16/03/2020
| 16 . 03 . 2020
Có một Hà Nội vẫn luôn ở đó..
- Sao giờ này em vẫn còn thức thế?
- Em thức cùng Hà Nội, em sợ Hà Nội của em sẽ cô đơn.
Em không biết sau này mình sẽ ở lại Hà Nội trong bao lâu, nhưng có một điều chắc chắn rằng dù ngày mai có là ngày tận thế thì em vẫn sẽ yêu Hà Nội. Vì cũng giống như yêu một người, yêu thì cần gì lý do hả anh? Em cũng chẳng biết vì sao mình yêu thành phố này đến vậy. Là vì có anh hay vì Hà Nội đã cùng chúng ta đi qua những tháng năm thăng trầm vấp ngã của tuổi trẻ.
Hà Nội đón những bước chân đầu tiên vào đời của những chàng sinh viên nghèo ôm ấp bao giấc mơ hoài bão. Để rồi khi có chênh vênh vấp ngã, không dám gọi về cho bố mẹ, cô đơn, lạc lõng, lang thang, lại chỉ có Hà Nội cùng ta khóc trong nhịp thở đêm dài.
Hà Nội có những mảng kí ức không thể nào quên, nơi phố cũ người quen, nơi chiếc ôm trao nhau thật vội, nơi tiếng cười giòn tan của tuổi đôi mươi trong trẻo. Nơi gió đầu mùa khẽ làm bờ vai em run nhẹ, nắm chặt tay ai đó cùng đi qua những con đường tình yêu.
Hà Nội có những ồn ào vội vã trong cuộc sống mưu sinh cơm áo gạo tiền. Là những chiều tan ca mệt mỏi bất lực đến phát cáu khi lách xe trên phố Trường Chinh, Nguyễn Trãi. Là giữa thành phố đông đúc tấp nập, lòng người bỗng thấy cô đơn lạc nhịp. Deadline vẫn còn đó, công việc dang dở đang chờ đợi, lưng lại muốn ngả xuống chiếc giường thân yêu.
Hà Nội là quãng thanh xuân tươi đẹp trên những giảng đường đầy nắng, có mối tình ngây dại thời sinh viên, có những đêm thức trắng thông đồ án, có vòng xe chở nhau dạo quanh Hồ Tây trong nắng chiều một ngày cuối hạ.
Và dường như tình yêu chỉ đẹp khi mỗi người biết hoà tình yêu cá nhân vào tình yêu quê hương đất nước.
Hà Nội những ngày này vẫn vậy, vẫn đẹp lắm nhưng lại đang mang một nỗi buồn dịch bệnh. Người ta sợ và chỉ lo lắng đi dự trữ thực phẩm thiết yếu, người ta rời Hà Nội để đi “tránh dịch”, người ta bỏ lại Hà Nội những chiếc khẩu trang y tế bên vệ đường, bỏ lại Hà Nội trong sự lặng thinh và cô đơn. Hình như anh ơi, họ quên rằng Hà Nội đã cùng họ trải qua những năm tháng tuổi trẻ như thế nào rồi sao? Họ quên Hà Nội là nơi họ đi lên lập nghiệp và kiếm sống rồi ư? Xin đừng bỏ lại Hà Nội, Hà Nội cũng sợ cô đơn như những đêm ta từng cô đơn trong bóng tối ngày ấy.
Đêm nay Hà Nội vẫn bình yên và tĩnh lặng như thường ngày vốn có, có chăng chỉ là lòng người dễ xao động và dậy sóng. Hà Nội sẽ mạnh mẽ, giống như cách Hà Nội đã từng chứng kiến một cô gái nhỏ bé như em đứng dậy sau vấp ngã và trưởng thành.
Chỉ cần Hà Nội vẫn ở đó, cho dù ngày mai có là ngày tận thế em vẫn sẽ yêu Hà Nội - Hà Nội của chúng ta.
thedonutnose
Cre: Linh Keng | Chuyện của Hà Nội Group
Photoby: Đức Nguyễn