24/02/2026
Có người từng hỏi mình: “Cảm giác lần đầu đứng lớp của bạn như thế nào?”
Mình nhớ rất rõ. Rõ đến mức vẫn nhớ mình mặc gì hôm đó.
Đó là buổi dạy thử cho một lớp khoảng 6 hoặc 7 bạn học sinh lớp Sáu. Mình bước vào với một chút hồi hộp, tim đập nhanh, nhưng khi bắt đầu nói thì lại… nói liên tục, gần như không có khoảng nghỉ. Mình cố gắng giải thích từng từ mới, cẩn thận đến mức bê gần như nguyên định nghĩa từ Cambridge Dictionary vào bài giảng. Cứ thế, mình đi hết nội dung đã chuẩn bị từ đầu đến cuối.
Lúc ấy trong suy nghĩ của mình, mọi thứ đang diễn ra khá ổn. Mình dạy đủ bài. Mình nói rất kỹ. Mình không bỏ sót phần nào trong giáo án.
Nhưng phải khá lâu sau mình mới hiểu: dạy đủ chưa chắc là dạy hiệu quả. Nói nhiều cũng không đồng nghĩa với việc học sinh hiểu nhiều. Thứ mình thiếu khi đó không phải kiến thức, mà là sự kết nối của những gì mình nói với việc hấp thụ kiến thức của các em. Mình mải chứng minh mình biết bao nhiêu, mà quên mất phải nhìn xem các em có hiểu được và liệu các em có cần những gì mình đưa cho các em lúc đó không.
Giờ đây khi đã trải qua biết bao nhiêu buổi học và nghĩ lại, thì buổi dạy đầu tiên đó vẫn là một kỷ niệm mình rất biết ơn. Vì nhờ nó, mình bắt đầu học cách đặt câu hỏi nhiều hơn, quan sát nhiều hơn, và đặt vị trí Học sinh làm trọng tâm buổi học để từ đó thiết kế bài giảng và hoạt động phù hợp hơn. �
Đó là cảm giác của buổi dạy đầu tiên của mình, còn của bạn thì sao? Chia sẻ câu chuyện của bạn bên dưới nha. �