27/05/2022
#28959: 50 triệu ngày ấy…đổi cho em 10 tỷ bây giờ và hơn thế nữa…
Có anh em nào ở đây biết ơn n.y, vợ của mình như mình ko? Xưng mình cho thân thiện chút vì mình nghĩ ở đây có nhiều người nhiều tuổi hơn mình.
Giới thiệu qua, măm nay mình 33 tuổi, vợ mình 32 tuổi, 1 bé trai năm nay lên 5 tuổi. Chúng mình cũng bên nhau 10 năm rồi mới về chung 1 nhà. Trải qua nhiều khó khăn, nhiều chông g*i về cả mặt vật chất, lẫn tinh thần…chúng mình mới được hạnh phúc như ngày hôm nay.
Mình và em quen nhau từ cấp 2, lên cấp 3 khi ấy mình học lớp 12, em học lớp 11 bắt đầu yêu nhau. Nhà mình thì khó khăn, còn nhà em thì có điều kiện hơn nhưng hồi ấy yêu nhau có suy nghĩ gì đâu, yêu là yêu thôi…
Lên đại học mình học NEU, hồi ấy học phí thấp, 1 kì có 2tr thôi nên bố mẹ cũng cố gắng cho mình theo học đại học chứ học phí như bây giờ chắc mình chỉ có cố gắng vào các trường đc nuôi ăn nuôi học như kiểu Quân đội…còn em học bên BA (Học viện ngân hàng). Chúng mình yêu nhau 10 năm, 2 năm cấp 3, 4 năm đại học rồi ra trường đi làm…vì nhà mình khó khăn nên từ lúc sinh viên mình đã đi làm, tự nuôi bản thân, còn có tiền tiết kiệm, cũng chi ra 1 ít để mua quà biếu bố mẹ nhưng nó chẳng đáng là bao, chỉ là đôi giày, bộ quần áo hay 1 số đồ dùng trong nhà rẻ rẻ thôi, còn lại mình ôm dự định khởi nghiệp…đơn giản chỉ muốn cuộc sống giàu có hơn, nhà mình thoát khó khăn, mình lo được cho bố mẹ, cho em đi học. Hơn nữa, mình cũng muốn chứng minh cho nhà vợ thấy mình là người có chí, mình tự lập đc, mình sẽ lo được cho vợ…ko mang tiếng là phụ thuộc nhà vợ hay bây giờ mọi người hay nói vui là “Chui gầm chạn”. Có 1 vài lần bố mẹ vợ gặp mình lúc đến đón vợ đi chơi, có vẻ ko thích, bố mẹ vợ kiểu người muốn con gái lấy đc chồng môn đăng hộ đối, để có cuộc sống tốt. Thật ra mình ko trách bố mẹ vợ vì nếu mình là bố mẹ, cũng muốn con có 1 cuộc sống đầy đủ vật chất với tinh thần thôi…điều ấy là lẽ đương nhiên. Và sau đó…
Lần đầu khởi nghiệp là lúc vừa ra trường, với số vốn hơn 20tr, vay thêm 30tr, mình lao vào buôn bán quần áo từ Ninh Hiệp sang…hồi ấy thương mại điện tử chưa phát triển như bây giờ, ship cũng ko phải là nhiều…nói chung thất bại…mang trong mình món nợ hơn 30tr…lại đi làm kiếm tiền trả nợ, vợ động viên “Thôi anh à, thất bại là mẹ thành công, anh mất từng ấy tiền nhưng anh học được nhiều bài học…em tin anh sẽ thành công”
Lần thứ 2, 1 năm sau, mình trả hết số tiền 30tr rồi để dư ra thêm đc 50tr sau đúng 1 năm cày cuốc, 1 người làm 8 tiếng thì mình phải làm 12-15 tiếng 1 ngày…cái động lực kiếm tiền lúc ấy nó thôi thúc mình cố gắng như vậy nhưng bài học trước, 50tr sẽ ko đủ…mình có đi vay thêm của vợ mình 50tr và vay của 1 người bạn 20tr nữa…khởi nghiệp lần 2, cũng là bán quần áo từ Ninh Hiệp và lần này thành công hơn.
Kể ra thì dài nhưng thật sự là nhờ có lần thất bại thứ nhất và 4 năm đại học cùng với gần 2 năm sau khi ra trường mình đã làm về lĩnh vực quần áo, may mặc nên có lẽ thành công đến sớm…
Từ số vốn 120tr, mình bắt đầu có thu nhập hàng tháng từ 10 – 14 – 20 – 35 ….với mình con cố 10-20tr/1 tháng thì vẫn là bình thường vì mình đi làm cày cuốc cũng đc tầm ấy nhưng khoảnh khắc mà mình nhận về số tiền hơn 35tr/1 tháng. Nó hạnh phúc vô cùng, bao nhiêu công sức, thời gian kể cả sức khỏe của mình đánh đổi để có được thu nhập ấy, bây giờ con số ấy có lẽ ko cao nhưng 35tr hồi ấy nó là 1 con số cực lớn…
Mình xin phép ko kể dài dòng quá trình nữa, xin tóm gọn lại đến giờ 33 tuổi, nhờ sự động viên tinh thần của vợ, nhờ số tiền vợ cho vay ngày ấy….mà giờ mình chưa có biệt thự nhưng có chung cư cao cấp, cả tiền xây dựng lên gần 7 tỷ, sổ đỏ đứng tên vợ, chiếc xe mình đang đi, gần 3 tỷ, cũng đứng tên vợ mình…cùng với số tiền tài khoản mình tiết kiệm để lo cho vợ con, cũng là sổ tiết kiệm của vợ…Ngoài ra về công việc thì mình có 2 xưởng sản xuất may mặc, cũng có cửa hàng và làm theo đơn số lượng lớn, mình quản lý 1 cái, người bạn năm xưa cho mình vay tiền quản lý 1 cái, bạn ấy giờ cũng đang đầu tư cùng với mình…Chúng mình có lẽ sẽ giàu hơn nhiều nếu ko vướng 2 năm dịch vừa qua…h công việc cũng dần ổn trở lại…
Thật sự ko biết cảm ơn vợ thế nào cho đủ, tất cả những gì mình làm ra bây giờ, ngoài số tiền để đầu tư công việc thì chắc chắn dành hết cho vợ, cho con…vợ mình xứng đáng có đc những thứ ấy với quãng thời gian chờ đợi mình, luôn động viên mình những lúc khó khăn…rồi còn giúp mình cả về mặt vật chất, hồi ấy khoản tiền của vợ đối với mình cực kì quý giá, nó giống kiểu “1 miếng khi đói bằng 1 gói khi no ấy”, sau này có nhiều tiền hơn nhưng mình vẫn ko quên cái khoảnh khắc
“Em cũng ko có nhiều đâu, trong tài khoản em tiết kiệm được hơn 40tr á, em rút ra cho anh vay nha!”
Nay làm việc xong, nhìn vợ ôm con ngủ say, trong lòng muốn tâm sự 1 chút. Đến đây cũng dài rồi, có lẽ mình xin phép dừng ở đây.
Chúc các bạn đang có n.y, hay lập gia đình rồi thì sẽ luôn luôn hạnh phúc, cố gắng vì nhau…vì càng ra ngoài xã hội, đi làm, gặp đủ kiểu người ngoài kia bạn sẽ nhận ra chỉ có gia đình mình, có vợ con mình là yêu thương mình nhất. Hạnh phúc khi về nhà nhìn thấy vợ:
- Anh về rồi đấy à.
Còn bé nhà mình:
- A bố về!
Nguồn : NEU Confessions