27/12/2025
Vốn là phận nữ nhi, chẳng ngờ ta lại bất ngờ xuyên không, nhập vào thân xác nam nhi của một vị Hoàng đế.
Nhìn cả phòng đầy ắp châu báu ngọc ngà, áo mũ lộng lẫy, hai mắt ta sáng rực, tâm trí mê muội.
Chẳng ban thưởng món nào cho đám nương nương hậu cung, ta lén đem tất cả đến một cung điện hẻo lánh, nửa đêm lén lút đóng giả làm Quý phi.
Y phục chỉnh tề, ngắm nhìn dung nhan đẹp đến mức khó phân biệt nam nữ trong gương đồng, ta nhếch môi cười tà mị, một mình phân hai vai, bắt đầu diễn sâu.
“Bệ hạ ~ Thần thiếp mặc bộ này trông thế nào?”
“Ái phi dung mạo kiều diễm, đẹp tựa thiên nhân, khiến Trẫm khô cả cổ, sắp không kìm lòng được rồi.”
“Ui chao ~ Bệ hạ thật đáng ghét ~”
Đang lúc diễn đến cao trào, ta e thẹn nghiêng đầu, khóe mắt bỗng liếc thấy trong phòng xuất hiện thêm một người!
Ta kinh hoàng quay lại.
Bắt gặp Quý phi “hàng thật” đang đứng trước cửa, ánh mắt phức tạp nhìn chằm chằm vào ta.
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau.
Động tác của ta cứng đờ.
Nhất thời không biết nên phản ứng ra sao.
Quý phi im lặng vài giây, xoay người đóng sầm cửa phòng lại.
Ta lúc này mới hoàn hồn.
Luống cuống đứng thẳng dậy, giật phăng mũ phượng trên đầu xuống.
“Nàng… không phải, Ái phi, Ái phi nghe ta… nghe Trẫm giải thích! Trẫm chỉ là… Trẫm chỉ là… Trẫm chỉ là cái gì chứ? Cái miệng c h ế t tiệt này, sao không nói nhanh lên!”
Quý phi phớt lờ lời ta.
Sau khi đóng chặt cửa, nàng chạy bước nhỏ đến trước mặt, phẫn nộ chỉ tay vào mặt ta:
“Yêu nghiệt, mau c ú t khỏi người Trẫm!”