11/01/2024
Dạy con dễ hay khó?
Tôi có ông anh làm giám đốc, cơ ngơi trăm tỉ. Anh em tâm sự chuyện con cái. Ngạc nhiên khi ông bảo: con anh 2 đứa làng nhàng, học bình thường, cơ bản là cũng ngoan, không chơi bời phá phách gì, nhưng không thấy đam mê gì, không có chí hướng gì. Cũng không đứa nào muốn nối nghiệp bố. Tôi định bụng khuyên ổng vài đường: sao không cho nó đi du học? Hay cho nó về công ty làm chân nhân viên 1 thời gian. Nó sướng quen rồi, phải nếm mùi vất vả mới biết quý đồng tiền bố mẹ kiếm ra ... Thì ông bảo: anh mua mấy miếng đất mặt đường ở thành phố rồi, đối diện siêu thị, mấy nghìn mét vuông đó. Sau học xong nó về đó thích làm gì thì làm. Cho vốn đó, tự vẽ ra hướng mà kinh doanh. Tôi cũng tắt điện, không biết nói gì. Các cháu bò ở vạch đích rồi, chú lấy gì mà khuyên bố các cháu nữa ...
Có ông anh nữa con chủ tịch, phá gia chi tử. Ăn chơi phá phách không còn chỗ nói. Nhưng đến gần 40 tuổi, bố anh cũng già rồi, để lại 1 đống cơ ngơi đó. Không làm cũng không được. Thế là nối nghiệp bố điều hành mấy công ty. Ngạc nhiên là anh làm rất giỏi. Nhờ ăn chơi mà mối quan hệ rất nhiều, công việc thăng tiến nhanh lắm. Thi thoảng vẫn ăn chơi. Nhưng tiền nhiều như thế chơi kiểu gì cho hết được.
Có lần tôi nói với thằng bạn: mình không thành công được thì dành nhiều thời gian cho con cái. Sau này nó giỏi, nó thành công, nó bù đắp cho mình. Lúc đó chưa biết ai hơn ai. Bạn tôi tặc lưỡi: Mình không thành công được thì dạy con như nào? Ừ nhỉ! Tôi sáng mắt ra. Mình dạy con đạo đức thì được, chứ mình chưa biết mặt mũi 2 chữ thành công ở đâu, lấy gì dạy con?
Tui gặp nhiều ông bố bà mẹ theo đuổi triết lý dạy con không roi vọt, đọc sách nhiều lắm, lắng nghe trao đổi với con các kiểu. Con nó vẫn hư, chả ra cái thể thống gì! Còn mấy ông bố gia trưởng, khó tính, quát nạt roi vọt, thế quái nào con ngoan như cún, đã thế lại còn tình cảm, thương bố như gì!
Có đứa vất vả, thiếu thốn tình cảm nó lại ngoan. Có đứa bố mẹ ít quan tâm nó lại tự lập rất tốt. Lại có đứa bố mẹ ông bà đầy đủ, quan tâm thương yêu, lại hư tính, xấu nết.
Bố tôi xưa ít nói, hiền lành nhưng nóng tính, cục tính lắm. Sai gì ăn roi. Thậm chí hồi bé nhiều lần ăn roi mà còn không hiểu lý do. Chưa thấy ông dạy con cái gì bao giờ. Cũng không bao giờ đôn đốc chuyện học hành, quản lý chuyện đi chơi hay bạn bè. Thế mà mấy anh chị em lớn ngoan, học giỏi công việc tốt. Chả bù cho ông chú ở đây, cũng hiền lành, mà thương con lắm, lo cho nó từng li từng tí. Thế mà con nó bảo là lắm mồm, hay dạy đời. Con 3 đứa 1 đứa đi tù, 1 đứa trốn nợ mấy năm rồi không thấy về. May còn đứa út, nhưng bố con hay cãi nhau lắm, không hợp tính.
Đôi khi tôi nghĩ: cha mẹ sinh con trời sinh tính, có khi thân ai nấy lo, khôn sống mống chết thôi 🤣