17/12/2019
Chúng ta thường hay nói cái này của tôi, cái kia của tôi, người này của tôi…
Thực ra thì chúng ta chẳng có gì cả
Dù là các mối quan hệ từ gia đình, bạn bè, cho tới công việc hay vật chất, thú cưng, cây cảnh, bất động sản mà ta tưởng rằng của mình, vốn dĩ lại chẳng có gì là của mình cả.
Duyên giả tạm hợp tan ly biệt
Ngay đến xá thân này, tưởng là của ta lại còn chẳng phải do ta làm chủ nó được. Liệu ta có thể nói với xác này rằng: ê, bữa nay tao chán sống rồi, mày ngưng thở đi. Đâu có được.
Hay là khi thân xác gặp sự cố, bệnh tật, thương tổn, ta cũng đâu có nói với nó: ê, tao đau quá, mày đừng bịnh nữa, mày hết bị thương đi.
Hoàn toàn không được.
Đến cả thân xác của mình, còn không nghe lời mình. Hay là tâm trí mình đi chăng nữa, còn không nghe theo ý muốn của mình như là khi ta muốn học bài nhớ chuyện gì đó lâu, nó vẫn tự nhiên quên. Hoặc là khi ta gặp chuyện gì đau lòng không muốn nghĩ tới, thương nhớ ai đó không muốn nghĩ tới, tâm trí vẫn tự nhiên nhớ đó thôi.
Chính bản thân mình, còn không làm chủ được, không nghe theo ý muốn của mình. Vậy việc ta mong cầu vào người, vật sẽ nghe theo ý ta, làm ta hài lòng được phải chăng vô lý quá?
Vậy đó, tất cả mọi thứ quanh ta, vốn dĩ chẳng phải của ta. Mọi thứ đều có sự vận hành của nó, theo những quy luật nhân quả, cảm ứng một cách rất tự nhiên.
Tự mình nhận thức lẽ vô thường giả hợp, không còn vướng mắc vào nó thì tự nhiên không vọng động, không cưỡng cầu trái với lẽ tự nhiên vốn có của đời.
Cho nên cứ thong thả, bình yên, cố gắng sống tốt nhất có thể. Còn việc ta nhận lại được những gì từ cuộc đời này, thì cũng cứ vui vẻ với nó, vì nó là món quà của cuộc đời dành cho ta vậy.
Một niệm bình yên
Một đời an nhiên
Tự nhiên thấy đời này đáng sống, đáng trân quý.