31/05/2024
Lời Kinh trong lòng bàn tay:
“Một người bị mù, trong nhà có cả một kho báu, nhưng do không nhìn thấy nên không biết, ngày ngày phải đi xin ăn, và cảm thấy rất vui khi nhận được những thứ nhỏ bé bên ngoài.
Người đời cũng như vậy, ngay trong tâm có niềm vui của bình yên tĩnh lặng nhưng lại không biết phát huy, ngày ngày phải tìm kiếm những niềm vui bé nhỏ bên ngoài.”.(1)
Không có giọt nước nào quên đường về biển, nhưng luôn có những người mãi lạc lối trên con đường tìm về hạnh phúc của mình; chọn sai đối tượng, kì vọng nhầm chỗ, buộc trái tim vào nơi không đáng, mất phương hướng, và cuối cùng là mắc kẹt vào chính những chọn lựa của mình.
Có nỗi buồn nhỏ lắm, nhưng có kẻ bước cả ngàn lần không qua. Có bình yên gần lắm, nhưng có người tìm cả một đời chẳng thấy.
Xa nhất là thứ đã bị bỏ lại sau lưng, hạnh phúc thực sự đang ở đây, nhưng chúng ta lại quay lưng đi, tìm kiếm nó ở một hướng khác, đâu biết càng phụ thuộc vào những thứ bên ngoài càng làm tăng thêm trong lòng những bất an.
Nếu người mù kia không thể sáng mắt lại, không biết ngay trong nhà mình có kho báu, họ sẽ phải lang thang ra ngoài làm người hành khất đến cuối đời.
Nếu không biết cách tận dụng và khai thác những giá trị nội tại để tìm kiếm hạnh phúc, mà chỉ đi tìm hạnh phúc từ những thứ bên ngoài, thì nhất định, đến kiếp sau chúng ta cũng sẽ còn đi tìm bình yên.
Cuộc hành trình tìm kiếm hạnh phúc từ bên ngoài là một cuộc hành trình không có điểm dừng. Người không hiểu giá trị nội tại sẽ luôn cảm thấy mình thiếu thốn. Họ luôn cảm thấy những thứ ngoài kia to lớn và thú vị hơn, còn những thứ bình dị chung quanh mình luôn bé nhỏ và nhàm chán; họ xem nặng những thứ trong quá khứ hơn hiện tại, họ nghĩ về những điều chưa tới nhiều hơn những thứ đang có, họ biến cuộc đời mình thành một cuộc rượt đuổi và chạy trốn liên tục khỏi những điều nhàm chán.
Người trách người đời làm mình cay mắt, đâu hay chính mình cũng từng là hạt bụi, rơi vào mắt người đời.
Hôm qua, ngoài kia, có kẻ rao bán nỗi buồn, có người rất muốn, nhưng lại không đủ tình thương để mua.
Hôm qua, người về từ Phố rộng, mang theo đôi tay lạnh cóng, hơ trên bếp lửa đã tàn.
Mong Người luôn an.
Vô Thường
Núi.25.5.2024
Om Mani Padme Hum
Sưu tầm: Cuộc sống nhìn từ ô cửa sổ Thiền