầm”. Người xưa có câu: "Bánh mì hẵn phải có pate còn đàn ông thì nhất định phải có máu 🐐 trong người". Ấy vậy mà máu trong người cô Bình Minh này còn gấp đôi đàn ông, nó chảy cuồn cuộn trong người cô đến nỗi mỗi lần hẹn hò cô phải nhìn chằm chằm vào đùm dưới quần lão Xét, tưởng tượng đến cảnh ngũ hổ vồ xôi, thiên lôi bắt con lươn chúa.
Lão Xét lại khác, đàn ông có tuổi, thoái hoá đốt sống, thêm cái thói chơi đồ nhiều, mặt rỗ, mình gầy tong teo, mặt búng ra “đá”, được mỗi cái ví dày. Nhưng lão lại rất tự hào về con 🐦của mình, Lão ưu ái gọi nó bằng những cái tên như ông tổ loài 🐦, chuyên gia phá đập, thiên tài vẩy búm, kẻ huỷ diệt pú sì, ... Người yêu cũ nào cũng tỉ tê bảo lão vậy nên lão vô cùng tự tin.
Và rồi ngày đấy cũng đến. Đang đi giữa đường lão Xét kêu buồn ỉ*, chỉ ngay vào cái Hotel “Đâu cũng được” bên đường làm nơi giải quyết. Vừa hay cô người tình bé nhỏ cũng lên cơn trĩ, không đi đâu được chỉ có thể nằm, liền gật đầu lia lịa, đương cơn khát nước lại gặp ngay anh đ.ái đường.
Sau 7749 công đoạn cháo lưỡi, mò cua, bắt ốc, thi triển võ công thái cực quyền thì cô cũng nồi cơm trứng lắm r. Mở ngay mép quần tây lão ra thì hỡi ôi, "Dé thì to mà lò xo thì rụt”. Cô xỉu lên xỉu xuống, 🐦 lão như gói xôi xéo của bà chị hàng rong đầu ngõ quảng cáo nhiều nhân full topping mà mở ra thì được 6 nghìn lá, 1 nghìn xôi thêm 2 hạt lạc, được cái “ruốc” thì cả cân. Cô tưởng như mình là nhân vật Robinson lạc trên đảo hoang, mò mẫm mãi trong cái rừng rậm nhiệt đới tìm thức ăn mà kiếm được hẳn 2 quả cau khô với quả chuối ngự héo. Đại bàng đâu không thấy, chỉ thấy mỗi con gà già trụi cổ bị bỏ đói chục ngày, vừa nhăn vừa gầy 😢
Lão thì vẫn hùng hục lắm, lão vừa đẩy vừa ngửa mẹ mặt lên giời hổn hển: “Thích không... thích không em iu?“. Đến đây thì cô chỉ muốn xách cl chạy 8 hướng, tức mình, rồi d.eo' ai mà chịu được cái loại mặt thì cựu chiến binh mà 🐦 như chưa dậy thì.
Con gà chiến già đẩy xe bò được 4, 5 phút thì lão bắt đầu thở hồng hộc rồi bỗng dưng dừng hẳn. Mặt lão đỏ au rồi trợn mắt ngã mẹ vào người cô. Cô còn đang ú ớ d.eo' hiểu chuyện gì xảy ra thì giác quan thứ 6 của cô phát giác có điềm chẳng lành.
Vâng.
Lão bị THƯỢNG MÃ PHONG.
Lòi l.e cô Bình Minh!
Lão già hơn tứ tuần chơi đồ, chơi thuốc, người yếu nhớt bị thượng mã phong mắt trợn ngược như 2 con ốc nhồi, mồ hôi tuôn như suối, mồm ú ú ớ mặt đỏ như ăn xương gà mắc cổ. Khốn nạn số cô Bình Minh. Giờ hạ bộ cả 2 người mắc m.ẹ vào nhau như 2 con ch.ó đầu làng. Vừa nhục vừa tức ,cái giống bị Thượng mã phong là phải dùng kim hay vật nhọn đâm vào xương cụt thì mới gỡ nhau ra được. Nhưng đi chén nhau thì cô có mang kim khâu làm caideogi??? Đương lúc tè he thế này cô cũng không dám gọi ai giúp. Mò mò lần lần trên quần áo lão Xét một hồi cũng không có gì đâm được. Gấp lắm rồi thì tự dưng như được tổ tiên gõ đầu khai sáng, cô luồn tay ngay xuống phía hậu môn lão. Tay rờ ngay được túm lông d.it' rậm rạp, mò chọn được 3, 4 cọng dài nhất, dùng sức thật mạnh “1,2,3 ,GIẬT”. Lão Xét rùng mình trợn mắt, ré lên như lợn chọc tiết :”CAI D.ITTT CONN MEEE ...”. Lão bật dậy như chưa có gì xảy ra, nhảy cẩng lên vừa ôm d.it' vừa chửi. Cô thở phào nhẹ nhõm. Cô tưởng cú này mà lão không tỉnh thì cô đến đào lỗ mà chui xuống đất vì nhục. Bần thần một lúc rồi hoàn hồn lại, hai người mới rục rịch mặc quần áo lên để đi về, chả xách háng đi về chứ còn gì nữa, hứng gì nổi mà chén chẩm nhau. Vừa về cô vừa tự nhủ phải chạy ngay ra hàng hoa quả đầu ngõ mua đồ về cúng gia tiên ngay, tổ tiên chắc phải gánh còng cả lưng mới đỡ được hộ cô pha này chứ không cô đến phải gọi Bác sĩ đến xé háng ra mà ôm mối nhục hết đời.