20/04/2025
Trưa hè miền Trung như đổ lửa. Mặt trời như một khối than hồng treo lơ lửng trên đỉnh đầu, phả xuống mặt đất những luồng nóng rát bỏng. Nhìn bố lom khom ngoài ruộng, lưng áo đã bạc màu, ướt đẫm mồ hôi, tôi chỉ ước có thể gom hết nắng mà giấu đi, để bố bớt khổ.
Bố là nông dân – nghề cha truyền con nối. Dù có cực nhọc, vất vả, bố vẫn gắn bó với mảnh ruộng, luống cày, với những mùa vụ lên xuống như hơi thở. Tôi từng hỏi bố: “Sao bố không nghỉ ngơi, để con lo?” Bố cười hiền: “Làm nông quen rồi, tay chân không động là nhớ ruộng nhớ vườn.”
Lần đầu nghe đến “áo điều hoà”, tôi thấy lạ lẫm. Nhưng rồi khi hiểu đó là loại áo có quạt mát chạy pin, tôi nghĩ ngay đến bố. Chẳng cần gì sang trọng, chỉ mong cái áo ấy giúp bố bớt đi phần nào cái nắng cháy da cháy thịt ngoài đồng.
Ngày nhận áo, bố ngần ngại: “Thứ này bố mặc có hợp không con? Bố quen mấy cái áo cũ rồi.” Tôi bật cười: “Áo này là để chiều bố đấy. Mát lắm!” Rồi thấy bố mặc thử, quay đi quay lại trong gương, vừa ngại ngùng vừa thích thú, lòng tôi chợt thấy ấm áp lạ thường.
Không phải món quà gì to tát. Nhưng với tôi, đó là cách trả ơn những giọt mồ hôi, là một chút dịu dàng giữa cái nắng khắc nghiệt mà bố vẫn âm thầm chịu đựng bao năm qua.