Bắc ghế trông mẹ về

Bắc ghế trông mẹ về một “bờ lốc” nhỏ tập tành viết những điều bỏ quên…

Hôm nay, thằng Bi đi thi cấp 3,Suốt 2 tháng cuối, tui kè kè ngồi học cùng thằng Bi. Chuyện là tui đi họp phụ huynh cho t...
26/05/2026

Hôm nay, thằng Bi đi thi cấp 3,

Suốt 2 tháng cuối, tui kè kè ngồi học cùng thằng Bi. Chuyện là tui đi họp phụ huynh cho thằng Bi thay bố mẹ, lúc ấy mới tá hỏa là thằng em ở lớp kiến thức thì hổng mà còn hay mất trật tự. Điểm thi thử mới có cũng thấp lẹt đẹt, lọt hạng bét.

Thế nên mới có vụ tui ngày nào cũng canh nó ngồi học. Bài vở cấp 2 thì tui quên tiệt, nên tui chỉ kiểm tra số lượng và học thuộc, xong hết là cho đi ngủ.

Cứ như thế, tối nào tui với thằng Bi cũng 12h mới gấp tập vở, tắt đèn học.

Hễ khi nào tui bảo "sắp thi rồi Bi ơi", nó lại gục gặc đầu với vẻ mặt bơ phờ khổ sở cùng ước mong thi càng sớm càng tốt cho "khổ nhanh qua".

Hôm qua, tức là trước 1 hôm thi, đến lượt thằng Bi nhìn tui mếu máo:

"sợ quá, em tê hết cả người",

Năm ấy, cây xoài bị chặt, mang theo cả mùa hè có vị xoài dầm đường đá của tui đi mất, Từ khi tụi tui bé xíu xiu, cây xoà...
06/05/2026

Năm ấy, cây xoài bị chặt, mang theo cả mùa hè có vị xoài dầm đường đá của tui đi mất,


Từ khi tụi tui bé xíu xiu, cây xoài to đã sừng sững góc sân rộng. Thân cây sần sùi, từng mảng vỏ già nứt ra, chúng thâm vào, nâu đen lẫn cả màu xanh của địa y và rêu bám, nhưng không như tường tróc vôi, rơi tong tỏng, lớp vỏ lại bám rịt vào thân cây.

Tụi con nít hay lại gần rồi đua nhau cậy, bửa và thích thú với trò đó cho đến khi đầu móng tay đứa nào đứa nấy xanh đen, kít đặc lại rửa mãi không ra.

Thân cây to một vòng tay của bọn trẻ ôm không hết, từ đứa bé nhất đến đứa to con trong ngõ, đứa nào cũng tranh nhau ôm thử, rồi đo xem còn bao nhiêu gang tay nữa mới ôm vừa thân cây.

Mấy đứa bọn tui hay rủ rỉ đuổi nhau quanh gốc cây, hoặc là chơi trốn tìm, hay chơi ô ăn quan, có khi là bày đồ hàng dưới tán cây rộng.

Đến mùa lá rụng lả tả, chúng tui chia nhau đi nhặt, lấy lá làm tiền, rồi hào phóng đi chợ với cả mớ “tiền lá”, chỉ trỏ khắp lượt, nào thì mua mì chính, cân thịt, mớ rau. Hí hửng mang "chiến lợi phẩm" vừa mua được bằng "tiền lá" về, mấy đứa lại lui cui bắc gạch làm bếp, món nào món nấy đương nhiên là không ăn được.

Tất nhiên, chừng ấy thứ là chưa đủ để bọn trẻ con mê mẩn cây xoài nhà bà. Phần chúng thích nhất là những quả xoài lúc lỉu, trĩu nặng trên cây kia. Xoài vào mùa, năm nào cũng sai quả vì được ông bà chăm bón, quả lên chi chít, nhìn lên cây chỉ toàn quả là quả san sát nhau.

Tui nhớ từ khi xoài còn non, chỉ bằng 2-3 ngón tay cái chụm lại, xanh ri. Đợi ông bà, người lớn đi vắng cả, tụi tui kéo nhau vào lấy gậy chọc xoài chấm muối, đứa nào cũng nhăn nhó, chua rúm cả người lại mà vẫn khoái lắm.

Cuối ngày, người lớn về, thấy những tán lá bị đập tơi tả, hay cuống xoài non đứt trỏng ra, kiểu gì cũng có đứa bị ăn vọt đỏ lằn bắp chân, nhưng rồi đâu lại vào đấy.

Đến mùa quả chín, mùi thơm ngòn ngọt như rót, đi từ đầu nhà đã thấy. Sau bờ tường và những nẻo đường quanh co trong ngõ, người qua lại không ngớt lời “ca tụng” cây xoài nhà bà tui và tấm tắc khen những mẻ xoài ngon ngọt, nhẵn thín, vàng óng như nắng tháng 3, tháng 4 bà đem ra chợ bán.

Chúng tui thì mong ngóng, xúm xít lại quanh thúng xoài bà nhặt ra để riêng. Ấy là những quả vỏ xấu, rám nắng, lốm đốm, hay những quả hơi rập, có quả bị chim ăn, người lớn bảo: “quả nào bị chim ăn ấy là quả ngon, vì chim ăn khôn chỉ ăn quả ngọt”. Và chúng ngon thật, lìm lịm, ngọt tê đầu lưỡi.

Mùa xoài chín năm nào nhà bà cũng ê hề xoài dầm. Bà sẽ gọt xoài thành từng lát, cho vào mỗi cốc một, hai thìa đường, xúc đá răm, rồi dằm nát ra, trộn trạo lên. Thế là có ngay một thức quà vặt giải nóng ngày hè.

Hè nào, chúng tui cũng ăn xoài dầm nhiều đến nỗi sâu răng và chếnh choáng vì vị ngọt lành ấy cả một mùa. Nhưng tuyệt nhiên chẳng đứa nào chán ngấy. Mùa hè nào chúng tui cũng mong ngóng, gục gặc đầu lia lịa mỗi khi ăn từng thìa xoài dầm đường đá.

Mãi sau này, khi chúng tui đã lớn cả, cây xoài già cũng dần không còn ra quả lúc lỉu, chúng lưa thưa, và mỗi mùa chỉ đậu được rất ít.

Tui nghe thấy chú tui than:

“xoài thì chả thấy quả đâu, lá, hoa rụng bẩn hết cả nhà”.

Một hôm, chú gọi người vào chặt cây xoài, từng tán, từng tán đổ rạp. Tui thấy cả những ký ức mùa hè đầy xoài dầm của mình hình như cũng đã nhòe nhoẹt đi theo mất rồi.

30/04/2026

Nghỉ lễ thì chúng mình về nhà nhé,

Trước lễ cả nửa tháng, tui nhắn trong group gia đình, có bác, dì và mấy đứa nhỏ tụi tui:

“Nghỉ lễ liên hoan đi các bác”

Thế là, mấy đứa tụi tui xung phong, đứa thì làm nem lụi, người thì làm bún đậu mắm tôm. Người đặt nem rán, người ngâm dâu tằm, rồi tụ lại làm một bữa thật to.

Mới ngày nào tụi tui còn đếm ngược nghỉ lễ, thế mà hôm nay chúng tui đã ở nhà cả rồi.

Cậu đã về nhà nghỉ lễ chưa? Làm một bữa thật ngon bù lại nửa năm làm việc vất vả nhé,

Bố mẹ tớ không có kỳ nghỉ lễ. Bố mẹ cũng không có cuối tuần nốt.Sống ở vùng quê lao động chân tay, tớ hay nghe người lớn...
23/04/2026

Bố mẹ tớ không có kỳ nghỉ lễ. Bố mẹ cũng không có cuối tuần nốt.

Sống ở vùng quê lao động chân tay, tớ hay nghe người lớn ráo:

“Nghỉ 1 ngày là không có công… nghỉ ngày nào là mất tiền ngày ấy.”

Từ nhỏ, tớ đã thấy ông bà dậy từ tinh mơ, khi tiếng gà chỉ mới lục cục, rồi tao tác sau nhà, bà đã quẩy gánh lên đồng, đi tước lá mía, nhổ khoai, chảy đỗ.

Sáng sớm, đã nghe tiếng mẹ dắt xe, tiếng xích lạch cạch, khô rít lại vì rỉ sét, thiếu dầu lâu ngày. Tiếng chân mẹ đạp chầm chậm, tiếng nan hoa canh cách, xa dần rồi mất hút.

Bố thì đi làm xa nhà, ở tít trên thành phố. Mỗi lần đi lâu, thì vài tháng, đi gần thì độ tháng về đôi lần. Tớ chả thấy bố có ngày nghỉ nào.

Trong ký ức của tớ, chỉ những ngày mưa rào rền rĩ, đổ ràn rạt trên tấm bờ lô bạc màu mới thấy người lớn ở nhà cả. Thế nên, tớ thích mưa lắm.

Có những ngày, tớ thầm mong trời đổ mưa hoài để người lớn được nghỉ làm. Nghe tiếng mưa rỉ rả bên ngoài, trong bụng đứa trẻ lại reo vui rộn ràng.

Tớ nào biết, một ngày không ra được đồng, một ngày không tới lui vựa mía, một ngày không đi làm là một ngày không có tiền.

Tớ nào có biết khi tớ nhảy cẫng vui sướng vì đi học về thấy bố mẹ ở nhà, thì hình như lúc ấy ruột gan bố mẹ đang lộm cộm, miệng thì lẩm nhẩm tính xem tháng này đi làm được bao nhiêu công rồi.

Sau này, tớ nhận ra bố mẹ cũng được nghỉ nhiều lắm. Không chỉ những ngày mưa nhòe nhoẹt đâu.

Ngày tớ đi thi cấp 3, ngày tớ thi đại học, ngày đi nộp nguyện vọng, ngày tớ lên Hà Nội tìm trọ, ngày cuối tuần thật lâu tớ mới về quê, bố mẹ đều được nghỉ cả.

Hình như những ngày quan trọng nhất của tớ, bố mẹ đều không có ngày công.

Hình như người lớn chả ai muốn xa quê, chả ai bỏ quê được.Tui hay sửa mấy chiếc quần dài quết đết, hay cái áo mặc rộng ở...
17/04/2026

Hình như người lớn chả ai muốn xa quê, chả ai bỏ quê được.

Tui hay sửa mấy chiếc quần dài quết đết, hay cái áo mặc rộng ở nhà bác L làng bên. Bác L. sống một mình trong căn nhà 2 gian. Chồng bác mất đã lâu, còn các con thì ra Hà Nội ở cả.

Hôm ấy, như mọi lần, tui ôm cái quần mới mua, ống quần dài lê thê qua nhà bác.

Nghe tiếng tui í ới, bác thưa mà hồi lâu mới ra mở cổng, tui thấy bác quay mặt đi, lấy tay chấm chấm xung quanh mắt, đáy mắt từ lúc nào đã đỏ hoe, đầy nước. Bác ngượng ngùng:

- Đang nói chuyện điện thoại với thằng con trai, chúng nó mới đi cả hôm qua, vừa nhớ vừa buồn, gọi điện mà chảy cả nước mắt

Bác vừa nói vừa chỉ tay về phía hiên nhà:

- Hôm qua, sân sướng, ô tô, xe máy chật kín, ngoài hiên bao nhiêu là giày dép đấy, nay đi hết cả rồi.

Tui hỏi sao bác không lên thành phố ở với anh chị, bác xua tay:

- Có ra rồi, mà ở được mấy hôm toàn đòi về thôi, ban ngày chúng nó đi làm cả, làm gì có ai, ở đây một mình nhưng vẫn còn làng xóm, anh em.

Lại nhớ có đợt bà nội tui vào với miền Nam chơi với cô. Bà ở liền 3 tháng, lần nào gọi điện bà cũng rưng rưng. Bà trút hết cả nỗi nhớ nhà qua những tiếng thở dài đánh thượt cả mùa gió bấc khi ấy.

Bà bảo nỗi nhớ nhà ghê lắm, nó cồn cào ruột gan, nóng ran cả người, chẳng tài nào ngủ nổi. Nhớ nhà, nhớ quê, bà đếm từng ngày về, và chắc nịch:

“cho tiền ta cũng không đi nữa”.

Tui chưa từng trải qua nỗi nhớ da diết như thế, nhưng có lần tui đi du lịch nhiều ngày, cộng thêm máy bay delay phải ở thêm mấy hôm, tui và con bạn cũng đếm từng ngày được về.

Thế ấy, nếu có thể, chẳng người lớn nào muốn xa quê, vì quê nhà dường như đã trở thành một phần không thể tách rời, hình như đi đâu lòng người cũng hướng về quê.

Mẹ đi khám bệnh ở Hà Nội rồi nằng nặc muốn vào xem chỗ tớ ở trọ.Hồi ấy, tớ ở tít sâu trong con ngõ Khương Đình. Lối rẽ n...
15/04/2026

Mẹ đi khám bệnh ở Hà Nội rồi nằng nặc muốn vào xem chỗ tớ ở trọ.

Hồi ấy, tớ ở tít sâu trong con ngõ Khương Đình. Lối rẽ ngoằn ngoèo, quanh co, mẹ ngồi sau càm ràm:

“Sao ở gì sâu tít thế này, ngõ gì mà bé tí thế”

Chỗ tớ thuê là một ngôi nhà 4 tầng, mỗi tầng 2 phòng. Tầng 1 để xe máy chen chúc, xe nọ dựng san sát xe kia. Người vào không có lối lên mà người ra cũng chẳng có đường.

Vừa mở cổng, mẹ đã than giời:

“Xe cộ nhiều thế này, nhỡ làm sao thì đường nào mà ra”

Cái cầu thang gỗ lúc nào cũng âm ẩm
như đã trải qua bao nhiêu trận thấm nước rầm rề, lỏng lẻo và lắc lư, vừa vịn vào bước lên, mẹ đã kêu:

“lan can thế này, bám vào có mà ngã thêm”.

Căn phòng tớ ở độ 18 mét vuông, có thêm ban công bé xíu chỉ vừa thau cát của con mèo đang nuôi.

Bước vào phòng, mẹ lại khơi khơi:

“Phòng gì như cái hộp ấy, về quê rộng rãi thì không về, cứ chen chúc ở đây làm gì”.

Tớ bực bội giục mẹ đi ngủ, nhưng mẹ cứ quanh ra quanh vào căn phòng nhỏ.

Mẹ với cái chổi quét đống cát mèo vương vãi ở ban công.

Mẹ rầy: “phòng bé tí mà còn nuôi mèo”.

Mẹ lại chỗ để bát đũa, xếp gọn từng cái úp lên kệ đứng 3 tầng. Rồi vào nhà vệ sinh hì hụi cọ rửa cho đến lúc quá giấc trưa.

Đến sát giờ về, mẹ quýnh quáng vội vàng túm túi rác mang đi vứt.

Lúc đưa mẹ ra bến xe, tớ chẳng nán lại lâu. Về đến nơi, ngó cái phòng góc nào cũng gọn gàng, sạch b**g rồi rưng rưng nước mắt.

Tết tàn trước cả khi hoa đào rụng. Sáng nay, tui thấy 5-7 chậu cúc mâm xôi nằm chỏng chơ ngoài rịa đường. Phần lớn hoa đ...
22/02/2026

Tết tàn trước cả khi hoa đào rụng.

Sáng nay, tui thấy 5-7 chậu cúc mâm xôi nằm chỏng chơ ngoài rịa đường. Phần lớn hoa đã ngả màu nâu thẫm, héo úa.

Chẳng còn chút dấu vết nào cho thấy nó đã từng vàng óng và rực rỡ trước hiên nhà.

Mẹ cuộn gọn mấy tấm chiếu xanh đỏ. Chỉ mới hôm trước, cả người lớn, trẻ nhỏ độ hơn chục người chen chúc nói cười.

Cũng chỉ mới đây thôi, chúng tui nằm chật chội trong căn phòng của ông bà. Đứa nào đứa nấy bẹp dí, dán chặt vào nhau trên chiếc giường mét sáu.

Góc nhà, góc sân hôm nay thì vắng te rồi. Mưa xuân lớt phớt dường như nhân thêm cái sự đìu hiu sau Tết.

Tết đi cũng là lúc mấy đứa nhỏ xếp quần áo, đổ đầy bình xăng, mặt buồn rười rượi khi được hỏi: “nay lên Hà Nội hả?”

Năm nào Tết đi dì tui cũng nói bằng giọng thườn thượt, chầm chậm:

“thương Tết”.

Tui biết ấy là dì thương chúng tui, thương những đứa cháu mới đây vẫn vui vẻ, đầy ắp như chẳng thiếu thứ gì lại rời đi, tiếp tục bận bịu với “cuộc sống của người lớn”.

Chớp mắt đã hết Tết. Ngắm lại những con ảnh lộn xộn nhưng sum họp và đông đủ.

Tui biết, năm sau và cả nhiều năm sau nữa dù có đi đâu, vẫn luôn có “nhà giữ Tết” đợi đám trẻ về.

Hôm nay, tụi tui tiếc Tết,Tui gửi mấy video vào nhóm, trong khung hình cả nhà cười ngặt nghẽo kèm tin nhắn: “mùng 1 đã l...
20/02/2026

Hôm nay, tụi tui tiếc Tết,

Tui gửi mấy video vào nhóm, trong khung hình cả nhà cười ngặt nghẽo kèm tin nhắn: “mùng 1 đã là chuyện của 3 hôm trước”.

Những cánh hoa nở to góc nhà, nay chúc hết xuống, viền hoa đã ngả màu nâu nhạt.
Thế là chúng tui biết Tết đã sắp hết rồi.

Nhưng, Tết chỉ vừa đến thôi mà.

Khi Tết đến, chúng tui chẳng sợ tiếng người lớn ráo lên ráo xuống lúc cả nhà đang quây quần nói cười:

“thôi, nhà nào về nhà nấy đi”.

Chúng tui có cả mấy ngày tụ tập. Từ đêm 30, trưa mùng 1 sang đến mùng 2 rồi mùng 3. Cả nhà rủ nhau chụp ảnh, đi chúc Tết và lễ chùa cầu may.

Năm nào cũng thế, buổi tối mùng 2, thường sẽ ngủ lại nhà ông bà.

Khi đèn tắt hết, tui bật laptop. Cả đám xúm lại, màn hình nhảy ra một mặt người xám xịt, áo trắng thướt tha, tóc rũ xõa xượi, con bé nhỏ nhất nhà sẽ hét toáng lên như sắp khóc.

Thế là tan tành kế hoạch xem phim ma. Chưa năm nào chúng tui xem hết một bộ phim.

Khi Tết đến, chúng tui sẽ thấy những người lớn trong nhà vốn bận rộn lắm, chẳng lúc nào có thời gian nghỉ ngơi lại hẹn nhau hát karaoke và đi chơi cùng đám trẻ.

Chiều nay, lúc chúng tui đang uể oải tiếc Tết, dì tui í ới gọi cả nhà đi bộ cùng nhau.

Dì bảo:

“Tết vẫn đầy đường đây, chừng nào cả nhà còn được nghỉ làm, nghỉ học là Tết vẫn còn”.

Chẳng biết từ khi nào mẹ, dì và các bác đã ấp iu và tưới tắm tình yêu Tết vô tận cho lũ chúng tui.

17/02/2026

Thế là gần hết mồng 1 rồi.

Mặc cho người lớn, con nít lẩm nhẩm mấy ngày trước Tết: “Tết ơi chầm chậm thôi, đừng qua nhanh nhé”, thì Tết vẫn cứ trôi vèo vèo.

Ngày rộng tháng dài nhiều như thế, sao Tết chỉ có mấy hôm nhỉ.

Nếu Tết dài hơn, thì nhìn đâu đâu cũng thấy gương mặt phơi phới như mùa xuân.

Người ta sẽ gặp gỡ, thăm hỏi, chúc tụng và gửi nhau những lời lẽ đẹp nhất trên đời.

Người ta sẽ bảo nhau: “thôi, xuề xoà cho qua, hoan hỉ đầu xuân năm mới”.

Người ta sẽ bỏ lại chuyện năm cũ rồi hy vọng một năm mới thật to, thật mới.

Mới mồng 1, chúng tui đã bắt đầu tiếc Tết.

Tết ơi chầm chậm thôi nhé…

Mấy ngày trước Tết lúc nào cũng vui hơn cả Tết.Khi gió bấc bắt đầu về từ những ngày giữa tháng chạp, thế là vừa ngậm ngù...
16/02/2026

Mấy ngày trước Tết lúc nào cũng vui hơn cả Tết.

Khi gió bấc bắt đầu về từ những ngày giữa tháng chạp, thế là vừa ngậm ngùi, vừa vui, vừa tiếc hùi hụi: “sao chớp mắt đã hết năm rồi, chưa làm được gì cả”.

Từ ngày 25, 26 Tết, dàn karaoke nhà chú tui chưa bao giờ ngưng “lên nhạc”.

Cây bưởi mẹ ươm mấy năm, năm nay được quả, múi nào múi nấy ngọt lìm lịm lưỡi. Mẹ chất bưởi đầy gầm cầu thang chờ Tết.

Tết đến là khi mẹ tui cả năm chẳng bao giờ mua quần áo mới lại sốt sắng:

“Con xem chỗ bán quần áo năm trước có mẫu nào đẹp để mua mặc Tết”.

Tết đến là khi chị em tui gửi nhau những chiếc link áo dài, kéo mãi không hết rồi hẹn nhau tụ tập chụp bộ ảnh “Nàng thơ”.

Những con đường quanh làng tui sạch b**g, vắng hẳn xe cộ, như đang thiu thiu giấc nhưng mà lại reo vui lạ lùng.

Và tui nhận ra Tết đã về gần lắm rồi, khi mẹ gọi với bố ngoài sân:

“Anh vặt thêm cho em ba lá trầu để đặt lên mâm cúng”.

Tiếng bố tui vọng từ trên tầng hai xuống:

“Mẹ mày đâu rồi, ra đỡ cau đi này”.


Tết này không có 30, thế là “ăn bớt” mất của lũ nhỏ 1 ngày nghỉ học, của người lớn 1 ngày không phải làm việc. Tiếc quá trời.

Người lớn cứ bảo không thích Tết, Tết đến thêm tuổi, có gì mà vui, buồn đứt cả ruột.

Nhưng người lớn cũng lại:

“cố thêm một chút để Tết này ấm hơn”, “mấy ngày Tết tiêu cho thoải mái đi, Tết xong lại đi kiếm tiếp”, “có ngày Tết làm chén đi cho vui”, “có ngày Tết, nghỉ thôi, việc không làm vẫn còn đấy, không làm nay thì để năm sau làm tiếp”…

Và người lớn cũng xoay ngược xoay xuôi những ngày trước Tết để nhìn thấy nụ cười của người già, trẻ nhỏ trong nhà.

Tết nhiều thanh âm quá, kể hoài chẳng hết, Tết sống động chẳng có ca từ nào vui bằng Tết.

Khiếp, thế mà đã 29 Tết, mẹ tui vừa đổ đầy hũ gạo trong bếp, mẹ bảo: “đổ đầy gạo để mong cho năm mới nhà mình lúc nào cũng đủ đầy”.

Address

Hanoi
100000

Opening Hours

Monday 09:00 - 22:00
Tuesday 09:00 - 22:00
Wednesday 09:00 - 22:00
Thursday 09:00 - 22:00
Friday 09:00 - 22:00
Saturday 09:00 - 22:00
Sunday 09:00 - 17:00

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Bắc ghế trông mẹ về posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share