30/03/2021
NÓI HỘ TIẾNG LÒNG...
🍀- Ai hiểu được nỗi lòng mẹ khi cứ 5 10 phút là chạy đi thay quần, lau đuýt, thay khăn lót cho con. Chưa kể lúc con đi phân vàng nhìu lần. Phân thì rất khó giặt ko ra, phải tẩy. Tẩy và vò xong thì tay bám mùi cả 2 ngày ko dám nựng con nhìu, còn bị nhăn nhó bảo sao mùi thuốc tẩy ko. Và sau đó là 1 loạt các kiểu lau chùi sàn, giặt đồ: mền, ga, khăn quấn, áo, quần, phơi đồ xếp đồ (Lại nhanh hết nước giặt mua liên tục 😅) Có khi hết một ngày mà việc vẫn chưa xong, lại phải rị mọ vắt sữa, giỗ con ngủ, thời gian cá nhân của mẹ sẽ không còn nhiều.
🍀- Ai hiểu được khi mẹ là mẹ con, bộ mẹ không biết xót con, thích hành con hay gì mà để con mình chịu cực. Tâm lý mẹ đâu có biến thái đâu. Mẹ luôn chọn loại tả tốt, bôi kem, thay tả con thường xuyên, lau chùi nước pha tinh dầu kháng khuẩn cho con, luôn muốn con thoải mái, chỉ muốn chăm con cùng con học và chơi, 2 mẹ con cùng nói chuyện tương tác chứ không muốn mất thời gian để ngồi lọ mọ thay quần hay chùi nước đái, chùi phân, chà phân dính quần áo, chăn. Chưa kể đến mầm bệnh từ phân, nước tiểu bám lên cơ thể của con, vô tình con ngậm phải có thể làm con nhiễm bệnh.
Mẹ không tiếc tiền mua nước giặt hay sợ cực mà phải bắt con mặc tả đâu. Tã còn mắc hơn nước giặt mà. Nhưng vừa văn minh vừa giữ người con khô thoáng ko bám chất thải xuống cả chân và người con.
Nói đến bệnh thì không có ai bị hẹp bao quy do mặc tả cả. Vì hẹp là sinh lý lớn sẽ dần bình thường or có chăng là do bố mẹ không vệ sinh kỹ cho trẻ. Bé gái thì càng cần phải vệ sinh kỹ hơn nữa.
Đừng để mẹ đã cực chăm con, lại thêm cực về tinh thần.
🍀- Thả rong: NHẤT ĐỊNH KHÔNG
Con không mặc tã thì nhất định phải mặc quần, không được thả rong dù con có là con trai, con gái thì càng cần phải mặc quần, trừ khi trẻ sốt cao, cần thải nhiệt càng nhiều càng tốt, thì cởi truồng mới được chấp nhận. Vì:
🌱Đây là bộ phận cá nhân và kín đáo của riêng con. Không phải vì mình "có của" là mình khoe. Đúng là "của" nhưng hãy tôn trọng vì đó là CỦA RIÊNG CON, chứ không phải của thiên hạ mà đem ra cho mọi người ngắm. Mà cũng chẳng mấy ai tha thiết đi ngắm "của" của con người khác cả. Có chăng tâm lý cũng bất ổn. Ngắm thì ngắm khuôn mặt xinh xắn ấy, hình hài nhỏ nhắn của bé mới đáng yêu làm sao.
🌱 Nếu cởi truồng, trẻ tồng ngồng bò lê lăn lết trên thảm, sàn mà bản thân mình còn ko dám ngồi truồng xuống. Chưa kể biết bao nhiêu vi trùng, vi khuẩn ngự trị mà mắt thường mình không thấy được có thể gây nhiễm trùng tiểu cho trẻ. Đến cả việc khi bế trẻ lúc truồng, bộ phận sinh dục bé có thể chà xát với quần áo/cơ thể người lớn làm tổn thương bộ phận sinh dục trẻ, chưa kể quần áo cơ thể người lớn chưa chắc sạch nữa.
🌱 Nếu bảo thời tiết nóng phải cởi truồng thì hoàn toàn sai. Vì có bao giờ mình nóng mà cởi cả đồ ra không? Mình sẽ thấy ran rát da khi thời tiết hanh khô/nóng. Mình cần 1 lớp vải mỏng, mát che làn da mình lại tránh tiếp xúc trực tiếp với không khí nóng gây hanh rát như vậy. Vậy nếu mình còn như vậy, sao lại phải bắt làn da mỏng manh non nớt của bé phải chịu hanh nóng khi ở truồng như vậy?
🍀- Ai hiểu cho mẹ khi tốn công đi tìm hiểu, đi chọn sách - đồ chơi, rồi tốn thời gian chơi với con, chỉ con hiểu, đọc con nghe, tương tác với con qua hình ảnh, âm thanh, v.v.. dạy con vận động hay phản xạ tay chân.. mà nhận lại 1 câu "Còn nhỏ xíu có biết gì đâu" - Câu này nói ra chẳng khác nào tự biện hộ cho cái không biết của người lớn mà đổ cho trẻ nhỏ. Con không biết - mình dạy cho con biết. Con không hiểu - mình dạy cho con hiểu, vì trẻ nhỏ học rất nhanh và nhớ rất dai. Con sẽ tiếp thu rất nhanh và bắt chước theo hành động, tư tưởng của người lớn bên cạnh truyền cho.
Kể cả đối với trẻ lớn hơn, câu "Trẻ con mà, nó có biết cái gì đâu mà mắng nó" thì chính tư tưởng bao che và đổ lỗi cho tuổi tác ấy đã khiến trẻ dần hình thành sự “miễn dịch” với những lỗi lầm của mình. Chúng không cảm thấy hối lỗi, không thấy sợ hãi, và tệ hơn là tần suất và cấp độ của những trò nghịch ngợm ấy sẽ ngày một tăng. Đến một ngày kia, chính bố mẹ của chúng cũng sẽ cảm thấy bất lực trong việc dạy dỗ con mình....................................
Nhiêu khê từ cách chăm con nhưng xin đừng nói câu "Hồi đó cũng vậy chứ có sao đâu" "người ta cũng vậy có gì đâu" và hãy tôn trọng cha mẹ của trẻ - người trực tiếp chăm sóc bé, tin vào sợi dây vô hình của tình mẫu tử hiểu bé muốn gì cần gì. Hãy chỉ góp ý khi họ cần tư vấn, cần chỉ bảo, đừng áp đặt tư tưởng phải như thế này thế kia vào ai đó nữa.
Vì đâu ai muốn sống theo khuôn, theo tư tưởng của người khác đề ra cho mình.
Con mỗi nhà mỗi cảnh. Đẻ 2 đứa con chung một nhà có khi đứa này còn khác đứa kia cách chăm, huống hồ chi.
----------------------------
Nguồn: Cùng Con