Review Cuộc Sống

Review Cuộc Sống Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Review Cuộc Sống, 36 khâm thiên, Hanoi.

🏡Ngôi nhà trút bầu tâm sự, chia sẻ thông tin và kinh nghiệm cuộc sống.
🛒 Ủng hộ gian hàng để page có động lực update tin mỗi ngày nha❤️....... LoveAll.......
📌https://collshp.com/liinh.happystore?view=storefront

❌Hóa ra lâu nay tôi hiểu nhầm cụm từ “nuôi bú song song” các bác ạ 😆Tôi cứ tưởng một bên của con, một bên của... chồngAi...
16/06/2026

❌Hóa ra lâu nay tôi hiểu nhầm cụm từ “nuôi bú song song” các bác ạ 😆

Tôi cứ tưởng một bên của con, một bên của... chồng

Ai ngờ đâu “song song” ở đây là một cháu mẫu giáo với một cháu sắp vào lớp 1 vẫn cùng nhau giữ gìn “sự kết nối”.

Đúng là tôi nông cạn quá. Từ trước đến nay cứ nghĩ kết nối là ôm nhau, trò chuyện, chơi cùng con, đọc sách cho con nghe…

Hóa ra muốn kết nối bền vững thì phải tiii trực tiếp đến tận lúc lớn đùng.

Những ông bố không có tuyến sữa chắc kết nối với con kém lắm nhỉ? 😆

Những đứa trẻ đã cai sữa từ lâu chắc cũng mất kết nối hết rồi?

Hóa ra bao năm nay tôi cứ nghĩ tình yêu thương, thời gian đồng hành, sự lắng nghe, những cái ôm và những cuộc trò chuyện mới tạo nên sự gắn kết.

Giờ mới biết hóa ra kết nối lại nằm ở… cái tiii 🤣

❌"Ai đã từng trải qua cảm giác này chưa...? 😭"Chia sẻ từ bạn conan271998
16/06/2026

❌"Ai đã từng trải qua cảm giác này chưa...? 😭"

Chia sẻ từ bạn conan271998

❌Quả báo là có thật, gặp lại anh người yêu cũ năm 30 tuổi, sau 6 năm chúng mình chia tay…Chào mọi người, năm nay mình ch...
15/06/2026

❌Quả báo là có thật, gặp lại anh người yêu cũ năm 30 tuổi, sau 6 năm chúng mình chia tay…

Chào mọi người, năm nay mình chính thức chạm ngưỡng 30 tuổi – cái tuổi mà bạn bè xung quanh đã con bồng con bế, còn mình thì combo “3 không”: không chồng, không tiền, không cả người yêu. Hiện tại mình chỉ làm một công việc văn phòng bình thường, lương ba cọc ba đồng đủ ăn qua ngày. Hai mối tình gần đây nhất của mình đều kết thúc theo cùng một kịch bản: Mình bị cắm sừng một cách ê chề. Nhiều lúc tự cười bản thân, thấy ông trời sao bất công thế, nhưng ngẫm kỹ lại, đây có lẽ chính là cái gọi là “luật hoa quả” bám riết lấy cuộc đời mình sau lỗi lầm năm 24 tuổi.
Trước khi trở thành kẻ thảm hại như bây giờ, mình từng có một tình yêu đẹp tựa cổ tích kéo dài suốt 8 năm, bắt đầu từ năm 16 tuổi – cái tuổi học trò vô tư chỉ biết ăn học. Anh là mối tình đầu, là cả thanh xuân của mình. Nhà anh cũng khó khăn, bố làm công nhân nhà máy thép, mẹ làm lao công quét rác vỉa hè. Thế nhưng, anh lại là người đàn ông tuyệt vời nhất mà mình từng gặp, có thứ gì tốt đẹp nhất trên đời anh đều dành hết cho mình.
Năm nhất đại học, biết mình cần máy tính để học, anh đã âm thầm đi làm thêm 2, 3 công việc cùng lúc, ăn mì tôm suốt một tháng trời đến mức phải nhập viện vì loét dạ dày, chỉ để gom đủ tiền mua tặng mình chiếc laptop mới. Có lần mình bị sốt xuất huyết giữa đêm mưa bão, anh không quản ngại chạy xe máy cà tàng mười mấy cây số, vừa đi vừa ôm khư khư hộp cháo nóng tự nấu trong ngực áo để mang vào viện cho mình, rồi thức trắng đêm lau người hạ sốt cho bạn gái. Anh yêu mình đến quên cả bản thân, cưng chiều mình như một công chúa…nhiều lắm, kể ko hết ^^
Thế nhưng, năm 24 tuổi, dịch Covid ập đến làm thay đổi tất cả. Mình bị công ty cắt giảm nhân sự nên phải về quê tránh dịch, còn anh vẫn ở lại Hà Nội tiếp tục làm việc. “Xa mặt cách lòng”, cộng thêm sự cô đơn ở quê khiến mình yếu lòng. Đợt đó, mình cảm nắng một anh chàng cùng quê, phong độ, bảnh bao, lại có sẵn nhà cửa, ô tô đàng hoàng. Mình đã phản bội người yêu 8 năm của mình để chạy theo kẻ có tiền ấy.
Nhưng đời không như mơ, gã nhà giàu kia hóa ra chỉ coi mình là phương án dự phòng, là một “món đồ chơi” qua đường không hơn không kém. Sau khi phát hiện ra sự thật, mình đau đớn chia tay trong nhục nhã và cắt đứt liên lạc với cả hai người. Trải qua thêm 2 mối tình sau đó, mình liên tục bị phản bội. Đúng là quả báo nhãn tiền, ngày xưa mình gieo nhân nào thì giờ gặt quả nấy, khiến mình mất sạch niềm tin vào tình yêu.
Thấm thoắt đã mấy năm trôi qua. Anh ấy sau khi chia tay mình 3 năm thì lập gia đình, giờ con cũng đã 2 tuổi. Cuối tuần vừa rồi, mình đi ăn sáng tại một quán phở quen ở quê thì vô tình bắt gặp một chiếc ô tô nhỏ đỗ trước cửa quán. Bước xuống xe là anh. Chiếc xe dù giá trị không quá lớn, nhưng ở tuổi của anh, tự mua được xe bằng thực lực đã là rất giỏi rồi.

Anh ân cần mở cửa xe, đỡ vợ và bế đứa con nhỏ 2 tuổi xuống. Nhìn anh cười hạnh phúc, chu đáo lau đũa thìa cho vợ, dỗ dành con ăn, tim mình thắt lại. Mình ngồi nép vào góc quán, vội kéo chiếc khẩu trang lên cao để anh không nhận ra…
Lúc đó, lòng mình tràn ngập sự cay đắng và cũng là tiếc nuối tột cùng. Giá như ngày ấy mình không tham lam, không phản bội anh, thì có lẽ người ngồi trên chiếc xe kia, người cùng anh xây dựng mái ấm hạnh phúc ấy đã là mình chứ không phải một cô gái khác. Tuổi 30 của mình giờ đây là cái giá quá đắt mà mình phải trả cho sự nông nổi của tuổi trẻ. ^^

❌TỰ TRỌNG DỞ HƠI?Kết hôn không tình dục để có tiền nuôi con bất chấp đạo đức, lòng tự trọng? Em đang băn khoăn và đau đớ...
15/06/2026

❌TỰ TRỌNG DỞ HƠI?
Kết hôn không tình dục để có tiền nuôi con bất chấp đạo đức, lòng tự trọng? Em đang băn khoăn và đau đớn quá anh Tú với mọi người ơi! Để mọi người hiểu tại sao em lại đau đớn và băn khoăn đến vậy, em xin kể về vết thương chưa kịp lên da non của mình.

Em vừa ly hôn cách đây nửa năm. 7 năm thanh xuân của em kết thúc bằng một sự phản bội tận cùng cạn tàu ráo máng. Chồng cũ của em là "độc đinh" của dòng họ, trên anh ta là 9 bà chị gái. Khi em sinh liền 3 đứa con gái, thái độ của nhà chồng thay đổi hẳn. Rồi anh ta ngoại tình với một con bé sinh năm 2000. Chuyện sẽ chẳng có gì để nói nếu như ngày con bé đó chìa cái siêu âm thai ra: Nó mang thai đôi, và là hai thằng con trai.

Trời đất như sụp đổ. Chồng em không một lời hối lỗi, còn bố mẹ chồng và 9 bà chị chồng thì ngay lập tức trải thảm đỏ rước con bé kia về nhà chăm bẵm, bất chấp việc em và 3 đứa cháu gái nội vẫn đang sờ sờ ở đó. Họ khát cháu trai đến mức vứt bỏ mọi luân thường đạo lý.

Quá kinh tởm sự máu lạnh đó, em thu dọn quần áo, ôm 3 đứa con rời đi trong đêm. Khi ra tòa, anh ta ký đơn ngay lập tức với điều kiện em không được đòi chia tài sản (căn nhà đang ở mang tên bố mẹ anh ta), bù lại anh ta nhường quyền nuôi cả 3 đứa. Anh ta hứa chu cấp 2 triệu/tháng/đứa. Nhưng với bản tính trượng phu rởm, đến tháng thứ hai anh ta đã khất lần. Sẵn máu tự trọng, em tuyên bố cắt đứt, cấm anh ta chu cấp, cấm cả họ nhà anh ta bén mảng đến thăm con.

Em đi làm hành chính, lương 18 triệu/tháng. Đóng tiền học, tiền sữa, tiền nhà trọ cho 3 đứa trẻ ở cái đất Hà Nội này, nhiều tháng em phải cắn răng ăn mì tôm, làm thêm đủ nghề buổi tối. Nhưng em ngẩng cao đầu mà sống.

Và rồi, anh H. - một đồng nghiệp cùng cơ quan - ngỏ lời cầu hôn em.

Anh H. năm nay 40 tuổi, là Trưởng phòng ở công ty em. Anh ấy chứng kiến toàn bộ sự suy sụp của em từ cái ngày em vác đôi mắt sưng húp đến công ty, cho đến những ngày em lả đi vì kiệt sức. Anh giúp đỡ em rất nhiều trong công việc. Anh hiền lành, lịch lãm, tinh tế, không rượu chè hút xách. 3 đứa con của em cực kỳ bám bác H. vì bác quá tâm lý. Cả công ty ai cũng vun vào, xúi em "tiến bước nữa" vì anh H. quá tốt mà mãi tình duyên lận đận chưa lấy vợ. Thú thật, em cũng rất nể và quý anh, nhưng chỉ dừng ở mức anh em đồng nghiệp.

Tuần trước, anh H. hẹn em ra quán cafe và lật bài ngửa.

Anh đề nghị em và 3 con dọn về căn nhà 3 tầng của anh sống cùng với anh. Hàng tháng anh sẽ giao toàn bộ thẻ lương cho em quản lý để nuôi các con em như kiểu lương cho em vậy. Khoản đó rơi vào gần 40 triệu (lương trưởng phòng em đoán vậy). Ngoài ra, tiền tiết kiệm và tài sản bố mẹ anh cho, em cứ việc đứng tên chung. Em không cần sinh thêm con vì em trai anh đã đẻ 4 thằng con trai rồi.

Nhưng, anh đưa ra đúng một điều kiện: Chúng ta sẽ đăng ký kết hôn, tổ chức đám cưới với 2 bên họ hàng nhưng tuyệt đối không có quan hệ tình dục và em không được can thiệp vào đời sống riêng tư của anh.

Bởi vì anh là Gay. Anh đang sống chung với một người bạn tình suốt 12 năm qua trong bóng tối. Bố mẹ anh là người vô cùng truyền thống và gia trưởng. Bố anh từng tuyên bố nếu anh dính vào cái "bệnh hoạn" đó thì không xứng đáng đứng trước bàn thờ gia tiên. Hai ông bà không cần anh đẻ, chỉ cần anh "cưới một người vợ đàng hoàng" để che mắt thiên hạ, để họ không bị họ hàng dèm pha.

Anh nắm lấy tay em cầu xin: "Anh cần một tấm bình phong để bảo vệ người anh yêu và báo hiếu bố mẹ. Còn em cần một người cha cho các con và một chỗ dựa tài chính. Chúng ta hãy hợp tác. Em sẽ là bà chủ của nhà anh, anh sẽ coi 3 đứa nhỏ như con ruột".

Anh Tú ơi, khi nghe những lời đó, sống lưng em lạnh toát.

Mấy cô bạn thân của em biết chuyện thì chửi em là đồ thần kinh, đồ hâm dở khi em có ý định từ chối.

Nhưng bọn họ không hiểu! Bọn họ không hiểu cái nguyên tắc làm người của em!

Em đã từng là nạn nhân của sự dối trá, phản bội. Em bước ra khỏi nhà chồng cũ vì em ghê tởm sự dối trá, thì cớ sao bây giờ em lại bán mình để tự biên tự diễn một vở kịch lừa gạt những người già khác (là bố mẹ anh H.)?

Hôn nhân đối với em là sự tôn trọng, là tình yêu thiêng liêng chứ không phải là một bản hợp đồng kinh tế đổi chác mồ hôi, nước mắt và danh dự. Nếu em đồng ý, em sẽ phải đứng trước mặt bố mẹ anh H., gọi họ là bố mẹ, diễn vai một cô con dâu hiền thảo, trong khi biết tỏng chồng mình đang âu yếm một người đàn ông khác. Em thấy mình đê tiện và thủ đoạn!

Hơn nữa, em có 3 đứa con gái đang tuổi lớn. Em sẽ dạy chúng thế nào về giá trị của người phụ nữ, về tình yêu? Dạy chúng rằng "Hãy bán rẻ sự chân thật của mình để đổi lấy một chỗ che mưa che nắng" sao? Cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, lỡ một ngày chuyện anh H. vỡ lở, các con em sẽ nhìn mẹ chúng nó như thế nào?

Em đã trả lại thẻ ATM và từ chối anh H., nhưng nhìn con gái út đang bị ho sặc sụa vì phòng trọ ẩm thấp ẩm thấp mùa nồm, lòng em đau như cắt. Cơm áo gạo tiền đang tát thẳng vào cái sự "cứng đầu, đạo đức" của em.

Em xin mọi người hãy cho em một cái nhìn công tâm. Em giữ lại cái nguyên tắc, sự chính trực và tự trọng của mình lúc này là đúng, hay em thực sự là một người mẹ bảo thủ, ích kỷ, nhẫn tâm tước đi cơ hội sống tốt của các con mình?

‼️“Kiễng mũi chân sẽ không đứng vững, người trân trọng bạn sẽ chủ động khom lưng.Đừng hạ thấp giá trị bản thân để đổi lấ...
15/06/2026

‼️“Kiễng mũi chân sẽ không đứng vững, người trân trọng bạn sẽ chủ động khom lưng.

Đừng hạ thấp giá trị bản thân để đổi lấy một chỗ đứng trong lòng người khác. Nếu sự hiện diện của bạn không được xem trọng thì hãy dành sự tử tế cho chính bản thân mình!

Bản lĩnh lớn nhất của phụ nữ không phải là tuổi trẻ, không phải là dựa dẫm, mà là sự độc lập và tỉnh táo.

Khi dây dưa với một mối quan hệ không ra gì quá lâu. Người ta không khen bạn là người chung thuỷ, cũng chẳng ai khen bạn là người kiên trì. Họ chỉ cảm thấy bạn rất kiên trì trong cái ng.u của mình.

Giá trị của một người không nằm ở sự công nhận của người khác, mà nằm ở cách họ nhìn nhận chính mình.

Trên đời này có hai thứ không nên đi tìm. Một là sự thật và hai là công bằng. Sự thật thì luôn luôn tàn nhẫn, còn công bằng thì không bao giờ tồn tại”.

🌿

❌Chị mình vừa cắt hết tóc, c,ạo trọc khi vừa chia tay mối tình kéo dài 7 năm…Buổi tối, cả nhà đang ngồi xem ti vi thì th...
15/06/2026

❌Chị mình vừa cắt hết tóc, c,ạo trọc khi vừa chia tay mối tình kéo dài 7 năm…
Buổi tối, cả nhà đang ngồi xem ti vi thì thấy tiếng xe máy, đoán là chị mình về, vừa vào đến nhà, chị đã khiến cả nhà shock vì mái tóc dài, mượt, dày của chị đã ko còn, thay vì đó chị đã cạo hết tóc, mặc dù đội mũ nhưng cả nhà đều nhận ra…
Bố mình hỏi:
- Sao con lại cắt tóc kiểu gì đấy?
Mẹ mình thì:
- Ơ con bé này, tóc đang dài đẹp, sao lại cạo hết đi thế?
Khi bố mẹ hỏi thì chị bật khóc, ko nói gì mà lên thẳng phòng, khóa cửa lại…bố mẹ cũng bất ngờ:
- Con bé nó sao thế? Con lên xem chị như nào? Bố mẹ nói gì sai à?

Mình lên gõ cửa thì chỉ nghe thấy tiếng khóc của chị…thật ra mình cũng biết lý do là gì rồi.
Anh và chị yêu nhau 7 năm, từ khi còn là sinh viên năm nhất, nhưng trước đó thì cũng chơi với nhau từ hồi còn học cấp 1 đến tận khi lên sinh viên mới bắt đầu yêu nhau. Thời gian ở bên nhau phải tính đến hơn 15 năm, nghĩ rằng 2 người đã quá hiểu nhau, mối tình đẹp đến nỗi ai ở ngoài cũng gọi là cặp đôi thanh mai trúc mã… nhưng ko, khoảng nửa năm trở lại đây thì anh kia cũng có vấn đề, trước đó chị tâm sự với mình là kiểu tại sao con trai đang tình cảm tự dưng lại ít nhắn tin, gọi điện, rủ đi chơi, có phải do bận…mình nói cũng đúng, nhưng phải xác nhận xem là bận gì, bận công việc, bận việc gia đình hay là…bận với người con gái khác.
Thì kết quả là…chị bị cắm sừng, bị cắm sừng tận 7 tháng mà ko biết, vì quá tin tưởng. Thật sự, nếu là mình thì chắc mình cũng tin tưởng thôi vì bên nhau hơn 15 năm, cũng yêu nhau đến 7 năm rồi chứ có ít gì đâu…cũng nghĩ là đã thấu hiểu nhau, mà từ trước đến giờ anh chưa bao giờ làm như vậy…hoặc có thể có nhưng chị ko biết… nhưng rồi mọi chuyện quan trọng gì nữa đâu, vì bây giờ anh ấy là bạn trai của người khác rồi. Còn chị mình, cách đây 2 ngày về tâm sự với mình là anh đó nói “Anh giờ hết tình cảm với em rồi, anh ko yêu em nữa, sao em cứ phải níu kéo làm gì nhỉ? Thôi mình dừng lại đi, là do anh, anh bây giờ khác rồi, anh xin lỗi… mong em đừng làm phiền anh, các mối quan hệ xung quanh anh nữa được ko?”

Thật sự, khi hết tình cảm rồi, con người có thể phũ với nhau như vậy được à mọi người. Dù sao thì cũng đã bên nhau 15 năm, hết tình thì cũng còn chút nghĩa chứ, dù có chia tay, có như nào thì cũng nên 1 cách nhẹ nhàng, đằng này thì…
Nghĩ cũng thương chị, chị có 1 mái tóc dài, dày, mượt, mà chị chăm lắm, phải nói là chăm như cách chị “chăm” tình cảm của anh và chị, vậy mà giờ chị quyết định như vậy, có lẽ chị đau khổ lắm…
Thôi thì cũng chỉ mong chị vượt qua đượt quãng thời gian khó khăn này…Giờ mình cũng thấu hiểu được câu nói ko phải cứ bên nhau, yêu nhau lâu là có thể thành vợ, thành chồng, trong tình yêu, thời gian ko nói lên được điều gì, mưa đến đâu, mát mặt đến đấy. Hôm nay yêu, chứ ngày mai, biết chuyện tình cảm sẽ như thế nào…

❌CHỒNG ĐÁNH CON VÌ XEM PHIM NGƯỜI LỚN, TRONG KHI CHÍNH ANH TA TỪNG RỦ TÔI XEM CÙNG!Tôi viết những dòng này mà tay vẫn cò...
14/06/2026

❌CHỒNG ĐÁNH CON VÌ XEM PHIM NGƯỜI LỚN, TRONG KHI CHÍNH ANH TA TỪNG RỦ TÔI XEM CÙNG!
Tôi viết những dòng này mà tay vẫn còn run, nước mắt cứ trào ra khi nhìn qua khe cửa thấy con trai mình nằm co quắp trong phòng tối. Đã hai tuần rồi, thằng bé không nói với ai câu nào. Gia đình tôi vốn yên ấm, cho đến cái ngày định mệnh ấy.

Con trai tôi năm nay bước vào tuổi dậy thì. Thằng bé vốn ngoan, học khá, nhưng dạo gần đây có vẻ khép kín hơn. Tôi hiểu, đó là tâm sinh lý bình thường của một đứa trẻ đang lớn. Nhưng chồng tôi thì không.

Anh ta tình cờ vào máy tính của con và phát hiện ra lịch sử duyệt web. Hàng loạt trang web đen, những bộ phim người lớn... Thay vì bình tĩnh ngồi lại bảo ban con, anh ta đã biến thành một con quỷ dữ.

Anh ta lôi con từ trên giường xuống, tát cháy má, rồi dùng thắt lưng quất con tới tấp. Tiếng thắt lưng da va vào da thịt con nghe chát chúa, hòa lẫn tiếng gào khóc van xin của thằng bé. Tôi vào can ngăn thì bị anh ta xô ngã, chỉ tay vào mặt mắng nhiếc:
"Cô nhìn đi! Cô dạy con kiểu gì mà để nó thành cái loại đồi trụy, rác rưởi thế này? Đúng là mẹ nào con nấy, không biết dạy con..."

Anh ta nhục mạ con bằng những từ ngữ bẩn thỉu nhất mà tôi không dám nhắc lại. Anh ta gọi con là "thằng biến thái". Đỉnh điểm của sự trơ trẽn là gì, mọi người biết không?

Anh ta đóng kịch như một người cha mẫu mực, đạo đức sáng ngời. Trong khi chính tôi là người biết rõ nhất cái "bản chất" của anh ta. Ngày xưa, chính anh ta còn lén lút xem, thậm chí là rủ rê tôi xem cùng để "đổi gió". Lúc đó thì anh ta bảo đó là "nhu cầu đàn ông", là "nghệ thuật". Vậy mà bây giờ, anh ta lại nhân danh đạo đức để đánh con mình đến mức trầm cảm?

Sự đạo đức giả này khiến tôi thấy tởm lợm!
Tại sao đàn ông có thể tiêu chuẩn kép đến mức tàn nhẫn như vậy?
Chính anh ta cũng làm, nhưng lại đánh con mình "thừa sống thiếu chết" vì điều tương tự?
Có phải anh ta đang cố che giấu sự tội lỗi của bản thân bằng cách trút giận lên một đứa trẻ?

Con tôi bây giờ như một cái xác không hồn. Thằng bé sợ hãi chính người cha của mình. Tôi sợ nếu cứ đà này, con tôi sẽ phát điên mất. Tôi có nên lôi chuyện quá khứ của anh ta ra để đối chất, để anh ta thôi cái trò "vừa ăn cướp vừa la làng" này không? Anh Tú ơi, hay có anh đàn ông nào ở đây giải thích giúp tôi, tại sao chồng tôi lại phản ứng điên loạn và bệnh hoạn đến thế?

Tôi bế tắc quá rồi!

❌Một cuộc hôn nhân bắt đầu bằng những quyết định người khác tự sắp đặtMình có quen 1 anh được giới thiệu cho, thấy mọi n...
14/06/2026

❌Một cuộc hôn nhân bắt đầu bằng những quyết định người khác tự sắp đặt

Mình có quen 1 anh được giới thiệu cho, thấy mọi người bảo gia đình anh đó cũng có điều kiện. Mình có quen anh đó được 5 tháng. Đùng một cái, mẹ anh đó xuống nhà mình chơi, nói chuyện với mọi người bảo mai ngày đẹp thì 2 bên xuống nói chuyện cho 2 đứa Trong khi đó bạn không hề biết gì, anh đó lên lai mình về (mình còn đang học năm cuối). Sáng hôm đấy, mình cứ nghĩ chỉ có mẹ anh đấy với anh lên nói chuyện bình thường thôi, ai ngờ anh kéo cả mấy bác lên và bảo hôm nay là dạm ngõ của 2 đứa (mình đơ người ra luôn; chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra; bên nhà anh không hề nói chuyện về chuyện này, tự ý sắp xếp luôn, không bàn gì với gia đình và mình luôn). Trong buổi dạm ngõ đấy, mình không biết nên chẳng chuẩn bị được gì cả; anh đấy còn ngồi 1 lúc xong đi làm (tranh thủ dạm ngõ 7h sáng để 8h đi làm)

Sau cái vụ dạm ngõ đấy, mình có phản ánh với bên gia đình nhà anh; thì anh nói câu đấy không phải dạm ngõ, chỉ là chơi nhà (nhưng mà mẹ anh lại bảo là dạm ngõ rồi). Hoàn cảnh nhà mình không được khá giả cho lắm nên là bên kia có sự khinh biệt (bố mình chỉ bênh người ngoài, không bênh con nên là coi như cái hôm đấy là lễ dạm ngõ)

Sau cái ngày hôm dạm ngõ đấy, mẹ anh kia tự ý đi thuê hết mọi thứ không hỏi ý kiến gì bên nhà mình; không thèm xuống hỏi xem nhà mình có yêu cầu gì không. Mình phải lên tiếng thì mẹ anh đấy mới xuống nói chuyện với gia đình nhà mình. Trước khi cưới, mình có hỏi anh đấy mẹ anh sắp sang Nga đi có lâu không, thì anh bảo lâu, 3 năm. Mình nghĩ đi 3 năm hơi lâu nên cưới gấp để còn sang đấy; nhưng khi mọi chuyện xảy ra, 2 bên bất đồng thì anh ý lại nói kiểu khác, mẹ anh ý đi 1 năm thôi. Mà đám cưới lại tổ chức vào tháng 6 âm, tháng nóng nhất (mẹ anh ý đi xem bói kiểu gì mà thầy bảo làm 2 lễ ăn hỏi với cưới chỉ trong vòng 1 tiếng)

Mình thấy tháng 6 quá nóng nên muốn thay đổi vào tháng 9 để thời tiết nó mát hơn 1 chút; mẹ anh ý không đồng ý, bắt phải cưới tháng 6 âm này, 2 bên có tranh luận 1 thời gian, quyết định cưới tháng 9. Nhưng mà đời đâu ai hay biết được, mẹ anh ý đi kể lể với mọi người về bạn; những lời đó đến tai bác trưởng với bố mình (mà mọi người biết rồi đấy, bố bạn không bênh mình lại đi khuyên con gái mình phải chấp nhận sự sắp đặt của người khác). Bị áp lực từ 2 bên, mình đành phải chấp nhận cưới tháng 6 âm.

Mọi chuyện tưởng vậy là xong nhưng không, chuyện vàng cưới và cỗ bàn. Nhà mình không được khá giả lắm nên là định vay vàng người khác để trao hôm cưới xong trả; bên nhà anh đấy thấy vậy cũng bảo nhà anh đấy cũng vay vàng cưới xong rồi mang đi trả. Ôi vãi, mình ch*t lặng; xong cỗ bàn còn phải lấy tiền mừng cưới ra trả. Anh còn bảo mình cưới xong lấy tiền cưới mua lại vàng mẹ chồng trao đỡ phải mang trả (nghe đến đây thấy cấn cấn nha). Hôm trước mẹ anh ý xuống khoe mới mua được cái loa kéo 20 củ mang ra chợ hát; mà giờ vàng cũng phải đi vay để trao tặng nữa. Mình có lên tiếng không cần trao vàng nữa; thì anh lại kể lể anh đấy đang nợ (sốc luôn)

Cái nhà đang ở, mẹ anh ý chuyển tên cho anh ý trước rồi; đó là tài sản riêng của anh ý. Mọi người biết vì sao phải cưới vội rồi đó; anh đang nợ, mẹ anh sắp sang Nga không ai ở nhà lo cơm nước với hương khói nên phải cưới gấp mình để về phục vụ cho nhà đấy.

Hiện tại mình đang đấu tranh, theo mọi người mình có nên tiếp tục cưới nữa không ạ?

❌TỰ TRỌNG CỦA VỢ SẾP ĐÂU RỒI?Hôm trước em đọc được trên FB của một bà chị kể chuyện chồng có tiểu tam không ngu gì ly hô...
14/06/2026

❌TỰ TRỌNG CỦA VỢ SẾP ĐÂU RỒI?
Hôm trước em đọc được trên FB của một bà chị kể chuyện chồng có tiểu tam không ngu gì ly hôn, cứ ở nhà cầm 20 triệu đi tập yoga, đi cắm hoa. Tự nhiên em thấy nhiều phụ nữ tự làm mình rẻ rúng quá! Tôn nghiêm ở đâu? Tự trọng ở đâu?

Trong status chị ấy bảo: "Lòng tự trọng có mài ra mà ăn được không?". Đọc mà em thấy khinh quá. Từ lúc nào phụ nữ lại xếp tự trọng dưới cả tiền bạc như vậy? Thảo nào chồng chị ấy kết hôn với chị ấy 9 năm nhưng 7 năm rồi không thèm đụng vào vợ nữa. Nhưng 7 năm rồi cô ta không chịu ly dị chỉ vì 20 triệu/tháng, vì có nhà cửa nhân danh con cái nhưng thực ra là cho cô ta.

Đúng! Em là người chứng kiến hôn nhân của họ. Ban đầu em còn cho rằng sếp em, chồng của bà chị ấy, giống mấy ông máu D, mở miệng ra là chê vợ nhưng về nhà lại sợ vợ một phép. Nhưng càng tiếp xúc sâu, chứng kiến hàng ngày em mới thấy bà ấy đúng là một loại vợ chẳng ra gì. Trên FB của bà ấy 10 status thì 3 cái share chuyện ngoại tình - đánh ghen, 7 cái nói xấu hết người này đến người nọ, toàn chuyện thị phi. Hồi xưa, cách đây 4 năm khi em mới vào công ty, em bị chị ấy add FB ngay, kiểu kiểm soát nhân viên nữ của chồng ấy ạ. Nên 4 năm qua chị ta đăng cái gì em đều đọc được hết.

Chị ta đóng vai một bà vợ kiêu hãnh trên mạng, nhưng thực chất là một "con đỉa" hút máu chồng không thương tiếc!

Sếp em là người đàn ông đáng thương nhất mà em từng biết. Gánh vác cả một công ty, áp lực chất thành núi, nhưng mỗi lần sếp phải ở lại văn phòng làm thêm giờ, chị ta lại gọi điện thoại đến cằn nhằn, đay nghiến sếp ngay giữa phòng làm việc oang oang cho cả nhân viên nghe thấy. Chị ta triệt hạ lòng tự tôn của chồng để thỏa mãn cái sự "kiểm soát" bệnh hoạn của mình.

Có những buổi trưa, sếp em đau dạ dày ôm bụng gục xuống bàn, phải úp vội ly mì tôm ăn tạm vì vợ chưa từng biết dậy sớm nấu cho chồng một bữa sáng hay chuẩn bị một hộp cơm. Nhưng nực cười thay, đúng buổi trưa sếp cắn răng ăn mì tôm thì trên FB, chị ta check-in đi ăn với hội bạn thân!

Em xót xa quá, tự tay chạy đi mua cho sếp bát cháo thịt băm mang vào tận phòng. Lúc bưng bát cháo lên, sếp em rơm rớm nước mắt. Anh ấy bảo: "9 năm cưới nhau, cái nhà chỉ là cái khách sạn lạnh lẽo. Anh đi làm vì trách nhiệm lo cho các con, còn vợ anh, cô ấy chỉ yêu cái thẻ tín dụng của anh thôi".

Nhiều người sẽ chửi em là "trà xanh", nhưng em xin khẳng định em hoàn toàn trong sáng và em cũng đã có bạn trai rồi. Em chỉ lên tiếng vì em quá bất bình thay cho một người đàn ông tử tế bị dồn vào đường cùng!

Thú thật, em hoàn toàn ủng hộ việc sếp em có người phụ nữ khác bên ngoài! Đúng, các chị không nghe nhầm đâu. Một người đàn ông bị vợ vắt kiệt cả tiền bạc lẫn cảm xúc, bị bỏ đói sự dịu dàng suốt 7 năm trời, thì việc họ tìm kiếm một bến đỗ bình yên khác là SAI ở đâu? Tại sao dư luận cứ chửi bới người thứ ba mà không nhìn lại những "chính thất" như chị ta? Một người đàn bà vứt bỏ tôn nghiêm, giữ cái xác không hồn của chồng chỉ để bòn mót 20 triệu mỗi tháng, rồi lên mạng tự hào mình thông minh.

Em không biết có phải phụ nữ thế hệ gen Z như em mới nghĩ vậy hay phụ nữ thế hệ 8X, 9X hồi xưa coi trọng tiền bạc hơn tự trọng, “toan tính” hơn vì từng trải hơn chăng? Tâm sự này của em nếu anh Tú đăng lên thì đừng để tên em nhé! Em cảm ơn anh Tú.

‼️Trước khi ly hôn, thường sẽ xuất hiện một dấu hiệu rất rõ ràng. Trong tâm lý học, nó được gọi là “đóng băng cảm xúc”.Đ...
14/06/2026

‼️Trước khi ly hôn, thường sẽ xuất hiện một dấu hiệu rất rõ ràng. Trong tâm lý học, nó được gọi là “đóng băng cảm xúc”.

Đóng băng cảm xúc không phải là hai người thường xuyên cãi nhau. Mà là hai người không còn muốn nói chuyện với nhau nữa. Thậm chí còn không tin rằng nói chuyện có thể giải quyết được bất cứ điều gì.

Nhiều người nghĩ ngoại tình là nguyên nhân khiến hôn nhân đổ vỡ. Nhưng các nghiên cứu tâm lý cho thấy điều khiến rất nhiều cuộc hôn nhân đi đến hồi kết là sự mất kết nối và mất đi cảm giác thân mật giữa hai người.

Những cặp vợ chồng từng có thể nói chuyện hàng giờ không chán, từng nhắn tin liên tục, từng tranh luận cả đêm để bảo vệ quan điểm của mình, cuối cùng lại trở thành những người không còn gì để nói với nhau.

Nguyên nhân thường bắt đầu từ cảm giác bất lực.

Sau quá nhiều lần thất vọng, con người dần mất niềm tin vào việc đối phương có thể thay đổi.

Họ bắt đầu nghĩ rằng:

“Anh ấy vốn là người như vậy.”

“Anh ấy sẽ không bao giờ hiểu mình.”

“Nói cũng vô ích.”

“Có cố gắng thế nào mọi chuyện cũng không khác đi.”

Khi cả hai đều cảm thấy bất lực trước những vấn đề trong hôn nhân. Khi cả hai đều cho rằng đối phương không muốn thay đổi. Khi cả hai đều không còn nhìn thấy hy vọng cải thiện mối quan hệ.

Họ sẽ dần chọn im lặng.

Không phải vì hết vấn đề.

Mà vì cảm thấy không còn cách nào giải quyết vấn đề.

Từ đó hình thành một thỏa thuận ngầm.

Không hỏi.

Không nói.

Không chia sẻ.

Không mong đợi.

Đó chính là trạng thái đóng băng cảm xúc.

Khi phải sống trong một mối quan hệ lạnh lẽo quá lâu, sự ngột ngạt sẽ ngày càng lớn. Người ta sẽ ngày càng thu mình lại. Ngày càng cảm thấy cô đơn. Và ngày càng muốn rời xa cuộc hôn nhân đó.

Vì vậy, rất nhiều cuộc hôn nhân không đổ vỡ bởi một biến cố lớn.

Mà đổ vỡ bởi hàng trăm lần thất vọng nhỏ tích tụ theo thời gian.

Đến một ngày nào đó, chỉ cần thêm một mâu thuẫn nhỏ, thêm một lần thất vọng nữa, mọi thứ có thể sụp đổ giống như những quân domino.
-------

Address

36 Khâm Thiên
Hanoi
100000

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Review Cuộc Sống posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share